Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 19

3 phản hồi

dpncd

Editor: Nhan Nhã Quân

Trước cửa Đoạn phủ

Thủ vệ ngồi canh ở cửa lớn, nghe thấy tiếng đập cửa, mở cửa ra vừa định rống vài câu, diễu võ dương oai một chút, đã thấy trên vai Ngọc Mặc Hàm đều là máu, thân mình nho nhỏ chống đỡ Ngọc Vô Hà.

Sợ tới mức thân mình hắn run lên, vươn tay muốn đi đở Ngọc Vô Hà, Ngọc Mặc Hàm hung hăng trừng mắt nhìn liếc hắn một cái, rống giận: “Ngu xuẩn, còn thất thần cái gì, còn không đi tìm Cầm di lại đây!”

Gã thủ vệ kia bị Ngọc Mặc Hàm rống giận, đương trường ngốc lăng. Ngọc Mặc Hàm vươn chân nhỏ đạp hắn một cước: “Còn không mau đi!”

Gã sai vặt lấy lại tinh thần, nhanh chóng chạy đi.

Ngọc Vô Hà lắc đầu, tựa vào trên khung cửa thở. Ngọc Mặc Hàm lo lắng nhìn nàng, tay nho nhỏ gắt gao bắt lấy góc áo Ngọc Vô Hà, không dám buông tay.“Mẫu thân!”

Phong Cầm một đường chạy lại, từ rất xa nhìn thấy Ngọc Vô Hà, đi từng bước tiến về phía trước, lần này gặp lại Ngọc Vô Hà, như đã xa nhau 1 thế kỉ. Tâm thấp thỏm lo âu, nháy mắt được buông xuống: “Tiểu thư”

“Phong Cầm” Ngọc Vô Hà nhẹ nhàng kêu, âm thanh nhẹ như gió, nhỏ đến không thể nghe thấy.

Phong Cầm chạy đến bên người Ngọc Vô Hà, vươn tay gắt gao nắm thắt lưng Ngọc Vô Hà, nước mắt che mờ tầm mắt.“Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi!”

Tiểu viện

Thiên Hương quỳ gối trước giường, nhẹ nhàng đem xiêm y trên người Ngọc Vô Hà cởi xuống, máu từ cánh tay chảy dài xuống đầu ngón rồi rơi xuống.

Ngọc Mặc Hàm tựa vào trước ngực Ngọc Vô Hà, không khóc không nháo, ôm chặt lấy thắt lưng Ngọc Vô Hà, một bàn tay Ngọc Vô Hà nhẹ nhàng vuốt đầu Ngọc Mặc Hàm, vô hạn ấm áp.

Đau đớn trên cánh tay tựa hồ đã muốn chết lặng, đôi mắt Ngọc Vô Hà nhìn chằm chằm vào Ngọc Mặc Hàm.

“Mặc Hàm!” Nhẹ nhàng nỉ non: “Đừng như vậy, mẫu thân không có việc gì !”

Ngọc Mặc Hàm ngẩng đầu, nhìn Ngọc Vô Hà, nguyên bản con ngươi to sáng trông suốt giờ đong đầy nước mắt.“Mẫu thân!”

Ngọc Vô Hà vươn tay, nhẹ nhàng lau đi nước mắt Ngọc Mặc Hàm “Nam tử hán đại trượng phu, như thế nào có thể luôn rơi nước mắt!”

Ngọc Mặc Hàm nghe xong, vươn tay nhỏ bé lung tung lau đi nước mắt trên mặt, nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường: “Ai nói ta khóc, ta chỉ là bị hạt cát rơi vào mắt thôi, ta mới không khóc đâu!”

Ngọc Vô Hà gật gật đầu: “Là, Mặc Hàm là đứa nhỏ kiên cường nhất, Mặc Hàm không khóc. Mặc Hàm chính là bị hạt cát rơi vào mắt!”

Nhưng càng là như vậy, lòng của nàng càng đau.

Hận không thể đem hết mọi thứ tốt nhất đến cho hắn, không cho hắn lại chịu 1 chút khổ cực nào.

Không bao giờ chịu nỗi đau khi độc phát nữa, thân mình lạnh lẽo, khuôn mặt đau đớn vặn vẹo, không bao giờ phải ngâm mình trong nước thuốc, toàn thân đau đớn như kim châm.

Đừng nói Ngọc Vô Hà, chính là chờ đợi ở trong phòng Thiên Hương, Diệu Ngôn, Phong Cầm nhịn không được hốc mắt đều đỏ.

