Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 21

5 phản hồi

dpncd

Editor: Nhan Nhã Quân

Trong đầu Ngọc Vô Hà liền hiện lên hai chữ. Yêu nghiệt.

Thời điểm bày ra khuôn mặt hàn băng, lãnh khốc vô tình, cự người ngoài ngàn dặm, nàng từng nghĩ tới, nam nhân này có thể cười hay không, nhưng cho tới bây giờ không nghĩ tới khi hắn cười rộ lên cư nhiên xinh đẹp như thế, so với yêu nghiệt tựa hồ còn hơn 1 bậc.

Ngọc Vô Hà vô thức tính gật đầu, nhưng là lập tức lại lắc đầu, ngẫm lại không đúng, lại gật đầu.

Trong lúc đó bỗng nhiên Quân Lưu Thương cảm thấy buồn cười, đưa tay giải huyệt đạo trên người Ngọc Vô Hà: “Nhìn bộ dạng thống khổ của ngươi, muốn nói lại không thể nói, bổn vương thật không đành lòng!”

Ngọc Vô Hà thử ho khan vài cái, phát hiện có thể nói, thân mình cũng có thể động, hung hăng trừng mắt liếc nhìn Quân Lưu Thương một cái “Hừ” một tiếng, quay đầu, không thèm nhìn Quân Lưu Thương.

Quân Lưu Thương lắc đầu, mỉm cười, từ trong tay áo lấy ra 1 phong thư, để trước mặt Ngọc Vô Hà: “Nhìn đi, có lẽ ngươi sẽ cần!”

Ngọc Vô Hà không nghĩ để ý tới Quân Lưu Thương, đáng tiếc Long tiên hương trên người Quân Lưu Thương thản nhiên chậm rãi tràn ngập chung quanh nàng, làm cho nàng không thể không để ý.

Không phục vươn tay tiếp nhận, không phải thực để ý mà chỉ thuận miệng hỏi: “Đây là cái gì?”

“Mở ra nhìn xem chẳng phải sẽ biết sao?” Quân Lưu Thương rút tay về, đứng lên, đi đến bên cái bàn rót cho mình một ly trà lài, dùng sức áp chế dục hỏa trong lòng.

Cảm thấy một ly không đủ, lại uống thêm vài ly, mới cảm thấy thân mình ổn định một chút. Loại cảm giác dục hỏa đốt người này, trừ bỏ năm năm trước một lần, cho tới bây giờ chưa cũng từng có !

Ngọc Vô Hà nhìn cái dạng này của Quân Lưu Thương, chỉ cảm thấy người này thực quái, rõ ràng lãnh khốc vô tình, lại thích làm bộ như đa tình, còn giả bộ thật giống. Một tay mở ra phong thư thật dày, Ngọc Vô Hà nhìn, lập tức sắc mặt che kín trầm tư.“Vương gia đây là ý tứ gì?”

“Bổn vương chính là muốn hỏi ngươi, theo như trên đó viết, có phải sự thật hay không!” Quân Lưu Thương không dấu vết đánh giá Ngọc Vô Hà, không bỏ sót bất kì một tia khác thường nào trên mặt nàng.

“Ta cũng không biết, năm năm trước, ta ngoài ý muốn bị thương, đem mọi chuyện đều quên hết!” Ngọc Vô Hà nói xong, cúi đầu trầm tư.

Năm đó, hồn nàng xuyên vào thân thể này, nhưng không có kế thừa trí nhớ nguyên bản của nàng ấy. Ngẫu nhiên nếu nàng muốn nhớ lại cái gì, đầu lại đau lợi hại.

Sau lại có Mặc Hàm, nàng cũng lười suy nghĩ, nhưng là nửa năm trước, nàng gặp ác mộng hàng đêm, trong mộng nàng kia thanh thanh bi thương. Muốn nàng trở lại kinh thành nhìn xem.

