Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 35

3 phản hồi

Editor: Nhan Nhã Quân

Ngọc Vô Hà đi ra cửa, cảm giác cổ đau thương kia phai nhạt rất nhiều.

Cẩn thận đánh giá viện này, đây là sân hẻo lánh nhất của Ngọc phủ, bởi vì nhiều năm qua ko có ai tu sửa, rất nhiều chỗ đều xuất hiện hư hỏng, phòng ốc lại cũ kĩ.

Nếu một trận gió lớn thổi tới, có thể nó sẽ bị thổi bay, cùng bên ngoài Ngọc phủ chỉ cách 1 đường đá sỏi là cách biệt một trời một vực, nếu không tận mắt nhìn thấy, tự thể nghiệm, ai có thể biết được, bên trong Ngọc phủ tráng lệ, còn có một nơi rách nát như vậy.

Nếu không phải Bình Nhi cùng Hỉ Nhi thường nhổ cỏ trong viện, chỉ sợ ngay cả nơi đặt chân cũng ko có.

Hảo, tốt lắm. Ngọc Lăng Thiên, cừu hận của chúng ta lại thêm một cái.

“Tiểu thư, làm ngươi ủy khuất.” Thiên Hương đi vào bên người Ngọc Vô Hà: “Tiểu thư yên tâm, rất nhanh, Thiên Hương sẽ làm cho nơi này rực rỡ hẳn lên! Làm cho tiểu thư ở thật thoải mái!”

“Hảo, Thiên Hương nhà chúng ta khéo tay, hôm nay có cơ hội ta vẫn muốn kiến thức một chút, ngươi nên hảo hảo biểu hiện một phen!” Ngọc Vô Hà nói xong, thấy xa xa một người nam nhân đi tới, nếu nàng nhớ không lầm, hẳn là quản gia Ngọc phủ.

Chính là, tới cũng thực chậm.

“Tiểu nhân gặp qua đại tiểu thư!” Nhân Ngọc đã nhìn mọi chuyện xảy ra ngoài cửa Ngọc phủ, đối với Ngọc Vô Hà nhưng thật ra tôn kính rất nhiều, chính là trong ánh mắt hơi hơi buông xuống, không dám nhìn thẳng Ngọc Vô Hà lại tràn đầy ngoan độc.

“Ngươi là quản gia Ngọc phủ?” Ngọc Vô Hà không chút để ý hỏi, hoàn toàn không đem Nhân Ngọc để vào mắt. Mà Nhân Ngọc ngoan độc, cũng không tránh được ánh mắt của nàng.

“Lão gia bảo tiểu nhân lại đây nhìn một chút xem tiểu thư cần cái gì?” Quản gia nói xong, vụng trộm đánh giá Ngọc Vô Hà, chỉ thấy xiêm y hoa lệ trên người nàng, cao quý lại không mất nét tao nhã, một cỗ hơi thở bình tĩnh quanh quẩn ở trên người nàng.

Ngọc Vô Hà hơi hơi nhìn quét qua sân liếc mắt một cái, thản nhiên nói: “Quản gia cảm thấy, trong viện này thiếu một chút cái gì đâu?” Vươn tay tiếp nhận trà Diệu Ngôn từ bên ngoài bưng tới, Ngọc Vô Hà nhẹ nhàng mở nắp, chậm rãi nhấp một ngụm: “Quản gia, ngươi nói thử xem, thiếu cái gì?”

“Tiểu nhân, cái này đi nói cho phu nhân bổ sung!” Quản gia nói xong, đã nghĩ rời đi.

“Quản gia còn muốn chạy sao?” Ngọc Vô Hà chậm rãi buông chén trà, nhẹ nhàng nói: “Quản gia cảm thấy còn đi được sao? Còn có thể đi báo tin cho người mà ngươi kêu là phu nhân sao?”

Ngọc Vô Hà nói xong, cái chén trong tay giống như có thêm 1 con mắt, hung hăng nện ở trên đầu quản gia. Nước trà nóng bỏng cơ hồ nóng rớt một tầng da của quản gia.

