Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 18

8 phản hồi

dpncd (14)

Editor: Nhan Nhã Quân

Chủy thủ từ ngàn năm hàn thiết luyện thành, thân đao sắc bén vô cùng, mắt thấy sẽ vạch ở trên mặt Long Tâm, một cục đá từ đâu bay ra, đánh vào trên cổ tay Ngọc Mặc Hàm, Ngọc Mặc Hàm ăn đau, chủy thủ rơi trên mặt đất.

Ngọc Vô Hà nhìn, ngực tê rần: “Mặc Hàm, không có việc gì đi!”

Ngọc Mặc Hàm cầm tay phải bị đánh đau, thối lui đến bên người Ngọc Vô Hà, lắc đầu: “Mẫu thân, ta không sao!”

Ngọc Vô Hà kéo tay nhỏ bé của Ngọc Mặc Hàm, vén lên ống tay áo vừa thấy nguyên bản tuyết trắng phấn nộn cổ tay sưng đỏ một mảnh, cái mũi đau xót, hốc mắt có chút đau, Ngọc Vô Hà lại cường lực nhịn xuống, không cho nước mắt chảy xuống: “Mặc Hàm, bọn họ khinh người quá đáng, chúng ta hôm nay cái sợ là ra không được, sợ không?”

Ngọc Mặc Hàm ngẩng đầu nhìn Ngọc Vô Hà: “Cùng mẫu thân ở một chỗ, Mặc Hàm cái gì cũng không sợ!” Hắn không sợ cùng mẫu thân chết cùng một chỗ, sợ nhất là, mẫu thân không cần hắn.

“Hảo hài tử, chúng ta đây hôm nay cái liền liều mạng đi, có nhiều người như vậy chôn cùng chúng ta, cũng không tệ !” Ngọc Vô Hà cười lạnh nhìn Hắc y nhân đem toàn bộ tẩm điện này bao vây.

Tới cũng thực mau.

Ngọc Mặc Hàm từ trong lòng lấy ra vài cái lọ, giống như hiến vật quý đưa cho Ngọc Vô Hà “Mẫu thân, ngươi xem! Mặc Hàm sớm có chuẩn bị.” Thời điềm hắn trốn ra, chỉ sợ gặp nguy hiểm mà hắn lại giải quyết không được, cho nên thuận tiện đem theo rất nhiều độc dược, không làm hại người, chỉ muốn tự bảo vệ mình.

Ngọc Vô Hà tiếp nhận, tán thưởng sờ sờ đầu Ngọc Mặc Hàm, nhìn về phía người cao lớn lãnh khốc đứng trước Hắc y nhân, thản nhiên nói “Quân Lưu Thương, đây là đạo đãi khách của ngươi?”

Quân Lưu Thương sửng sốt, tay ngăn lại, Hắc y nhân nháy mắt lại lui xuống, hắn quay đầu nhìn về phía Long Tâm đang xụi lơ, khẽ cau mày, lập tức khôi phục bình thường.

Trầm thấp nói: “Long Bác, đi ra!”

Long Bác vài cái thả người đi vào trước mặt Quân Lưu Thương, quỳ một gối xuống .“Thuộc hạ đáng chết!”

“Ngươi thật sự đáng chết, Bổn vương là nói như thế nào , không được thương tổn hắn, dám can đảm trái mệnh lệnh của Bổn vương, giết không tha, đây là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất, đi xuống lĩnh phạt đi!” Quân Lưu Thương lạnh lùng nói xong, không mang theo một tia cảm tình nhìn thoáng qua Long Tâm: “Đem nàng dẫn đi, trời sáng đưa về chỗ ngươi sư phụ!”

Long Bác nhìn thoáng qua Quân Lưu Thương, rồi liếc mắt một cái Long Tâm đang xụi lơ, chỉ đáp một tiếng Là, ôm lấy Long Tâm, quay đầu nhìn thoáng qua Ngọc Vô Hà cùng Ngọc Mặc Hàm, rời đi.

