Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 1

4 phản hồi

Ảnh trong ĐPNCD

Editor: Nhan Nhã Quân

Xung quanh non xanh nước biếc, đình đài lầu các, gia nhân đi đi lại lại.

Ngọc Vô Hà tựa vào trên ghế nằm , ngẩng đầu nhìn trời, suy nghĩ mông lung, ai có thể dự đoán được nàng đến dị thế này đã năm năm đâu?

Một cái thân ảnh trắng như tuyết từ đâu phóng lại, rồi liền nhảy vào trong lòng Ngọc Vô Hà, phấn nộn nộn vươn đầu lưỡi liếm mặt Ngọc Vô Hà

‘Ba’ Ngọc Vô Hà thản nhiên vươn ngọc thủ, một cái tát liền đem vật nhỏ đánh bay đi ra.“ Đậu Đậu chết tiệt, lại chiếm tiện nghi của ta! Tuy rằng nước miếng của ngươi có công hiệu giải độc, chữa thương, nhưng là ta không hiếm lạ!”

Mỗi khi nghĩ đến chuyện dính nước miếng của Đậu Đậu, Ngọc Vô Hà liền cảm thấy một trận ghê tởm.

Đậu Đậu kiều nhỏ thân mình lăn một vòng, sau đó nhảy lên, chuẩn xác dừng ở trong lòng một nho nhỏ tiểu suất oa mặc cẩm y màu xanh nhạt, thuận tiện ghé vào ngực hắn ‘Chít chít’ kêu không ngừng.

Ngọc Mặc Hàm nhếch miệng cười, vươn tay nhỏ bé mập mạp phấn đô đô* sờ sờ đầu cửu vĩ tuyết điêu** trong lòng : “Mẫu thân, ngươi lại khi dễ Đậu Đậu !”

(*) tay trắng nhỏ, tròn tròn, xinh đẹp, bàn tay đẹp của trẻ em
(**) chồn trắng chín đuôi.
NQ giữ nguyên văn vì thấy như vậy hay hơn ^^

“Khi dễ nó?  Mỗi ngày chỉ nghĩ chiếm tiện nghi của ta, không một cái tát đánh chết nó xem như tiện nghi cho nó !” Ngọc Vô Hà đen thư cầm trong tay phóng tới trên bàn, duỗi tay ra đem hài tử bảo bối ôm vào lòng, ngửi được mùi dược hương thản nhiên trên người con, cảm thấy mỹ mãn “Bảo bối, chúng ta đi kinh thành đi!”

Đi kinh thành?

Ngọc Mặc Hàm khó hiểu: “Mẫu thân, chúng ta ở đây không tốt sao?”

“Cũng không phải không tốt. Là Cầm di của ngươi cùng Đoạn thúc thúc muốn thành hôn, mẫu thân chuẩn bị đi kinh thành chúc mừng cho bọn họ, thuận tiện tra ra thân thế của mẫu thân!” Ngọc Vô Hà chưa từng nói với ai, dạo gần đây, nàng mỗi đêm đều mơ thấy ác mộng, trong mộng nàng kia vẫn đối với nàng khóc, bảo nàng trở lại kinh thành một chuyến.

Đến Đông quốc này năm năm , Ngọc Vô Hà cũng chưa thích ứng hết mọi chuyện, từ  việc hai bàn tay trắng cho tới hôm nay gia tài bạc triệu. Chuyện nàng cảm thấy may mắn là sau đêm hôm đó cư nhiên nàng có đứa nhỏ, làm cho nàng tại dị thế xa lạ này có một cái thân nhân chí thân .

“Cầm di cùng Đoạn thúc thúc muốn thành thân, thật vậy chăng? Thật vậy chăng? Mẫu thân, chúng ta nhanh đi thu thập rồi lên đường.” Ngọc Mặc Hàm từ trên đùi Ngọc Vô Hà nhảy xuống. Hai mắt to chớp chớp như có thể nói, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng nhuận tràn ngập sức sống, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, xe gặp xe ngã.“Mẫu thân, khi nào thì chúng ta xuất phát!”

“Liền một hai ngày nữa đi!”

“Mẫu thân, chúng ta mang theo cái gì đi?”

Ngọc Vô Hà vỗ vỗ đầu con.“Bảo bối muốn mang cái gì liền mang cái đó đi, chúng ta đi kinh thành lần này sợ là cũng mất một năm rưỡi mới trở về được!”

“Vậy mẫu thân, Mặc Hàm thích cái gì đều mang cái đó đi theo được không?” Có thể đi ra ngoài đi một chút đối với Ngọc Mặc Hàm tiểu nghịch ngợm này mà nói là chuyện hạnh phúc, liền ngay cả tuyết điêu Đậu Đậu bên người hắn cũng vui vẻ đến quên trời đất.

“Được!”……

Xe ngựa vững vàng chạy .

