Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 14

Để lại bình luận

Editor: Nhan Nhã Quân

Cũng không nói thêm nữa, trực tiếp thừa nhận mục đích đến.“Là, ta là vì Thiên Sơn Tuyết Liên mà đến!”

Quân Lưu Thương con ngươi híp lại, trong con ngươi hẹp dài ánh lên nét tính kế.“Nghe nói Thiên Sơn Tuyết Liên có thể giải được thế gian bách độc, ngươi cần nó để cứu mạng người, có thể hay ko cho bổn vương biết người ngươi muốn cứu là ai?”

Ngọc Vô Hà vi lăng, trong đầu xoay chuyển vài vòng, nàng vốn định nói dối, nhưng thiên hạ này đều nắm ở trong tay Quân Lưu Thương, trừ phi nàng chạy trốn tới quốc gia khác.

Quân Lưu Thương thủ đoạn, năm năm này nàng ít nhiều nghe nói một ít. Trong mắt người bình thường chính là: Tâm ngoan thủ lạt, âm hiểm ti bỉ, quỷ kế đa đoan, lãnh khốc vô tình, không từ thủ đoạn. Mà những người hận hắn thì nguyền rủa hắn: Thiên lý khó dung, trời tru đất diệt, thiên địa không tha, thiên lôi đánh xuống.

Nếu hắn biết nàng lừa hắn, sợ là chân trời góc biển đều đã đuổi giết nàng cho bẳng được.

Quân Lưu Thương thấy Ngọc Vô Hà rối rắm không thôi, lại không chịu nói gì. Cười lạnh “Như thế nào, suy nghĩ nên như thế nào tìm một lý do giả dối đến lừa gạt bổn vương sao?”

Ngọc Vô Hà thân mình khẽ run, cười gượng.“Vương gia suy nghĩ nhiều, ta chỉ là nghĩ nên hay không nên nói thật với Vương gia!”

“Nga! Bổn vương nhưng thật ra muốn nghe ngươi nói thật !” Quân Lưu Thương tựa vào trên ghế nằm, tìm một vị trí thoải mái, cười tủm tỉm nhìn Ngọc Vô Hà.

Ngọc Vô Hà chỉ cảm thấy da đầu run lên, mặc kệ nàng nói cái gì sợ là Quân Lưu Thương cũng không hoàn toàn tin tưởng, còn không bằng nói một nửa thật, một nửa giả.

“Ta muốn lấy Thiên Sơn Tuyết Liên đi cứu con ta!” Ngọc Vô Hà nói xong, cảm thấy quỳ trên mặt đất thật sự là khó chịu, mới một chút mà đầu gối đã bắt đầu run lên .

Nhanh chóng thay đổi tư thế, ngồi xuống đất, dựa vào bên giường. Cố hết sức thở ra. Người này rốt cuộc đã tẩm cái gì trên ám tiễn? Tuyệt nhiên so với nhuyễn cân tán còn muốn lợi hại hơn.

Này nam nhân thật sự là âm hiểm.

Quân Lưu Thương cẩn thận đánh giá Ngọc Vô Hà một phen.“ Thật sự nhìn không ra là ngươi đã thành thân .” Sau đó đứng dậy đi đến bên người Ngọc Vô Hà, nâng Ngọc Vô Hà dậy, liền đem nàng quăng đến trên giường, một chút cũng không thương hương tiếc ngọc.

“Ngạch!” Ngọc Vô Hà kêu sợ hãi, cánh tay vừa được băng bó tốt giờ nàng đau nghiến răng nghiến lợi. Rõ ràng hận muốn chết mà phải cắn răng cam chịu nói ngọt.“Vương gia, cám ơn!”

Cám ơn ngươi dùng sức như vậy, làm cho ta đau thêm một lần. Hận thù hôm nay vô luận như thế nào nàng đều nhớ kỹ, tương lai đòi lại gấp đôi.

Quân Lưu Thương cũng không nói gì, từ trong cổ tay áo rút ra tuyết trắng ti quyên, dùng sức chà lau tay chính mình, sau đó chán ghét đem ti quyên quăng.

