Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 12

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Editor: Nhan Nhã Quân

Tàng Bảo Các cạm bẫy đầy rẫy

Ngọc Vô Hà theo Đậu Đậu đi đến bên ngoài Tàng Bảo Các, Đậu Đậu lại chết sống không chịu đi lên phía trước nữa, Ngọc Vô Hà khó hiểu, khom người ôm lấy Đậu Đậu, mới phát hiện trên chân nó bị một cây châm tinh tế xuyên thấu, máu từng giọt từng giọt chảy ra.

Ngọc Vô Hà ôm Đậu Đậu đi tới chỗ tối, một bàn tay cầm trụ chân Đậu Đậu: “Đậu Đậu, ngươi tối ngoan , nhắm mắt lại, một hồi sẽ không đau !”

Đậu Đậu chưa từng có cảm thụ quá Ngọc Vô Hà ôn nhu, kìm lòng không đậu nhắm mắt lại, chính là vừa mới nhắm mắt, trên chân một trận đau đớn đánh úp lại, bị đau nó há mồm liền cắn cánh tay Ngọc Vô Hà.

‘Đau chết ta , đau chết ta !’ Đậu Đậu chít chít kêu, Phúc thúc đã rất nhanh đổ Kim sang dược lên vết thương cho nó.

Ngọc Vô Hà vỗ vỗ đầu nhỏ của Đậu Đậu: “Còn không nhả ra, thịt đều bị ngươi cắn trúng!”

Đậu Đậu nhanh buông ra miệng, cuốn lui thành một đoàn, sợ Ngọc Vô Hà sẽ đánh nó.

“Đậu Đậu!” Ngọc Vô Hà bắt lấy hai chân trước của Đậu Đậu, thận trọng hỏi: “Thiên Sơn Tuyết Liên ở trong lầu Các này, đúng hay không!”

Đậu Đậu gật đầu.

“Ta đây hỏi ngươi, lầu Các có ba tầng, ngươi có thể hay không biết được Thiên Sơn Tuyết Liên ở tầng mấy! Nếu ta nói đúng, ngươi liền gật đầu, sai thì ngươi lắc đầu.” Ngọc Vô Hà nói xong, nhưng là Đậu Đậu lại đối với nàng xa cách. Ngọc Vô Hà phát hỏa, vươn ngón tay bạch ngọc nhéo lỗ tai lông xù của Đậu Đậu “Hảo hảo phối hợp, chỉ cần lấy được Tuyết Liên, về sau mỗi ngày cho ngươi hôn một lần!”

Vừa nghe về sau mỗi ngày được hôn, Đậu Đậu lập tức tinh thần tỉnh táo, gật đầu như giã tỏi.

“Ta đây hỏi ngươi, vết thương của ngươi là bị thương ở trong lầu Các này sao?” Đậu Đậu gật đầu.

“Bị thương ở lầu một!” Đậu Đậu lại gật gật đầu.

“Ngươi đi lên lầu hai chưa?” Đậu Đậu lắc đầu.

“Vậy Tuyết Liên ở lầu mấy!” Ngọc Vô Hà nói xong, nhìn Đậu Đậu.“Là ở lầu ba sao?” Đậu Đậu gật đầu.

Ngọc Vô Hà đánh giá lầu Các này lần nữa, ba tầng, chiếm diện tích rất lớn, bên trong cơ quan vô số, muốn tới lầu ba, sợ là thực khó khăn, nếu nàng may mắn đến được lầu ba, lại không biết Thiên Sơn Tuyết Liên ở đâu, cũng là không tốt!

“Đậu Đậu, có sợ chết không!” Ngọc Vô Hà sờ sờ đầu Đậu Đậu.

‘Không sợ, không sợ’ Đậu Đậu cố gắng lắc đầu.

“Vậy ngươi cùng ta đi lên một lần nữa!” Ngọc Vô Hà nói xong, đã muốn cầm sa mỏng bên hông, đem Đậu Đậu trói trụ, buộc ở trên lưng.

“Tiểu thư, cho ta và ngươi cùng đi đi!”

“Phúc thúc, ngươi ở bên ngoài canh chừng, ta một người đi vào” Ngọc Vô Hà ngăn cản lời nói kế tiếp của Phúc thúc, lưng mang Đậu Đậu nhẹ nhàng tránh thoát thị vệ tuần tra, lặng lẽ ẩn vào Tàng Bảo Các.

Trong Tàng Bảo Các, mỗi viên dạ minh châu phân biệt được khảm ở các góc, đem toàn bộ lầu một chiếu sáng lên giống như ban ngày.