Băng bó lại cánh tay bị thương, uống thuốc, thay quần áo sạch sẽ, mà Ngọc Mặc Hàm ôm Ngọc Vô Hà, nặng nề ngủ, nhưng trong lúc ngủ cũng thực không an ổn, lời vô nghĩa không ngừng kêu: “Mẫu thân, không cần bỏ lại Mặc Hàm, không cần bỏ lại Mặc Hàm”

Ngọc Vô Hà nhẹ nhàng vuốt ve lưng Ngọc Mặc Hàm: “Mặc Hàm ngoan, mẫu thân ở đây, mẫu thân sẽ không bỏ lại Mặc Hàm !”

Có lẽ nghe thấy được lời an ủi của Ngọc Vô Hà, Ngọc Mặc Hàm mới an ổn ngủ.

Thiên Hương và Diệu Ngôn quỳ gối trước giường Ngọc Vô Hà, chờ xử trí.

“Tiểu thư, Thiên Hương đáng chết, không chiếu cố tốt Tiểu thiếu gia, cầu Tiểu thư trừng phạt!” Thiên Hương nói xong, đầu cúi xuống, không dám ngẩng lên nhìn Ngọc Vô Hà.

Ngọc Vô Hà thật sâu thở dài: “Chuyện này cũng không thể trách được các ngươi, tính tình của Mặc Hàm, người làm nương là ta, lại như thế nào không biết đâu. Hắn muốn làm cái gì, các ngươi là không cản được hắn ! Đều đứng lên đi, các ngươi theo ta năm năm, ta chưa từng xem các ngươi là người ngoài. Không cần phải làm như vậy!”

“Tiểu thư!” Thiên Hương nhìn Ngọc Vô Hà. Ngực cảm thấy đau, nàng hi vọng Ngọc Vô Hà có thể mắng nàng vài câu, sau đó hung hăng trừng phạt nàng. Chứ đừng vân đạm phong khinh như vậy. (nhẹ nhàng như mây, xem như ko có việc gì)

Ngọc Vô Hà khoát tay, tỏ vẻ không muốn nhiều lời.

Diệu Ngôn đỡ lấy cánh tay Thiên Hương, nâng nàng đứng lên. Sau đó thản nhiên mở miệng.“Tiểu thư, Phúc thúc đâu?”

Ngọc Vô Hà thật sâu hít vào một hơi. “Phúc thúc còn ở Nhiếp chính vương phủ, các ngươi đi tìm Thụy Nam thương lượng một chút, chúng ta nên lấy lý do gì, có thể làm cho Phúc thúc bình yên vô sự trở về!”

“Hảo!” Thiên Hương cùng Diệu Ngôn gật gật đầu.

“Tốt lắm, chúng ta đều đi ra ngoài đi, Tiểu thư mệt mỏi, cần được nghỉ ngơi!” Phong Cầm nhẹ nhàng vì Ngọc Vô Hà kéo lại chăn: “Tiểu thư, ngươi ngủ đi, chuyện còn lại giao cho ta, ta nhất định sẽ đem sự tình làm tốt !”

Ngọc Vô Hà gật gật đầu, nhắm mắt lại.

Phong Cầm, Thiên Hương, Diệu Ngôn, đi ra ngoài, sau đó đóng cửa lại.

Ở thời điểm Ngọc Vô Hà chìm vào mộng đẹp, một bóng dáng vô thanh vô tức đi vào trong phòng, nhìn Ngọc Vô Hà trên giường khuôn mặt trắng bệch, mê man, trong con ngươi hiện lên lo lắng.

Thấy Ngọc Vô Hà trong lúc ngủ mày cũng nhăn lại, nôn nóng bất an, ngủ không an ổn. Nam tử nhướng mày, vươn tay điểm huyệt ngủ của Ngọc Vô Hà, từ trong lòng lấy ra một cái lọ, để đến trước mũi Ngọc Vô Hà, thản nhiên hương khí nháy mắt ở trong phòng tản ra.

Nam tử ngồi ở bên giường, vươn tay nhẹ nhàng xoa cái trán Ngọc Vô Hà, thật sâu thở dài. “Vô Hà, ngươi tội gì phải sống mệt mỏi như vậy!”

Chính là đáp lại hắn chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng của Ngọc Vô Hà và Ngọc Mặc Hàm.