Hắn ghét bỏ nàng, này cổ nhân cư nhiên dám ghét bỏ nàng. Ngọc Vô Hà tức đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, con ngươi cơ hồ muốn toát ra lửa, chính là nghĩ đến Thiên Sơn Tuyết Liên còn tại trong tay hắn, hỏa diễm nháy mắt liền bị bình tĩnh cũng dập tắt.

“Vương gia, vậy Tuyết Liên?” Chừng nào mới cho nàng a!

“Ân hừ!” Quân Lưu Thương hừ lạnh.“Ngươi cũng không có trả lời vấn đề của ta đâu?”

Ngọc Vô Hà ngăn chặn cơn tức trong nội tâm,“Vương gia, ta muốn lấy Thiên Sơn Tuyết Liên đi cứu con ta!” Dưới mái hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu, từ lâu Ngọc Vô Hà đã hiểu được đạo lý này.

Nhưng là giờ này khắc này, nàng vẫn là ko kiềm chế được.

“Muốn Tuyết Liên, kêu phụ thân đứa nhỏ đến, nếu không miễn bàn!” Quân Lưu Thương thực quyết đoán cự tuyệt Ngọc Vô Hà, sau đó xoay người chuẩn bị rời đi.

“Con ta hắn không có phụ thân!” Ngọc Vô Hà cố gắng nhéo chính mình một chút, vài giọt nước mắt ở hốc mắt đảo quanh, sau đó một giọt một giọt rơi xuống: “Khi hắn còn rất nhỏ phụ thân hắn đã chết!”

Ngọc Vô Hà nghĩ nàng tổng không thể nói cho Quân Lưu Thương biết năm đó là nàng cường bạo phụ thân của Mặc Hàm, sau đó lại để hắn tại vùng hoang vu sơn dã. Cuối cùng còn sau lưng hắn sinh ra Mặc Hàm.

Đánh chết nàng, nàng cũng sẽ không đem chuyện tình như vậy nói ra.

“Không có phụ thân!” Quân Lưu Thương nhấm nuốt lặp lại mấy câu nói đó.“Chết ?”

Một cái nam nhân râu ria, đã chết thì chết , vì sao trong lòng lại buồn bực! Quân Lưu Thương áp chế cổ buồn bực này, lắc lắc đầu, cười thầm chính mình đa tâm.

Nữ nhân kia lớn mật như vậy, huống chi lúc ấy trên mặt còn dính bùn đất đen đúa, hắn thật không thể bằng vào thanh âm liền kết luận nữ nhân này có phải nữ nhân năm đó ko.

Bất quá, phải hay không phải, chỉ cần đợi một thời gian nữa, ko phải sẽ biết sao. Vậy hắn còn rối rắm cái gì đâu?

“Đúng vậy, đã chết!” Ngọc Vô Hà nói dối không chớp mắt, thậm chí ngay cả mặt đều không có hồng.“Mấy năm nay mang theo hài từ, ta là phong lý đến, vũ lý đi*, nhưng ai biết được hài tử của ta trúng độc, vô luận ta thỉnh bao nhiêu danh y cũng không chữa được, vừa vặn lại nghe mọi người nghị luận Thiên Sơn Tuyết Liên có công hiệu giải bách độc, cho nên ta phái người đi chờ hoa nở, ai biết người của Vương gia…”

(*) Đại loại là buôn ba khắp nơi, dầm sương dãi nắng…^^

Câu nói kế tiếp Ngọc Vô Hà cố tình ko nói hết câu, nhưng là Quân Lưu Thương đoạt Thiên Sơn Tuyết Liên của nàng, đây là chuyện thật không cần bàn cãi.

Được rồi, nàng còn nói dối , kỳ thật độc của Mặc Hàm từ khi sinh ra đã có, gặp rất nhiều danh y đều nói là do cơ thể mẹ truyền cho đứa nhỏ, làm hại nàng mấy năm nay áy náy không thôi.

Quân Lưu Thương che miệng ho nhẹ, nữ nhân này quả nhiên rất lớn gan, đơn độc mã sấm Tàng Bảo Các của hắn, nếu không phải hắn hạ thủ lưu tình, có lẽ nàng hiện tại đã sớm thành tổ ong vò vẽ , nơi nào còn có mệnh cùng hắn cò kè mặc cả, quan minh chính đại chỉ trích hắn đoạt này nọ của nàng.

Này can đảm, hắn thích.