Ngọc Vô Hà hừ lạnh: “Mặc Hàm, ngươi nhớ kỹ, đây là nghiêm đối đãi người ngoài, khoan đối đãi người nhà*”

(*) thiên vị người nhà, nghiêm khắc với người khác nhưng khoan dung cho người nhà. Ý NVH là chế nhạo việc QLT xử phạt Long Bác

“Là, mẫu thân, Mặc Hàm nhớ kỹ!” Ngọc Mặc Hàm dùng sức gật đầu, tỏ vẻ hắn đem lời nói mẫu thân nghe ko sót 1 chữ.

Quân Lưu Thương nhìn Đỗ Quyên đau đến ngất đi: “Người tới, đem tiện tì này dẫn đi, quăng vào bãi tha ma!”

Một Quỷ ảnh tử rất nhanh xuất hiện, cơ hồ trong nháy mắt, liền đem Đỗ Quyên đi xuống, trong lúc nhất thời, Nghĩa Vân lâu chỉ còn lại Quân Lưu Thương, Ngọc Vô Hà cùng Ngọc Mặc Hàm ba người, trong lúc nhất thời không khí có chút xấu hổ.

Ngọc Vô Hà nhìn thoáng qua Quân Lưu Thương, ở trong gió lạnh tà áo trắng của hắn bay bay đẹp như 1 trích tiên, không phải người phàm trần, nhưng là vẻ lạnh lùng cự người ở ngoài ngàn dặm, làm cho người ta so với rơi vào trong hàn băng còn lạnh hơn mấy phần, vừa là thân lạnh, vừa là tâm lạnh.

Đối với Quân Lưu Thương, Ngọc Vô Hà không phủ nhận, nàng có một chút bài xích hắn, không biết vì sao, tổng thấy không nên cùng người kia có liên hệ gì.

“Quân Lưu Thương, nga không, ta phải gọi ngươi là Nhiếp chính vương đi!” Ngọc Vô Hà ôm ngực: “Ta có thể hỏi một câu, chúng ta có thể đi được rồi chứ?”

Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà cùng Ngọc Mặc Hàm tựa vào nhau, cái loại cảm tình sống nương tựa lẫn nhau này, cơ hồ đem hắn ngăn cách ở ngoài ngàn dặm.

“ Vết thương của ngươi còn chưa khỏi, dưỡng thương cho tốt rồi hãy đi!”

Ngọc Vô Hà nhìn thoáng qua Quân Lưu Thương, khóe miệng treo lên trào phúng: “Nhiếp chính vương phủ nhà cao cửa rộng vườn lớn, ta là 1 bách tính nho nhỏ, hẳn là nên về nhà của ta thì hơn, ở vương phủ này ngay cả một cái nô tỳ nho nhỏ đều có thể kiêu ngạo như vậy, ta cũng không có lá gan ở đến khi lành vết thương mới đi!”

Quân Lưu Thương nghe vậy, ngực 1 trận chua sót: “Nhưng là trời còn chưa sáng, chờ trời sáng Bổn vương tự mình đưa các ngươi trở về, như thế nào?”

Ngọc Vô Hà lắc đầu “Hảo ý của vương gia, ta xin nhận.” Ngọc Vô Hà gắt gao cầm tay nhỏ bé của Ngọc Mặc “ Nhà người khác dù cho tốt cỡ nào cũng ko bằng nhà của mình, tựa như câu tục ngữ: Kim oa ngân oa, cũng không bằng ổ chó chính mình! Vương gia, ý tứ của ta, ngươi hiểu không?”

Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà kiên định muốn rời đi, thản nhiên mở miệng: “Chẳng lẽ Thiên Sơn Tuyết Liên, ngươi cũng không muốn sao?” Vì Thiên Sơn Tuyết Liên, nàng có thể không màng nguy hiểm 1 mình xâm nhập vào Tàng Bảo các, chẳng lẽ hiện tại lại muốn buông tay.

Ngọc Vô Hà chua sót cười: “Thiên Sơn Tuyết Liên, ta đương nhiên muốn, nếu có thể cho, Ngọc Vô Hà vô cùng cảm kích, nếu không chịu cho, bằng lực lượng của ta muốn cũng cướp không được!”

Chính là bởi vì đánh không lại, cướp ko được, nàng mới có thể thống khổ như vậy.

Quân Lưu Thương mở miệng, muốn nói cái gì.

