Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 20

3 phản hồi

mnam (4)

Editor: Nhan Nhã Quân

Ngọc Vô Hà vừa nghe, thật muốn chửi bậy.

Hỗn đản, nếu thích cảm giác mập mạp sao không đi sờ heo mẹ a!

Nhưng là, Thiên Sơn Tuyết Liên còn trong tay Quân Lưu Thương, nàng nhịn. “Vương gia nói phải, Vương gia ngàn phàm quá tẫn*, có dạng nữ tử nào mà không chạm qua đâu, nếu Vô Hà ko làm tay Vương gia thoải mái, Vương gia vẫn là buông ra Vô Hà đi, dù sao nam nữ thụ thụ bất thân!”

(*) Nghĩa đen là ngàn con thuyền đều qua sông. Còn ở đây NQ nghĩ ý của NVH là mỉa mai QLT đã chạm qua rất nhiều nữ nhân.

Quân Lưu Thương không giống như suy nghĩ của Ngọc Vô Hà mà buông ra nàng, ngược lại chậm rãi nhấm nuốt lời của nàng, không ngại học hỏi kẻ dưới: “Cái gì kêu ngàn phàm quá tẫn?” Nếu hắn không có nhớ lầm, sống 25 năm, hắn chỉ có một nữ nhân, duy nhất một lần vẫn là bị cường.

Ngọc Vô Hà nhìn Quân Lưu Thương giống như nhìn quái vật, cảm thấy người này hẳn là không nhược trí đến mức như vậy, thật không hiểu ý tứ của nàng đi!

Thật sâu hít vào một hơi, Ngọc Vô Hà thản nhiên mở miệng: “Ngàn phàm quá tẫn, chính là có một ngàn chiến thuyền qua sông!”

“Thật đơn giản như vậy?” Quân Lưu Thương rõ ràng không tin, buông cằm Ngọc Vô Hà ra, thoáng suy tư sau đó mở miệng: “Bổn vương như thế nào lại cảm thấy, ý của ngươi là bổn vương từng có một ngàn nữ nhân đâu?”

“Ngạch, cái kia!” Ngọc Vô Hà xấu hổ không thôi, người này biết thì thôi đi, còn nói ra. Chẳng lẽ hắn cảm thấy có một ngàn nữ nhân là chuyện thực quang vinh sao!

“Nếu bổn vương nói cho ngươi biết, bổn vương đến nay cũng chỉ có một nữ nhân, ngươi tin hay không!” Quân Lưu Thương cúi người, nhẹ nhàng nói bên tai Ngọc Vô Hà: “Hay là ngươi muốn đích thân kiểm tra một chút?”

Không khí ái muội nháy mắt tràn ngập trong phòng.

Ngọc Vô Hà nháy mắt đỏ mặt: “Khụ khụ” Ho khan hai tiếng: “Vương gia,  cái này… Vô Hà không có quyền đó, cho nên……” Có thể hay không cách xa nàng 1 chút, dựa vào gần như vậy làm cái gì, muốn ăn đậu hủ của nàng sao?

“Ngươi là không có quyền, hay là không muốn?” Quân Lưu Thương thay đổi vị trí, thẳng ngoắc ngoắc nhìn Ngọc Vô Hà, chỉ cần tiến tới một chút là hắn có thể hôn đến đôi môi đỏ mọng hơi hơi tái nhợt kia của Ngọc Vô Hà.

Hắn đang nghĩ gì, hắn nhất định là điên rồi.

Khi nghe được tin tức chính xác Ngọc Vô Hà là nữ tử đó, hắn ngay cả một khắc cũng chờ không được, muốn lập tức nhìn thấy nàng, cho nên, hắn giống như một kẻ đăng đồ tử xâm nhập vào phòng của nàng.

Là do lâu quá hắn không có chạm qua nữ nhân, không có cảm thụ qua cái cảm giác mơ màng hạnh phúc cho nên khi nhìn thấy nữ nhân có thể là người 5 năm trước cường hắn, hắn mới mất bình tĩnh như vậy sao?

