Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 9

Để lại phản hồi

Editor: Nhan Nhã Quân

Thiên Hương lấy ra Kim bàn tính, đưa cho Ngọc Mặc Hàm: “Tiểu vô lương tâm , có Diệu Ngôn, liền đem Thiên Hương quên mất !” Thiên Hương hừ một tiếng, lôi kéo Ngọc Vô Hà chuẩn bị rời đi.

Ngọc Mặc Hàm lại vươn tay giữ nàng lại.“Thiên Hương, Thiên Hương, đừng như vậy giận dỗi, ngươi ở trong mắt của Mặc Hàm là độc nhất vô nhị, đừng nói là có Diệu Ngôn, cho dù là tương lai có Diệu Ngọc, Diệu Diệu gì, các nàng cũng không thể so sánh được với Thiên Hương!”

“Không thể so với a, là các nàng đối với ngươi xa cách, chỉ có Thiên Hương ta là đối với ngươi khăng khăng một mực!” Thiên Hương cảm thấy thực ủy khuất, siêu cấp ủy khuất.

Bị một cái năm sáu tuổi tiểu hài tử đùa giỡn cũng liền thôi, cố tình còn bị hắn ăn gắt gao. Mỗi lần bị cái kia vuốt mông ngựa, lòng của nàng giống như ăn mật, hận không thể đem mọi thứ tốt nhất trong thiên hạ đều cho hắn.

“Thiên Hương, đừng như vậy tức giận, đi, chúng ta đi vào ăn cơm, đợi lát nữa ngươi ăn nhiều một chút ha, đem thân mình ăn cho tròn tròn một chút , chờ ta lớn lên, tương lai cho ta sinh con.” Ngọc Mặc Hàm vẻ mặt thập phần nghiêm túc.

Nhưng thật ra Ngọc Vô Hà cùng Diệu Ngôn cười đến ngay cả thắt lưng đều không thẳng dậy nỗi.

Một cái đứa nhỏ năm tuổi, cư nhiên muốn làm cha , làm cho người ta có thể không cười sao!

“Hài tử, ngươi cố gắng ha, mẫu thân còn chờ ôm tôn tử đâu!” Ngọc Vô Hà nói xong, một tay đè lại thắt lưng, nàng cười đến bụng đều đau.

“Đúng vậy, Thiên Hương, ngươi về sau phải ăn nhiều một chút, về sau hảo hảo giúp thiếu gia khai chi tán diệp*, yên tâm, sau này vị trí thiếu phu nhân ta sẽ không tranh với ngươi !” Diệu Ngôn cũng học Ngọc Mặc Hàm, vẻ mặt thập phần nghiêm túc nói.

(*) sinh nhiều con cái, ngày xưa quan niệm con cháu phải đông đúc thì gia tộc mới cường đại, giống như cái cây phải mọc thiệt nhiều cành (chi), lá (diệp) mới có thể trở thành đại thụ được.

Nói thì rất đứng đắn nhưng không thể nhịn cười được a.

“Các ngươi hợp nhau đến khi dễ ta!” Thiên Hương cấp đỏ mắt.“Thiếu gia còn nhỏ không hiểu chuyện mà các ngươi còn đi theo ồn ào, hừ” Một chân bước tới, đoạt lại Kim bàn tính trong tay Ngọc Mặc Hàm.“Thiếu gia, ta mặc kệ , ngươi muốn tìm ai tính dùm thì tìm đi, trăm ngàn lần đừng tìm ta !”

Không thể trêu vào, nàng trốn còn không kịp a!

Thiên Hương tức giận hò hét hướng trong phòng đi đến, rót một ly trà lạnh uống xong, vẫn là cảm thấy không đủ, lại rót thêm một ly, mới cảm thấy oán khí tràn ngập giảm một chút.

Nhìn bóng dáng phát hỏa của Thiên Hương, Ngọc Mặc Hàm chớp ánh mắt vô tội, đi đến bên người Ngọc Vô Hà: “Mẫu thân, ta không phải muốn chọc Thiên Hương tức giận?”

Ngọc Vô Hà đảo cặp mắt trắng dã.“Có hay không, chính ngươi không phải rất rõ ràng sao, làm chi tới hỏi mẫu thân đâu?”

“Nhưng là, mẫu thân, người ta là vô tội a!” Mặc Hàm chen vào trong lòng Ngọc Vô Hà.“Mặc Hàm chính là cảm thấy, đứa nhỏ không có phụ thân hảo đáng thương, cho nên tương lai đứa nhỏ của Mặc Hàm, Mặc Hàm nhất định hội hảo hảo thương hắn !”

Ngọc Vô Hà nghe, bỗng nhiên trong lúc đó, cảm thấy chua xót cái mũi.

Ngồi xổm xuống ôm chặt lấy Ngọc Mặc Hàm.“Hài tử, chờ mẫu thân đem mọi chuyện giải quyết xong, chúng ta sẽ đi tìm phụ thân của ngươi, được không?”

Tuy rằng không biết hắn giờ phút này ở nơi nào?

Nhưng là, trời không phụ người có lòng, nàng nhất định sẽ tìm được hắn .

Ngọc Mặc Hàm ngẩng đầu, trong hốc mắt doanh đầy nước mắt.“Mẫu thân, thật vậy chăng? Ngươi thật sự sẽ mang theo Mặc Hàm đi tìm phụ thân!”

“Sẽ!” Ngọc Vô Hà khẳng định nói: “Mặc Hàm rất ngoan, mẫu thân sẽ mang theo Mặc Hàm đi tìm phụ thân, phụ thân kỳ thật cũng rất thương Mặc Hàm !”

