Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

ĐPNCD Chương 109

Editor: Nhan Nhã Quân

Người trên đường bắt đầu một ngày bận rộn, Quân Lưu Thương dắt tay Ngọc Mặc Hàm không mục đích đi trên đường, tiếng rao của người bán hàng lướt qua bên cạnh.

Sau khi Ngọc Mặc Hàm giải độc, người dần ấm áp lên, hiện giờ tay nhỏ bé nắm chặt tay Quân Lưu Thương, dùng sức xoa xoa tay cho hắn: “Phụ thân, lạnh không?”

Quân Lưu Thương trong lòng ấm áp: “Tiểu tử ngốc, phụ thân quen rồi, không lạnh nữa!”

“Phụ thân, nếu người không đem giải dược cho ta, người sẽ không bị thương, mẫu thân sẽ không mất tích!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, ngồi trên đất khóc nức nỡ. Tiếp tục đọc


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

ĐPNCD Chương 108

Editor: Nhan Nhã Quân

Vô danh trấn.

Trong một y quán nhỏ, Ngọc Vô Hà hôn mê bất tỉnh ba ngày, trong ba ngày này, Mộ Dung Bạch ngày đêm ở bên cạnh nàng, nghe nàng một lần lại một lần kêu đau sau đó hắn cầm đao đâm vào tay mình, nàng đau, hắn cùng nàng đau.

Ngọc Vô Hà vừa mở to mắt, lông tơ cả người đều dựng thẳng lên, muốn bắt lấy cái gì, lại không bắt được gì, chỉ cảm thấy đầu rất đau, trong đầu trống rỗng.

Mộ Dung Bạch bưng thuốc vào, thấy Ngọc Vô Hà tỉnh, hưng phấn kêu một tiếng: “Vô Hà ngươi tỉnh rồi, hù chết ta!”

Ngọc Vô Hà bất chấp sự đau đớn trên người, nhảy người lên tại thời điểm Mô Dung Bạch còn chưa kịp phản ứng liền bóp cổ hắn, lạnh lùng không mang theo một tia cảm tình hỏi: “Ngươi là ai?” Tiếp tục đọc


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

ĐPNCD Chương 107

Editor: Nhan Nhã Quân

Ngọc Vô Hà ghé vào trên đỉnh xe ngựa, cuồng phong thổi tới, làm rối loạn một đầu tóc đen, xé một góc áo, tùy ý đem sợi tóc đen cột lại.

Xuyên thấu qua bóng đêm, nàng thấy được bóng dáng đao kiếm ẩn sâu trong khe núi, hé miệng cười nhẹ, Quân Kim Bằng, lần này, ngươi xem như tự đưa vào tay ta!

Xe ngựa xuyên qua khe núi dừng lại, phía sau đã truyền đến tiếng kêu thảm thiết và âm thanh nổ mạnh, vó ngựa tán loạn chung quanh, ngẫu nhiên giẫm đạp lên người ngã dưới đất. Tiếp tục đọc


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

ĐPNCD Chương 106

Untitled

Editor: Nhan Nhã Quân

Ngọc Phán Nhu đỡ Thiên Thiên đi đến khuê phòng của mình, trên đường đi vẫn không ngừng hỏi nhưng chỉ nghe nàng kêu đau, cuối cùng nghĩ đến việc bọn họ đã bình an trở về nên tâm cũng thả lỏng.

Ngọc Vô Ưu ôm Ngọc Mặc Hàm, chạy nhanh về phòng nghỉ.

“Cậu, ta đau a, ngươi nhẹ chút!” Ngọc Mặc Hàm bị Ngọc Vô Ưu ôm cả người đều đau.

“Mặc Hàm, một thân thương tích này của ngươi là như thế nào?” Ngọc Vô Ưu lo lắng hỏi.

“Cậu a, sao cậu không hỏi vấn đề có ý nghĩ chút, tỷ như ta vì sao một mình chạy đến đây, vì sao gặp được bọn Thiên Thiên, cậu ơi, kêu phòng bếp nấu cái gì cho ta ăn chút, ta đói!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, dựa vào trên người Ngọc Vô Ưu, đau đến nghiến răng nghiến lợi, thân mình rung rung.

“Mẫu thân ngươi, nàng?” Ngọc Vô Ưu hỏi. Tiếp tục đọc


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

ĐPNCD Chương 105

Untitled

Editor: Nhan Nhã Quân

Ngọc Mặc Hàm một mình chạy ra khỏi Vương phủ, vừa ngẩng đầu, hắn đã thấy rất nhiều người ẩn núp quanh vương phủ, tức thì khóc lớn hơn nữa, càng khóc càng thê thảm, càng chạy nhanh. Trong tay cầm chặt độc dược Thiên Thiên cho hắn, mặc kệ là ai, chỉ cần tới gần, hắn nhất định sẽ không chút do dự phóng ra ngoài.

Hiện tại, hắn phải nhanh chút dụ một ít người rời đi, cho mẫu thân hơn một chút cơ hội thành công. Chỉ là người phía sau càng đến càng nhiều, Ngọc Mặc Hàm có chút sợ hãi, chạy trốn càng lúc càng nhanh, trên trán đã đổ không ít mồ hôi.

Thanh âm quen thuộc truyền đến, Ngọc Mặc Hàm dừng lại, hé miệng cười nhẹ, ánh mắt nhìn loạn xung quanh, rốt cục thấy một thân ảnh quen thuộc trong ngõ.

“Thiên Thiên……” Ngọc Mặc Hàm hướng Đường Thiên Thiên chạy tới.

Tiếp tục đọc