“Đại tiểu thư, tiểu nhân làm sai cái gì mà tiểu thư muốn đánh muốn giết tiểu nhân?” Quản gia che đầu, đau kêu oa oa, nhìn Ngọc Vô Hà, thân mình không khỏi run run.

“Ha ha!” Ngọc Vô Hà ha ha cười: “Ta đây hỏi ngươi, phu nhân trong miệng ngươi là ai?”

“Phu nhân, phu nhân…” Quản gia cứng họng.

“Hừ!” Ngọc Vô Hà hừ lạnh, đứng lên, nâng lên chân, một cước đá vào ngực quản gia, gầm lên: “Một cái di nương thấp kém, khi nào thì được gọi là phu nhân?”

Quản gia khi nào nghĩ đến, Ngọc Vô Hà sẽ cường hãn như vậy, vì một cái xưng hô liền đem hắn đánh thành trọng thương. Một cước kia cũng không nhẹ a, giờ phút này chỗ trái tim thật sự rất đau.

Ngọc Vô Hà đá quản gia xong, lại thản nhiên nở nụ cười: “Quản gia, một cước này đá thoải mái không, nếu không thoải mái, bổn tiểu thư thêm cho hai chân, như thế nào?”

“Tiểu thư làm gì tức giận!” Quản gia có chút sắc mặt tái nhợt: “Này Sở di nương tôn xưng phu nhân là lão gia cho phép, chẳng lẽ tiểu thư muốn vì một việc nhỏ như vậy mà làm tổn hại tình cảm giữa tiểu thư và lão gia sao?”

Quản gia nói vừa xong, Ngọc Vô Hà liền cười ha ha, giống như hắn đang kể một chuyện cười, một tay che miệng, một tay ôm thắt lưng, Ngọc Vô Hà cười đủ, nói: “Tình thân nhân, ta lớn như vậy mới nghe được một chuyện tức cười như vậy đó!”

Sớm biết rằng hắn sẽ lấy đủ thứ cớ, nhưng thật ra không nghĩ tới còn lấy tình thân nhân ra nhắc nàng. Chẳng lẽ mắt hắn bị mù, lỗ tai bị điếc, không thấy nàng ở ngoài cửa lớn Ngọc phủ làm gì sao?

Lời của Ngọc Vô Hà, làm cho quản gia giật mình sợ hãi.

Nay Ngọc gia không có một người làm quan tại triều, lão gia bị bãi quan, thiếu gia cũng bị bãi quan, lão thái thái cũng bị triệt hồi thụy hào. Tình cảm như thế nào tốt đâu.

Ngọc Vô Hà thấy quản gia không nói, thở dài: “Ai, Sở di nương thật đúng là đáng thương a, cả đời làm di nương, cuối cùng được làm phu nhân giả vài ngày, kết quả ta đến đây, lại đem nàng đánh về nguyên hình, nga không, quả thực so với đánh về nguyên hình còn thê thảm hơn a!”

Ngọc Vô Hà tự bản thân nói xong, hoàn toàn coi thường quản gia bị tức đến sắc mặt trắng bệch, thượng khí không tiếp hạ khí.

“Quản gia, ngươi như thế nào không nói lời nào?” Ngọc Vô Hà nói xong, nhấc chân, không chút để ý nói: “Chẳng lẽ một cước vừa rồi rất nhẹ, quản gia còn muốn thử xem?”

“Tiểu thư, tiểu thư, tiểu nhân là phụng mệnh lão gia, lại đây nhìn xem có cái gì cần giúp không, tiểu thư tạm tha tiểu nhân đi!” Quản gia nói xong, từng bước lui về phía sau.

“Quản gia, trở về nói cho lão bất tử kia, về sau không có sự cho phép của ta, bất luận kẻ nào cũng ko được bước vào viện này một bước, nếu không…” Ngọc Vô Hà giơ tay lên, một cái ghế đá bên cạnh nháy mắt vỡ nát văng ra khắp nơi.

