Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 8

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Editor: Nhan Nhã Quân

Bỗng nhiên trong lúc đó, tựa hồ hắn nghe ai đó đang gọi hắn, kêu hắn không được ăn viên giải dược này.

Ngực tê rần, đem giải dược buông xuống.

Long Tâm gấp gáp vươn tay ra, nắm chặt, giải dược vững vàng dừng ở trong tay, khó hiểu, thương tâm, thậm chí mang theo gương mặt khó có thể tin: “Vương gia?”

Vì sao không ăn, vì sao?

Chẳng lẽ nghĩ đến nàng hại hắn sao?

Quân Lưu Thương tay trái gắt gao đè lại ngực: “Long tâm, không liên quan đến ngươi” Nhắm mắt lại lắng đọng một hồi lâu, cổ đau đớn kia mới chậm rãi biến mất.

“Long Bác, trước đem giải dược này cất giữ, để vào lầu ba Tàng bảo các!”

“Vương gia?” Long Bác khó hiểu.

“Việc này bổn vương đã quyết định, ngươi đi làm đi!” Quân Lưu Thương khoát tay, ý bảo Long Bác đi xuống.

“Là!” Long Bác tiếp nhận giải dược trong tay Long Tâm, cất vào trong bình sứ bạch ngọc, thật sâu nhìn Quân Lưu Thương liếc mắt một cái, sau đó xoay người đi ra ngoài.

“Long Tâm, ngươi nói, độc này của bổn vương, có thể hay không truyền cho hài tử?” Quân Lưu Thương nhìn như vô tâm, kì thực cố ý hỏi.

Hài tử, đêm hôm đó, sẽ có đứa nhỏ lưu lại sao?

Nếu có, vì sao các nàng nhiều năm như vậy cũng không đến tìm hắn.

Là sợ hãi sao?

Sợ hãi, hắn không nghĩ là nữ nhân gan lớn kia sẽ sợ hãi hắn.

“Có!” Long tâm khẳng định nói: “Độc này củaVương gia trong quá trình hoan ái sẽ truyền cho nữ tử, nếu nữ tử này mang thai, sẽ truyền cho đứa nhỏ!”

“Vậy, đứa nhỏ này cũng sẽ giống Bổn vương chịu đựng thống khổ khi độc phát sao?” Quân Lưu Thương nói xong, ngực đã lắng đọng xuống lại nháy mắt nổi lên đau đớn

“Là!”

Long Tâm dứt lời, Quân Lưu Thương nổi giận, bàn tay to vung lên, đánh rớt hết tấu chương trước mặt hắn, hắt tung bàn, tựa hồ còn chưa hết giận. Quân Lưu Thương nắm chặt lại các ngón tay, lại đụng phải thứ gì đó bên người, hung hăng nếm xuống đất.

Thẳng trong phòng một mảnh hỗn độn, Quân Lưu Thương ngồi bệt dưới đất.

“Các ngươi đều đi xuống đi, bổn vương muốn một người yên lặng một chút!” Tay nắm chặt, mắt nhắm lại.

Sau khi Long Tâm cùng Long Chiến lui ra ngoài, Quân Lưu Thương thẳng tắp ngã vào trên những mảnh xứ vỡ.

Hài tử, có phải hay không giờ phút này ngươi cũng đau đớn , cho nên trong nháy mắt kia khi giải dược đưa đến bên miệng, chúng ta có tâm linh tương thông, phụ thân mới biết được, kỳ thật ngươi cũng cần viên giải dược này.

—–o0o—–

Đoạn phủ.

Màn đêm buông xuống.

Các nha hoàn đem từng món đồ ăn bưng lên bàn.

Ngọc Mặc Hàm ngồi ở cửa, hai tay chống má, nhìn thức ăn, nước miếng chảy ròng ròng.

Rất xa, thấy Ngọc Vô Hà bên cạnh nha hoàn đi tới, nhanh chóng chạy tới lôi kéo tay Ngọc Vô Hà.“Mẫu thân, Mặc Hàm đã đói bụng a, mẫu thân ngươi thì sao, ngươi có đói bụng không!”