Quân Lưu Thương giật giật yết hầu, mắt thấy sẽ chạm vào đôi môi đỏ mọng kia, Ngọc Vô Hà lấy tay chắn lại, Quân Lưu Thương tà ác vươn đầu lưỡi liếm một chút, vừa lòng nhìn Ngọc Vô Hà rụt tay về, sau đó nháy mắt mặt đỏ lên.

 “Mền mại, còn có hương thơm!” Quân Lưu Thương giống như tinh miêu ăn trộm được đồ, híp mắt, tựa hồ như không có chuyện gì, hoàn toàn không đem  sắc mặt càng ngày càng đen của Ngọc Vô Hà để vào mắt.

Ngọc Vô Hà thu hồi tay phải, ở trên chăn dùng sức lau lau vài cái, nhưng là xúc cảm nóng bỏng kia, tựa như khắc vào lưng bàn tay, thấm vào trong máu nàng.

(*) Lòng bàn tay, ở trên là lưng bàn tay. NQ ko biết dùng từ này đúng ko nữa, có gì mọi người góp ý nha ^^

Ngọc Vô Hà nghĩ, nàng hẳn là nên hô to phi lễ đâu, hay là trước tiên đem hắn trói lại. Nhưng là chỉ có thể tưởng tượng, hai cái phương pháp này cũng thực ko khả thi.

Cuối cùng hướng Quân Lưu Thương cười quyến rũ, thản nhiên nói: “Nguyên lai Vương gia còn có loại ham mê đặc thù này!”

“Ham mê đặc thù?” Quân Lưu Thương tiến về phía trước một chút, thậm chí có thể cảm nhận được tim Ngọc Vô Hà đập càng lúc càng nhanh, giống như hắn, tựa hồ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Vươn tay, nắm lấy cằm Ngọc Vô Hà, làm cho nàng nhìn thẳng vào mắt hắn: “Vậy ngươi thích ham mê đặc thù này của bổn vương sao?”

Ngọc Vô Hà thiếu chút nữa bị nước miếng chính mình làm sặc, cố gắng tự trấn định tâm thần, vươn tay phải ko bị thương, để ở trước ngực Quân Lưu Thương, phòng ngừa hắn dựa vào phía trước.“Vương gia, thỉnh tự trọng!”

“Tự trọng!” Quân Lưu Thương vươn tay cầm tay nhỏ bé để ở ngực hắn, tay kia nhỏ thật nhỏ, đặt trong lòng bàn tay hắn, tựa hồ là vì hắn mà tạo ra, phù hợp vô cùng, Quân Lưu Thương nhẹ nhàng vuốt ve, mềm mại như không xương, ngẩng đầu, nhìn Ngọc Vô Hà mặt có chút tái nhợt.

Khe khẽ thở dài thấp đến không thể nghe thấy, sâu kín trầm thấp nói: “Ngươi cũng biết, nữ tử nghĩ muốn lên giường bổn vương đếm không hết, nhưng hôm nay cơ hội như vậy để trước mặt ngươi, ngươi lại kêu bổn vương tự trọng!”

Ngọc Vô Hà thử rút tay về, sau vài lần thử thất bại, đành buông tha cho.

“Vương gia, ta dám cam đoan, này nữ tử muốn hiện lên giường ngươi, trong mười người có chín là coi trọng quyền lực cao nhất của ngươi, còn có một cái sao!” Ngọc Vô Hà nói xong, ngẩng đầu nhìn kỹ Quân Lưu Thương, tiếp tục nói: “Còn một người tám phần cũng là bị sắc đẹp của Vương gia mê hoặc!”

Không thể không nói, nam nhân này có vẻ ngoài mị hoặc chúng sinh.

Chân mày đen rậm, mắt phượng hoàn mỹ, cái mũi cao thẳng, đôi môi khêu gợi, làn da tốt đến làm cho người ta ghen tị, cả người hơi thở lạnh như băng, làm hắn tăng thêm phần thần bí.

Quân Lưu Thương đối với lời nói của Ngọc Vô Hà không thể phủ nhận, bởi vì lời nàng nói đều là sự thật.

