Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 22

5 phản hồi

dpncd

Editor: Nhan Nhã Quân

Phong Cầm đẩy cửa ra, nhìn một màn ngọt ngào ấm áp này, bưng đồ ăn đứng ở cửa, đỏ hốc mắt. Lại sợ thời tiết lạnh, để lâu đồ ăn sẽ nguội, bưng đồ ăn đi vào phòng.

“Tiểu thư! Ăn cơm thôi!”

Ngọc Vô Hà để ngón trỏ lên môi: “ Xuỵt”

Phong Cầm cười cười, đi qua chuẩn bị nâng dậy Ngọc Vô Hà, thấy trên chăn có cái gì đó, khó hiểu hỏi: “Tiểu thư, mấy thứ này người từ đâu mà có?” Vừa cầm lên nhìn, Phong Cầm thần sắc biến đổi lớn: “Tiểu thư, cùng chúng ta điều tra không sai biệt lắm, chỉ chi tiết hơn 1 chút!”

“Chẳng lẽ ta thật sự là đại tiểu thư Ngọc phủ này?” Ngọc Vô Hà cúi đầu trầm tư, lập tức ngẩng đầu: “Phong Cầm, đi gọi Thụy Nam lại đây, ta có chuyện muốn nói với hắn!”

Phong Cầm nâng tay với nha hoàn bên người, nha hoàn kia lập tức hiểu ý đi ra ngoài.

“Tiểu thư, thứ này người từ đâu mà có ?” Tiểu thư nửa bước chưa từng xuất môn, mà tư liệu này nàng còn đang sửa lại, là ai có bản sự lớn như vậy, lấy tốc độ nhanh như vậy đem thứ này đưa đến trước mặt Ngọc Vô Hà, mà nàng lại không hề phát hiện.

May mắn người tới là bạn, nếu là địch vậy hậu quả…

Phong Cầm nghĩ tới đây, gương mặt nháy mắt liền tái nhợt.

Ngọc Vô Hà chỉ đối với chuyện của Ngọc Mặc Hàm mới có thể xuất hiện phản ứng trì độn, mặt Phong Cầm kịch biến như vậy nàng làm sao lại không phát hiện được.

Vươn tay phải nhẹ nhàng vỗ bàn tay lạnh lẽo của Phong Cầm: “Phong Cầm, không có việc gì, đừng lo lắng, chúng ta đều rất tốt !”

Nước mắt nháy mắt doanh đầy trong hốc mắt Phong Cầm, dọc theo khóe mắt chảy xuống. Ngọc Vô Hà nâng tay lên lau: “Đừng khóc, ngươi hiện tại là phụ nữ có thai, không thể luôn lo lắng hãi hùng, mỗi ngày phải vui vẻ một chút, tương lai tiểu bảo bảo sinh hạ mới có thể khỏe mạnh!”

“Tiểu thư, những điều người nói ta đều biết nhưng là người và Mặc Hàm không thể có việc, nếu có chuyện không hay xảy ra với các người, ta cũng không sống!” Phong Cầm nói xong, tựa vào trên đùi Ngọc Vô Hà, khóc rống lên.

Ngọc Vô Hà vỗ lưng Phong Cầm: “Đừng khóc, đừng khóc, ngươi không phải sợ ta đói bụng nên đưa tới đồ ăn sao, mau đỡ ta dậy, để ta đi nếm thử Phong Cầm làm cái gì ngon cho ta ăn!” Ôn nhu vuốt ve sau lưng Phong Cầm, Ngọc Vô Hà nói tiếp: “Hơn nữa, ta còn có một, không, hai tin tức tốt muốn nói cho ngươi!”

Phong Cầm ngẩng đầu, lung tung lau đi nước mắt, gấp không thể chờ hỏi: “Tin tức tốt gì?”

Ngọc Vô Hà thở dài, vươn tay lấy khăn tay Phong Cầm tùy thân mang theo, tinh tế vì nàng lau đi nước mắt.“Đều phải làm nương, vì sao còn giống như con nít hay khóc như vậy!”

Ngọc Vô Hà nói xong, tựa hồ nhớ tới năm năm trước, một ngưới dơ dáy hôi thối, đầu tóc rối bẩn, vì no bụng, trộm một cái bánh bao, bị lão bản kia đánh gãy một chân.

Mà nàng khi đó cũng sắp chết đói lại đem ba đồng tiền cuối cùng đưa cho lão bản kia, mua cái bánh bao kia. Sau đó chuẩn bị rời đi.

