Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 5

Để lại phản hồi

Editor: Nhan Nhã Quân

Nam nhân trước mặt này nhìn thì phong lưu phóng đãng, kì thực thâm tàng bất lộ, nhất cử nhất động đều ẩn dấu sát khí, hai mẹ con nàng vừa đến kinh thành vẫn là ko nên chọc đến người như vậy.

Thấy Ngọc Vô Hà nắm tay con chuẩn bị rời đi, Quân Thần Vũ cũng không có phản ứng.

Hắn lớn như vậy còn chưa có ai dám sỉ nhục hắn như vậy đâu, bên đường bị 2 người này mắng khéo là thất phu, làm cho hắn người dưới một người trên vạn người làm sao nuốt trôi cục tức này .

Vươn tay ngăn lại Ngọc Vô Hà.“Chờ đã, chẳng lẽ nhị vị mắng người, ngay cả câu giải thích cũng không nói, đã nghĩ rời đi? Thiên hạ cũng không có chuyện tốt như vậy nga!”

“Giải thích? Mắng chửi người?” Ngọc Vô Hà còn thật sự suy tư một hồi, sau đó cúi đầu hỏi Ngọc Mặc Hàm.“Hài tử, ngươi vừa mới mắng chửi người sao?”

Biểu tình thật sự của Ngọc Vô Hà, ở trên khuôn mặt tuyệt sắc kia, làm cho Quân Thần Vũ hít một ngụm khí.

Thầm nghĩ, nữ nhân này hắn nhất định phải được đến tay, sau đó mỗi ngày không có việc gì nghe một chút lời nói ác độc của nàng cũng tốt. Dù sao mỗi ngày đều nghe lời nịnh hót giả dối, lỗ tai đều nhàm chán.

“Không mắng chửi người sao? Thực sự không có mắng chửi người sao? Chẳng lẽ là ta nghe lầm !” Quân Thần Vũ làm như có chuyện lạ còn nguấy nguấy lỗ tai, thu hồi ý cười, xoay người vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía Ngọc Mặc Hàm.“Tiểu bằng hữu, làm người phải thành thực, trẻ em mà nói dối thì không phải là trẻ ngoan nga! Đến, ngươi nói cho thúc thúc biết lúc nãy ngươi có mắng chửi người hay không a!”

Ngọc Mặc Hàm kinh ngạc trừng lớn mắt to, khóe miệng run rẩy, vươn tay nhỏ bé sờ sờ cái trán Quân Thần Vũ “Thúc thúc, ngươi sinh bệnh sao?”

Trong lòng bàn tay truyền đến độ ấm vừa phải, không có sinh bệnh?

Nhưng là thật sự không có sinh bệnh sao? Vì sao bộ dáng thúc thúc này tựa như có bệnh đâu?

“Không có, không có, thúc thúc thân thể khỏe mạnh,còn có thể sống đến trăm tuổi, ha ha ha!” Quân Thần Vũ sang sảng cười to.“Ngươi đứa nhỏ này hảo thú vị, ta thích!” So với vị kia trong cung cả ngày hé ra bản mặt trẻ con thì thú vị hơn.

“Thích, thúc thúc ngươi nói ngươi thích ta?” Ngọc Mặc Hàm cảm thấy kỳ quái, vì sao thúc thúc này bị hắn mắng, còn nói thích hắn, xem ra thật sự là bệnh nguy kịch, ko thể cứu chữa a.

“Đúng vậy, tiểu tử, ngươi nói cho ta biết, nhà ngươi ở đâu? Phụ thân ngươi đâu? Ta muốn đi bái phỏng phụ thân ngươi, ta nhận thức ngươi làm con nuôi!” Quân Thần Vũ đắc ý dào dạt nói.

Nhưng là Ngọc Mặc Hàm lại càng nghe càng khổ sở. Kia nguyên bản khuôn mặt tràn đầy tươi cười theo lời nói của Quân Thần Vũ, chậm rãi chùn xuống, cuối cùng miệng mếu, giãy tay Ngọc Vô Hà, cầm đồ chơi làm bằng đường trong tay vứt trên mặt đất, hung hăng đẩy ra Quân Thần Vũ, hướng xe ngựa chạy tới, một bên chạy, một bên khóc. Khóc kêu “Ta không có phụ thân, Mặc Hàm không có phụ thân!”

