Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 16

3 phản hồi

mnam (8)

Editor: Nhan Nhã Quân

Trên bàn bày đầy đồ ăn sáng, Ngọc Mặc Hàm yên lặng ăn cơm trong chén, cúi đầu, vụng trộm nhìn vị trí trống rỗng bên người, cái mũi ê ẩm , hốc mắt cũng đo đỏ,cơm trong bát cũng trở nên khó ăn.

“Mặc Hàm, không ngon sao?” Phong Cầm ngồi ở bên người Mặc Hàm, có chút lo lắng, có chút tự trách, càng nhiều là xin lỗi: “Nếu không ngon Cầm di đi làm lại cái khác!”

Ngọc Mặc Hàm lắc đầu, không nói lời nào, hắn sợ hắn vừa mở miệng, nước mắt sẽ không nhịn được mà rơi xuống. Hắn đáp ứng các nàng, hắn không khóc, nam tử hán đại trượng phu, nói chuyện nhất định phải giữ lời, mẫu thân dạy hắn như vậy.

Phong Cầm che miệng lại, quay đầu, lấy ra khăn tay nhanh chóng đem nước mắt vừa rơi xuống lau đi, quay đầu lại làm như không có việc gì nói: “Vậy Mặc Hàm phải ăn nhiều một chút, ăn mập mạp mới có khí lực, tiểu thư trở về thấy Mặc Hàm béo tròn tròn, nhất định sẽ vui vẻ !”

Ngọc Mặc Hàm nghe vậy ngẩng đầu, con ngươi sáng ngời thẳng ngoắc nhìn Phong Cầm.“Cầm di, mẫu thân có nói khi nào thì trở về không?”

“Ngạch!” Phong Cầm sửng sốt, tính mở miệng,  lại không biết nói thế nào mới tốt: “Mặc Hàm ngoan ha, mẫu thân ngươi đem mọi chuyện giải quyết xong xuôi sẽ trở về!”

“Vậy mẫu thân khi nào thì giải quyết xong xuôi?” Ngọc Mặc Hàm nói xong, cúi đầu nhẹ giọng nỉ non: “Nếu Mặc Hàm nhớ mẫu thân thì làm sao bây giờ?”

“Mặc Hàm!” Phong Cầm kêu một tiếng. Vươn tay tính sờ khuôn mặt Ngọc Mặc Hàm.

Ngọc Mặc Hàm buông cái bát: “Cầm di, Mặc Hàm ăn no, ta ra bên ngoài chờ mẫu thân!” Nói xong rất nhanh hướng bên ngoài chạy đi, giống như phía sau có quái thú đuổi theo.

Tay Phong Cầm giơ ra giữa đường cuối cùng đành vô lực buông xuống, để lên ngực, mới phát hiện nơi đó đau quá.“Thiên Hương, Diệu Ngôn, các ngươi đi theo bên cạnh Mặc Hàm, đừng để cho hắn chạy ra ngoài!”

Thiên Hương, Diệu Ngôn gật gật đầu, nhanh chóng đuổi theo.

Tại cửa lớn Đoạn phủ.

Đoạn phủ tuy rằng ko phải ở khu náo nhiệt, nhưng vẫn là người đến người đi, ngẫu nhiên còn có một vài người bán hang rong dọc theo các phủ đệ rao hàng, làm cho các nha hoàn hàng năm không thể ra phủ vây quanh, lấy ra chút ít tiền bạc tích góp đã lâu mua một vài thứ mà mình thích.

Ngọc Mặc Hàm ngồi ở trên sư tử bằng đá ngoài cửa, trong đôi mắt tràn ngập chờ mong, cho đến khi ánh mặt trời từ từ khuất bóng, thất vọng, sợ hãi bao trùm lấy hắn, cuối cùng cả người run run, hàm răng cắn chặt vang lên tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt.

Xoay người một cái nhảy xuống sư tử đá, hướng trong phòng chạy vào.

“Tiểu thiếu gia?” Thiên Hương cùng Diệu Ngôn nhanh chóng đuổi theo.

