Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 13

Để lại phản hồi

Editor: Nhan Nhã Quân

Chính là khi nhìn thấy thiếu chút nữa đem nàng cấp dọa choáng váng.

Cầu thang đã muốn hư không tiêu thất, chỉ thấy hắc động không đáy, nếu nàng đoán không sai, hắc động kia nhất định có hứa rất nhiều ám khí cùng độc tiễn đoạt mệnh người trong phút chốc.

Quay đầu, Long Chiến đã không biết tung tích.

Chẳng lẽ, lầu ba này còn có một thông đạo an toàn dẫn đến nơi khác.

Ngọc Vô Hà tập trung tinh thần, bắt đầu ở trong phòng đi lại xung quanh, trên vách tường, đông sờ sờ một chút, tây sờ sờ một chút nhưng lại tìm không thấy bất kì sơ hở nào.

Ngọc Vô Hà bắt buộc chính mình phải trấn tĩnh, nhớ lại vị trí Long Chiến vừa nằm, sau đó ở thời điểm nàng không phát hiện, trốn, trừ phi là từ mặt trên rơi xuống.

Ngọc Quan Âm.

Nàng nhớ rõ thời điểm đá hắn, hắn hướng bên cạnh Ngọc Quan Âm lẫn trốn.

Vươn tay ra chậm rãi sờ soạng, chỉ cảm thấy Bạch Ngọc Quan Âm cả vật thể lạnh thấu, cái loại lạnh này như là được chôn dấu dưới núi tuyết hàng ngàn năm, bị đào bới ra, nhưng cũng không thay đổi được tính chất vốn có của nó.

Bỗng nhiên ở chỗ bệ hoa sen dưới Bạch Ngọc Quan Âm có một cánh sen hơi lay động, Ngọc Vô Hà vui mừng, dùng sức nhấn xuống, chỗ nàng ngồi lập tức mở ra 1 cái động, làm cho nàng còn chưa kịp chuẩn bị, cứ như vậy rớt xuống.

Hắc, một mảnh tối đen.

Ở thời điểm Ngọc Vô Hà rơi xuống, cũng đã quăng ra một viên dạ minh châu. Dạ minh châu tuy rằng nhỏ vẫn là có một chút ánh sáng mỏng manh.

Dạ minh châu rơi trên mặt đất cũng ko thấy có ám khí nào đánh lại, Ngọc Vô Hà mới yên tâm sử dụng mũi chân nhẹ nhàng chạm đất. Nhưng nàng còn chưa kịp hít sâu một hơi, một loạt ám tiễn giống như có mắt, tập kích vào mấy huyệt vị trọng yếu trên người nàng.

Ngọc Vô Hà ở ám tiễn xuất hiện, sử dụng kiếm chém đứt, rồi dùng chân đá trở về. Chỉ nghe ngô một tiếng, ngay sau đó lại có ám tiễn đánh úp lại, so với vừa rồi tựa hồ nhiều hơn gấp đôi.

Ngọc Vô Hà tránh thoát một cây, lại có một cây khác xuất, khí thế rào rạt tấn công nàng, thẳng tắp hướng Ngọc Vô Hà tấn công, mắt thấy bắn trúng ngực Ngọc Vô Hà, theo thói quen Ngọc Vô Hà nâng tay ra chắn, ám tiễn kia xuyên thấu cánh tay Ngọc Vô Hà, xẹt qua bên trái cổ của nàng, lưu lại một vết máu thật sâu.

Ở trong nháy mắt Ngọc Vô Hà bị thương, tất cả ám tiễn đều đình chỉ tập kích, giống nhau vừa rồi giết chóc căn bản không có tồn tại.

Ngọc Vô Hà chỉ cảm thấy cánh tay đau, đau đến chết lặng, cổ cũng đau, đau tê tâm, vài năm sống an nhàn sung sướng làm cho nàng đã muốn quên tư vị đau.

Ngọc Vô Hà tưởng nhấc chân đi lại vài bước, mới phát hiện chính mình cả người vô lực, ý thức cũng càng ngày càng mơ hồ. Cuối cùng chỉ có thể hao hết khí lực đem sa mỏng buộc Đậu Đậu cởi bỏ, thật sâu nhìn nó liếc mắt một cái, hôn mê bất tỉnh…

Đêm dài trầm

Nhiếp chính vương phủ

Bảo vệ sâm nghiêm, ba bước nhất người, năm bước một đội.