Bỗng nhiên trong lúc đó, cánh tay mạnh mẽ của Quân Lưu Thương giữ chặt bả vai Ngọc Vô Hà: “Như vậy còn ngươi, ngươi có nghĩ hiện lên giường bổn vương?” Quân Lưu Thương nói xong, trong con ngươi mang theo chờ đợi ngay cả hắn đều không nhận thấy được.

“Vương gia, vấn đề này…” Ngọc Vô Hà hít vào một hơi, tiếp tục nói: “Thứ Vô Hà không thể trả lời!”

Bỏ mặc việc bả vai bị nắm sinh đau, Ngọc Vô Hà vẫn là quật cường nhìn Quân Lưu Thương, không hờn không giận. Không nói một lời, giống như đau đớn này ko tồn tại, liền như vậy ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Quân Lưu Thương.

Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà, muốn từ trong đôi mắt to sáng ngời kia nhìn ra 1 chút cảm xúc, dù chỉ là một tia hơi hơi động tâm, cũng tốt! Đáng tiếc, không có, đôi mắt sáng ngời kia vẫn là một hồ nước lặng, không gợn sóng sợ hãi.

Quân Lưu Thương có chút nhụt chí buông tay ra: “Ngươi nói, ta nên bắt ngươi làm thế nào mới tốt?”

Trên vai đau đớn đã muốn chết lặng, trong nháy mắt Quân Lưu Thương buông tay ra, Ngọc Vô Hà rốt cục nhẹ nhàng thở ra. Khoảnh khắc, nàng ở Quân Lưu Thương thấy được bóng dáng khi đau thương của Mặc Hàm, không tự chủ được vươn tay, vuốt ve lên mày hơi nhăn lại của Quân Lưu Thương: “Vương gia, Vô Hà có tài đức gì?”

Quân Lưu Thương có chút thụ sủng nhược kinh cầm tay nhỏ bé thoáng nóng lên của Ngọc Vô Hà, có chút chờ mong hỏi: “Ngươi là đang quan tâm ta sao?”

Ngọc Vô Hà tâm cả kinh, muốn rút tay về, khả Quân Lưu Thương lại gắt gao cầm, không cho nàng cơ hội lui bước.

Nàng thật muốn tự chuốc phiền phức a! Cư nhiên tình thương của mẹ tràn ra !

“Vương gia, không phải, cái kia, ta…” Ngọc Vô Hà càng muốn giải thích, càng không biết nên bắt đầu nói từ đâu, bởi vì là nàng chủ động, nói dễ nghe một chút là nàng tình mẫu tử tràn ra, nói khó nghe một chút, chính là ăn đậu hủ của người ta a!

Quân Lưu Thương nhìn cái miệng nhỏ nhắn của Ngọc Vô Hà mở ra khép lại, chỉ cảm thấy yết hầu căng thẳng, không chút nghĩ ngợi liền cúi đầu hôn xuống, ôn nhuận mang theo hơi thở thản nhiên dược hương, làm cho thân mình hắn căng thẳng.

Chỗ môi ấm áp, tựa hồ xuyên thấu qua bờ môi của hắn chậm rãi thấm vào tâm của hắn.

Không đủ, không đủ, hắn còn muốn nhiều hơn.

Quân Lưu Thương vươn đầu lưỡi dùng sức khiêu khích Ngọc Vô Hà, tham nhập vào trong miệng tận tình hấp thụ mật dịch ngọt lành kia, nghiêng trời đảo đất.

Trước kia hắn cảm thấy hôn môi là một chuyện thực ghê tởm, nhưng giờ phút này, hắn hận không thể sa vào bên trong, vĩnh viễn không dứt ra.

Ngọc Vô Hà chỉ ngây ngốc tùy ý Quân Lưu Thương ta cần ta cứ lấy, đầu ốc đang đình chỉ, nụ hôn đầu của nàng tiên, nụ hôn đầu nàng bảo lưu nhiều năm đã không còn….

Thẳng đến khi bàn tay to đụng đến bộ ngực của nàng, dùng sức vuốt ve.

“Ngô” Ngọc Vô Hà cơ hồ là phát ra âm thanh mị hoặc, lập tức lý trí ngao du nảy giờ trở về, nghĩ cũng ko cần nghĩ, nâng tay lên đánh 1 bạt tay vào trên mặt Quân Lưu Thương.