Mặc Hàm chạy vào trong phòng, đem cửa ‘cạch’ một tiếng đóng lại, thân mình nho nhỏ ngã vào cửa: “Các ngươi đừng tiến vào, đừng tiến vào!”

Ngồi xổm xuống, hai tay ôm lấy đầu, không tiếng động khóc rống.

Mẫu thân không cần hắn, không cần hắn.

Hắn muốn đi tìm mẫu thân, nhưng là, mẫu thân đi nơi nào, hắn phải đi đâu tìm?

Ngọc Mặc Hàm đứng dậy, đi đến bên một cái rương nhỏ, mở ra, nhìn bên trong bình bình lọ lọ, chọn vài lọ có độc tính mạnh bỏ vào trong người.

‘Chít chít’ Đậu Đậu cả người toàn máu cuộn tròn trốn trong góc, hiện tại thân mình còn run run.

“Đậu Đậu!” Ngọc Mặc Hàm chạy đến bên người Đậu Đậu, cẩn thận ôm lấy Đậu Đậu, nhẹ nhàng vuốt ve đầu nó: “Ngươi bị thương sao?”

‘Chít chít’ Đậu Đậu dùng sức lắc đầu. Kỳ thật nó có khả năng tự chữa lành, nó chính là bị dọa đến. Khả là Đậu Đậu chít chít kêu nửa ngày, Ngọc Mặc Hàm vẫn là không có nghe thấy.

“Đậu Đậu, mẫu thân có phải không cần ta nữa?” Ngọc Mặc Hàm nói xong, đầu nhỏ tựa lên đầu Đậu Đậu khóc nức nở: “Đậu Đậu, mẫu thân không phải là không cần ta, có phải hay không, nàng chính là đi tìm thuốc giải cho Mặc Hàm, có phải hay không?”

‘Đúng vậy, đúng vậy’ Đậu Đậu tránh ra, đối với Ngọc Mặc Hàm dùng sức gật đầu.

“Đậu Đậu, kỳ thật ta không muốn mẫu thân rời ta đi!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, ghé vào trên giường, yên lặng rơi lệ: “Ta không sợ đau, thật sự không sợ, ta đã muốn không có phụ thân , ta không muốn cũng không có mẫu thân, ta không  trở thành đứa nhỏ không cha không mẹ”

‘Mặc Hàm, mẫu thân ngươi không phải không cần ngươi, không có, toàn thế giới này nàng là người yêu ngươi nhất, vì ngươi, ngay cả mệnh cũng ko cần!’ Đậu Đậu chít chít kêu, nhớ tới Ngọc Vô Hà cả người vô lực nằm trên mặt đất, nó sợ hãi.

Nhưng Ngọc Mặc Hàm không có chú ý Đậu Đậu khác thường, hắn hoàn toàn chìm hãm trong thống khổ mất đi mẫu thân.

“Đậu Đậu, ngươi biết không, mỗi một lần ta ngâm nước thuốc, đau rất đau, nhưng a không dám nói cho mẫu thân, không dám nói cho Thiên Hương cùng Diệu Ngôn, ta sợ các nàng lo lắng, ta sợ!”

Ngọc Mặc Hàm nói xong, đáng thương hề hề nhìn Đậu Đậu.

“Đậu Đậu, ta biết Thiên Hương cùng Diệu Ngôn đi tìm thuốc giải cho ta, các nàng nghĩ muốn gạt ta, ta sẽ không biết sao, ta biết, ta đều biết hết, ta nghe thấy các nàng nói, thứ đó vốn là lấy được, nhưng lại bị đoạt mất, Đậu Đậu, các nàng không hy vọng ta biết, ta liền làm bộ như không biết, ta nghĩ chỉ cần ta không cần, mẫu thân sẽ không cần rời đi, sẽ không bỏ lại ta một mình!”

Thiên Hương cùng Diệu Ngôn võ nghệ có cao bao nhiêu, hắn biết rõ, người xấu kia có thể từ trong tay các nàng cướp đi, võ nghệ cũng tuyệt đối không sai, mẫu thân đi, nhất định sẽ xảy ra chuyện.