Nhìn xem ai, nàng không biết.

Năm năm trước, rốt cuộc đã xảy ra chuyện, chủ nhân của thân thể này rốt cuộc là vì sao mà chết.

Nguyên bản nàng không nghĩ đi quản, nhưng hiện tại, Quân Lưu Thương đã đem tất cả đưa đến trong tay nàng, nàng thật sự còn có thể bỏ mặc sao?

Quân Lưu Thương vuốt ve trong tay cái chén, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Ngọc Vô Hà, không bỏ qua một cái biểu tình nào của nàng.

Ngọc Vô Hà cố gắng tự trấn định, ngẩng đầu như không có việc gì hỏi Quân Lưu Thương: “Vương gia đem mấy thứ này cho ta xem, là có ý tứ gì?”

Thử, hay là có ý đồ gì.

Vì tài, thiết nghĩ Quân Lưu Thương hắn không phải loại phàm phu tục tử này, vì quyền, Quân Lưu Thương sớm đã quyền khuynh thiên hạ, vì sắc, Ngọc Vô Hà không tự giác sờ sờ mặt mình, nhìn năm năm, trừ bỏ lần đầu tiên nhìn có một tia kinh diễm ngoài ý muốn, đã muốn nhìn chán.

“Chuyện 5 năm trước không nhớ, vậy ngươi còn nhớ rõ phụ thân Mặc Hàm là ai?” Quân Lưu Thương nắm cái chén trong tay, trong đôi mắt hẹp dài hiện lên 1 tia hoài nghi.

Xem nàng khôn khéo như hồ ly, thật sự đã quên hết mọi chuyện sao?

Phụ thân Mặc Hàm? Ngọc Vô Hà “Ha ha” cười, che dấu đi bối rối chợt lóe rồi biến mất trong đôi mắt: “Như thế nào lại ko nhớ rõ đâu!”

Năm năm, nàng đã muốn năm năm không có đi nhớ lại nam nhân đêm đó bị nàng cường.

Bị nàng cố ý quên, người nọ có hình dáng như thế nào, ở nàng trong đầu đã muốn mơ hồ, chỉ nhớ rõ hắn thực tuấn mỹ, rất khí phách.

Quân Lưu Thương dữ dội giảo hoạt, trải qua cung đình biến đổi lớn, sát ngôn quan sắc hắn sớm đã luyện được lư hỏa thuần thanh (nhuần nhuyễn), 1 tia bối rối chợt lóe rồi biến mất của Ngọc Vô Hà dễ dàng bị hắn phát hiện, không cần nghĩ, cũng biết nàng đang nói dối.

Quân Lưu Thương không cho Ngọc Vô Hà cơ hội để suy nghĩ tiếp tục nói dối, từng bước ép sát hỏi: “Vậy phụ thân Mặc Hàm họ tên là gì, nhà ở đâu, trong nhà còn có người nào, có thể có huynh đệ tỷ muội, thúc thúc bá bá, tam thân tứ thích, cũng không thể bởi vì một người chết, mà cắt đứt liên hệ với 1 gia tộc đi!”

Ngọc Vô Hà kinh hãi.

Đây là lần thứ hai nàng cùng Quân Lưu Thương nói đến phụ thân Mặc Hàm, lần đầu tiên hắn tựa hồ là thử, mà lúc này đây, hắn từng bước ép sát, như là có chuẩn bị mà đến.

Có chuẩn bị mà đến, hắn rốt cuộc muốn biết cái gì?

“Năm đó, phụ thân Mặc Hàm, thân không 1 xu, chúng ta ở Lạc thành gặp nhau, nhất kiến chung tình, tự định chung thân, tình ý kéo dài, nhưng ai biết, lão thiên gia lại chia cắt chúng ta, làm cho phụ thân Mặc Hàm ngay cả nhìn mặt Mặc Hàm một lần cũng không kịp, liền buông tay mà đi, để lại mẫu tử chúng ta, sống nương tựa lẫn nhau, nhận hết xem thường của người khác. Ô ô……” Ngọc Vô Hà nói xong, cúi đầu, nhẹ giọng khóc.