Quản gia bị dọa hồn phi phách tán, hắn chính là một quản gia, còn không muốn chết a.“Là là, tiểu nhân nhất định sẽ nói cho lão gia!”

Quản gia nói xong, đã nghĩ chạy.

“Chậm đã!” Ngọc Vô Hà hét lớn một tiếng, ngăn trở quản gia chạy trối chết.

Quay đầu nhìn về phía Ngọc Vô Hà: “Tiểu thư còn có gì phân phó?”

“Nghe nói tạp dịch phòng có một nha hoàn kêu Hinh Nhi, nha hoàn này ta muốn, một lát nữa nhớ kỹ mang nàng bình yên vô sự đến đây, về sau nàng chính là đại nha hoàn ở đây, nếu ai dám khắt khe với nàng, ta nhất định sẽ làm người nọ máu tươi đương trường, chết không có chỗ chôn!”

Ngọc Vô Hà ánh mắt tựa như một cây đao sắc bén vô cùng, thẳng tắp đâm vào trong lòng quản gia, làm cho hắn cơ hồ hít thở không thông.

“Là, tiểu nhân đi làm ngay.” Quản gia thấy mình tránh thoát một kiếp, nhanh chóng xoay người chạy.

Thấy người đi xa, Thiên Hương nhịn không được vỗ tay: “Tiểu thư, ngươi vừa mới thật lợi hại, loại tiện nhân này, phải hảo hảo thu thập, nhất là một cước kia, một chút cũng không đủ nặng!”

“Còn chưa đủ nặng sao, ta cơ hồ dùng hết toàn lực đâu?” Ngọc Vô Hà rất là vô tội nói xong, chọc Thiên Hương cười ha ha, Diệu Ngôn cũng hé miệng cười khẽ.

Bên này không khí hoà thuận vui vẻ, bên kia đã có người ngồi ko yên.

Ngọc Lăng Thiên ngồi ở trên ghế, nghe quản gia thêm mắm thêm muối bẩm báo, thiếu chút nữa tức giận vọt vào hậu viện, đem nghiệt nữ Ngọc Vô Hà một chưởng đánh chết.

Sở thị đoan đoan chính chính ngồi, không nói gì, nhưng là trong con ngươi ôn hòa kia, từng trận sát khí thổi qua. Nhiều năm như vậy, nhiều năm như vậy, nàng tại Ngọc phủ này chính là một cái hàng giả, hàng giả…..

Hận, như thế nào có thể không hận……

Ngoài cửa Ngọc phủ

Hỉ Nhi nhìn trái nhìn phải, rốt cục gặp một đám người. Nâng nâng, khiêng khiêng, sải bước đi đến, vừa thấy Hỉ Nhi, người đầu lĩnh hỏi: “Là Ngọc tiểu thư cho ngươi tại đây chờ chúng ta sao?”

“Đúng vậy, đúng vậy!” Hỉ Nhi nhanh chóng gật gật đầu, mang theo những người này hiên ngang đi vào Ngọc phủ.

Chính là, luôn luôn có vài người thích tìm phiền toái.

“Hỉ Nhi, thật sự lớn mật a, dám tùy tiện mang người vào trong phủ, người tới, đem những người này đuổi ra ngoài cho ta, sau đó đánh gãy chân nha hoàn này cho ta, bán vào kỹ viện!”

Người này không ai khác, đúng là tiểu nhi tử của Sở thị, tiểu đệ đệ của Ngọc Hoài Cung, bảo bối nhỏ tuổi nhất của Ngọc Lăng Thiên, Ngọc Hoài Viễn, năm nay mười hai tuổi.

“Tam thiếu gia, những người này là đại tiểu thư mời về, ngươi trăm ngàn đừng ngăn cản!” Hỉ Nhi cố lấy sức, lớn tiếng nói: “Tiểu thư nói, nếu ai ngăn cản các ngươi, các ngươi cứ việc đánh!”