“Ba” Âm thanh vang dội trong phòng.

Quân Lưu Thương trừng mắt nhìn chuyện đang xảy ra, vươn tay sờ khuôn mặt bị Ngọc Vô Hà đánh, trong lúc nhất thời, trên mặt hiện lên nhiều loại phẫn nộ.

“Lá gan ngươi cũng thật to, ngay cả bổn vương cũng dám đánh!”

Ngọc Vô Hà có chút khẩn trương nuốt nuốt nước miếng, đúng lý hợp tình nói: “Bị người phi lễ, chẳng lẽ làm người bị hại còn không có quyền có thể có tự bảo vệ mình sao?”

Bị người phi lễ, nàng cư nhiên còn hưởng ứng lại, như vậy cũng ko tính đi, coi như bị cẩu cắn là được rồi, cố tình nàng còn đánh Quân Lưu Thương một cái tát.

Xem ra Thiên Sơn Tuyết Liên cách nàng lại càng xa a!

“Phi lễ?” Quân Lưu Thương vươn tay rất nhanh điểm huyệt ngủ của Ngọc Mặc Hàm, tà mị cười: “Ngươi có biết cái gì gọi là phi lễ ko?”

Cảm giác lúc nãy quá mức tốt đẹp, tốt đẹp đến mức hắn nghĩ muốn một lần nữa. Cái loại hạnh phúc chưa từng cảm thụ qua này làm cho hắn cảm thấy như đang trôi trên tầng mây, phiêu du, bồng bềnh chính là một cái tát kia làm cho hắn nháy mắt từ thiên đường rớt vào địa ngục.

Ngọc Vô Hà bị Quân Lưu Thương tựa tiếu phi tiếu nhìn, cảm thấy lạnh cả người: “Vương gia, ta, ta, ta…” Ngọc Vô Hà muốn nói, nàng không phải cố ý, đây chính là phản ứng bình thường.

Nhưng khi nhìn Quân Lưu Thương, nguyên bản khuôn mặt trắng nõn giờ hiện lên dấu 5 ngón tay sưng đỏ, tất cả từ ngữ giải thích đều chết trong bụng.

Quân Lưu Thương để ngón trỏ lên môi “Xuỵt”

Ngọc Vô Hà ngốc lăng lăng nhìn động tác buồn cười này của Quân Lưu Thương, nhưng là ông trời làm chứng, nàng một chút cũng cười không nổi, nếu hiện tại có một cái hố, nàng nhất định sẽ không chút do dự nhảy xuống, chôn chính mình.

Quân Lưu Thương vươn tay, nâng cằm Ngọc Vô Hà lên, mị hoặc, thản nhiên mở miệng: “Cái tát kia đánh thoải mái sao?”

Ngọc Vô Hà nhanh chóng lắc đầu.

“Vậy ngươi biết cái gì kêu phi lễ sao?” Quân Lưu Thương không ngại học hỏi kẻ dưới, đầu Ngọc Vô Hà oanh một tiếng nổ tung , mở to hai mắt nhìn, tính mở miệng kêu người, nhưng Quân Lưu Thương nhanh hơn nàng một bước, vươn tay lấy tốc độ cực nhanh điểm á huyệt của Ngọc Vô Hà.

Ngọc Vô Hà bi ai suy nghĩ, ông trời a, cha mẹ a! Chỉ có 1 chiêu điểm huyệt, vì sao nàng đến dị thế này hơn năm năm, vẫn không học được!

Quân Lưu Thương chậm rãi kề sát vào Ngọc Vô Hà, bạc thần khẽ mở: “Lúc nảy chỉ mới là mở màn, chân chính phi lễ phải là như vậy !”

Quân Lưu Thương nói xong, xấu xa cười.

Đầu nhẹ nhàng tiến tới gần Ngọc Vô Hà “Hô” hít vào một hơi, khó hiểu hỏi: “Trên người ngươi thoa cái gì, vì sao lại thơm như vậy, hương thơm làm cho người ta kìm lòng không được muốn trầm luân vào trong đó!”