Thật sự là người xem thương tâm, người nghe rơi lệ a.

Ngọc Vô Hà cảm thấy, chính mình đáng lẽ phải ở lại thế kỉ 21 làm diễn viên, ít nhất so với làm sát thủ còn có tiềm lực hơn. Xuyên qua đến 1 quốc gia không có trong lịch sử này, nàng là thật đáng buồn.

Ko phải nữ tử khi xuyên qua, cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú, mọi thứ đều tinh thông sao. Mà nàng, cầm kỳ thư họa không biết gì cả. Thi từ ca phú, nếu không phải có những danh ngôn cổ nhân lưu lại, nàng cũng thực không biết gì cả .

Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà khóc bi thương. Tổng cảm thấy nàng cũng không nói gì thật lòng nhưng là khi thấy Ngọc Vô Hà cúi đầu khóc, tâm hắn lại cảm thấy bị đè nặng, loại cảm giác này từ đâu mà đến, hắn cũng không biết vì sao mà có.

Đi đến bên người Ngọc Vô Hà, có chút mất tự nhiên giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ lưng Ngọc Vô Hà an ủi: “Đừng thương tâm, mọi chuyện đã qua, ngươi cùng Mặc Hàm phải cố gắng mà sống tốt!”

Khả Ngọc Vô Hà nghe xong, không có ngừng khóc, ngược lại lôi kéo góc áo Quân Lưu Thương, khóc lớn lên: “Ô ô, sống không nổi nữa, rốt cuộc sống không nổi nữa, nay Mặc Hàm thành như vậy, ngày ngày bị hàn độc tra tấn, sống không bằng chết, nếu không phải nghĩ còn có một đường hy vọng, ta sớm mang theo Mặc Hàm đi tìm phụ thân hắn rồi!”

Quân Lưu Thương sửng sốt, nhiễu tới nhiễu lui, lại nhiễu đến hàn độc của Ngọc Mặc Hàm, cùng Thiên Sơn Tuyết Liên có liên quan, chỉ cảm thấy như lại bị lừa, thân thủ nâng lên cằm Ngọc Vô Hà.

Nhưng khi từng giọt nước mắt nóng bỏng rơi ở lòng bàn tay, giống một cây đao, từ trong lòng bàn tay thẳng tắp đâm vào trái tim, đau đến hắn ngay cả hô hấp đều trở nên khó khăn.

Dùng tay kia nhẹ nhàng lau đi nước mắt của Ngọc Vô Hà.

Quân Lưu Thương cúi đầu hỏi Ngọc Vô Hà, cũng như đang hỏi tâm chính mình: “Vì sao nhìn ngươi khóc, tâm của ta lại đau như vậy, lòng tràn đầy chua sót, hận không thể thay ngươi gánh vác hết mọi bi thương, mà ngươi chỉ còn lại khoái hoạt” Cùng kiêu ngạo.

Hai chữ kiêu ngạo hắn cũng không nói ra.

Có như vậy trong nháy mắt, hắn thà rằng thấy nàng kiêu ngạo ương ngạnh chỉ vào hắn, rống giận: ‘Quân Lưu Thương, cho dù ngươi giết ta, con ta cũng sẽ thay ta báo thù!’ khi đó nàng là một nữ tử trên người tràn đầy tự tin cùng với quật cường mà hắn chưa bao giờ gặp qua.

Rõ ràng đã muốn không có đường lui, lại vẫn không khuất phục. Lợi dụng mọi cơ hội có thể, mà không phải giống giờ phút này bất lực như vậy.

Nếu nàng là ngụy trang, không thể không nói, nàng ngụy trang như vậy đã thành công chinh phục tâm hắn.