Hỉ Nhi nói xong, lấy ra ngọc bội Thiên Hương đưa cho nàng.

Người đầu lĩnh vừa thấy, lạnh lùng nói: “Là, ai cản đường liền đánh!”

Đừng nhìn Ngọc Lăng Thiên thiếp thất thông phòng rất nhiều, nhưng người vì hắn sinh hạ con trừ bỏ một vị Thiết di nương đã chết, sinh hạ nhị thiếu gia Ngọc Hoài An hai mươi lăm tuổi. Các di nương khác đều sinh nữ nhi, nếu không chính là sau khi sinh con trai xong liền mạc danh kỳ diệu chết.

Ngọc Hoài Viễn từ nhỏ đã được mọi người che trở trong lòng bàn tay, ai dám ko nghe lời hắn, ngay cả Ngọc Lăng Thiên cũng chìu theo ý hắn, ở Ngọc phủ hoành hành ngang ngược, hiện tại bị người nói như vậy, tức đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, đối với gã sai vặt bên người quát: “Sơ Nhất, Sơ Nhị, hai người các ngươi là người chết hả, gia các ngươi bị người khi nhục, ngươi còn không động thủ cho gia, đánh gãy chân chó của bọn họ, ném ra Ngọc phủ!”

Sơ Nhất, Sơ Nhị nghe vậy, tiến lên nghĩ cho người đầu lĩnh một chưởng, nhưng là ngay cả xiêm y của nam nhân kia đều không đụng tới, chỉ nghe thấy răng rắc một tiếng, cánh tay Sơ Nhất cùng Sơ Nhị bị chặt đứt.

Nam nhân dùng sức vung, Sơ Nhất cùng Sơ Nhị ngạnh sinh sinh bị quăng ra ngoài. Ngã xuống đất không dậy nổi, cái mũi, ánh mắt, lỗ tai đều bắt đầu đổ máu, hiển nhiên bị thương không nhẹ, cách cái chết không xa.

“Ngươi, ngươi, ngươi, lá gan thật lớn, dám ở Ngọc phủ hành hung!” Ngọc Hoài Viễn bị chọc tức, ngón tay chỉ vào nam nhân đều run run không thôi.

“Cút ngay, nếu không kết cục của bọn họ rất nhanh sẽ nghiệm chứng ở trên người ngươi!” Nam nhân lạnh như băng nói, ánh mắt giống một phen lợi kiếm, cơ hồ đâm xuyên qua trái tim Ngọc Hoài Viễn.

Nam nhân nói xong, không thèm nhìn Ngọc Hoài Viễn, xoay người đối Hỉ Nhi nói: “Còn thỉnh cô nương dẫn đường, miễn cho tiểu thư nhà ta chờ sốt ruột!”

Vì một người không ra gì mà chậm trễ việc của tiểu thư, đừng nói tiểu thư sẽ trách cứ hắn, chính là trở lại Như Ý các, có người cũng sẽ thu thập hắn.

“Là, là, tiểu ca đi theo ta!” Hỉ Nhi nói xong, dẫn nam nhân cùng mọi người phía sau hắn, vội vàng hướng hậu viện đi đến.

Lưu lại Ngọc Hoài Viễn một mình đứng ở trong đại sảnh, tức giận đến đẩy ngã ghế, bàn, bình hoa, còn không hết giận.

Hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho những người đó, nhất định sẽ không.

Chính là hiện tại việc quan trọng nhất là đi xem ruốt cuộc ai ko có mắt dám đem Ngọc Hoài Viễn hắn không để vào trong mắt…

Hậu viện, Ngọc Vô Hà nhẹ nhàng cử động cánh tay trái, ý đồ chậm rãi thích ứng đau đớn, không thể không nói, thuốc của Quân Lưu Thương tốt lắm, mới bôi một lần cánh tay tựa hồ so với buổi sáng tốt hơn rất nhiều.

 “Tiểu thư!”