“Đậu Đậu, ta muốn đi tìm mẫu thân, nhưng là ta không biết mẫu thân ở nơi nào!” Ngọc Mặc Hàm ôm lấy đầu Đậu Đậu, cầu xin nói: “Đậu Đậu, ngươi có cái mũi thính, ngươi mang Mặc Hàm đi tìm mẫu thân được không?”

‘Chít chít’ Đậu Đậu gọi to lên. Đúng vậy, nó không thể đem mẫu thân Mặc Hàm mang về nhưng nó có thể mang Mặc Hàm đi tìm nàng.

‘Ân ân’ Đậu Đậu dùng sức gật đầu.

“Đậu Đậu, cũng là ngươi đối ta tốt nhất! Nhưng là chúng ta đi ra ngoài bằng cách nào?” Thiên Hương cùng Diệu Ngôn vẫn một tấc cũng không rời hắn.

Đậu Đậu oai đầu suy nghĩ một chút, nhảy lên cửa sổ.

Ngọc Mặc Hàm linh cơ vừa động, đúng vậy, theo cửa chính hắn ra không được, vậy theo cửa sổ nhảy ra, võ nghệ của hắn nhảy qua tường tính là cái gì, đó là chuyện dễ dàng.

Nhưng là, hiện tại thì  không được, phải đợi tới khuya, đợi mọi người đều nghĩ hắn đang ngủ, lúc đó hắn mới trốn được.

Ngọc Mặc Hàm ngoan ngoãn ăn cơm chiều, cũng ngoan ngoãn để Thiên Hương tùy ý thay đồ ngủ cho hắn, sau đó ngoan ngoãn nằm xuống ngủ, đợi sau khi Thiên Hương rời khỏi, hắn mới nhẹ nhàng đứng dậy mặc xiêm y và giầy vào, sau đó nẳm trên giường đợi đến nửa đêm.

Đêm im ắng.

Ngọc Mặc Hàm cùng Đậu Đậu lặng lẽ ra Đoạn phủ, sau đó hắn theo Đậu Đậu đi Nhiếp chính vương phủ……

Nhiếp chính vương phủ

Mặc Hàm ngửa đầu: “Đậu Đậu, ngươi xác định, nhất định và khẳng định mẫu thân ngay tại bên trong sao?” Hắn nghĩ đến mẫu thân đi chỗ rất xa rất xa đâu! Không nghĩ tới nơi này gần như vậy.

Đậu Đậu dùng sức gật gật đầu.

Nơi này nó đều đến đây hai lần, như thế nào có khả năng nhớ lầm.

“Tốt lắm, chúng ta đi vào!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, từ trong tay áo lấy ra một cái lọ, bên trong có Thanh Phong túy Mộ Dung Bạch tự mình đưa cho hắn. Mặc kệ ngươi võ nghệ cao cường bao nhiêu, vừa ngửi phải Thanh Phong túy, lập tức giống như uống rượu bình thường, phân không rõ phương hướng.

Ngọc Mặc Hàm nho nhỏ thân mình rất là linh mẫn, nhẹ nhàng nhảy, đã muốn đứng trên đầu tường. Đậu Đậu không cam lòng yếu thế, nhảy lên, đi theo bên người Ngọc Mặc Hàm, lặng lẽ tiềm nhập Nhiếp chính vương phủ.

Quân Lưu Thương đứng ở trước án thư, nghe ám vệ bẩm báo, khóe môi nhếch lên cười lãnh khốc.“Ngọc gia, không thể tưởng được Ngọc Lăng Thiên lá gan lớn như vậy, dám sủng thiếp diệt thê, gần nhất Lại bộ không phải vừa thỉnh chỉ muốn phong Ngọc Lăng Thiên vì Hầu sao, bổn vương vừa vặn do dự Hầu vị này muốn cho hay không, hiện tại có tội danh này, Ngọc Lăng Thiên Hầu vương mộng đẹp sợ là ko thành hiện thực được. Bổn vương cũng thuận tiện bán cho An tướng quân một cái ân tình!”