Từ khi nào thì đối với nàng có cảm giác khác thường, có lẽ là lần đầu tiên thấy nàng không hề tức giận nằm ở trên giường, lại có lẽ nàng nghĩa vô phản cố muốn rời đi, lại có lẽ là tình mẫu tử vĩ đại vô tư của nàng đối với Ngọc Mặc Hàm.

Cảm giác nhiều lắm, hắn nói không nên lời, nói không rõ. Chỉ có thể tùy ý để một sợi tình mong manh trong lòng từ từ nẩy mầm rồi vươn lên trưởng thành mạnh mẽ.

Ngọc Vô Hà ngẩng đầu, đỏ hốc mắt.

Những lời đường mật hơn so với cái này nàng đã nghe rất nhiều, cuối cùng còn không phải chết oan chết uổng sao. Hồn xuyên dị thế, nàng sớm đã không tin tưởng tình yêu.

Nếu tin, nàng cùng A Bạch sớm đã có một cái kết quả tốt.

Nhưng là hôm nay, nhìn Quân Lưu Thương giống như biểu lộ chân tình, tâm sớm đã vỡ nát kia tựa hồ lại hơi hơi sống dậy.

Cười nhạo giật nhẹ khóe miệng, Ngọc Vô Hà thản nhiên xoay đầu: “Vương gia thật hay nói giỡn”.

Ngọc Vô Hà chưa từng nghĩ tới, giả trang của nàng lại dẫn tới Quân Lưu Thương thổ lộ, nàng cũng không muốn cùng một Vương gia dựng lên quan hệ gì. Nàng nghĩ đến nàng phục thấp làm thiếp, Quân Lưu Thương sẽ sinh lòng trắc ẩn, có thể từ bi đem Thiên Sơn Tuyết Liên cho nàng, cứu Mặc Hàm.

Kết quả như vậy, nàng thừa nhận không nổi. Này tuyệt đối không phải kết quả nàng muốn.

“Nói giỡn!” Quân Lưu Thương lạnh lùng cười, lần đầu tiên tỏ tình, cư nhiên bị cự tuyệt, mất tự nhiên xoay người “Bổn vương chưa bao giờ nói giỡn!”

“Vương gia tình ý, Vô Hà sợ hãi!” Ngọc Vô Hà nhìn bóng dáng cô tịch kia của Quân Lưu Thương, tiếp tục nó: “Vương gia là người trên vạn người, nghĩ muốn nữ tử nào mà không có, tội gì….” Nắm chặt nàng không tha.

Chẳng lẽ trên người nàng có tàng bảo đồ gì, hay nàng là cái gì thiên mệnh chi nữ, có thể thống nhất tứ quốc. Càng nghĩ, đầu Ngọc Vô Hà càng đau.

“Thế gian trăm ngàn nữ tử, nhưng lại chỉ có một Ngọc Vô Hà” Quân Lưu Thương nói xong, xoay người nhìn vào mắt Ngọc Vô Hà, đem mọi cảm xúc đều đè ép đi xuống, trong đôi mắt lại một lần nữa bình tĩnh vô ba.“Tựa như Ngọc gia chỉ có một Ngọc Vô Hà, đây là chuyện thật không thể thay đổi!”

Ngọc gia.

Ngọc Vô Hà nhìn trên giấy trắng mực đen kia viết rõ ràng, Ngọc gia trưởng nữ Ngọc Vô Hà, con đích phu nhân, mười sáu tuổi rời nhà trốn đi, đến nay chưa về, sinh tử không rõ.

Để cho nàng giật mình là, mở ra trang thứ hai, một bức ranh, trên tranh là 1 mỹ nhân rất sống động, tay cầm quạt lụa nhẹ phác hình con bướm, xảo tiếu thiến hề *.

(*) Thiến là xinh đẹp, đây là thành ngữ khen nữ tử cười thật xinh đẹp rực rỡ.

