Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 10

Để lại phản hồi

Editor: Nhan Nhã Quân

Ngọc Vô Hà mỉm cười đi đến trước nhà ăn, Ngọc Mặc Hàm đã muốn chọn rất nhiều thức ăn nàng thích ăn để vào bát trước mặt nàng, thấy Ngọc Vô Hà tiến vào, nhanh nhẹn chạy đến bên người Ngọc Vô Hà, cười hì hì giữ chặt tay nàng: “Mẫu thân, ngươi mau đến xem, Mặc Hàm gắp thiệt nhiều đồ ăn mẫu thân thích ăn cho mẫu thân, mẫu thân, Mặc Hàm giỏi không, giỏi không!”

Ngọc Mặc Hàm vẻ mặt lấy lòng, trên mặt tràn đầy hạnh phúc, sau khi nhìn thấy Ngọc Vô Hà gật gật đầu, cười càng vui vẻ, lộ ra hàm răng trắng tinh.

Đáng yêu cực.

Ngọc Vô Hà một phen ôm lấy Ngọc Mặc Hàm, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn phấn đô đô của hắn: “Mẫu thân nhất định sẽ ăn sạch trơn! Nhưng Bảo bối, ngươi đem đồ ăn ngon đều gắp cho mẫu thân , mọi người ăn cái gì?”

“Mới sẽ không đâu, Cầm di làm thiệt nhiều thiệt nhiều món ngon , mẫu thân ăn sẽ không hết !” Ngọc Mặc Hàm một bộ biểu tình: ta không nói dối, không tin ngươi xem.

“Liền ngươi nhiều lý do!” Ngọc Vô Hà điểm điểm cái mũi nhỏ của Ngọc Mặc Hàm, đem hắn bế lên ghế. Thấy mọi người đều đứng ở một bên, mỉm cười nhìn 2 mẹ con nàng, Ngọc Vô Hà hơi hơi thở dài: “Các ngươi đều ngồi xuống đi, chúng ta là người một nhà, không cần giữ lễ tiết như vậy!”

“Tiểu thư, vậy ngươi đi lên ngồi chủ vị đi!” Phong Cầm thản nhiên mở miệng.

“Ai, các ngươi a, nói không cần giữ lễ tiết, vẫn là như vậy!” Ngọc Vô Hà lắc đầu, đi đến chủ vị ngồi xuống, nhìn Ngọc Mặc Hàm vì nàng gắp đồ ăn, một dòng nước ấm áp chảy vào trong tim. Đi vào dị thế này, nàng rốt cục cũng có một gia đình.

“Đều ngồi xuống đi!”

Mọi người nghe vậy, vui vẻ tìm vị trí của mình ngồi xuống, Phong Cầm ngồi một bên Ngọc Vô Hà, Đoạn Thụy Nam ngồi bên người Phong Cầm, Phúc thúc ngồi bên người hắn.

Ngọc Mặc Hàm ngồi một bên Ngọc Vô Hà, Thiên Hương ngồi ở bên người Ngọc Mặc Hàm vì hắn chia thức ăn. Diệu Ngôn ngồi ở một bên không nói được một lời, bên cạnh nàng hai vị trí trống không.

Mọi người xem vị trí trống trơn kia, tâm tình nháy mắt giảm xuống.

“Mọi người đều ăn đi, Vân Phàm cùng Vân Phi vài ngày nữa sẽ nhanh chóng trở về!” Ngọc Vô Hà vân đạm phong khinh nói xong, cầm lấy đũa gắp 1 miếng thịt bò đút cho Ngọc Mặc Hàm.“Ăn nhiều một chút, Cầm di ngươi tay nghề rất tốt !”

Ngọc Mặc Hàm há mồm ngậm trong miệng, mỹ vị thức ăn trong miệng, ánh mắt thật to chớp thành 1 cái mị nhãn.“Ăn ngon, ăn ngon, mẫu thân, ăn nhiều chút”

“Ăn ngon ngươi liền ăn nhiều một chút!” Ngọc Vô Hà điểm điểm cái mũi Ngọc Mặc Hàm.

“Ân ân!“Ngọc Mặc Hàm dùng sức gật gật đầu, cầm lấy chiếc đũa gắp một khối thịt bò đưa tới bên miệng Ngọc Vô Hà: “Mẫu thân, ngươi cũng ăn!”

Ngọc Vô Hà há mồm tiếp được, hạnh phúc không cần nói cũng biết!

Mọi người vui vẻ cười ha ha.