“Vương gia anh minh!” Ám vệ do dự một chút, mở miệng: “Nghe nói Ngọc Lăng Thiên có một nữ nhi, gọi là Ngọc Vô Hà, năm năm trước rời nhà trốn đi, đến nay hành tung không rõ!”

Quân Lưu Thương trong lòng trầm xuống.

Năm năm trước, là trùng hợp vẫn là..? “Đi họa một bức hình Ngọc Vô Hà mang tới!” Hắn muốn nhìn xem, Ngọc Vô Hà này có phải Ngọc Vô Hà kia hay không. Năm năm trước, có nhiều trùng hợp như vậy, hắn không thể không phí tâm một chút.

“Là, thuộc hạ cáo lui!”

Quân Lưu Thương khoát tay, Ám vệ kia liền lặng yên không một tiếng động, quỷ dị biến mất ở thư phòng.

Quân Lưu Thương ngồi vào ghế sau án thư, lâm vào trầm tư.

Trong lòng hơn một tia chờ đợi, hy vọng Ngọc Vô Hà này là Ngọc Vô Hà kia, tốt nhất là năm năm trước, nữ tử đêm đó, hắn sẽ xem ở nàng phân thượng vì hắn sinh một đứa nhỏ, không đi trách tội nàng chuyện từng cường hắn.

Được rồi, hắn thừa nhận hắn khiết phích. (Bạn nào hiểu giúp NQ với nha, NQ pó tay…=.=)

Hắn hiện tại thân mình căn bản không chấp nhận được nữ nhân tới gần, phàm là nữ tử có ý đồ tới gần hắn, toàn thân hắn đều căng thẳng, sau đó không lưu tình chút nào đem người đá bay đi.

“Vương gia!” Long Bác tay cầm trường kiếm, cung kính hành lễ, sau đó tiếp tục nói: “Có một đứa nhỏ mang theo Tuyết điêu lúc trước chạy thoát từ vương phủ, vụng trộm ẩn vào vương phủ!”

“Nga!” Quân Lưu Thương đứng dậy, trong con ngươi hiện lên hưng phấn.“Truyền lệnh xuống, vây khốn hắn đừng làm cho hắn chạy thoát là được, nhớ lấy không được thương tổn hắn, ai dám cãi lệnh, giết không tha!”

Long Bác kinh hãi, Vương gia vì một cái nữ tử, là yêu ai yêu cả đường đi sao? Nhưng hắn là một cái thuộc hạ, trừ bỏ nghe lời, còn có chính là không được lắm miệng.“Là, thuộc hạ đi ngay!”

“Không cần, Bổn vương tự mình đi!” Quân Lưu Thương nói xong, đã muốn hướng ra phía ngoài đi rồi.

Hắn muốn nhanh chóng thấy được đứa nhỏ này.

Long Bác nhìn bóng dáng Quân Lưu Thương, thân mình cương trực, thở dài, Long Tâm sợ là không có một chút cơ hội .

Đêm đẹp

Ngọc Mặc Hàm thân mình nhỏ nhắn tránh ở một góc, né qua thị vệ tuần tra, thật sâu thở ra, vươn tay sờ sờ đầu Đậu Đậu, có chút nhụt chí nói “Đậu Đậu, ngươi nói chúng ta phải làm sao mới tìm được mẫu thân a, ngươi biết không tâm của ta thực là bất an !”

Một bộ dáng tiểu đại nhân, Đậu Đậu dùng sức gật gật đầu, tỏ vẻ nó cũng thực lo lắng.

“Đậu Đậu, ngươi mau ngửi ngửi xem mẫu thân rốt cuộc ở nơi nào a!” Ngọc Mặc Hàm trên mặt nho nhỏ treo đầy sốt ruột, trong con ngươi thật to doanh đầy nước mắt.

Nếu tìm không thấy mẫu thân, hắn làm sao bây giờ?

Thấy thị vệ tuần tra đã đi qua, Ngọc Mặc Hàm mới cong thân mình, đi theo phía sau Đậu Đậu, chậm rãi đi tới.

Đi ngang qua một cái sân, Ngọc Mặc Hàm dừng lại cước bộ.