Tuy rằng tranh này không bằng ảnh chụp hiện đại, nhưng là người vẽ tranh này tài nghệ cao siêu, cư nhiên có thể vẽ giống tám phần, Ngọc Vô Hà nâng tay hơi hơi xoa nhẹ một chút mi tâm, cúi đầu hỏi “Nàng?”

“Cùng ngươi bộ dạng rất giống, tên cũng giống nhau!” Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà vẫn xoa cái trán, mang theo lo lắng, lại mang theo 1 chút xa cách, làm bộ như thờ ơ hỏi.“Đau đầu sao?”

Ngọc Vô Hà mỉm cười, gật gật đầu, xem như thừa nhận.

Quân Lưu Thương nhìn thoáng qua Ngọc Vô Hà, chỉ cảm thấy nàng như vậy trong yếu đuối lại mang theo kiên cường, trong kiên cường lại mang theo một phần suy nhược, làm cho người ta muốn hảo hảo ôm vào trong lòng, hảo hảo an ủi một phen.“Đau đầu thì cố gắng nghỉ ngơi đi, bổn vương lần sau lại đến!”

Ngọc Vô Hà nhìn trang giấy trong tay: “Vậy mấy thứ này, Vương gia là muốn mang về, vẫn là..?”

“Lưu lại đi, bổn vương lần sau đến tự mình sẽ lấy!” Quân Lưu Thương cố ý cường điệu tự mình, sợ Ngọc Vô Hà sẽ cự tuyệt, nhanh chóng nói “Ngươi đừng đa tâm, bổn vương là vì lấy lại đồ mà đến!”

“Vương gia nói như vậy thì là như vậy, Vô Hà tự nhiên không dám nghĩ nhiều!” Ngọc Vô Hà nói xong, nhớ tới Phúc thúc còn ở vương phủ: “Vương gia, Phúc thúc hắn…”

Quân Lưu Thương hơi dừng lại: “Bổn vương trở về, sẽ cho người thả hắn! Chỉ hy vọng ngươi lần sau đi vương phủ có thể đi cửa chính, mà không phải trèo tường”

Quân Lưu Thương nghe tiếng bước chân ngày càng gần, thả người nhảy qua cửa sổ.

“Chờ ngươi dưỡng thương tốt, tự mình đến vương phủ lấy lại Thiên Sơn Tuyết Liên!”

Cách không truyền âm, vừa nghe đến Thiên Sơn Tuyết Liên, Ngọc Vô Hà che miệng lại, lại như thế nào cũng ngăn không được tim đập kịch liệt, tay gắt gao đặt ở ngực, vẫn là cảm thấy không đủ, xoay người nhìn Mặc Hàm đang ngủ say sưa, cúi đầu hôn lên trán hắn.

Nước mắt một giọt một giọt rơi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngọc Mặc Hàm: “Mặc Hàm, về sau con sẽ không bao giờ phải chịu khổ nữa!”

Hết chương 21

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

5 thoughts on “ĐPNCD Chương 21

  1. Ta cam thay rat thich tinh cach cua nam chinh nga
    tks nang

  2. Hihi k can tks ta nga ta se nguong ngung *do mat*
    nhung ma tai sao QLT k ns ro vs NVH anh la phu than cua MH nga
    ta nghi mai ma van k ra mong nang chi giao cho

    • Hì.. ca hok nói lúc đầu là muốn xác minh ng 5 năm trước có thật sự là tỷ ko, chính xác 100% ko 🙂 sau khi bik là tỷ rồi thì ca muốn tỷ là phải iu ca thật sự chứ ko phải iu ca vì ca là phụ thân của Mặc Hàm nên ca ko nói..( NQ đọc lâu rồi ko nhớ chính xác lắm..^^ nhớ hơi hơi thì là vậy đó nàng…)

  3. Ah thi ra la vay tks nang

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s