Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 3

Để lại bình luận

Editor: Nhan Nhã Quân

“Thụy Nam, chàng đã làm gì đắc tội tiểu thiếu gia phải ko? Bằng không hắn vì sao mỗi lần đều nhằm vào chàng!” Phong Cầm cảm thấy vấn đề này thực nghiêm trọng, bởi vì mặc kệ nàng lập gia đình hay không, lòng của nàng đều là hướng về tiểu thiếu gia cùng tiểu thư , nhưng là tiểu thiếu gia không thích Thụy Nam, cái này nàng biết phải lam sao a!

Tâm tư Phong Cầm, Đoạn Thụy Nam làm sao không biết, nhìn xe ngựa càng ngày càng gần, tâm hắn lại càng lạnh.“Ta nào dám đắc tội hắn, lần nào thấy hắn, ta cũng đi đường vòng, không biết vì sao hắn lại chú ý ‘đặc biệt’ đến ta như vậy!”

“Tốt lắm, tốt lắm, đừng nói nữa,” Phong Cầm không kiên nhẫn đánh gãy Đoạn Thụy Nam lải nhải, người này trước kia im lặng là vàng, ba ngày không nói một câu, không biết từ khi nào thì thành như vậy, hắn nói so với nước sông Trường Giang, Hoàng Hà, còn muốn nhiều hơn……

“Cầm di!” Xe ngựa vừa mới dừng lại, Ngọc Mặc Hàm nho nhỏ thân mình, liền nhảy xuống xe ngựa, sau đó chạy vội tới bên người Phong Cầm. Nhưng là vừa nhìn thấy Đoạn Thụy Nam đang ở bên người  Phong Cầm, trên mặt liền hiện lên một chút cười xấu xa. Lập tức vung tay,  một mùi thơm lạ lùng xông vào mũi.

Đoạn Thụy Nam cảm thấy không ổn, muốn chạy trốn, nhưng là đã muốn không còn kịp rồi, trên người từng đợt ngứa đánh úp lại, đưa tay lên gãi, lại càng gãi càng ngứa

Không xong, lại trúng độc .

“Cầm di, Mặc Hàm rất nhớ ngươi!” Mềm nhu nhu thanh âm ngọt sắp chết người, ôm lấy cổ Phong Cầm hung hăng hôn một cái, ai oán nói: “Cầm di, ngươi có nhớ Mặc Hàm không!?”

“Đương nhiên là nhớ.” Làm nàng thời điểm biết tiểu thiếu gia cùng tiểu thư muốn vào kinh liền cả đêm không ngủ được, sờ sờ đầu Ngọc Mặc Hàm, hốc mắt đầy nước.“Tiểu thiếu gia lại cao lên a !”

“Đúng vậy, ngay cả mẫu thân cũng nói Mặc Hàm  cao lên đâu, Cầm di cũng biến so với trước kia ngày càng hấp dẫn !” Thời điểm tiểu bằng hữu Ngọc Mặc Hàm vỗ mông ngựa* ai, hắn nhất định có thể đem con ngựa này vỗ bay lên tận trời a.

(*) nịnh bợ

“Tiểu ba hoa!” Phong Cầm điểm điểm cái mũi Ngọc Mặc Hàm,“Chỉ biết làm Cầm di vui vẻ!”

“Ta thề với trời, ta không có!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, còn tính làm bộ giơ tay lên, chuẩn bị thề.

“Tốt lắm, tốt lắm, ta tin!” Phong Cầm đối với Ngọc Mặc Hàm thật đúng là không có cách, chỉ có thể giơ tay đầu hàng.

“Cầm di thật tốt!” Ngọc Mặc Hàm ôm cổ Phong Cầm, ở trên mặt nàng hung hăng hôn một cái.

Đậu Đậu cũng bắt chước ôm lấy cổ Phong Cầm, dùng sức ở một bên mặt khác cắn một ngụm, lưu lại một vùng lớn nước miếng, chít chít kêu không ngừng.‘Ta nữa, ta nữa’

“Đậu Đậu, ta cũng nhớ ngươi !” Phong Cầm vươn tay điểm điểm đầu Đậu Đậu, mới lấy khăn tay lau đi nước miếng trên mặt.