Diệu Ngôn đứng ở một bên, hốc mắt hồng hồng .Trong lòng âm thầm trách cứ chính mình, nếu không phải tại chính mình không cẩn thận, không giữ được Tuyết Liên, chuyện của tiểu thư có lẽ đã sớm làm xong .

“Không phải muốn ăn cơm sao? Như thế nào mọi người còn vây quanh ở trong viện đâu?” Phong Cầm được Đoạn Thụy Nam dìu, đi tới. Gặp Ngọc Vô Hà cùng Ngọc Mặc Hàm đều đỏ hốc mắt, nàng chính là khó hiểu nhìn về phía Diệu Ngôn, thấy Diệu Ngôn cũng đỏ hồng mắt, trong lòng nháy mắt đau, lại cái gì cũng không có hỏi.

“Nhanh vào đi thôi, bằng không đồ ăn đều nguội , hương vị sẽ không còn ngon nữa!” Đoạn Thụy Nam nhanh chóng đi ra thay đổi bầu không khí.

Mấy người phụ nhân này, người người bí hiểm, hắn vẫn là không nên đắc tội ai.

“Mẫu thân, chúng ta vào thôi, Mặc Hàm hảo đói a!” Ngọc Mặc Hàm lôi kéo tay Ngọc Vô Hà, nháy mắt lại khôi phục thành tiểu nam hài vô ưu vô lo.

“Hảo!” Ngọc Vô Hà nắm Ngọc Mặc Hàm chuẩn bị đi vào.

“Tiểu thư, Thụy Nam có chuyện muốn nói, nghĩ muốn cùng tiểu thư một mình nói!”

Ngọc Vô Hà nghe vậy, trong lòng biết Đoạn Thụy Nam không phải người không có tâm tư, muốn lập tức nói với nàng, khẳng định là đại sự.“Phong Cầm, ngươi mang Mặc Hàm bọn họ đi vào, ta cùng Thụy Nam một hồi sẽ vào sau!”

“Hảo!” Phong Cầm vẫn xem lời nói của Ngọc Vô Hà là thánh chỉ, giờ phút này cũng sẽ một chút hoài nghi.“Mặc Hàm, chúng ta đi vào trước đi!”

Mặc Hàm gật gật đầu.

Hắn tuy rằng nhỏ, nhưng là hắn cái gì đều biết.

Lần này Diệu Ngôn và Thiên Hương đi tìm Thiên Sơn Tuyết Liên, khi trở lại đã có chút mất hồn mất vía, tuy rằng các nàng cực lực làm cho chính mình thoạt nhìn vui vẻ, nhưng là hắn biết, các nàng không vui, thậm chí có rất nhiều tâm sự.

Thiên Sơn Tuyết Liên sợ là không lấy được đến tay đi.

Ngọc Vô Hà thấy mọi người đều đi vào, trong viện chỉ còn lải nàng và Đoạn Thụy Nam, mở miệng hỏi.“Thụy Nam, có chuyện gì sao?”

Đoạn Thụy Nam cầm trong tay gì đó đưa cho Ngọc Vô Hà,“Tiểu thư, ‘thứ đó’ có khả năng ở…”

Ngọc Vô Hà ngăn cản Đoạn Thụy Nam nói tiếp, đem vật kia nhét vào trong tay áo.“Ngươi biết, ta biết là được rồi, trước đi ăn cơm đi, cơm chiều xong chúng ta thương nghị sau!”

“Là, vẫn là tiểu thư nghĩ chu đáo!” Đoạn Thụy Nam gật gật đầu, đối Ngọc Vô Hà, hắn vẫn là bội phục . Cái loại này thật tâm thật lòng bội phục.

Hắn biết nữ nhân này không đơn giản.

Không đơn giản là của nàng ngoan độc, của nàng cuồng dã. Nhưng cho tới bây giờ cũng không có đánh mất thiện tâm.

Ngọc Vô Hà chính là không nói gì cười cười, quay đầu nhìn thoáng qua Ngọc Mặc Hàm đang cười thoải mái.“Ta không phải nghĩ chu đáo, chỉ là vì người thân nhất của ta, ta phải nghĩ nhiều hơn người khác một chút! Tựa như Thụy Nam ngươi, trước kia ngươi một người, có thể không cần lo lắng cuộc sống về sau, nhưng hôm nay, ngươi có Phong Cầm, còn có đứa nhỏ trong bụng Phong Cầm, ngươi không phải cùng ta giống nhau sao, cũng phải suy nghĩ đặc biệt nhiều!”

Đoạn Thụy Nam cười.“Tiểu thư nói rất đúng!”

“Vào đi thôi, đừng làm cho các nàng chờ sốt ruột, này vài người a, đều là người không thể chờ đợi nỗi!”

“Hảo, theo như tiểu thư phân phó!”

“Ngươi cũng đừng khách khí, ta là đang ở chỗ của ngươi, ta nhất định sẽ không quên phần tình nghĩa này!”

“Vậy khẩn cầu tiểu thư trăm ngàn lần ko cần buông tha Thụy Nam!”

Nghe xong lời nói của Thụy Nam, Ngọc Vô Hà cười to.“Ngươi thật ra là một người ko đơn giản, trách không được đem Phong Cầm lừa tới tay !”

“Ngạch!” Đoạn Thụy Nam bỗng nhiên trong lúc đó cảm thấy, Ngọc Mặc Hàm hội như vậy nghịch ngợm, cùng Ngọc Vô Hà cố ý phóng túng có quan hệ rất lớn.

Hết chương 9

Advertisements

Tác giả: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s