Phong Cầm buông chiếc đũa, lấy ra khăn tay nhẹ nhàng lau lau khóe miệng, dấm chua nói: “Mặc Hàm vẫn là đối tiểu thư tốt nhất, làm cho ta có chút ăn vị !”

Ngọc Mặc Hàm giật mình, lập tức gắp một khối thịt bò lướt qua Ngọc Vô Hà để vào trong chén Phong Cầm, lấy lòng nói: “Cầm di, ngươi cũng ăn, ăn ngon!”

Phong Cầm cười: “Không uổng công thương ngươi!”

“Hắc hắc!” Ngọc Mặc Hàm cười, lại vì Thiên Hương cùng Diệu Ngôn gắp đồ ăn, mới ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế, lang thôn hổ yết.

Ngọc Vô Hà cười, nhìn Ngọc Mặc Hàm ăn.

Bỗng nhiên cảm thấy hạnh phúc kỳ thật là đơn giản như vậy.

“Ăn từ từ, cẩn thận mắc nghẹn!” Ngọc Vô Hà quan tâm nhắc nhở, ai biết vừa nói xong Ngọc Mặc Hàm bị một miếng thịt nghẹn ở cổ.

“Khụ khụ!” Dùng sức ho khan, khuôn mặt nhỏ nhắn trướng đỏ bừng, nước mắt lưng tròng nhìn Ngọc Vô Hà.

Hắn vốn đang ăn ngon, bị mẫu thân như vậy dọa, miếng thịt kia liền ngạnh sinh sinh* bị nghẹn lại.

(*) ép buộc, ngược với tự nhiên…ở đây theo NQ hiểu là tự nhiên bị nghẹn vô lý…T_T..tiểu muội đã cô gắng hết sức.

Phong Cầm nhanh chóng múc canh, Ngọc Vô Hà tiếp nhận, chậm rãi uy Ngọc Mặc Hàm uống xong, mới đem thịt kia cấp nuốt xuống.

“Mẫu thân!” Ngọc Mặc Hàm bị trướng đỏ rực khuôn mặt nhỏ nhắn, thoạt nhìn đáng yêu cực. Chính là trong đôi mắt mang theo tràn đầy ủy khuất.

“Hảo hảo, về sau thời điểm ăn cơm, mẫu thân sẽ không nói gì!” Ngọc Vô Hà nhanh chóng giơ tay đầu hàng, nhìn Ngọc Mặc Hàm bộ dạng ủy khuất kia, nàng thật sự một chút năng lực kháng cự đều không có.

Khuôn mặt ưu thương

“Mẫu thân, Mặc Hàm không có trách ngươi, chính là Mặc Hàm hiện tại thật là khó chịu!” Ngọc Mặc Hàm vươn tay ôm chặt lấy Ngọc Vô Hà “Mẫu thân, đừng như vậy lo lắng, ngươi cái dạng này, Mặc Hàm thật là khó chịu, so với thời điểm sinh bệnh còn khó chịu hơn!”

“Đứa ngốc!” Ngọc Vô Hà ôm chặt lấy Ngọc Mặc Hàm: “Ăn no chưa? Ăn no rồi thì mẫu thân mang ngươi đi ra ngoài đi dạo một chút!”

“Ân” Ngọc Mặc Hàm gật gật đầu.

Ngọc Vô Hà hướng mọi người cười cười.“Các ngươi từ từ ăn, ăn nhiều một chút, ta mang Mặc Hàm đi trong viện đi dạo một chút!”

Kia hai cái nha hoàn tinh đi theo, Ngọc Vô Hà nâng thủ ngăn cản: “Các ngươi không cần đi theo, ta cùng Mặc Hàm hai người là tốt rồi!” Nói xong, nắm tay Mặc Hàm đi rồi đi ra ngoài……

Thẳng đến thân ảnh Ngọc Vô Hà cùng Ngọc Mặc Hàm biến mất ở cửa, Phong Cầm ko nhịn nổi nữa, ghé vào trong lòng Đoạn Thụy Nam khóc rống,“Vì sao Lão thiên gia không công bằng như vậy. Vì sao?”

Đoạn Thụy Nam chỉ ôm chặt lấy Phong Cầm, cái gì cũng không nói.

Thiên Hương cùng Diệu Ngôn ngồi ở trên ghế, sắc mặt khó coi tới cực điểm, trong lòng hối hận và hối hận thật sâu tra tấn các nàng.