Hắn là đứa nhỏ không cha, từ nhỏ hắn đã biết , hắn vẫn nghĩ là hắn không thèm để ý , nhưng là hiện tại bị người khác nhắc đến, trái tim nho nhỏ của hắn vẫn hội khổ sở,

“Mặc Hàm!”

Bảo bối không cha thực thương tâm

Ngọc Vô Hà đứng ở tại chỗ, sẳng giọng kêu nhưng trong con ngươi mang theo một chút sầu não.

Nàng vẫn nghĩ đến Mặc Hàm là không thèm để ý , dù sao từ thời điểm hắn hơi có chút hiểu biết nàng liền nói cho hắn biết, hắn không có phụ thân nhưng còn có rất nhiều người thật thật yêu thương hắn.

Nhưng là thẳng đến lúc nãy, nàng mới phát hiện, Mặc Hàm là như vậy khát vọng có một phụ thân.

“Đều là chuyện tốt ngươi làm!” Ngọc Vô Hà con ngươi híp lại, trong tay sa mỏng khẽ động, ngoan độc hướng Quân Thần Vũ đánh tới.

Nếu không phải người này ở giữa làm khó dễ, Mặc Hàm lại như thế nào sẽ bị thương tâm!

Quân Thần Vũ nhìn Ngọc Mặc Hàm thương tâm mà đi, thật lâu không có hồi thần. Thân ảnh nho nhỏ kia lại càng ngày càng mơ hồ, càng ngày càng giống hắn trước đây, mẫu phi đi, hắn chân trần chạy tán loạn khắp hoàng cung, nghĩ làm như vậy mẫu phi sẽ tới rồi ôm hắn hảo hảo che chở.

Nhưng là, đó là một lần duy nhất mẫu phi không có để ý hắn, tùy ý hắn thương tâm, sinh bệnh, cuối cùng hết hy vọng……

Thẳng đến cảm giác được sát khí của Ngọc Vô Hà, Quân Thần Vũ trực giác vươn tay cầm sa mỏng kia, trong lòng bàn tay ăn đau, máu chảy ra, một giọt giọt tích lạc ở phiến đá trên đường.

Cổ họng khàn khan: “Ta không phải cố ý !”

Bỏ lại sa mỏng của Ngọc Vô Hà, một cái phi thân, hướng Ngọc Mặc Hàm đuổi theo. Thời điểm sắp chạm vào Ngọc Mặc Hàm, Phúc thúc đã muốn rút ra nhuyễn kiếm bên hông. Phi thân chặn đường Quân Thần Vũ, Quân Thần Vũ ngạc nhiên, ngay cả một cái xa phu đều như thế không tầm thường, mẫu tử hai người này cũng thật không đơn giản.

Quân Thần Vũ nghĩ vậy, cố ý cùng Phúc thúc đánh mấy chiêu. Chiết phiến động 1 cái, ngân châm từ trong chiết phiến bắn ra, Quân Thần Vũ thừa dịp Phúc thúc đi chắn ngân châm, phi thân lui ra phía sau chừng mười thước.

“Đại thúc võ công rất tốt, tại hạ bội phục, chính là hôm nay, tại hạ muốn cùng với vị Mặc Hàm tiểu bằng hữu này hảo hảo nói chuyện, đại thúc vẫn là nên nhường đường, có được ko!”

Quân Thần Vũ giơ tay lên hướng trong không trung, hai thân ảnh đen tuyền, quỷ mị từ trên nóc nhà nhảy xuống.

“Giữ chân bọn họ, ta muốn cùng vị tiểu bằng hữu này hảo hảo nói chuyện, tốt nhất không cần bị quấy rầy !” Quân Thần Vũ vừa nói xong, hai thân ảnh đen tuyền một người chặn Ngọc Vô Hà, một người chặn Phúc thúc, trong lúc nhất thời khó phân thắng bại.