Ngọc Mặc Hàm lại giữ chặt tay Ngọc Vô Hà, ngẩng đầu lên, trong ánh mắt to tròn, sáng ngời chứa đầy kiên định: “Mẫu thân, Mặc Hàm không sợ đau, không sợ khổ, Mặc Hàm sợ nhất là mẫu thân không cần Mặc Hàm, Mặc Hàm đã muốn không có phụ thân, Mặc Hàm không thể không có mẫu thân!”

Nói xong, một giọt nước mắt nóng bỏng rơi xuống.

Ngọc Vô Hà nhanh tay tiếp được, đau lòng tột đỉnh, đau giống như có cái gì đâm vào ngực, muốn nhổ ra cũng ko nhổ được. Ngồi xổm xuống, ôm chặt lấy Ngọc Mặc Hàm.

“Mặc Hàm ngốc, mẫu thân cho dù không tất cả, cũng sẽ không không cần ngươi!” Nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của Mặc Hàm.

Đứng dậy, nhìn Quân Lưu Thương.“Vương gia, cáo từ!”

Ngọc Vô Hà nắm tay nhỏ bé của Ngọc Mặc Hàm, bộ pháp tập tễnh đi ra bên ngoài.

Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà cùng Ngọc Mặc Hàm đi cùng nhau, thân ảnh càng thêm vững vàng, đột nhiên hắn nghĩ nếu đi cùng các nàng thì sẽ có cảnh tượng như thế nào.

“Chờ đã!”

Quân Lưu Thương thật sâu hít vào một hơi, đuổi theo Ngọc Vô Hà vươn tay tính sờ đầu Ngọc Mặc Hàm, Ngọc Mặc Hàm né một cái, tránh khỏi, trong đôi mắt chứa đầy chán ghét, liền như vậy trừng mắt nhìn Quân Lưu Thương, sau đó hung hăng quay đầu đi, kéo kéo tay Ngọc Vô Hà.

Ngọc Vô Hà nhìn con liếc mắt một cái, vươn tay sờ sờ mặt hắn, làm cho hắn an tâm một chút.

“Vương gia, còn có việc?”

Quân Lưu Thương do dự một chút: “Mặc Hàm trúng độc gì, nhất định phải dùng Thiên Sơn Tuyết Liên mới giải được sao?”

“Hàn độc, ngoại trừ dùng Thiên Sơn Tuyết Liên làm thuốc dẫn, ko có thuốc giải!” Ngọc Vô Hà nói xong, che dấu không được nỗi đau trong lòng. Nếu độc trên người Mặc Hàm, có thuốc giải khác, hắn cũng sẽ không chịu khổ cho tới hôm nay.

Hàn độc!

Hàn độc!

Quân Lưu Thương đã trải qua bao nhiêu khó khăn cùng cực khổ, chưa từng nghĩ bản thân cũng có lúc thất thường như vậy, lui vài bước, thật sâu hít vào một hơi, ổn định tinh thần, mới thản nhiên mở miệng.“Vì sao bị trúng độc?”

Sẽ là nàng sao? Sẽ là nàng sao?

Ngọc Vô Hà nhìn thoáng qua thần sắc thất thường của Quân Lưu Thương, do dự nên mở miệng hay không. Nhưng là nàng biết, nếu như bỏ lỡ cơ hội này, sau này muốn lấy được Thiên Sơn Tuyết Liên là khó khắn trùng trùng.

“ Là từ trong bụng mẹ mang theo !” Nói xong, Ngọc Vô Hà rất muốn tìm 1 nơi, ôm Mặc Hàm khóc rống một hồi.

Thời điểm hoài thai Mặc Hàm, nàng từng do dự có nên lưu lại hắn hay không, nhưng là khi nhìn chén thuốc đen tuyền trước mặt, trong bụng từng đợt trừu đau, làm cho nàng hoảng hốt, cuối cùng không để ý lời đồn đãi xung quanh, sinh ra Mặc Hàm.

Nghĩ đến từ nay về sau hạnh phúc ngay tại trước mắt, nhưng là, khi Mặc Hàm được nửa tuổi, đêm đó độc phát, ôm hắn cả người lạnh lẽo, đi khắp đường lớn ngõ nhỏ Lạc thành.