“Ô ô” Ngọc Vô Hà có miệng mà nói không nên lời, chỉ có thể dùng sức trừng Quân Lưu Thương, ý bảo hắn buông nàng ra, khả Quân Lưu Thương đem tức giận, trừng mắt của Ngọc Vô Hà căn bản là không để ý tới.

Ngọc Vô Hà giận dữ, Quân Lưu Thương, ngươi là cái Vương bát đản, nhanh chóng giải huyệt đạo cho ta, bằng không sẽ có chuyện tốt để xem.

“Ngoan, đừng nóng giận, nóng giận đối với thân thể không tốt!” Quân Lưu Thương vươn tay sờ sờ khuôn mặt non mịn của Ngọc Vô Hà, tay từ từ theo cằm chuyển đến chỗ cổ áo mở rộng, tinh tế vuốt nhẹ.

“Ân, da thịt không sai, hảo nõn nà, giống như bạch ngọc thượng đẳng, giống như tên của ngươi, trắng nõn không tì vết!” Quân Lưu Thương nói xong, vẻ mặt hiện lên vẻ lưu manh, giống như lưu manh ngoài đường, cúi gần đến cổ Ngọc Vô Hà, nhẹ ngửi: “Nữ nhi hương, bổn vương thật tò mò, ngươi đã làm nương vì sao còn có hương thơm của nữ nhi như vậy!”

Quân Lưu Thương nói xong, càng tiến về phía trước một chút, bờ môi lạnh lẽo giống như vô tình chạm nhẹ qua cổ Ngọc Vô Hà. Thân mình Ngọc Vô Hà nháy mắt liền cứng ngắc, bất khả tư nghị nhìn Quân Lưu Thương, muốn đem hắn ăn tươi nuốt sống.

“Ngươi ngươi ngươi…” Ngọc Vô Hà mở miệng, không tiếng động nói 3 tiếng ngươi.

Nhưng sự lên án không tiếng động kia ở trong mắt Quân Lưu Thương chỉ cảm thấy đáng yêu đến cực điểm. Hắn lớn như vậy đây là lần đầu tiên có người minh mục trương đảm, không chút che dấu tức giận với hắn.

Nếu nàng hiện tại có thể động, nhất định sẽ giống như lần trước tát hắn vài bạt tay, nói không chừng còn có thể kịch liệt hơn.

“Xuỵt!” Quân Lưu Thương đặt ngón tay lên môi Ngọc Vô Hà, cười như trăm hoa nở rộ: “Không cần nói, bổn vương từ trước tới giờ đều nói lời giữ lời, lúc nảy nói sẽ dạy ngươi cái gì kêu phi lễ, như thế nào có thể nói không giữ lời đâu!”

Ngọc Vô Hà cứ như vậy nhìn chằm chằm vào Quân Lưu Thương, đem mọi thứ đều để qua sau đầu, trong mắt chỉ có tươi cười kia, mĩ đến thiên địa như thất sắc.

Nhìn Quân Lưu Thương như vậy, trong nháy mắt Ngọc Vô Hà cảm thấy tâm động, chết tiệt, này nha quả thực rất, rất muốn đem hắn hung hăng đè xuống, sau đó hung hăng chà đạp một phen.

Nghĩ nghĩ, không tự giác nuốt nuốt nước miếng.

Trên mặt Ngọc Vô Hà bây giờ không còn bình tĩnh vô ba nữa, làm cho gương mặt xinh đẹp vô song có sức sống hơn, Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà như vậy, bỗng nhiên khanh khách cười rộ lên.

Vươn tay điểm cái mũi Ngọc Vô Hà, tươi cười xán lạn: “Ngươi không phải là thích ta như vậy đối với ngươi chứ, ân hừ!”

Hết chương 20

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

3 thoughts on “ĐPNCD Chương 20

  1. Nàng edit tốt lắm , cố lên nha ^^ Ta thích mô tip này 😛

    K cầu nàng edit nhiều , chỉ mong nàng edit đều , đừng drop bộ này thôi T.T T lười đọc cv lắm T.T

  2. Haha QLT cung that la luu manh nha co ma ta thich
    tks nang

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s