Trong viện tử, một người nam nhân mặc áo trắng, vẻ mặt cô đơn đứng dưới ánh trăng, bàn đá bên cạnh hắn bày mấy món ăn cùng một bầu rượu, một tay cầm ly rượu, ngẩng đầu nhìn phía bầu trời đêm.

Ngọc Mặc Hàm nhìn hắn, đột nhiên, hắn nhớ tới mẫu thân, cũng từng như vậy mê mang nhìn bầu trời đêm. Cả người 1 mảnh cô tịch, tựa hồ gió thổi qua, mẫu thân sẽ theo gió mà đi.

Từ lần đó về sau, hắn cũng không dám rời đi mẫu thân nữa, lại càng không dám để cho mẫu thân rời xa khỏi tầm mắt hắn.

Quân Lưu Thương quay đầu, thấy Ngọc Mặc Hàm, hé miệng cười, hướng Ngọc Mặc Hàm vẫy tay, ý bảo hắn đi qua.

Ngọc Mặc Hàm lắc đầu.

“Vì sao ko qua đây?” Quân Lưu Thương buông chén rượu, đi đến bên người Ngọc Mặc Hàm, trên hành lang gấp khúc lộ ra ánh sáng, hắn đem Ngọc Mặc Hàm đánh giá một cách thấu triệt.

Ngọc Mặc Hàm thẳng ngoắc ngoắc nhìn hắn, do dự sau đó mở miệng.“Mẫu thân nói, không cần cùng người xa lạ nói chuyện!”

Quân Lưu Thương nghe vậy, mỉm cười, vươn tay nghĩ sờ sờ đầu nhỏ của Ngọc Mặc Hàm, thấy Ngọc Mặc Hàm cực kỳ đề phòng, tay dừng giữa không trung rồi buông xuống: “Nhưng là ngươi đã cùng ta nói chuyện a!”

Ngọc Mặc Hàm nhìn Quân Lưu Thương, mặt nhăn nhíu, thản nhiên nói: “Ngươi vẫn là ko nên cười , ngươi cười thật dọa người, ta một chút đều không cảm thấy ấm áp, ngược lại cảm thấy ngươi nghĩ muốn tính kế ta!”

Ngọc Mặc Hàm nói xong, gắt gao cắn môi, xoay người ôm lấy Đậu Đậu lạnh run, an ủi vỗ vỗ đầu nó.

Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Mặc Hàm, lại nhìn xem Tuyết Điêu trong tay Ngọc Mặc Hàm, trên mặt tươi cười cứng đờ.

Hắn nghĩ hắn đã hết sức đem sát khí trên người thu hồi, bày ra tươi cười tự cho là tối vô hại, có thể từ trong miệng đứa nhỏ này tìm hiểu được một chút gì, khả cố tình đứa nhỏ so với trong tưởng tượng của hắn thông minh hơn, so với trong tưởng tượng của hắn còn trực tiếp hơn

Mới 5 tuổi, không phải sao? Mẫu thân hắn đem hắn giáo dục tốt lắm!

Thu hồi ý cười, Quân Lưu Thương xoay người ngồi vào trên ghế đá, tự rót một chén rượu, chậm rãi thưởng thức. Thấy Ngọc Mặc Hàm tò mò nhìn hắn, cầm lấy một cái chén rượu bạch ngọc, rót vào một chút rượu.“Muốn nếm thử không, rượu gạo này hương vị không sai!”

Ngọc Mặc Hàm lắc đầu: “Mẫu thân nói, uống rượu sẽ hỏng việc, còn có thể thương thân!”

“Hỏng việc, thương thân, mẫu thân ngươi đối với ngươi cũng thật tốt!” Quân Lưu Thương nhẹ nói, vì hắn, ngay cả tánh mạng đều có thể không để ý. Đem phần tình thương của mẹ phát huy đến mức tận cùng.

Phần tình thương này làm cho hắn đều ghen tị.

Hết chương 16

Advertisements

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

3 thoughts on “ĐPNCD Chương 16

  1. Khiet phich co nghia la nguoi co benh sạch se~ qua muc doa nang
    tks nang truyen rat hay

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s