Ngọc Vô Hà thấy con vui vẻ như vậy, giống như một màn trên đường kia chưa từng phát sinh qua, vươn tay sờ sờ Ngọc Mặc Hàm nho nhỏ đầu.

“Mẫu thân cũng đói bụng, mau theo mẫu thân đi xem Cầm di đã làm món ăn ngon gì!”

Ngọc Mặc Hàm khanh khách cười rộ lên,“Nguyên lai mẫu thân cũng là tiểu tham miêu!”

Ngọc Vô Hà trịnh trọng gật đầu nghĩ nghĩ “Đúng vậy, mẫu thân là tiểu tham miêu, Mặc Hàm của chúng ta chính là tiểu tiểu tham miêu!”

Thấy Ngọc Vô Hà cùng Ngọc Mặc Hàm vô cùng thân thiết, hai nha hoàn phía sau che miệng nở nụ cười. Các nàng chưa từng thấy đứa nhỏ nào đáng yêu, thông minh, lanh lợi làm cho người ta kìm lòng không đậu nghĩ phải thật nhiều sủng ái hắn như vậy.

“Mẫu thân, hay là ngươi đem Đậu Đậu thả ra đi, ngươi xem nhốt nó trong lồng sắt, hảo khổ sở, hảo buốn chán a !” Ngọc Mặc Hàm lắc lắc tay Ngọc Vô Hà, cố gắng làm nũng.

Cặp mắt to tròn đảo quanh, tràn ngập chờ mong.

“Hảo!” Ngọc Vô Hà xoay người: “Ngươi đi vào phòng ta mang cái lồng sắt kia ra đây!” Sau đó một phen ôm lấy Ngọc Mặc Hàm. Đem sợi tóc có chút rối loạn của hắn vén lên.

“Là, tiểu thư!” nha hoàn bị chỉ trúng kia lĩnh mệnh, chạy nhanh ra ngoài.

“Mẫu thân, ngươi thật tốt, Mặc Hàm rất thích mẫu thân, Đậu Đậu cũng hảo thích mẫu thân, chúng ta tất cả mọi người đều rất thích mẫu thân!” Ngọc Mặc Hàm ôm chặt lấy cổ Ngọc Vô Hà, hung hăng thân mặt của nàng.

Phấn nộn nộn hôn ở trên mặt, lưu lại hôn ngân ướt sũng, Ngọc Vô Hà điểm điểm cái mũi Ngọc Mặc Hàm.“Ngươi cái tiểu yêu tinh chuyên vuốt mông ngựa!”

Ai ngờ, sau khi Ngọc Mặc Hàm nghe xong lại dùng sức lắc đầu, cố gắng vì chính mình chứng minh trong sạch.“Người ta nào phải cái tiểu yêu tinh chuyên vuốt mông ngựa, nhiều nhất chỉ có thể xem như là một cái cao thủ vuốt mông ngựa!”

Nói xong, Ngọc Mặc Hàm tự thỏa mãn ha ha cười rộ lên……

“Ha ha, Diệu Ngôn, ta đã nói mà, thế giới này ai cũng có thể thay đổi, chỉ có giọng điệu ngọt ngào của tiểu thiếu gia nhà chúng ta là tuyệt đối sẽ không thay đổi!” Thiên Hương theo hành lang gấp khúc xa xa đi ra, vài bước chân đã muốn đến trước mặt Ngọc Vô Hà cùng Ngọc Mặc Hàm.

Vươn tay.“Tiểu thiếu gia, Thiên Hương nhớ ngươi muốn chết!”

Ngọc Mặc Hàm vừa nghe được thanh âm của Thiên Hương đã bắt đầu hưng phấn, hiện tại gặp Thiên Hương rõ ràng đứng ở trước mặt mình, nhanh chóng theo thân mình Ngọc Vô Hà giãy giụa đi xuống.

Sau đó lấy tốc độ cực nhanh nhào vào trong lòng Thiên Hương.“Thiên Hương, ngươi rốt cục đã trở lại, ngươi cũng không biết ta trong khoảng thời gian này, nhớ ngươi đến trà không uống, cơm không ăn. Cả người đều gầy 1 vòng lớn đâu!”