Tay nam tử từ cái trán Ngọc Vô Hà, chuyển sang mặt của nàng, như đối với trân bảo, tinh tế vuốt nhẹ: “Vì sao không chịu cho ta một cơ hội, vì sao?”

Nam tử nói xong, mắt nhắm lại.

“Vô Hà, ta vẫn cố gắng làm cho chính mình trở nên cường đại, cường đại đến có thể bảo hộ mẫu tử các ngươi, nhưng ngươi lại đem tâm ngươi khóa chặt, vô luận ta dùng hết mọi biện pháp, đều không mở được lòng ngươi!”

Nói xong, tay nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay được băng bó tốt của nàng Ngọc Vô Hà, ôn nhu nói “Mặc kệ là ai làm ngươi bị thương, mặc kệ hắn có cường đại cở nào, ta cũng nhất định đòi lại công đạo cho ngươi!”

Nói xong, nam tử tựa hồ nhớ tới lần đầu tiên gặp Ngọc Vô Hà.

Kia nữ tử xinh đẹp vô song, vào sáng sớm mùa đông khắc nghiệt, chân trần ở trên đường cái chạy ngược chạy xuôi, xiêm y hỗn độn, nhưng nàng lại ôm chặt lấy đứa nhỏ trong lòng, dọc theo đường cái Lạc thành, gõ cửa từng y quán, cõi lòng đầy hy vọng đi vào, cuối cùng bị người vô tình đuổi ra.

Hắn chính là tò mò, gắt gao đi theo phía sau nàng, hắn nghĩ đến nàng sẽ không bỏ cuộc, chính là khi bình minh đến, nàng ôm đứa nhỏ đi đến song Lạc thành, quỳ gối ở bờ sông tức giận mắng ông trời, vì sao như vậy trêu cợt nàng.

Rơi lệ đầy mặt, khóc không thành tiếng.

Thẳng đến thật lâu thật lâu về sau, nàng hỏi hắn: “A Bạch, lúc trước vì sao giúp ta?”

Hắn suy nghĩ thật lâu thật lâu, năm năm, vẫn là thật không ngờ đáp án.

Nàng là một nữ tử kiên cường, cơ hồ kiên cường đến làm người ta sợ hãi, mỗi người đều thấy nàng là một nữ tử cường hãn, thủ đoạn mạnh mẽ, bề ngoài hoa mỹ, nhưng lại có ai gặp qua thời điểm nàng bất lực khóc thầm.

Nàng là một cường giả, dùng thời gian năm năm để tạo ra 1 đế quốc của riêng nàng, cửa hàng của nàng mở khắp tứ quốc, tiền ngày càng nhiều, nàng từng cười nói, nếu đem bạc của nàng đổi thành ngân phiếu một trăm lượng, một người không ngừng không nghĩ đếm, ít nhất cũng đếm đến một tháng.

Nhưng cố tình một nữ tử như vậy, có một tình thương vĩ đại của mẹ. Dùng tấm lòng độc nhất vô nhị sủng ái đứa nhỏ của nàng.

Nam tử nhìn thân mình nho nhỏ ngủ bên người Ngọc Vô Hà, hắn thật hâm mộ hắn, lúc nào cũng có thể  thời thời khắc khắc đứng ở bên cạnh nàng, có thể làm nũng với nàng.

Nhưng hắn cũng đau lòng hắn, một đứa nhỏ nhỏ như vậy, mà tâm tư nhanh nhạy vô cùng, đem hết thảy người đối tốt với hắn xem ở trong mắt, để ở trong lòng.

Mặc Hàm, Vô Hà, ta nhất định hội hảo hảo bảo hộ các ngươi, dùng tất cả để bảo hộ.

Nam tử nhẹ nhàng đem tay Ngọc Vô Hà để vào trong chăn, sau đó vì nàng sửa chăn, giống như khi đến, lặng yên không một tiếng động rời đi.

Sau khi nam tử rời đi, Ngọc Vô Hà mở to mắt, nước mắt tràn mi, một giọt nước mắt thấm xuống gối nằm, Ngọc Vô Hà quay đầu, nhìn cửa sổ đã được đóng, đối với tâm ý hắn, nhiều như vậy năm nàng không phải đầu gỗ, sao lại không có cảm giác được. Nhưng là phân cảm giác này, cùng tình yêu không quan hệ, có cũng chỉ là lòng biết ơn cùng tình tri kỷ.

Lam nhan tri kỷ, khả đáy lòng nàng biết, cái này không phải thứ hắn muốn, khả thứ hắn muốn, nàng lại cho không được!