Ngọc Mặc Hàm nhào vào trong lòng Phong Cầm, khóc thật thương tâm.“Cầm di, vì sao Mặc Hàm không có phụ thân, vì sao?” Mẫu thân rất sớm trước kia liền nói cho hắn, phụ thân đi phương xa, chờ hắn trưởng thành, sẽ trở về.

Nhưng là, nay hắn đã muốn trưởng thành, phụ thân cũng không có trở về.

“Mặc Hàm ngoan a, phụ thân ngươi chính là còn bận lo đại sự, cho nên mới không có kịp trở về, Mặc Hàm không khóc, ngươi có biết ngươi vừa khóc, mẫu thân ngươi nàng sẽ thật thương tâm a!” Phong Cầm ôm chặt lấy Ngọc Mặc Hàm, ôn nhu an ủi hắn.

“Cầm di, ngươi gạt ta, mẫu thân cũng gạt ta, phụ thân có phải hay không không cần ta , cho nên lâu như vậy còn không trở về!” Ngọc Mặc Hàm từ trong lòng Phong Cầm tránh ra.

Lại thấy Quân Thần Vũ quần áo hồng y, trên mặt mang theo xin lỗi.

“Tiểu Mặc Hàm, cái kia… cái kia…” Quân Thần Vũ có chút lắp bắp.

“Ngươi không phải đang nghĩ cười nhạo ta không có phụ thân, ta nói cho ngươi biết ta thực kiên cường, ta không sợ cười nhạo của ngươi!” Ngọc Mặc Hàm quật cường giơ lên khuôn mặt nhỏ nhắn, khóe mắt còn mang theo giọt lệ.

Bộ dâng điềm đạm đáng yêu này làm cho Quân Thần Vũ tâm hung hăng đau.

Cỡ nào giống a!

Hắn cũng từng có bộ dạng quật cường này, nói cho mọi người, kỳ thật Mẫu phi rời đi, hắn một chút cũng không thương tâm, một chút cũng không thương tâm.

“Mặc Hàm, cho ta làm Phụ thân của ngươi được không?” Quân Thần Vũ nói xong, trên mặt lộ vẻ kiên định, có đứa nhỏ hiểu chuyện như vậy, ko phải rất tốt sao.

Mặc Hàm kiên quyết lắc đầu.“Ngươi không phải phụ thân ta, ta sẽ không nhận thức ngươi làm phụ thân !”

“Vì sao?” Nghe được Ngọc Mặc Hàm cự tuyệt, Quân Thần Vũ khó hiểu.

“Bởi vì người của ngươi đánh mẫu thân ta cùng phúc gia gia, tuy rằng bọn họ bị đánh ngã, nhưng là, chỉ bằng điểm này, ta thà rằng cả đời không có phụ thân cũng sẽ không nhận thức ngươi làm phụ thân !”

Ngọc Mặc Hàm trảm đinh tiệt thiết nói xong, sau đó nhào vào trong lòng Ngọc Vô Hà.

“Mẫu thân, mẫu thân, thực xin lỗi, là Mặc Hàm không ngoan, làm mẫu thân lo lắng !” Trên khuôn mặt nho nhỏ mang theo thành thục không phù hợp với tuổi, cùng xin lỗi.

Ngọc Vô Hà hít vào một hơi, ôm chặt lấy con trong lòng, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn.“Đứa ngốc! Ngươi là bảo bối của mẫu thân, mẫu thân lại như thế nào trách ngươi!”

“Mẫu thân, chúng ta trở về đi! Mặc Hàm mệt mỏi!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, đem khuôn mặt nhỏ nhắn chôn trong lòng Ngọc Vô Hà, nhắm mắt lại, bộ dáng nhu thuận còn đâu bộ dáng tức giận khi nãy.

Ngọc Vô Hà đau lòng, nhưng là nàng cũng biết, trong tưởng tượng của nàng đứa nhỏ này cũng không có  giống như vậy kiên cường, cũng không có như vậy yếu ớt.

Hết chương 5

Advertisements

Tác giả: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s