Ngọc Vô Hà ngồi ở trong xe ngựa bùm bùm đánh bàn tính, không có biện pháp, tiền nhiều lắm, không tính cẩn thận  không được, Ngọc Mặc Hàm lại ngồi ở bên ngoài xe ngựa, hắn thích nhìn phong cảnh dọc theo đường đi.

“Mẫu thân, có người chặn đường!” Ngọc Mặc Hàm ôm Đậu Đậu ngồi ở ngoài xe ngựa, nhìn một đám thổ phỉ đối diện , trong lòng là hưng phấn, có chuyện vui.

Dọc theo đường đi đều thực nhàm chán, rốt cục có người cho hắn chơi.

“Mẫu thân bề bộn nhiều việc, loại chuyện này để Bảo bối xử lý a, nếu thật sự không được thì tát một phen phấn, sạch sẽ!” Ngọc Vô Hà ngay cả đầu cũng chưa nâng một chút, chỉ chăm chú vào bàn tính.

Ai, tháng này lại buôn bán lời hơn so với tháng trước 10%, lại tính thêm một hồi .

“Nhưng là, mẫu thân, bọn họ tựa hồ thực đáng thương ai!” Ngọc Mặc Hàm chớp chớp đôi mắt, nhìn đám thổ phỉ ở xa xa ăn mặc rách rưới, đồng tình không thôi.

Ngọc Vô Hà kéo hạt châu cuối cùng xuống, sâu kín nói: “Tiểu Hài tử không cần phải đồng tình với bọn hắn.”  Thổ phỉ, nếu đã làm thổ phỉ, thì như thế nào lại đáng thương.

“Nhưng là mẫu thân, bọn họ thật sự rất đáng thương nga, trời lạnh như vậy, mà quần áo thì rách nát, ngay cả đầu ngón chân cũng lộ ra ngoài!” Ngọc Mặc Hàm hấp hấp cái mũi, mắt to hồng hồng chớp chớp, nước mắt ở trong hốc mắt đảo quanh.

Người đáng thương như vậy hắn là lần đầu tiên thấy a.

Ngọc Vô Hà dừng việc đánh bàn tính, thật sâu hít vào một hơi, hài tử này của nàng cái gì cũng tốt, chính là thời điểm động lòng trắc ẩn thì mấy đầu trâu cũng kéo lại không được.

“ Ngươi đến chỗ bọn họ nhìn 1 chút nếu chúng ta có thể giúp đỡ liền giúp họ một chút, còn không được thì cũng không thể miễn cưỡng!” Ngọc Vô Hà còn chưa có nói xong, chỉ thấy một thân ảnh lam nhạt quen thuộc vọt vào xe ngựa, ôm lấy cổ của nàng, ở trên mặt xoạch xoạch hôn không ngừng.

“Mẫu thân là tốt nhất, mẫu thân là giỏi nhất!” Ngọc Mặc Hàm sau khi vuốt mông ngựa một phen, không đợi Ngọc Vô Hà đáp lời, thân mình nho nhỏ đã chui ra xe ngựa, một cái thả người nhảy lên lưng ngựa.

“Tiểu thư!” Xa phu Phúc thúc có chút lo lắng hướng  vào trong xe ngựa khinh gọi.

“Phúc thúc, để cho hắn đi đi, âm thầm bảo hộ là được!” Hài tử của Ngọc Vô Hà nàng, không phải hạng người vô năng.

Ngọc Vô Hà nói xong, vùi đầu tiếp tục bùm bùm đánh bàn tính, lúc không có tiền, mỗi ngày đều muốn có tiền, nay có tiền lại cảm thán tính sổ sách mệt chết.

Mẫu thân ngẫu nhiên phát thiện tâm

“Đả kiếp!” Tên thổ phỉ cầm đầu dựng thẳng đại đao trong tay lên.“Đem vật đáng giá lưu lại, lão tử chừa một mạng cho các ngươi!”

“Ai!” Ngọc Mặc Hàm dùng sức thở dài, dựng thẳng ngón trỏ lên lắc lắc.“Các ngươi làm thổ phỉ như vậy là không được ! Một chút khí phách cũng không có! Phải nói giống ta như vậy nè, đường này do ta mở, cây này do ta trồng, nếu muốn qua đây thì phải để lại lộ phí!”

Mấy tên thổ phỉ vừa nghe, đứa nhỏ này so với bọn hắn còn thích hợp làm thổ phỉ hơn.

“Đường này do ta mở, cây này do ta trồng, nếu muốn qua đây thì phải để lại lộ phí!” Nói xong còn hắc hắc nở nụ cười,“Tiểu tử, chạy nhanh đi gọi người nhà của ngươi đem đồ đạc gì đáng giá giao ra, nương tử nhà ta còn chờ ta về nhà ăn cơm đâu!”