Thấy Ngọc Vô Hà từ trên xe ngựa bước xuống, nước mắt xoát xoát rơi xuống không ngừng.“Tiểu thư!”

Ngọc Vô Hà không nói gì nhìn một màn này, lắc đầu, đi đến bên người Phong Cầm, cầm tay nàng, lấy ra khăn tay lau nước mắt trên mặt Phong Cầm,“Đều sắp làm tân nương người ta, còn khóc, sẽ xấu a! Nói sau, không phải mang thai sao,  trời lạnh như thế, còn tự mình tới đón, lỡ bị lạnh thì phải làm sao a.”

Quay đầu chuẩn bị răn dạy Đoạn Thụy Nam vài câu, đã thấy mặt hắn đỏ lên, hai tay ở trên người dùng sức gãi gãi. Ngọc Vô Hà hiểu rõ, xem ra Tiểu bảo bối này còn chưa có hết khí (tức giận) a!

Chỉ là chuyện Trần Chi Ma lạn kê*, xảy ra đã nhiều năm như vậy rồi, Mặc Hàm cư nhiên còn ghi hận trong lòng.

(*) theo NQ nghĩ là một cái chuyện gì đó ko liên quan tới Đoạn Thụy Nam nhưng NMHàm vẫn giận (NQ đã search trên Gút-gồ ca thì thấy hiện ra mấy bộ truyện cũng dùng từ này, nghĩa đại loại theo NQ hiểu là vậy, bạn nào biết chính xác thì giúp NQ với..><)

Hướng Ngọc Mặc Hàm trừng mắt, tiểu gia hỏa kia thật thức thời, chạy nhanh trốn phía sau Phong Cầm. Thanh âm đáng thương  hô “Cầm di!”

“Tiểu thư, kỳ thật tiểu thiếu gia còn nhỏ nên….” Phong Cầm nhanh chóng mở miệng, sợ Ngọc Vô Hà trách tội Ngọc Mặc Hàm.

“Mặc Hàm, đem giải dược cho Đoạn thúc thúc, Đoạn thúc thúc cùng Cầm di ngươi vài ngày nữa sẽ thành thân , ngươi xem hắn ngứa như vậy, nếu đem mặt gãi bị thương, tân khách cả sảnh đường thấy còn không cười đến rụng răng!”

Ngọc Vô Hà mỗi lần chỉ có ở thời điểm tức giận mới kêu tên Ngọc Mặc Hàm, điểm ấy Ngọc Mặc Hàm là biết đến, hiện tại Ngọc Vô Hà mở miệng, đó là so với thánh chỉ còn muốn hơn.

Tâm không cam lòng, tình không nguyện lấy ra một cái lọ đưa cho Đoạn Thụy Nam.

Đoạn Thụy Nam nhanh chóng tiếp nhận, sợ Ngọc Mặc Hàm sẽ đổi ý.

“Hừ!” Ngọc Mặc Hàm hừ lạnh một tiếng.“Cầm di, bên ngoài lạnh lắm a, chúng ta mau trở về thôi!”

“Hảo!” Phong Cầm nắm tay nhỏ bé của Ngọc Mặc Hàm: “Thụy Nam, ngươi chạy đem xe ngựa trở về đi, ta cùng tiểu thư một chiếc!”

“Tiểu thư, ta về phủ trước.” Vừa mới bị chỉnh một trận, Đoạn Thụy Nam nào dám không theo, gật gật đầu rất nhanh leo lên xe ngựa chạy đi!

 Phong Cầm đi đến bên xe ngựa.“Phúc thúc! Đã lâu không thấy!”

Phúc thúc cười cười.“Cầm nhi, chúc mừng ngươi, đều làm tân nương tử rồi, không lâu sau, liền làm mẫu thân, không thể tưởng được tốc độ ngươi nhưng thật ra rất nhanh, so với Diệu Ngôn và Thiên Hương không phải chỉ  nhanh là từng bước nga!”