Ngọc Vô Hà quay đầu, chỉ thấy một nam nhân đứng ở cửa viện, nước mắt lưng tròng nhìn nàng. Ngọc Vô Hà vui vẻ, có chút kích động kêu: “Vân Phàm, ngươi đã về rồi!”

Ngọc Vô Hà nhìn trái nhìn phải, không có gặp một người khác, khó hiểu hỏi: “Vân Phi đâu?”

“Tiểu thư, là ta trở về, Vân Phi rất nhanh sẽ về.” Mục Vân Phàm nhìn Ngọc Vô Hà, cơ hồ muốn khóc. Lập tức cảm thấy nam tử hán đại trượng phu, khóc thật khó coi.

“Còn muốn khóc a!” Ngọc Vô Hà thấy Mục Vân Phàm đỏ hốc mắt, trêu ghẹo nói: “Ngay cả Mặc Hàm nhỏ như vậy đều biết nói, nam tử hán đại trượng phu, đổ máu không đổ lệ, ngươi cũng không thể ở trước mặt 1 đám nữ nhân chúng ta khóc, bằng không Mặc Hàm hội cười ngươi!”

Mục Vân Phàm xấu hổ cười cười, nào thấy nét lạnh như băng vừa rồi.“Tiểu thư, ta đem này nọ mang đến.” Nhìn quét sân rách nát một vòng, mày mặt nhăn thật nhanh: “Tiểu thư, ngươi sẽ ở nơi này a?”

“Đúng vậy, làm sao?” Ngọc Vô Hà không chút để ý hỏi.

“Hừ, địa phương rách nát như vậy, thật muốn một phen hỏa thiêu” Mục Vân Phàm nói xong, quyền đầu dùng sức đánh vào cây cột bên người, một trận tro bụi lả tả rớt xuống trên đầu hắn, chọc Ngọc Vô Hà cười ha ha.

“Tốt lắm, ta cũng không ủy khuất, ngươi ủy khuất cái gì.” Ngọc Vô Hà động thủ phủi đi tro bụi trên đầu Mục Vân Phàm: “Nhanh đi thu thập một chút, bằng không tiểu thư nhà ngươi buổi tối ngay cả chỗ ngủ đều không có!”

“Nhưng là?” Mục Vân Phàm vẫn là cảm thấy, Ngọc Vô Hà ở chỗ như vậy thật ủy khuất .

“Không có nhưng là.” Ngọc Vô Hà vỗ vỗ bả vai Mục Vân Phàm: “Tin tưởng ta, một ngày nào đó, ta sẽ phóng một phen hỏa, đem nơi này thiêu sạch sẽ, sau đó tạo ra địa bàn của Ngọc Vô Hà ta!”

Mục Vân Phàm nghe, gật gật đầu: “Tiểu thư, ta tin tưởng ngươi, nhất định có thể!”

“Nhanh chút thu thập đi!” Ngọc Vô Hà chỉ huy: “Trước đem phòng ở bên kia thu thập, sau đó đem đồ dùng cần thiết vào, thuận tiện sửa lại cửa sổ bị rớt này!”

Ngọc Vô Hà suy nghĩ một chút, có năm phòng, nàng cùng Mặc Hàm một phòng, nương một người một phòng, Thiên Hương cùng Diệu Ngôn, Tri Thư, Tri Họa một phòng, Hỉ Nhi, Hinh Nhi, Bình Nhi một phòng, Phúc thúc cùng Mị Ảnh một phòng.

Tuy rằng chặt một chút, cũng tạm chấp nhận đi. Nhưng là, lại ngay cả chỗ ăn cơm đều không có.

Ngọc Vô Hà suy nghĩ một chút: “Vân Phàm, ngươi nói chúng ta tại góc kia dựng một chỗ ăn cơm được không, về phần ăn cái gì, chúng ta có thể kêu hàng hóa lâu đưa tới! Thứ nhất, không cho người có tâm bất cư cơ hội nào giở trò trên thức ăn, thứ hai ta muốn tốc chiến tốc thắng, ở trước lễ mừng năm mới, đem mọi chuyện giải quyết xong, trở lại Đoạn phủ qua năm mới.”