Trước Đậu Đậu đã muốn đi vào 1 lần, nhưng là giờ phút này nhìn hoàn toàn sạch sẽ, giống như Đậu Đậu chưa từng tiến vào qua. Ngọc Vô Hà cảm thấy có gì đó không thích hợp, nhưng là, vì Mặc Hàm, nàng giờ phút này đã không thể suy nghĩ được nhiều như vậy.

Ngọc Vô Hà không nhìn tới những bảo vật vô giá, nàng muốn đi lầu ba.

Nhấc chân vừa mới dừng ở trên cầu thang, một loạt ám tiễn cấp tốc bay về phía nang. Ngọc Vô Hà khom người, nhìn ám tiễn kia bắn ở trên cây cột phía sau nàng.

Xem ra bên trong lầu Các này so với nàng tưởng tượng còn muốn khó vào.

Ngọc Vô Hà tập trung toàn bộ tinh thần, từ trong lòng lấy ra thiết châu, hung hăng nện ở trên cầu thang, quả nhiên, hàng loạt ám tiễn nhất tề bắn ra.

Ngọc Vô Hà cười lạnh, phi thân đi tới lầu hai.

Nếu nói lầu một là xa hoa lãng phí, thì lầu hai là tinh xảo, sợ là gian phòng này chỉ có một, độc nhất vô nhị. Ngọc Vô Hà cũng chỉ nhìn sơ liếc mắt một cái, sau đó nhìn về phía lầu ba.

Vừa mới nhấc chân bước lên cầu thang, một cái lồng sắt từ trên nóc nhà rơi xuống, Ngọc Vô Hà vội vàng tránh, chân mới đứng vững được, dưới chân lại xuất hiện 1 cái lồng sắt.

Ngọc Vô Hà tại thời điểm lồng sắt sắp bao trụ nàng, một cái nhảy ra, dừng trên một cái ghế. Nàng còn chưa kịp thở thì ghế dựa bắt đầu rơi xuống. Ngọc Vô Hà nhanh chóng tung sa mỏng, quấn lấy tay vịn cầu thang, một cái thả người, dừng ở trên tay vịn.

Sau lưng đã muốn bị ướt đẫm mồ hôi.

Trước kia nàng một người, cái gì cũng không sợ, nhưng hiện tại nàng có vướng bận.

Tung ra sa mỏng, quấn lấy tay vịn lầu ba, Ngọc Vô Hà mượn lực dùng lực, bay đi lên.

Thiên Sơn Tuyết Liên không thấy. Chỉ thấy một pho tượng giống như người thật, là bạch ngọc Quan Âm đứng sừng sững ở giữa, bên cạnh nó có mấy đồ vật đều làm từ bạch ngọc.

“Đậu Đậu, ngươi mau ngửi thử xem, Tuyết Liên ở chỗ nào?” Ngọc Vô Hà ôm Đậu Đậu, làm cho nó ngửi xung quanh.

‘Không có’ Đậu Đậu dùng sức lắc đầu.

Nó thực không hiểu, vừa nảy nó còn ngửi được hương vị của Tuyết Liên, vì sao mới một hồi, nó lại không ngửi thấy nữa.

“Đậu Đậu, ngươi ngửi ngửi thử a!” Ngọc Vô Hà nói xong, mang theo một chút giọng mũi.

Đậu Đậu vẫn là vô tội lắc đầu.

Ngọc Vô Hà kìm chế tức giận tìm kiếm xung quanh, một lần lại một lần tìm kiếm. Không, không, đều là không.

Cuối cùng nhụt chí ngồi than ở trên ghế: “Đậu Đậu, ngươi nói xem là mũi ngươi mất linh hay là chúng ta đến chậm một bước!”

Đến chậm một bước.

Trong phút chốc, Ngọc Vô Hà rốt cục phát hiện là cái gì không đúng.

Lẽ ra Đậu Đậu xâm nhập lầu Các này, lại khởi động cơ quan, còn lại bị thương,  nhiếp chính vương phủ hẳn là đã sớm biết được, hơn nữa cơ quan này mặc dù có chút khó khăn nhưng không có lấy mạng người.

Ngọc Vô Hà nghĩ vậy liền cầm trụ Đậu Đậu, bắt nó cột vào sau lưng, kinh hô “Đậu Đậu, chúng ta đi mau!”

Nàng cư nhiên rơi vào cạm bẫy.