Bên người hắn, người như vậy xác thực quá ít .

“Sau đó thế nào?” Quân Lưu Thương không nặng không nhẹ hỏi.

Ngọc Vô Hà lăng ngốc nửa ngày, người này rốt cuộc có biết hổ thẹn hay ko, nàng đều nói như vậy , hắn còn có mặt mũi hỏi nàng sau đó thế nào.

Nàng Orz…

 Nếu là một đại nam nhân đỉnh thiên lập địa, hẳn là lập tức đem Thiên Sơn Tuyết Liên giao cho nàng, sau đó cùng nàng nói, một đường tạm biệt.

Tâm bùm bùm đổ nát.

“Sau đó, sau đó, sau đó!” Ngọc Vô Hà hết chỗ nói rồi, nàng thật đúng là không biết sau đó hẳn là nên như thế nào, một khóc hai nháo ba thắt cổ, nếu nàng làm như vậy không biết hắn có thể hay không đáp ứng nàng.

Vì con, nàng cái gì cũng không để ý.

“Sau đó không phải là ngươi nên khóc rống lưu nước mắt cầu ta đem Thiên Sơn Tuyết Liên cho ngươi sao?” Quân Lưu Thương hảo tâm nhắc nhở, chính là lời nói kế tiếp của hắn làm cho Ngọc Vô Hà đơ hơn nữa ngày.“Chính là đáng tiếc, Thiên Sơn Tuyết Liên đã ko còn!”

“Đã không còn, đã không còn!” Ngọc Vô Hà yên lặng nhớ kỹ ba chữ này, cuối cùng nhìn Quân Lưu Thương: “Ngươi gạt ta , có phải hay không!”

Ngọc Vô Hà thất hồn lạc phách xuống giường, từng bước một đi đến bên người Quân Lưu Thương. Vươn hai tay gắt gao bắt lấy vạt áo Quân Lưu Thương: “Ngươi gạt ta , có phải hay không!”

Dùng sức kéo Quân Lưu Thương, lệ một giọt tích lạc trên tay.

Cuối cùng buông ra Quân Lưu Thương, thất hồn lạc phách mở cửa, hướng bên ngoài đi ra.

“Làm sao có thể như vậy, làm sao có thể như vậy.” Chân trần đi trên tuyết, Ngọc Vô Hà không nhìn bất luận ánh mắt thăm dò của kẻ nào, nước mắt chảy xuống.

Lần đầu tiên, đi vào dị thế này, nàng là như vậy yếu ớt, như vậy bất lực. Từng đối mặt thời điểm ăn không đủ no mặc ko đủ ấm, nàng đều không có rơi một giọt nước mắt, nhưng là hôm nay, nàng cư nhiên khóc.

Tâm tâm niệm niệm ngóng trông có thể lấy được Thiên Sơn Tuyết Liên, giải độc cho Mặc Hàm, nhưng là, sở hữu hy vọng đều bị ‘Phanh’ một tiếng đánh vỡ .

“Các ngươi nhìn xem, nữ nhân này từ trong phòng Vương gia đi ra!”

“Đúng vậy, đúng vậy, còn khóc nữa? Nhất định là muốn hiện lên giường Vương gia, cùng những nữ nhân trước kia giống nhau bị đánh đuổi đi ra, không tin ngươi xem xem, cánh tay của nàng còn bị thương, nhất định là Vương gia làm ra!”

Vài tiểu nha tập trung ở chỗ hành lang gấp khúc, líu ríu nói thầm , không dám nói quá lớn, nhưng là những lời này lại nguyên vẹn truyền vào tai Ngọc Vô Hà.

Ngọc Vô Hà quay đầu, hung tợn trừng các nàng, rống to “Nhìn cái gì, chưa thấy qua nữ nhân bị thương, chưa thấy qua nữ nhân khóc hả!”

Các nha hoàn kia nghe thấy Ngọc Vô Hà rống giận, sợ hãi lại khinh thường lùi về sau.

Nàng khóc sao?

Ngọc Vô Hà vươn tay sờ sờ mặt mình, ướt át một mảnh, quả nhiên khóc.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời, đem nước mắt ngạnh sinh sinh bức trở về, yên lặng nhớ kỹ: ‘Quân Lưu Thương, ta Ngọc Vô Hà thề với trời, cả đời này cùng ngươi thế bất lưỡng lập*!’