“Tiểu thư, ta nghe lời ngươi, ngươi nói được liền được!” Mục Vân Phàm nghĩ tại cái góc sáng sủa kia dựng một cái lều tranh, ba mặt vây mấy tầng vải bố, bên trong thêm cái bàn, vài cái ghế, buổi tối cùng nhau vây quanh, ăn cơm ngon canh ngọt, cũng không sai.

Hỉ Nhi nhìn những người đó đâu vào đấy đem một đống thứ gì đó trong phòng khiên ra, sau đó rất nhanh quăng ra Ngọc phủ, lại lập tức đem tro bụi trong phòng quét dọn. Tốc độ mau làm cho nàng trợn mắt cứng lưỡi.

Có người mang theo thùng nước hỏi: “Cô nương, nơi nào có nước ấm?”

“Đi theo ta!” Hỉ Nhi nói xong, nhanh chóng mang theo vài người đi đại trù phòng.

Đại trù phòng, giờ phút này lại trong tình trạng nước sôi lửa bỏng, gần giữa trưa, chủ tử các viện đều phải dùng ngọ thiện, mà Tri Thư tay cầm roi, nếu ai dám không nấu nước, liền cho nàng một roi, đánh cho mấy nha hoàn bà tử này giận mà không dám nói gì.

Thời điểm Hỉ Nhi đi vào, Bình Nhi nhanh ra nghênh đón: “Đến lấy nước ấm?”

Lúc nảy trên đường đến phòng bếp, Bình Nhi khó hiểu hỏi Tri Thư, vì sao phải nấu nước ấm. Biết Thư hừ một tiếng, nói, sân tồi tàn như vậy làm sao cho người ở được, tiểu thư tự nhiên muốn đem bên trong làm cho sạch sẽ, sau đó thay cái mới.

Lúc ấy nàng liền cảm thấy, tiểu thư thật sự là thần nhân.

“Đúng vậy” Hỉ Nhi tới gần Bình Nhi, nhỏ giọng nói: “Bình Nhi, ngươi không biết, tiểu thư đem mọi thứ bên trong đều bỏ, ngay cả phòng phu nhân mọi thứ đều bỏ, tiểu tỷ tỷ nói, mấy thứ cũ nát đó bỏ là vừa!”

“Phu nhân nói sao?” Bình Nhi quan tâm nhất vẫn là ý tưởng của Ngọc phu nhân.

“Phu nhân nói bỏ liền bỏ! Bỏ hết liền xem như cùng quá khứ nhất đao lưỡng đoạn, tái vô liên quan*.”

(*) Một đao cắt thành 2 đoạn, từ nay ko còn liên quan gì nhau.

Bình Nhi bỗng nhiên cảm thấy cái mũi đau xót, run run nói: “Ngày tốt của phu ngân cuối cùng cũng đến! Ngươi mau dẫn các nàng mang nước đi, đừng chậm trễ chuyện của tiểu thư.”

“Ai!” Hỉ Nhi lên tiếng, thuận tiện cũng mang theo 1 thùng nước ấm, chạy nhanh về hướng hậu viện, chính là khi đi ngang qua một tòa núi giả, trong núi giả truyền đến thanh âm.

“Các ngươi biết không, Sở công tử đến từ hôn?”

“Sở công tử nào, từ hôn ai a?”

“Còn có Sở công tử nào, Sở Tiếu Lâu Sở công tử a, là người đính hôn cùng đại tiểu thư đó!”

Hỉ Nhi ko thể nghe tiếp nữa, vứt thùng nước trên mặt đất, nhanh chóng hướng hậu viện chạy tới.

Hết chương 35

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

3 thoughts on “ĐPNCD Chương 35

  1. Thank nang nha!

  2. thj mãi hôm nay mới vào thăm nàng được, *chạy lại, ôm ôm*
    tks nàng nha!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s