Phúc thúc nói cái gì cũng không nói, chính là một ly lại một ly uống rượu.

Bỗng nhiên hắn cảm thấy tối nay rượu không giống dĩ vãng mùi thơm ngát, mà có vị đắng chát.

Bắt đầu bữa cơm là sung sướng vô hạn, đến cuối cùng khổ không nói nổi.

Ngọc Vô Hà nắm tay nhỏ bé của Ngọc Mặc Hàm, ở trong viện đi đi lại lại, nguyên bản là lạnh, không trung bỗng nhiên rơi xuống mấy đóa hoa tuyết.

“Mẫu thân, tuyết rơi rồi!” Ngọc Mặc Hàm vươn tay nhỏ bé, tiếp được bông tuyết trắng, tùy ý để nó hòa tan trong lòng bàn tay.

“Đúng vậy, đây là trận tuyết đầu tiên từ khi mẫu thân đến nơi đây!” Ngọc Vô Hà ngẩng đầu nhìn trời, thần sắc có vài phần thê lương.

Trận tuyết đầu.

Có phải hay không ở nói cho nàng biết sau mùa tuyết rơi vài năm mới có này, sang năm hết thảy sẽ có điều bất thường, mà Mặc Hàm của nàng, có phải hay không cũng sẽ có điều bất thường.

Cúi đầu nhìn Mặc Hàm vươn tay tiếp được bông tuyết. Ngọc Vô Hà tâm sinh đau đớn.

Ngọc Vô Hà tựa vào trên cây mai, có chút lo lắng cùng để ý hỏi.“Bảo bối, có hay không lạnh!”

“Sẽ không a, mẫu thân, Mặc Hàm rất thích tuyết đâu!” Ngọc Mặc Hàm dùng đầu ngón tay tiếp được một đóa bông tuyết, đi đến trước mặt Ngọc Vô Hà: “Mẫu thân, ngươi xem tuyết trắng không!”

“Tuyết trắng, tuyết trắng, bằng không như thế nào xứng với câu trắng như tuyết!” Ngọc Vô Hà nói xong, vươn ngón tay, nhẹ nhàng điểm bông tuyết, thẳng đến nó chậm rãi hòa tan, biến thành giọt nước.

“Mẫu thân, Mặc Hàm đọc thơ cho mẫu thân nghe được không!” Ngọc Mặc Hàm ngẩng đầu lên, nhìn Ngọc Vô Hà, con ngươi đen nhánh lung linh tỏa sáng.

“Tốt! Mặc Hàm đã muốn rất lâu không có đọc thơ cho mẫu thân nghe!” Ngọc Vô Hà nhìn Ngọc Mặc Hàm, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng hảo khổ, hảo khổ.

Thẳng đến thanh âm mềm nhẹ ngọt ngào của Ngọc Mặc Hàm truyền đến, nàng mới lấy lại tinh thần.

“Ngàn môn vạn hộ bông tuyết rơi,vô thanh vô tức lạc ngõa câu.

Tựa như ngọc trần tiêu càng tích, nửa thành băng phiến kết còn lưu.

Quang hàm hiểu sắc thanh thiên uyển, khinh trục gió nhẹ nhiễu ngự lâu.

Bình đã dính doanh thước nhuận, năm phong tu hà người giàu có hầu.”

(*) Thơ là tiểu muội xin pó tay..lần đầu tập tành edit mong mọi người thông cảm..haizz 😦

Ngọc Mặc Hàm đọc xong, ôm chặt lấy Ngọc Vô Hà: “Mẫu thân, mặc kệ lúc nào đều không cần lo lắng cho Mặc Hàm, Mặc Hàm thực dũng cảm, thực dũng cảm, vô luận bệnh gì, đều đánh không lại Mặc Hàm!”

“Mặc Hàm rốt cục trưởng thành, hiểu được thay mẫu thân phân ưu !” Ngọc Vô Hà ôm lấy con, gắt gao , tựa hồ muốn đem thân mình lạnh lẽo của hắn ôm cho nóng lên.

Gió lạnh thổi, tuyết càng rơi càng lớn, mặt đất chậm rãi đã muốn bị bao phủ bởi 1 lớp tuyết dày.

Ngọc Vô Hà ôm Ngọc Mặc Hàm đang ngủ, chậm rãi hướng trong viện đi đến…

Đêm dài âm trầm, giống như lòng của nàng, muôn ngàn lo lắng, ưu sầu.

Hết chương 10

Advertisements

Tác giả: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s