Quân Lưu Thương ngón tay mỹ lệ tinh tế vuốt ve chén trà bạch ngọc, giống như thưởng thức, chỉ là con ngươi lại híp lại, thân mình to lớn dựa vào ghế dựa thản nhiên mở miệng: “Long Chiến bị thương thế nào ?”

Hắn nhưng thật ra tò mò, là cái dạng gì nữ tử, cư nhiên chuyên chọn hạ thân Long Chiến đá.

“Hồi Vương gia, không ngại!” Long Tâm cung kính đứng một bên, tùy ý nhìn Quân Lưu Thương liếc mắt một cái, lập tức đem tầm mắt dời đi, trong cái liếc mắt kia đã muốn ẩn chứa rất nhiều tình cảm.

“Kia vật nhỏ bắt được sao?” Quân Lưu Thương nói xong, tầm mắt quét về phía Long Bác.

“Hồi Vương gia, thuộc hạ đáng chết, đã để cho vật nhỏ kia chạy thoát!” Long Bác nói xong, quỳ trên mặt đất.

“Ngươi thật sự đáng chết, người có thể bắt được lại bắt không được một con vật, chính mình đi lĩnh phạt đi!” Quân Lưu Thương tao nhã buông chén trà: “Cái kia lão nhân cung khai ?”

“Hồi Vương gia, không có, thuộc hạ dùng hết phương pháp, lão nhân kia chính là 1 chữ cũng không chịu nhả ra!” Long Bác nói xong,trong mắt đã muốn có sát khí.

Đây là lần đầu tiên hắn thất thủ, nếu không phải Vương gia ra tay, căn bản là bắt không được lão nhân kia.

“Đừng dùng hình với hắn, hầu hạ đàng hoàng, chỉ cần không cho chạy thoát là được!” Quân Lưu Thương nói xong, khoát tay: “Đi xuống đi!”

“Là, Vương gia!” Long Bác đứng dậy, lôi kéo Long Tâm, ý bảo nàng có thể rời đi.

Tâm tư của muội muội, hắn thân làm ca ca làm sao mà không biết. Nhưng là với Vương gia tính tình, không phải bọn họ thuộc hạ có thể tùy tiện phán đoán .

Long Tâm thầm oán trừng mắt liếc Long Bác một cái, tâm không cam tình không nguyện hướng Quân Lưu Thương phúc thân, khả Quân Lưu Thương tâm tư đã sớm bay đến trên người nữ phi tặc kia, căn bản là không phát hiện.

Quân Lưu Thương nhìn nữ tử trên giường sắc mặt có chút tái nhợt, không thể phủ nhận, rất đẹp! Mặc dù sắc mặt tái nhợt, môi có một chút trắng bệch cũng ko giấu được nét xinh đẹp nhưng là mi tâm nàng đang nhíu lại.

Ở trên người nàng ngửi ngửi một chút, lại tìm không ra cổ hương vị năm đó. Hoặc là nói hôm nay trên người nàng này cổ thản nhiên hàn mai hương khí, càng làm cho người khó có thể quên.

Vươn tay chậm rãi vuốt phẳng mi tâm Ngọc Vô Hà, lại tìm không thấy một tia quen thuộc.

Chẳng lẽ là hắn đã đoán sai?

Quân Lưu Thương nhíu mày.

Trong lúc hôn mê, Ngọc Vô Hà cảm thấy có một bàn tay ở trên mặt sờ tới sờ lui, thói quen không thích người khác tới gần nàng lập tức tưởng giãy dụa, nhưng là cả người một chút khí lực đều không có.

Nàng như thế nào quên , nàng có thể cấp người kia sử dụng nhuyễn cân tán, người nọ cũng có thể đối nàng ăn miếng trả miếng a!

“Ngô!” Thời điểm hôn mê bất tỉnh, Ngọc Vô Hà cực kì bất an, Mặc Hàm có thể hay không lo lắng nàng, Phúc thúc đâu, có hay không chạy đi.

Mặc Hàm, Mặc Hàm, Mặc Hàm của nàng.