Cũng coi như Mặc Hàm mệnh lớn, gặp được Mộ Dung Bạch. Có thể giữ mạng của hắn, nhưng không thể hoàn toàn giải được độc hắn của hắn.

Quân Lưu Thương gắt gao nhìn Ngọc Mặc Hàm, muốn từ trên mặt hắn nhìn ra được 1 chút gì, nhưng Mặc Hàm quay đầu đi, dám không chịu liếc hắn một cái.

“Bổn vương phái người đưa các ngươi trở về, Thiên Sơn Tuyết Liên, bổn vương sẽ suy nghĩ!”

Ngọc Vô Hà vừa nghe, vui vẻ hiện trên đuôi lông mày.“Vương gia!” Nhanh chóng kéo kéo Ngọc Mặc Hàm: “Mặc Hàm, nhanh cám ơn ân cứu mạng của Vương gia!”

Ngọc Mặc Hàm kỳ quái nhìn mẫu thân, đột nhiên cảm thấy mẫu thân vui đến hỏng rồi sao? Người ta căn bản là không có đáp ứng a! Bất quá, mẫu thân lời nói nào của mẫu thân cũng đều rất có đạo lý . Đầu nhỏ ngẩn lên: “Cám ơn ân cứu mạng của Vương gia!”

Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà, lại nhìn Ngọc Mặc Hàm, thở dài 1 tiếng không thể nghe thấy.

Không thể không nói, nữ tử này thực thông minh, chỉ cần có một tia cơ hội, để cho nàng bắt lấy nàng sẽ phóng đại nó vô hạn, cuối cùng làm cho mộng đẹp trở thành sự thật.

Hắn nguyên bản chính là nói sẽ suy nghĩ, mà nàng lại mượn lời đứa nhỏ, ngăn chặn tất cả đường lui của hắn.

“Thiên Sơn Tuyết Liên đã bị chế thành đan hoàn !” Quân Lưu Thương nói xong, nhìn Ngọc Vô Hà kia nguyên bản liền sắc mặt tái nhợt nháy mắt trở nên trắng bệt ko còn 1 giọt máu, thân mình cũng hơi hơi phát run.

Ngọc Vô Hà nhìn Quân Lưu Thương, nước mắt chứa đầy ở hốc mắt, cầm tay Ngọc Mặc Hàm hơi hơi dùng sức, cuối cùng chua sót cười.“Vương gia là tính trêu cợt Ngọc Vô Hà sao?”

Trước cho nàng hy vọng, sau đó ngoan tuyệt chặn đứng.“Hay là Vương gia cảm thấy trêu cợt Vô Hà, thấy Vô Hà khổ sở thực thoải mái?” Ngẩng đầu, oán hận trừng mắt Quân Lưu Thương.

Nàng bình thường không dễ dàng nóng giận , nhưng là, giờ phút này, nàng là thật hận Quân Lưu Thương .

“Không phải, ta…!” Quân Lưu Thương quýnh lên, ngay cả tự xưng bổn vương đều quên. Muốn giải thích, lại không thể nào nói nên lời.

“Cáo từ!” Ngọc Vô Hà dắt Ngọc Mặc Hàm, cũng không quay đầu lại rời đi.

Quân Lưu Thương đứng tại chỗ, thân mình to lớn sừng sửng, nhìn bóng dáng quật cường lại che kín bi thương kia, ngực hắn đau.

Vì sao nàng không chịu nghe hắn nói cho hết lời.

Sống trong dày vò, đã muốn có thói quen thất vọng sao?

Nhìn tấm lưng kia tiêu thất đã lâu, Quân Lưu Thương mới nhớ tới cái gì, nhanh chóng đuổi theo. Nhưng tới đại môn vương phủ, sớm đã không thấy thân ảnh Ngọc Vô Hà cùng Ngọc Mặc Hàm.

“Người tới!”

Một cái bóng đen từ chỗ tối phiêu ra, đứng ở trước mặt Quân Lưu Thương, cung kính hỏi “Vương gia có gì phân phó?”

“Đi thăm dò Ngọc Vô Hà là người từ đâu đến, lại đi tra xem những nam nhân có liên quan tới nàng? Mặt khác trọng điểm phải tra ra phụ thân đứa nhỏ là ai?”