“Tiểu thư, ngươi xem Phúc thúc giễu cợt người ta!” Phong Cầm không thuận theo đỏ mặt cười.

“Hắc hắc, ta nhưng thật ra cảm thấy Phúc gia gia nói không có sai a!” Ngọc Mặc Hàm chu cái miệng nhỏ nhắn, cười đến ánh mắt đều nheo lại, đáng yêu làm cho người ta hận không thể ôm rồi mạnh mẽ thân hắn.

“Đúng vậy, ngay cả tiểu thiếu gia đều nói lão nhân không nói sai, thì nhất định là không sai !” Phúc thúc đem Mặc Hàm ôm đến trên xe ngựa, cười ha ha.

“Tiểu thư, ngươi xem xem, mới một hồi công phu, liền đem người ta cấp khi dễ , ngươi nên vì Cầm nhi làm chủ!” Phong Cầm lôi kéo tay áo Ngọc Vô Hà, mặt đỏ lên, nhưng thật ra so với bộ dáng lạnh lùng bình thường xinh đẹp hơn rất nhiều.

“Cầm nhi của chúng ta nhưng là tài giỏi hơn cả bậc mày râu, Phúc thúc cùng Mặc Hàm nhất lão nhất tiểu, sao có thể khi dễ đến ngươi!” Ngọc Vô Hà nói xong, che miệng cười khẽ.

“Tốt lắm, mọi người đều khi dễ Cầm nhi , không nghĩ đến việc Cầm Nhi không quản khó khăn ra đến cửa thành đón mọi người, sớm biết rằng là tự tìm tới phiền phức, ta còn không bằng ở nhà ôm ấm lô ngủ đâu!”

Phong Cầm nói xong, môi đỏ mọng đô thật cao.

“Ôi, không ngờ Cầm nhi của chúng ta tức giận còn có một phen tư vị khác.” Ngọc Vô Hà nói xong, cũng không quên đem Phúc thúc kéo vào.“Phúc thúc, ngươi thấy đúng không?”

Phúc thúc trên khuôn mặt dày dặn sương gió được khảm một đôi mắt sáng ngời hữu thần,có thể thấy được đó là một nam nhân đã trải qua rất nhiều sương gió. Cẩn thận đánh giá Phong Cầm một phen, như thấy chuyện lạ nói “Ân, xác thực so với bình thường dễ thân hơn!”

Phong Cầm vừa nghe, lập tức ý cười trong suốt, công phu biến sắc mặt có thể nói nhất tuyệt.

Ngọc Vô Hà tới gần bên tai Phong Cầm, nhẹ nhàng nói: “Ôi, này cười cũng không sai, tình yêu thật có sức mạnh !” Sau đó nhanh như chớp chui vào xe ngựa,

“Tiểu thư” Phong Cầm tức giận dậm chân.“Ngươi nếu nói như vậy, ta sẽ không gả nữa!”

“Đừng, đừng, ngươi nếu không lấy chồng , ta đi nơi nào cấp Đoạn Thụy Nam tìm tân nương tử, mau lên đây đi, bên ngoài rất lạnh!” Ngọc Vô Hà giơ cơ trắng đầu hàng, đối với mấy nha đầu này, nàng ban đầu từng lạnh lùng, đến bây giờ là hết mực quan tâm.Các nàng trên danh nghĩa là nha hoàn của nàng, nhưng trên thực tế các nàng như người thân của nàng.

Phong Cầm cười, nhanh chóng tiến vào xe ngựa, ngồi xuống bên người Ngọc Vô Hà cùng Ngọc Mặc Hàm.

 Phúc thúc nhìn, thỏa mãn thở dài, thân thủ mạnh mẽ nhảy lên xe ngựa.“Giá!” Phúc thúc khởi động xe ngựa, hướng trong thành chạy đi.

 Hết chương 3

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s