Là người thân cùng chung huyết mạch duy nhất của nàng trên thế giới này. Nếu không có nàng, hắn có thể hay không khóc, có thể hay không thương tâm, khổ sở. Nghĩ vậy, lòng nàng dằn xé, dày vò tưởng chừng muốn hủy diệt nàng, Ngọc Vô Hà cơ hồ bắt buộc chính mình tỉnh lại.

Mở to mắt, nơi xa lạ, người xa lạ, còn có người kia xa lạ hơi thở, cùng với nguy hiểm.

Ngọc Vô Hà nâng tay muốn đem bàn tay to của hắn ở trên mặt nàng động tay đông chân lấy ra, vừa động liền kinh động bả vai bị thương, đau nàng xích một tiếng kêu lên!

“Ngươi là ai?” Trong đôi mắt mang theo phòng bị.

Kia ánh mặt trời trên cao từ cửa sổ chiếu vào trong phòng, Ngọc Vô Hà trong lòng âm thầm kêu khổ.

Quân Lưu Thương rút tay về, quét mắt liếc Ngọc Vô Hà một cái, trầm thấp nói: “Ta là ai không quan trọng, quan trọng là ngươi là ai, thiên hạ người có tiền hơn ta ko phải ko có, vì sao liền nhìn trúng Nhiếp chính vương phủ đâu?”

“Không liên quan chuyện của ngươi!” Ngọc Vô Hà cường chống thân mình, ngồi xuống, mới phát hiện trên người tay áo bị cắt đi, vết thương trên cánh tay đã được băng bó kĩ càng. Trầm tư một hồi, ngẩng đầu hướng Quân Lưu Thương cười nhẹ: “Cám ơn ngươi đã cứu ta, cáo từ!”

Nam nhân trước mắt này, bộ dạng rất xinh đẹp, toàn thân đều toát ra cao quý, ý cười trong suốt, nhìn như vô hại, nhưng càng là người như vậy, lại càng nguy hiểm. Bởi vì bọn họ đem tâm tư tàng quá sâu, bình thường sẽ không cho ngươi phát hiện.

Quân Lưu Thương bỗng nhiên cười khẽ: “Ngươi cảm thấy với cái dạng này ngươi có thể đi ra ngoài?”

Ngọc Vô Hà vi lăng, cười lạnh: “Ta nghĩ, nếu ta có thể bình yên ra khỏi phòng này, ta liền nhất định có thể đi ra ngoài được!” Nàng phải trở về, bằng không Mặc Hàm hội ko yên.

Nàng cái gì đều có thể từ bỏ, chỉ có Mặc Hàm là không thể.

Đó là của nàng mệnh a!

“Ha ha a!” Quân Lưu Thương bỗng nhiên cảm thấy mao tặc này có điểm quen thuộc: “Tay trái của ngươi bị thương, nhuyễn kiếm của ngươi lại bị ta lấy.” Như có như ko nhìn quét 1 vòng thân mình Ngọc Vô Hà.b“Dáng người là không sai, nếu ngươi nguyện ý dụ hoặc một phen, nói không chừng ta liền tha cho ngươi đi ra ngoài!”

Quân Lưu Thương nói làm cho Ngọc Vô Hà khó thở, giơ lên gối đầu liền hướng Quân Lưu Thương đánh đi qua.

“Ngươi nằm mơ!” Sắc dụ hắn, mệt hắn nghĩ ra. Bộ dạng nhân khuông nhân dạng, nguyên lai cũng là một cái sắc lang hạ lưu.

Quân Lưu Thương cẩn thận đánh giá Ngọc Vô Hà, nguyên bản tái nhợt mặt, giờ phút này hơn chút đỏ ửng, càng thêm mềm mại đáng yêu, động lòng người.“Ngươi biết không, nữ tử muốn hiện lên giường ta có thiên thiên vạn vạn, ngươi đừng không biết tốt xấu!”

Ngọc Vô Hà hừ lạnh.“Đừng tưởng rằng như vậy ta sẽ cảm kích đến rơi nước mắt rồi quỳ gối trước mặt ngươi, phủ phục dưới chân ngươi. Ngươi mơ tưởng!”

Ngọc Vô Hà tựa vào đầu giường, mồ hôi ướt đẫm, thầm than, hắn rốt cuộc đối nàng hạ dược gì, không có một chút khí lực, còn toàn thân mệt mỏi.