Mà nàng kia lại kéo theo cái chân gãy đi theo phía sau nàng một tấc cũng không rời qua 3 con đường.

Cuối cùng nàng bất đắc dĩ để lại nàng kia.

Mỗi người đều nói nữ tử xuyên qua như thế nào cường hãn, như thế nào như thế nào lợi hại, đó là bởi vì những người đó không có trải qua, một nữ tử cổ đại muốn tìm được công việc đã khó, huống chi là một phụ nữ có thai.

Mà chủ nhân thân mình này cũng thật đáng thương, toàn thân chỉ có một cái ngọc hoa tai là đáng giá, ngoài ra không có gì ngoài 1 bộ quần áo lượng lệ mà nàng đem bán được vài đồng, ăn no được vài bữa.

Thẳng đến có Phong Cầm, nàng mới cố lấy dũng khí đi bán ngọc hoa tai kia, nàng cảm thấy một trăm lượng bạc không phải rất nhiều, khả Phong Cầm lại ánh mắt tỏa sáng nói với nàng, một trăm lượng bạc có thể mua rất nhiều rất nhiều bánh bao.

Sau lại mới hiểu được, một trăm lượng xác thực rất nhiều, ít nhất nàng dùng một trăm lượng bạc này trị chân cho Phong Cầm, dùng một trăm lượng bạc này làm tiền vốn, mua nhà, trí phú.

Nhìn Phong Cầm hiện tại xinh đẹp khả nhân, tựa hồ những ngày tháng lang bạc kỳ hồ đã muốn hảo xa hảo xa, khả lại giống ở ngày hôm qua, tỉnh lại, phảng phất một giấc mộng.

Như có thể chạm đến lại ko thể chạm được.

“Tiểu thư, tiểu thư!” Phong Cầm thấy Ngọc Vô Hà ngẩn người, lôi kéo tay nàng cầu xin nói: “Tiểu thư, cầu ngươi mau nói cho ta biết, rốt cuộc là tin tức tốt gì!”

Ngọc Vô Hà hoàn hồn, nhìn Phong Cầm gấp gáp, chỉ vào bức họa trên giường, thản nhiên nói: “Mấy thứ này là Nhiếp chính vương đưa tới, hắn còn đáp ứng sẽ thả Phúc thúc, thậm chí còn đáp ứng sẽ đem Thiên Sơn Tuyết Liên cho Mặc Hàm!”

Phong Cầm nhìn nhìn mấy thứ kia,  lại nhìn nhìn Ngọc Vô Hà, cuối cùng bất khả tư nghị há miệng thở dốc: “Thật vậy chăng?”

Ngọc Vô Hà gật gật đầu.

Phong Cầm mở to hai mắt nhìn, sau đó có chút hưng phấn đứng dậy, hai tay che ngực, rồi lui lại mấy bước, loại cảm xúc hưng phấn này không cần ngôn ngữ gì, cũng biểu hiện được vô cùng nhuần nhuyễn.“Ta, ta, ta đi nói cho Thiên Hương cùng Diệu Ngôn!”

“Hảo!” Ngọc Vô Hà ôn nhu ứng thanh, nhìn Phong Cầm bộ pháp có chút lảo đảo chạy ra ngoài. Gấp đến độ nàng hô to: “Phong Cầm, ngươi chậm một chút, ngươi còn hoài thai  đó!” Nhìn nha hoàn đang sửng sốt 1 cái: “Chạy nhanh theo phu nhân nhà ngươi đi, đừng để cho nàng té ngã!”

Nha hoàn kia quay người lại, hướng Ngọc Vô Hà phúc thân, lập tức đuổi theo: “Phu nhân, ngươi chậm một chút!”

Đoạn Thụy Nam từ bên ngoài vội vàng đi tới, vừa vặn cùng Phong Cầm đụng vào nhau, Đoạn Thụy Nam quýnh lên, nhanh chóng giữ lấy Phong Cầm: “Cầm nhi, có việc gì mà nàng đi vội vàng như vậy?”

Phong Cầm nhìn Đoạn Thụy Nam: “Thụy Nam, tin tức tốt, chàng đi gặp tiểu thư, ta hiện tại đi tìm Thiên Hương và Diệu Ngôn.” Nàng hiện tại nghĩ muốn nhanh chóng đem tin tức tốt này nói cho Thiên Hương và Diệu Ngôn biết.

Đoạn Thụy Nam nhìn Phong Cầm đã muốn chạy xa, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, đối với nha hoàn bên người hắn nói: “Đi theo phu nhân, đừng làm cho nàng đụng phải cái gì!”