(*) ko cùng một phe, luôn đối đầu nhau

Thẳng đến thân ảnh Ngọc Vô Hà biến mất, Quân Lưu Thương cũng chưa phục hồi lại tinh thần.

Cả đời này, hắn không phải không có gặp qua nữ nhân khóc, tương đối mà nói, hắn thấy rất nhiều, bởi vì thấy nhiều cho nên không có nữ nhân nào có thể đả động đến tâm vững như bàn thạch của hắn.

Nhưng là nước mắt Ngọc Vô Hà lại như vậy rơi xuống, như vậy nóng rực, tựa hồ tâm lạnh như băng của hắn, bị cái nóng rực đó làm cho ấm áp .

Ít nhất nàng có tấm lòng yêu thương của người mẹ, làm con trai của nàng, hẳn là rất hạnh phúc đi!

Vội vội vàng vàng đứng dậy đuổi theo, trong lúc đó dưới ánh nắng mỏng manh, tuyết trắng rơi, Ngọc Vô Hà chân trần đứng trên tuyết, ngẩng đầu nhìn thiên không, môi hơi động, không biết đang nói cái gì?

Quân Lưu Thương bước nhanh đi đến bên người Ngọc Vô Hà, thản nhiên mở miệng “Kỳ thật….”

“Cái gì cũng không cần nói với ta, Quân Lưu Thương, thả Phúc thúc, từ nay về sau ta Ngọc Vô Hà cùng ngươi thế bất lưỡng lập!” Ngọc Vô Hà nói xong, trong lòng hơi hơi đau .

Ngay cả chính nàng cũng không biết vì sao tâm bỗng nhiên trong lúc đó liền đau lên.

Quân Lưu Thương một phen giữ chặt cánh tay trái băng bó của Ngọc Vô Hà, làm cho nàng đối diện hắn. Rống giận: “Nữ nhân, không cần được một tấc lại muốn lấn một thước. Ngươi ban đêm xông vào Nhiếp chính vương phủ, ta không đem ngươi giết, đã muốn tiện nghi ngươi , đừng khiêu chiến đến tính nhẫn nại của Bổn vương!”

Hắn cho nàng một chút mặt mũi, nàng liền ko coi hắn ra gì.

Ngọc Vô Hà ăn đau, bản tính không chịu thua làm cho nàng nhấc tay liền hướng Quân Lưu Thương đánh tới.

“Quân Lưu Thương, ngươi đi chết!”

Nếu tình huống Ngọc Vô Hà không bị thương, có lẽ còn có thể cùng Quân Lưu Thương đánh mấy chiêu, khả cố tình nàng hiện tại bị thương, Quân Lưu Thương lại hạ dược nàng.

Bàn tay đánh ra mềm nhũn, căn bản không có một điểm khí lực.

Nhưng là Quân Lưu Thương cũng bị chọc giận, vươn bàn tay to một phen bóp cổ Ngọc Vô Hà: “Nữ nhân, cầu xin tha thứ, bằng không Bổn vương liền tại đây bóp chết ngươi!”

Trong nháy mắt, Quân Lưu Thương thật có ý định muốn bóp chết Ngọc Vô Hà, dù sao nhiều người nhìn như vậy, nàng cư nhiên dám hô thẳng tên của hắn, điều này làm cho hắn còn mặt mũi gì.

“Quân Lưu Thương, có giỏi ngươi liền bóp chết ta, cho dù ta chết , con ta cũng sẽ tìm ngươi báo thù !” Ngọc Vô Hà nói xong, cảm nhận được bàn tay ở cổ càng thêm dùng sức vài phần.

Thế nhưng không sợ hãi, ngược lại nàng bật cười.“Quân Lưu Thương, ngươi là người nhát gan, ngươi sợ có phải hay không!”

Cố ý khiêu khích làm cho Quân Lưu Thương tức đến thở hổn hển, lại không thể thực sự xuống tay dùng sức bóp chết Ngọc Vô Hà, bàn tay to vung lên đem nàng đánh đến trên tuyết. Gầm lên một tiếng: “Long Bác!”