“Vậy ngươi về nhà ăn cơm trước rồi mới đến cướp tiếp đi!” Ngọc Mặc Hàm bĩ bĩ cười*, hai mắt hữu thần sáng ngời, cái miệng nhỏ nhắn hơi hơi chu, cái mũi cao thẳng, làn da trắng nõn, non mịn giống trứng chim nấu chín vừa mới lột vỏ, thủy nộn nộn, phấn lượng lượng. (trắng trẻo, mềm mại, đáng yêu)

(*) thấp hơn cười khinh bỉ.

Tập thể bọn thổ phỉ đều ảo tưởng nếu đứa nhỏ này là còn nhà mình thì thật tốt a! Cho dù không phải con nhà mình thì ở lại luôn trên sơn trại cũng không sai, mỗi ngày nhìn một cái, thần thanh khí sảng, tinh thần phấn trấn.

“Tiểu tử kia, chúng ta thương lượng đi, ngươi theo chúng ta về sơn trại, ta buông tha người nhà của ngươi như thế nào?”

Ngọc Mặc Hàm nâng lên cái đầu nhỏ: “Này thổ phỉ đại thúc, ta đi theo ngươi lên sơn trại làm cái gì, làm sơn đại vương sao? Việc làm sơn đại vương cùng việc buông tha người nhà của ta có quan hệ gì với nhau đâu?”

“Ngạch, này!” Bọn thổ phỉ rối rắm .

“Hơn nữa, ta và các ngươi đi làm thổ phỉ, mẫu thân của ta phải làm sao?” Mẫu thân chỉ có hắn là người thân duy nhất, hắn đi làm sơn đại vương, để mẫu thân một mình đi kinh thành, bên ngoài nhiều người xấu như vậy, nếu mẫu thân chịu thiệt thì làm sao?

“Nếu không đem mẫu thân ngươi cũng mang đi sơn trại, chúng ta nhất định sẽ chiêu đãi!” Trong sơn trại còn vài người độc thân, vừa vặn hợp thành một đôi.

Ngọc Mặc Hàm nghe xong lời này của thổ phỉ, thật muốn cười nhạo:

“Các ngươi ngay cả chính mình đều nuôi không nổi, thiếu ăn thiếu mặc, ta thấy các ngươi một đám xanh xao vàng vọt, một bộ dáng thiếu dinh dưỡng, nhất định thật lâu không biết qua ăn thịt là cái tư vị gì đi, nhất là món thịt nướng mẫu thân ta làm a, đó là hương thơm lan tỏa bốn phía, béo mà không ngán, vừa vào miệng liền tan, chỉ cần ăn một ngụm, đã nghĩ muốn ăn ngụm thứ 2, thứ 3… đi!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, vừa lòng nhìn bọn thổ phỉ nước miếng chảy ròng ba ngàn thước.

Tập thể thổ phỉ bị chìm trong nước miếng. Vì mĩ thiếu niên này, vì thịt nướng hương thơm kan tỏa bốn phía kia.

Bọn thổ phỉ quay đầu, sau khi thương lượng, ‘bùm’ một tiếng quỳ gối trước mặt Ngọc Mặc Hàm.

“Lão đại, xem ở hoàn cảnh chúng ta. Chỉ với một tiếng ‘đã lâu không có ăn thịt’, xem ở hoàn cảnh chúng ta ngay cả cơm đều ăn không đủ no, ngươi cứu sơn trại của chúng ta, về sau chỉ cần ngươi ra lệnh một tiếng, lên núi đao xuống biển lửa, các huynh đệ tuyệt không hai lời!”  Hiện tại trọng yếu nhất chính là đem đứa nhỏ này cùng mẫu thân hắn lừa lên sơn trại đi, sau đó hắc hắc…

Thấy đầy trời thịt nướng bay tới, nuốt nuốt nước miếng, đói lâu ngày kết cục cũng có lộc ăn!

Đối với bọn thổ phỉ này mà nói ngay cả cơm đều ăn không đủ no, thịt nướng có bao nhiêu hấp dẫn, bao nhiêu mê hoặc a!

“Mặc Hàm, còn dong dài làm cái gì, nếu không đi, chờ lúc chúng ta đến kinh thành Cầm di ngươi cùng Đoạn thúc thúc sớm đã muốn bái đường thành thân , chúng ta phải đi uống rượu mừng, không phải đi uống nước rửa chén!” Ngọc Vô Hà xốc lên mành xe ngựa thật dày, dải lụa trong tay áo vung lên, ôm trụ thắt lưng Ngọc Mặc Hàm, khi người khác căn bản là không thấy rõ chuyện gì, kéo nhẹ tay 1 cái, đem hắn kéo vào trong xe ngựa.

Hết chương 1

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

4 thoughts on “ĐPNCD Chương 1

  1. Thằng nhóc này ko có tính thương người a~ … Ta thấy nó đi ra trêu người chứ thương người đâu chẳng thấy…. :)) Nhóc này thật ranh mãnh~~~ Ta định chờ nàng dịch nhiều nhiều chút rồi mới đọc…. nhưng mà lâu quá~~ cầm lòng chẳng đặng nên đọc luôn~~ rồi chờ tiếp … ^___^!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s