Thiên Hương nghe vậy, cười toe tóe, lôi kéo cánh tay Ngọc Mặc Hàm, trái nhìn , phải nhìn rồi như nghiêm túc gật gật đầu.“Hình như đúng là gầy một chút!”

“Đúng vậy, cho nên buổi tối ta liền ăn nhiều một chút, đem gầy đi xuống một chút bồi bổ trở về!”

Ngọc Mặc Hàm nói xong, thấy Diệu Ngôn ở xa xa. Vươn tay làm ra một cái hôn gió.

“Diệu Ngôn thân yêu, ngươi đã về rồi, ngươi rốt cục đã trở lại.” Ngọc Mặc Hàm đi đến bên người Diệu Ngôn, tay nhỏ bé bắt lấy ngọc thủ của Diệu Ngôn, cúi đầu nhẹ nhàng hôn một cái.“Diệu Ngôn, một ngày không gặp như cách tam thu, mà ta đã muốn có một tháng lẻ ba ngày không thấy Diệu Ngôn, kia… kia……”

Ngọc Mặc Hàm bỗng nhiên tính không được, đó là bao nhiêu cái tam thu.

Quay đầu hỏi Ngọc Vô Hà người cười đến mặt xán lạn.“Mẫu thân, một tháng lẻ ba ngày, là bao nhiêu cái tam thu a!”

Ngọc Vô Hà ngẩng đầu nhìn trời, chỉ cảm thấy có một đám quạ đen bay qua.

“Hài tử, ngươi là đang tán gái, làm chi tới hỏi mẫu thân.” Nói xong, giữ chặt tay Thiên Hương,“Đừng để ý đến hắn, chúng ta đi vào!”

Thiên Hương khi đi ngang qua Ngọc Mặc Hàm, hảo tâm nhắc nhở.“Thiếu gia, muốn hay không ta lấy kim bàn tính của ta cho ngươi mượn dùng một chút, nếu ngươi tính không ra một ngày không gặp như cách tam thu, một tháng lẻ ba ngày không gặp, đó là mấy cái tam thu, ta nghĩ Diệu Ngôn khẳng định là sẽ không đáp ứng, về sau chờ ngươi lớn lên gả cho ngươi !”

“Ha a, tốt!” Ngọc Mặc Hàm phi thường thấy có lỗi lại hôn ngọc thủ của Diệu Ngôn.“Diệu Ngôn thân yêu, chờ ta một chút, ta một chút liền nói cho ngươi biết ta nhớ ngươi bao nhiêu cái tam thu!”

Diệu Ngôn vốn ít nói. Giờ phút này nàng chỉ cảm thấy chính mình đau đầu kịch liệt.

Mỗi khi cùng tiểu thiếu gia ở một chỗ, hắn sẽ luôn nói một vài lời nói kì kì quái quái, làm cho nàng chống đỡ không được.

Cố tình tiểu thư mặc kệ, Thiên Hương còn giúp đỡ.

“Thiên Hương, mau lấy bàn tính đưa cho ta! Gấp chết người!” Ngọc Mặc Hàm là thật gấp a.

Nghĩ coi Ngọc Mặc Hàm hắn quả thực là thiếu niên thiên tài, đóa hoa tương lai của tổ quốc, Đường thi Tống từ hắn đều thuộc, nghiên cứu chế tạo độc dược, làm đan hoàn hắn cũng có thể, khả cố tình cũng có thứ hắn không làm được.

Hắn thấy Thượng Đế quả nhiên là công bình , cho hắn bản lĩnh thông minh hơn người lại quên cho hắn bản lĩnh kiếm tiền.

Cho nên, hắn từ nhỏ liền thề, nhất định phải đem Thiên Hương cùng Diệu Ngôn thú vào cửa, tương lai hảo hảo giúp hắn bảo quản tiền bạc, Thiên Hương đã sớm đáp ứng rồi, nhưng là Diệu Ngôn lại chậm chạp không chịu đồng ý.

Làm cho hắn tuổi nhỏ hảo ưu thương, thiếu chút nữa tóc xuất hiện sợi bạc.

Hết chương 8

Advertisements

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s