Tuy rằng đáp án đã có, nhưng hắn vẫn muốn có được đáp án chính xác nhất.

“Là, Vương gia!” Hắc y nhân kia nói xong, giống như khi đến, nháy mắt liền biến mất vô tung vô ảnh.

Một cái ngõ nhỏ bên ngoài Vương phủ, Ngọc Vô Hà một tay đỡ lấy vách tường dùng sức thở.

“Mẫu thân? Ngươi làm sao vậy, có nặng lắm không?” Ngọc Mặc Hàm thực lo lắng, nước mắt thiếu chút nữa tràn mi. Tay nhỏ bé gắt gao nắm tay áo Ngọc Vô Hà, sợ buông tay một cái, mẫu thân sẽ rời xa hắn.

Chờ khi hô hấp đỡ hơn, Ngọc Vô Hà mới quay đầu, nhẹ nhàng sờ sờ khuôn mặt phấn nộn nhỏ nhắn của Ngọc Mặc Hàm, rồi chợt nhớ ra 1 chuyện: “Mặc Hàm, mẫu thân không có sao, nhưng là mẫu thân quên một người!”

“Là Phúc gia gia sao?”

Ngọc Vô Hà gật gật đầu: “Mẫu thân chỉ lo đi một mình, quên đem Phúc gia gia cứu đi ra!”

“Mẫu thân, Mặc Hàm cũng quên mất Đậu Đậu!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, cái đầu nhỏ cúi xuống , không dám nhìn Ngọc Vô Hà liếc mắt một cái.

Ngọc Vô Hà hơi hơi thở dài: “Mặc Hàm đừng nóng vội, Đậu Đậu thông minh như vậy, nhất định sẽ trở về , chúng ta đi về trước, sau đó nghĩ cách cứu Phúc gia gia!”

Quân Lưu Thương hẳn là sẽ không thương tổn Phúc thúc đi!

Khi trời bắt đầu xuất hiện những ánh nắng đầu tiên, Ngọc Vô Hà một bàn tay cầm cây mộc côn mà Ngọc Mặc Hàm không biết từ nơi nào tìm được, tay bị thương thì tựa nhẹ vào bả vai Ngọc Mặc Hàm, máu thấm cả vào áo bong thật dày của hắn.

Đến khi thấy đại môn Đoạn phủ gần ngay trước mắt, Ngọc Vô Hà lại một trận choáng váng, thiếu chút nữa té ngã trên đất. Ngọc Mặc Hàm nhanh chóng dùng thân mình nho nhỏ chống đỡ nàng, lo lắng kêu “Mẫu thân?”

Ngọc Vô Hà dùng sức lắc đầu, nhắm mắt lại, lắng đọng lại nôn nóng trong lòng, sau đó mở mắt ra, hướng Ngọc Mặc Hàm cười cười: “Mặc Hàm, đừng lo lắng, mẫu thân không có việc gì!”

“Ân!” Ngọc Mặc Hàm lên tiếng, cúi đầu, nước mắt rơi trên mặt đất, trong lòng đối với Quân Lưu Thương tràn ngập hận ý. Hận người kia làm bị thương mẫu thân hắn, hận người kia không phái xe ngựa đưa bọn họ trở về.

Hết chương 18

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

8 thoughts on “ĐPNCD Chương 18

  1. Han nguoi kia k fai xe ngua dua bon ho tro ve
    hihi ta doc cau nay xong thay MH ze xuong kinh
    tks nang

  2. Hihi dung a
    cuoi tuan nang pot 1 chuong a noi cho ta piet lich pot cua nang di
    chu’ ngay nao ta cung zo ma k coa truyen *bun*

    • Hì….1 tuần NQ post 1 chương vào khoảng thứ 2 or thứ 3 nàng ạ, nhưng tuần sau NQ bận rồi, qua tết tây NQ sẽ bắt đầu post lại….lúc đó sẽ post bù những tuần ko post ^^. nàng thông cảm nha…còn nữa HAPPY NEW YEAR!

  3. A duoc ta cho nang
    hihi happy new year *om om*

  4. HAPPY NEW YEAR

  5. Hihi ta cho nang mai *cham cham nuoc mat*
    uk nang cu tu tu ma edit ta cho ma

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s