“Còn muốn chạy, sợ là không dễ dàng như vậy !” Long Chiến cả người xơ xác tiêu điều, kiếm trong tay đã muốn chém qua: “Nếu dám đến mà ko lưu lại một chút, chẳng phải nói là nhiếp chính vương phủ chúng ta tiếp đãi ko chu đáo sao!”

Ngọc Vô Hà hừ lạnh, rút ra nhuyễn kiếm bên hông, đôi mắt mang theo lệ sát “Nói nhiều làm gì, có bản lĩnh cứ tới đây giữ người!”

“Ta đây sẽ hội hội chiêu đãi ngươi!” Long Chiến nói xong, giơ kiếm hướng Ngọc Vô Hà đánh tới, kiếm khí mãnh liệt, đằng đằng sát khí. Một cái khí chất dương cương không sót gì. Nhanh ngoan chuẩn.

Ngọc Vô Hà hướng bên cạnh trốn, người thì tránh thoát khả kiếm khí lại thoát được, sợi tóc dài bị kiếm khí đánh trúng, cắt đứt. Tuy rằng không phải rất nhiều, nhưng là Ngọc Vô Hà tức giận.

Nâng lên tay vung một cái, mấy viên đạn hỏa dược bay ra, bùm một tiếng nổ tung, sương khói cuồn cuộn.

Trong nháy mắt công phu như vậy, Ngọc Vô Hà đã muốn giơ kiếm hướng Long Chiến đánh tới, kiếm kiếm trí mạng, không phải hắn chết thì nàng vong.

Long Chiến nhắm mắt lại, dụng tâm lần lượt cảm thụ kiếm kiếm chí mạng, sau đó xảo diệu né tránh.

Ngọc Vô Hà cười lạnh, kiếm hướng thân Long Chiến đánh tới, ở thời điểm Long Chiến sử dụng kiếm ngăn trở, nhấc chân liền hướng hạ thân hắn hung hăng đá vào.

“Ngô!” Long Chiến ăn đau, khom người ngồi xổm xuống, trừng lớn ánh mắt, bất khả tư nghị nhìn Ngọc Vô Hà.

Ngọc Vô Hà thừa thắng xông lên, kiếm để trên cổ Long Chiến.“Nói, Thiên Sơn Tuyết Liên ở nơi nào?”

“Hừ!” Long Chiến hừ lạnh.

Ngọc Vô Hà bạo phát, một cước đá vào ngực Long Chiến: “Quên nói cho ngươi, vừa mới trong khói đạn kia ta còn thêm một chút nhuyễn cân tán, thời gian đầu sẽ không có phản ứng gì, nhưng là theo thời gian trôi qua, nó sẽ chậm rãi biến thành độc dược!”

Long Chiến nhìn Ngọc Vô Hà liếc mắt một cái, oán hận mắng.“Ti bỉ!”

“Ti bỉ!” Ngọc Vô Hà oán hận hướng giữa hai chân Long Chiến đá vào: “Là ai ti bỉ, Thiên Sơn Tuyết Liên rõ ràng là chúng ta lấy trước, các ngươi ngạnh sinh sinh đoạt đi, giờ phút này nhưng thật ra mặt dày nói người khác ti bỉ !”

Nếu không phải đám người đáng chết này, Mặc Hàm của nàng cũng không  lại chịu khổ.

“A!” Long Chiến đau hô.

Theo ý tứ của hắn trực tiếp đem cơ quan Tàng Bảo Các toàn bộ mở ra, cố tình Vương gia lại nói muốn nhìn người này rốt cuộc vì cái gì mà đến.

Không thể không nói, nữ nhân này thực ngoan, kia một cước lại một cước, đều muốn đem hạnh phúc nửa đời sau của hắn chặt đứt.

Nghĩ đến vận mệnh nguy hiểm của hắn, hắn lại nhớ tới cái nữ tử hắc y kia.

“Nói, Thiên Sơn Tuyết Liên ở đâu ?” Ngọc Vô Hà càng nghĩ càng giận, cuối cùng toàn thân đều phiếm sát khí. Đó là sát khí do kinh nghiệm giết chóc mới có.

Đi vào dị thế, nàng chưa bao giờ có phẫn nộ giống giờ phút này.

“Ta khuyên ngươi vẫn là chạy nhanh đi, bằng không Tuyết Liên ngươi lấy không được, còn trả bằng một cái mạng!” Long Chiến nói xong, ha ha cười rộ lên.“Lão nhân kia cũng không biết có phải là đối thủ của đại ca ta không!”

Phúc thúc?

Ngọc Vô Hà khó thở, lại đạp Long Chiến một cước, chuẩn bị đường cũ đi ra.

Hết chương 12

Advertisements

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s