Ngọc Vô Hà té lên trên tuyết, máu theo khóe miệng chảy ra, nhìn mặt Quân Lưu Thương, ha ha cười không ngừng: “Các ngươi là đồcường đạo, các ngươi sẽ không chết tử tế, không chết tử tế được!”

Bọn họ đoạt Tuyết Liên của nàng, bọn họ sống, nhưng là Mặc Hàm của nàng, lại phải sống trong nước sôi lửa bỏng.

Mặc Hàm của nàng, còn nhỏ như vậy, hắn đã phải chịu khổ năm năm, như thế nào còn có thể tiếp tục chịu đựng nữa.

Bọn người này heo chó cũng không bằng, ỷ thế hiếp người.

“Long Bác!” Quân Lưu Thương giận, bàn tay to vung lên, hành lang gấp khúc trước mặt hắn lập tức vỡ nát. Sợ hãi này đầu nhập vào ám vệ tránh ở chỗ tối, cũng Long Bác vừa mới tới sợ hãi.

Quân Lưu Thương ở trong mắt hắn cùng thị vệ, chưa từng có phát hỏa lớn như vậy.

Cho dù là Tiên Hoàng băng hà, hắn cũng chỉ là bình tĩnh đem Tiểu Hoàng đế ăn no phóng tới phía trên Long ỷ, dập tắt ánh mắt mọi người.

Bởi vì mỗi người đều nghĩ đến, hắn là người sẽ ngồi trên Long ỷ, ko ai có thể nghĩ đến, hắn không có ngồi trên long ỷ, mà là tiểu hoàng tử ba tuổi ngồi trên Long ỷ.

“Vương gia!” Long Bác quỳ một gối xuống trên mặt đất, nhìn hành lang gấp khúc kia một mảnh hỗn độn, lại thấy Ngọc Vô Hà quỳ rạp trên mặt đất, sắc mặt khó coi tới cực điểm.“Thuộc hạ đến chậm, Vương gia thứ tội!”

Quân Lưu Thương chỉ chỉ Ngọc Vô Hà, lắng đọng lại tức giận trong lòng: “Đem người này dẫn đi!”

Hắn tạm thời không muốn nhìn thấy nàng, hắn sợ hãi, hắn sẽ nhịn không được vươn tay bóp chết nữ nhân cả gan làm loạn này.

“Vương gia, xử trí như thế nào?” Long Bác nghĩ, hẳn là trực tiếp cho nàng chịu Ngàn độc vạn cốt thủ tra tấn đi, dù sao một người dám cùng Vương gia nói chuyện như vậy, là phải chết như vậy. Thê thê thảm thảm.

“Cẩn thận trông coi, đừng làm cho nàng chạy thoát!” Quân Lưu Thương nói xong, đứng dậy đi, nhưng lập tức dừng lại cước bộ: “Gọi Long Tâm đến đây, băng bó cẩn thận lại cho nàng!”

“Ta không cần ngươi giả vờ tốt bụng, Quân Lưu Thương, có giỏi thì ngươi giết ta, nếu không ta nhất định sẽ trả thù, nhất định sẽ !” Ngọc Vô Hà rống to, nàng không cần bị trông giữ.

Trời đã sáng, nàng còn không trở về, Phúc thúc cũng sinh tử chưa biết.

Mặc Hàm nhất định là lo lắng hỏng rồi. Hiện tại không chừng là đang khóc đâu.

Quân Lưu Thương dừng lại cước bộ: “Nếu ngươi có bản lĩnh, liền cứ việc xông ra ngoài, nếu không được, liền ngoan ngoãn nghe lời cho ta” Sau đó đi đến bên người Ngọc Vô Hà, vươn tay nắm cái cằm xinh đẹp của Ngọc Vô Hà: “Đừng tưởng rằng bổn vương đối với ngươi tốt một chút là sẽ không giết ngươi!”

Sau đó thật mạnh buông cằm Ngọc Vô Hà, lạnh lùng nói.“Giết ngươi, tựa như bổn vương bóp chết một con kiến giống nhau, dễ như trở bàn tay!”

Quân Lưu Thương đứng dậy, vỗ vỗ tay “Còn có, cái kia lão nhân đến với ngươi, miệng cũng thật cứng rắn, Long Bác dùng hết mọi phương pháp, hắn lều chết cũng không chịu mở miệng!”

Hết chương 14

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s