“Là, gia!” Nha hoàn ứng thanh, chạy nhanh đuổi theo.

Đoạn Thụy Nam bảo nha hoàn bên người đều lui ra, một mình một người đi vào trong phòng. Chỉ thấy Ngọc Vô Hà một mình ngồi ở trên ghế ăn cơm, Mặc Hàm còn ngủ say trên giường.

Ngọc Vô Hà ngẩng đầu, hướng Đoạn Thụy Nam cười, thân thiết nói: “Thụy Nam, lại đây ngồi!”

Đoạn Thụy Nam gật gật đầu, đi đến trước mặt Ngọc Vô Hà ngồi xuống, như là đối đãi thân nhân bình thường hỏi: “Tiểu thư, khá hơn chút nào không?”

“Tốt hơn nhiều, cám ơn ngươi và Phong Cầm!” Ngọc Vô Hà nói xong, dừng động tác trong tay: “Nếu không phải ngươi và Phong Cầm, có lẽ cũng sẽ không có ta cùng Mặc Hàm!”

“Tiểu thư, đừng nói như vậy, ân cứu mạng của ngươi, Thụy Nam đời này đều ko báo hết!” Đoạn Thụy Nam nói xong, múc một chén canh để trước mặt Ngọc Vô Hà.“Nếm thử đi, Phong Cầm biết ngươi không có thể ăn nhiều dầu mở, cố ý làm một chút đồ ăn nhẹ!”

“Cám ơn!” Ngọc Vô Hà nói xong, uống một ngụm.

Đoạn Thụy Nam do dự một hồi, chung quy không  nhịn được hỏi: “Phong Cầm vì chuyện gì mà vui vẻ như vậy?”

Ngọc Vô Hà hé miệng cười: “Ta chỉ biết ngươi nhịn không được!”

Đoạn Thụy Nam nghe vậy, không được tự nhiên đỏ mặt.

“Là lấy được Thiên Sơn Tuyết Liên, mặt khác ngươi an bài người đi Nhiếp chính vương phủ đón Phúc thúc!”

“Thật sự?” Đoạn Thụy Nam có chút kích động, thẳng tắp đứng lên.“Ta hiện tại đi an bài ngay!”

“Việc này nhất thời cũng không gấp, ta còn có việc muốn nói với ngươi” Ngọc Vô Hà nói xong đứng dậy đi đến bên giường, đem mấy thứ kia sắp xếp để trên bàn, giao cho Đoạn Thụy Nam.“Ngươi xem xem, tin tức trên có bao nhiêu thực, bao nhiêu giả!”

Đoạn Thụy Nam tiếp nhận: “Tiểu thư, ngươi ăn 1 chút đi, ta sẽ mau chóng xem xem!”

“Ân” Ngọc Vô Hà gật gật đầu, cầm lấy thìa chậm rãi uống canh, thẳng đến uống hơn nửa bát, thấy Đoạn Thụy Nam đem tư liệu Ngọc phủ để trên bàn, thản nhiên mở miệng: “Thế nào?”

Đoạn Thụy Nam suy tư một chút: “Này Ngọc phủ lão gia ta thật ra có gặp qua vài lần, chính là không thân thiết, không biết hắn phẩm tính như thế nào, bất quá, nghe mọi người nói, hắn tựa hồ có vài phòng thiếp thất, hơn nữa đều có con.”

Ngọc Vô Hà nghe, tay phải để ở trên bàn, ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn, tựa hồ suy nghĩ chuyện gì, gặp Đoạn Thụy Nam dừng lại nhìn nàng, thản nhiên mở miệng: “Kia Ngọc phủ phu nhân đâu?”

“Ngọc lão gia nguyên phối phu nhân, là tiểu thư An quốc Tướng quân phủ, nghe nói nửa năm trước bị bệnh, đến nay còn chưa khỏi hẳn!” Đoạn Thụy Nam nói xong, chỉ thấy Ngọc Vô Hà kích động, thiếu chút nữa đánh nghiêng bát canh trước mặt. Có chút lo lắng hỏi: “Tiểu thư?”

“Nửa năm trước, thật đúng là khéo!” Ngọc Vô Hà thì thào tự nói.

Nửa năm trước, nàng ác mộng liên tục, mà Ngọc phu nhân vừa vặn sinh bệnh, muốn nói trong đó không có liên hệ gì, mặc cho ai cũng sẽ không tin tưởng.

“Tiểu thư ý tứ?”