Thở dài, Ngọc Vô Hà nghĩ gọi nha hoàn tiến vào hầu hạ nàng thức dậy, bỗng một hơi thở lãnh liệt phả vào mặt nàng, bạch y Quân Lưu Thương không biết khi nào thì đã vào phòng, tự mình tìm một vị trí, ngồi ở trên ghế, uống trà lài mà Phong Cầm vì Ngọc Vô Hà chuẩn bị.

Nho nhỏ nhấp một ngụm, Quân Lưu Thương thản nhiên nói: “Hương vị không sai, tuy rằng không phải trà Long Tĩnh Tây hồ, khả cái loại ngọt lành này, lại có một phen phong vị khác!”

Ngọc Vô Hà kinh hãi, người này tới thật nhanh!

“Vương gia nếu thích, ta sẽ phái người đưa một ít đi vương phủ, nhưng là trà lài này dù sao cũng là vật thô bỉ, chỉ sợ vào không được mắt Vương gia!” Ngọc Vô Hà thản nhiên nói xong, ngồi dậy tựa vào đầu giường, nhìn Quân Lưu Thương, nhướng mày.

Quân Lưu Thương cầm ngọc sơ trong tay, tinh tế thưởng thức một hồi, sau đó phóng tới trên bàn trang điểm.

“Chỉ cần là ngươi đưa , Bổn vương lại như thế nào có thể ghét bỏ!” Quân Lưu Thương nói xong, không tiếng động mở ra cửa sổ, thản nhiên nói: “Này trong phòng huân hương liệu gì, Bổn vương ngửi không thoải mái, về sau đừng dùng!”

“Vương gia nói phải!” Ngọc Vô Hà thân thủ đem chăn Ngọc Mặc Hàm đá văng ra, kéo lại cho hắn: “Không biết Vương gia một mình đến đây, có việc phải làm sao.”

Người tốt không đến, người đến là kẻ xấu a!

“Không có gì, chỉ là muốn nhìn một chút khuê phòng của Ngọc tiểu thư cùng trong tưởng tượng của bổn vương có một giống nhau không!” Quân Lưu Thương nói xong, còn đứng lên đánh giá chung quanh, tựa như thật là đến xem khuê phòng  của Ngọc Vô Hà.

Ngọc Vô Hà cười khổ: “Vương gia có chuyện không ngại nói thẳng, Vô Hà thân mình không tốt, sợ là chiêu đãi không chu toàn” Mở miệng tính gọi nha hoàn tiến vào, Quân Lưu Thương một cái lắc mình, lẻn đến trước giường, vươn bàn tay to, hai ngón tay nắm cằm Ngọc Vô Hà.

“Đừng lãng phí khí lực, nha hoàn kia sợ là phải chờ tới trời tối tỉnh, bổn vương chính là đến đưa 1 chút đồ, làm gì biến thành mọi người đều biết đâu!” Quân Lưu Thương nói xong, tay nắm cằm Ngọc Vô Hà, hơi hơi thả lỏng nói. Sau khi tinh tế vuốt phẳng, thở dài: “Ai!”

Ngọc Vô Hà xoay đầu, muốn từ trong tay Quân Lưu Thương giãy dụa thoát ra, động một hồi, trừ bỏ toàn thân vô lực, căn bản là tránh không ra: “Vương gia, cảm thấy cằm Vô Hà có cảm xúc thế nào?”

Quân Lưu Thương còn thật sự suy tư một hồi: “Cảm xúc không sai, làn da rất mền mại, chính là rất gầy, sờ có chút ko thoải mái!”

Hết chương 19

___ 0O0 ___

Nhã Quân đã quay lại 🙂 Cám ơn mọi người thời gian qua đã ủng hộ và chờ đợi, NQ cũng đặc biệt cảm ơn nàng sikazuri. Nàng ạ, cảm ơn nàng đã gửi nhiều comment cho NQ… ^^. Mỗi comment của mọi người đều là động lực giúp NQ cố gắng edit…( dĩ nhiên ko phải là comment phá nhà…hihi). Xia xia quý vị ^^

Advertisements

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

3 thoughts on “ĐPNCD Chương 19

  1. Hjx hjx *cham cham nuoc mat*
    nang k can cam on ta dau ta mi fai cam on nang nha
    tks nang vi da edit truyen hay ntn
    nang oi 5ting

  2. Hac hac co gan edit truyen nhanh nhanh ta hong

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s