“Ngươi rốt cuộc hạ dược gì trên người ta?”

Quân Lưu Thương cười, con ngươi nháy mắt kết thành băng, đem kia tươi cười nhanh chóng đọng lại.“Muốn biết sao? Vậy ngươi nói cho ta biết ngươi tên là gì, đến Nhiếp chính vương phủ muốn trộm cái gì?”

Bị cổ cảm giác âm lãnh đánh úp lại, Ngọc Vô Hà trong lòng chấn động, người như vậy, chỉ là một ánh mắt đã làm cho người ta nhìn thấy ghê người, tâm lạnh thấu triệt.

Nếu như là mùa hè, hoàn toàn không cần quạt .

“Ngươi là ai?” Đem bất an trong lòng lắng đọng lại, Ngọc Vô Hà ngẩng đầu, không sợ nhìn Quân Lưu Thương, không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Cũng không có vì bản thân là tù nhân mà hèn mọn quỳ xuống cầu xin tha thứ, cũng không có theo như Quân Lưu Thương nói, sử dụng mỹ nhân kế với hắn. Điều này làm cho hắn nhìn nàng với cặp mắt khác.

“Quân Lưu Thương!”

Ngắn ngủn ba chữ, đã muốn thuyết minh thân phận của hắn.

Ngọc Vô Hà hốc mắt đột nhiên đỏ lên, chống thân mình, quỳ xuống.“Ta Ngọc Vô Hà kiếp này chưa bao giờ quỳ trước ai, hôm nay ta quỳ, cầu Nhiếp chính vương cứu mạng!”

“Nếu chưa bao giờ quỳ vậy tại sao bây giờ phải quỳ?” Quân Lưu Thương nhìn cánh tay Ngọc Vô Hà liếc mắt một cái, rõ ràng miệng vết thương đã được băng bó cẩn thận lại xuất hiện vết máu.

Mày hơi hơi nhăn lại.

“Thế nhân đều nói Nhiếp chính vương tấm lòng bao dung, trí tuệ vô song…” Ngọc Vô Hà trong lòng nghĩ nên dùng từ ngữ nào để vỗ mông ngựa.

Quân Lưu Thương lại nâng tay đánh gãy lời nói của nàng, cố ý xuyên tạc ý tứ Ngọc Vô Hà: “Cho nên, ngươi vụng trộm xâm nhập Nhiếp chính vương phủ chính là ngưỡng mộ bổn vương, muốn đến lấy thân báo đáp, ngươi cảm thấy ngươi là tiểu hài tử 3 tuổi sao, hay là đem tất cả mọi người đều xem giống như ngươi, chỉ có suy nghĩ của tiểu hài tử 3 tuổi?”

Ngọc Vô Hà hận không thể một cái tát đánh nát gương mặt đầy ý cười đáng giận kia của Quân Lưu Thương.

Chính là giờ phút này nàng phải nhẫn.

“Đương nhiên không phải, Nhiếp chính vương người trên vạn người, làm sao có thể là tiểu hài tử!” Nhiều nhất cũng là từ tiểu hài tử 3 tuổi trưởng thành mà thôi.

Đáng tiếc, những lời này, Ngọc Vô Hà không dám nói, cũng không thể nói.

Quân Lưu Thương ý cười càng đậm, cảm thấy mục đích đã đạt được liền xoay người ngồi vào trên ghế: “Ngươi là đến trộm Thiên Sơn Tuyết Liên đi!” Nói xong, hắn thẳng thắn xem xét biểu tình của Ngọc Vô Hà, tự nhiên không ngoài dự đoán vừa nghe đến Thiên Sơn Tuyết Liên, trong mắt hiện lên kinh hỉ chợt lóe rồi biến mất.

Trên mặt đất tuy rằng ko quá lạnh, nhưng là chỗ cánh tay truyền đến đau đớn làm cho Ngọc Vô Hà nhăn lại mi tâm, vừa nghe Quân Lưu Thương nói đến Thiên Sơn Tuyết Liên xong, hai mắt phát sáng.

Nó quả nhiên ở Nhiếp chính vương phủ.

Hết chương 13

Advertisements

Tác giả: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s