“Thụy Nam, ngươi phái người đi tìm hiểu, nhìn xem Ngọc phủ đại tiểu thư Ngọc Vô Hà này có thể có cái gì đặc biệt hay là bớt có thể chứng minh thân thế của nàng!” Ngọc Vô Hà nói xong, thật sâu thở dài.

“Là.”

“Mặt khác, A Bạch đã đến kinh thành, ngươi phân phó khách điếm bên kia một tiếng, nếu hắn đến trụ nhớ chiêu đãi đàng hoàng, đừng chậm trễ hắn!” Ngọc Vô Hà nói xong, lắng đọng lại một chút suy nghĩ.

“Mộ Dung huynh đến kinh thành ?” Đoạn Thụy Nam nói đến Mộ Dung Bạch, có chút kích động: “Ta vốn đang muốn mời hắn đến ở trong phủ đâu!”

“Cái này thì không cần, hắn cũng có chuyện của hắn, chờ hắn sự tình làm tốt, nhất định sẽ đến tìm chúng ta!” Đối với A Bạch, Ngọc Vô Hà cảm thấy vẫn là hiểu biết hắn.

“Vẫn là, ta nghe tiểu thư !” Đoạn Thụy Nam nói xong: “Tiểu thư, người cố gắng nghỉ ngơi, ta đi an bài hết thảy!”

“Đúng rồi Thụy Nam, ngươi không phải nô tài, không cần mọi chuyện đều tự làm, có chuynệ gì cứ giao cho hạ nhân đi làm là tốt rồi, dành nhiều chút thời gian bồi bồi Phong Cầm, các ngươi có thể ở cùng nhau không dễ dàng, con người không thể cả đời đều trôi qua mỗi ngày trong công việc.” Ngọc Vô Hà nói xong, biết rõ những lời này Phong Cầm cùng Đoạn Thụy Nam không nhất định có thể nghe vào, nhưng là nàng vẫn nhịn không được muốn nói.

Đoạn Thụy Nam cười cười: “Tiểu thư, ở trong lòng Thụy Nam, tiểu thư vĩnh viễn đều là tiểu thư, hòa Phong Cầm, Mặc Hàm giống nhau, đều là người nhà Thụy Nam, đều là tối trọng yếu thân nhân! Không thể bởi vì thời gian thay đổi, hoặc là vì chuyện gì mà thay đổi. Thụy Nam từng có thời gian không thể đi lại dưới ánh mặt trời, khi đó ta chưa bao giờ khát vọng có cuộc sống bình thường, nhưng đến khi gặp được Phong Cầm và Tiểu thư, ta mới biết được, cuộc sống bình thường, kỳ thật mới là tối có tư có vị”

Ngọc Vô Hà thở dài: “Quên đi, ta hiện tại ko nói lại ngươi, ngươi đi làm việc của ngươi đi! Ta lại ngủ một hồi!”

“Tiểu thư hảo hảo nghỉ ngơi, ta đi xuống trước!”

Nhân sinh nhất tri kỷ, cuộc đời này không uổng. Nhân sinh này thân nhân, cả đời không hối hận.

Trong triều đình

Mười tuổi Tiểu Hoàng đế đoan đoan chính chính ngồi ở phía trên long ỷ, ngồi ở bên phải hắn, Nhiếp chính vương Quân Lưu Thương cả người phiếm lãnh, vô tình bỉ ngưng triều đình thượng mọi người, không nói một lời.

Hoàng đế Quân Niệm Hi ngồi ngay ngắn, quay đầu nhìn về phía Quân Lưu Thương, thản nhiên mở miệng: “Hoàng thúc, về chuyện Ngọc khanh gia phong Hầu, hoàng thúc thấy thế nào?”

Thân là hoàng đế, Quân Niệm Hi mười tuổi trưởng thành sớm hơn rất nhiều so với những đứa nhỏ cùng tuổi.

Quân Lưu Thương cười lạnh một tiếng: “Chuyện này Hoàng Thượng làm chủ là tốt rồi!”

Quân Niệm Hi vừa thấy Quân Lưu Thương kia xấu xa cười lạnh, liền biết Hoàng thúc không tán thành , trong lòng khó hiểu, chuyện Ngọc khanh gia phong Hầu, hoàng thúc trước giờ vẫn là ko quan tâm, như thế nào cuối cùng lại phản đối đâu?

Ngồi thẳng thân mình, nhìn triều thần ở bên dưới, thản nhiên mở miệng: “Không biết các vị khanh gia thấy thế nào?”

Các đại thần ngươi xem ta, ta xem ngươi, cuối cùng Tiến gián đại thần Phạm Mãn tiến lên từng bước, lớn tiếng nói: “Hoàng Thượng, vi thần nghĩ việc này không ổn!”

Quân Niệm Hi bỗng nhiên cảm thấy buồn cười. Giả vờ làm khó hiểu hỏi: “Phạm ái khanh nói xem, vì sao không ổn?”

“Ngọc đại nhân tuy rằng chiến tích bất phàm, khả hậu trạch không ổn, sủng thiếp diệt thê, thử hỏi ngay cả việc gia đình đều xử lý không tốt, lại như thế nào có thể đảm nhiệm danh hiệu Hầu gia, cho nên thần cho rằng không ổn!” Phạm Tràn không kiêu ngạo không siểm nịnh nói xong, nhìn thoáng qua Ngọc Lăng Thiên một cái, lạnh lùng cười.

Ngọc Lăng Thiên chỉ cảm thấy có lưỡng đạo ánh mắt sắt lạnh đánh úp lại, hoảng thần ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Quân Lưu Thương tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn, giống như tất cả đều không thoát khỏi lòng bàn tay của hắn, hắn kinh hách, kích động quỳ xuống. Thấp thỏm lo âu nói: “Hoàng Thượng anh minh, thần không dám! Thần oan uổng!”

“Hoàng Thượng, tu thân tề gia, khả Ngọc đại nhân sủng thiếp diệt thê, như vậy là vô tu thân lại vô tề gia, thần cũng cho rằng không ổn!” Hữu Thừa tướng Đoan Mộc Hách cũng lên tiếng.

Ngay sau đó, phàm là đứng ở bên Đoan Mộc Thừa tướng  mọi người đều lên tiếng can ngăn: “Hoàng Thượng, chúng thần cũng cho rằng không ổn! Cầu Hoàng Thượng căn nhắc!”

Ngọc Lăng Thiên ngẩng đầu nhìn nhạc phụ đại nhân chính mình Tả thừa tướng Sở Nam Sơn một cái, chỉ thấy hắn mày thâm khóa, dùng ánh mắt ý bảo hắn không cần tự loạn đầu trận tuyến.Hắn mới hơi chút an tâm quay đầu lại.

Đã thấy ca ca của chính thê An Hủy Uy Vũ đại tướng quân An Uy mắt lạnh nhìn hắn, khóe môi nhếch lên cười lạnh. Ngọc Lăng Thiên chỉ cảm thấy chính mình lưng tâm thấu lạnh, mồ hôi lạnh toát ra.

Hắn như thế nào quên , tiến gián đại thần Phạm Mãn từng là thanh mai trúc mã với An Hủy, tình cảm vô tư, nay chính mình vắng vẻ An Hủy đã lâu, hắn như thế nào không ghi hận trong lòng.

Quân Niệm Hi nhìn thoáng qua Quân Lưu Thương, thản nhiên nói: “Hoàng thúc, trẫm cho rằng các vị khanh gia đều nói có lý, không bằng việc này đợi điều tra rõ ràng rồi mới quyết định, như thế nào?”

Quân Lưu Thương gật gật đầu, không nói.

“Kia hoàng thúc, việc này liền giao cho Long Bác đi thăm dò, như thế nào?” Quân Niệm Hi nói xong, hướng Quân Lưu Thương xấu xa cười.

Quân Lưu Thương chọn mi, lại gật gật đầu.

Hết chương 22

—– ~^o^~ —–

Thời gian sắp tới NQ bận ăn tết nên sẽ ngừng edit một thời gian. Qua tết NQ sẽ edit lại, mong mọi người thông cảm.. ^^. Chúc mọi người năm mới nhiều niềm vui và hạnh phúc.. 🙂

Advertisements

Tác giả: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

5 thoughts on “ĐPNCD Chương 22

  1. Wa tet nang nhi lai edit tiep nha
    tks nang vs lai nam moi zZ

    • Hì oki nàng… qua tết NQ sẽ edit tiếp ^^. Với lại NQ sẽ post chương bù cho tuần nghĩ tết tây lần trước NQ đã hứa… thanks nàng đã lun ủng hộ NQ :). Chúc nàng năm mới vui vẻ.

  2. >< nga tks nang that ra ta thich tet co nhju tien li xi hon hehe ta van con t? nhan tien ma

  3. HAPPY NEW YEAR :*

  4. Huc nang oi het tet ui nhanh quay lai nha!!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s