Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 38

Để lại bình luận

Editor: Nhan Nhã Quân

“Lưu ý?” Ngọc Vô Hà cười lạnh. “Nhị muội nhanh mồm nhanh miệng, lại cực có chủ kiến, còn cần ta lưu ý sao? Nhị muội, ngươi nói phải ko!”

Ngọc Chỉ Lôi thấy Ngọc Vô Hà tựa tiếu phi tiếu nhìn mình, cắn răng, u oán nói: “Muội muội nào dám!”

“Không dám sao?”  Ngọc Vô Hà thuận thuận tóc, tiếp theo nói: “Vì sao ta vừa mới thấy ngươi cùng Sở Tiếu Lâu mắt đi mày lại, kia kêu một cái tình chàng ý thiếp, người không biết còn tưởng rằng muội muội ngươi là nữ tử trong kỹ viện, ngươi ko cảm thấy hổ thẹn một chút nào sau!”

Ngọc Vô Hà lời này nói rất nặng, căn bản là không có cho Ngọc Chỉ Lôi lưu một chút mặt mũi. Hơi hơi ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt trắng bệch của Ngọc Chỉ Lôi, Ngọc Vô Hà tay phải nhẹ nhàng đập vào trên bàn, phát ra rất nhỏ tiếng vang.

Ngọc chỉ lôi nhìn Ngọc Vô Hà, nước mắt ở hốc mắt vòng vo chuyển, lại nhìn về phía di nương mình, thấy nàng cũng mặt trắng bệch, ngay cả thân mình đều nhịn không được run run.

Ngọc Chỉ Lôi trong lòng sợ hãi, bùm một tiếng quỳ trên mặt đất: “Đại tỷ tỷ, muội muội biết sai, muội muội về sau cũng không dám nữa!”

“Cũng không dám nữa?” Ngọc Vô Hà không tin hỏi: “Nhưng là, ta tựa hồ quên hỏi muội muội, ngươi cùng con của quản gia lại tính thế nào?”

Ngọc Vô Hà lời này vừa nói ra, cả sảnh đường giật mình.

Ngọc Chỉ Lôi lại nhịn không được run run thân mình, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt một mảnh, nhìn Ngọc Vô Hà trong con ngươi hiện lên hận, hiện lên oán, hiện lên một chút sát khí.

“Tỷ tỷ, ngươi đây là muốn hủy muội muội sao?” Ngọc Chỉ Lôi run run thân mình, run rẩy nói: “Muội muội luôn luôn theo khuôn phép, làm sao dám làm chuyện cẩu thả như vậy!”

“Hủy ngươi?” Ngọc Vô Hà lạnh lùng cười, đứng lên, đi đến bên người Ngọc Chỉ Lôi, không hề cảm tình nói: “Ta đây hỏi ngươi, vòng cổ bằng vàng trên cổ ngươi là ai đưa ?”

Ngọc Chỉ Lôi kinh ngạc chạm vào vòng cổ, trong lúc nhất thời, trên mặt đủ mọi màu sắc, rắc rối phức tạp: “Tỷ tỷ, này, này…”

Nàng muốn nói dối, nhưng là biểu tình của Ngọc Vô Hà tựa như có chứng cứ, làm cho nàng trong lòng không yên, hận không thể tươi sống đem Ngọc Vô Hà bóp chết!

“Vòng cổ này là hàng của Thư Thái các, một năm chỉ làm 120 cái, một cái năm trăm lượng, hơn nữa mỗi cái đều có kí hiệu riêng, người đi mua, Thư Thái các cũng sẽ ghi lại tư liệu để bảo tồn!

Mà vòng cổ này của ngươi là ngày 28 tháng 11 đi mua, con quản gia, Ngọc Phong Nguyệt đầu tháng chạp đưa cho ngươi, vừa vặn ngày đó là sinh nhật ngươi, đêm đó ở bên tiểu hồ Ngọc phủ, các ngươi tình chàng ý thiếp, rất tiêu dao!”

Ngọc Chỉ Lôi đỏ hốc mắt, nước mắt một giọt một giọt rơi xuống, Trần di nương chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, một chút lại một chút đánh vào trên thân thể của nàng. Rơi lệ đầy mặt: “Di nương bình thường như thế nào dạy ngươi, ngươi đều như gió thổi bên tai!”

“Di nương, di nương, ta biết sai rồi, di nương, ta biết sai rồi!” Ngọc Chỉ Lôi ôm lấy Trần di nương, khóc thành một đoàn.

“Đại tiểu thư, đại tiểu thư, tha Chỉ Lôi đi, đứa nhỏ này bị ta chìu hư rồi, đều là ta không tốt, đại tiểu thư muốn trừng phạt liền trừng phạt ta đi, đại tiểu thư, van cầu ngươi tha cho Chỉ Lôi!” Trần di nương đẩy ra ngọc chỉ lôi, đi đến Ngọc Vô Hà bên người, ôm lấy Ngọc Vô Hà chân, khóc rống lưu nước mắt.

“Tha nàng, tại sao phải tha?” Ngọc Vô Hà nói xong, dùng sức tránh khỏi Trần di nương, sau đó đi trở về ghế, ngồi xuống. Hỏi Ngọc Lăng Thiên ở một bên sắc mặt xanh mét, thân mình đều run run.“Phụ thân, ngươi nói phải như thế nào xử trí nhị muội muội đâu?”

Ngọc Lăng Thiên run run thân mình, răng nanh đều cắn kêu kẽo kẹt, có thể thấy được hắn đã ẩn nhẫn rất nhiều mới không bộc phát tức giận. Run run vươn tay, chỉ vào Ngọc Vô Hà, run giọng hỏi: “Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

Ngọc Vô Hà nhìn Ngọc Lăng Thiên bị tức không nhẹ, ha ha nở nụ cười, cười thoải mái, cười bừa bãi: “Làm cái gì, chẳng lẽ biểu hiện của ta còn chưa đủ rõ ràng sao?”

“Vô Hà, Ngọc phủ này dù thế nào cũng là nhà của ngươi!” Ngọc Lăng Thiên tận tình khuyên bảo, hy vọng Ngọc Vô Hà có thể xem xét lại vì Ngọc gia cân nhắc một ít.

“Nhà của ta? Thật là nhà của ta sao?” Ngọc Vô Hà thì thào tự nói, lập tức ánh mắt sắc bén mới quét về phía mọi người, đứng lên, vươn tay chỉ vào các nàng, hướng Ngọc Lăng Thiên quát: “Ngươi xem xem các nàng, một đám di nương, một đám thứ xuất*, nhưng là, các nàng ăn mặc, như thế nào không phải là quần áo đương thời tối lưu hành sao, mà nương ta, Ngọc phủ chính thất, đường đường tiểu thư con chính thê của tướng quân phủ, ở là chỗ nào, ăn là cái gì, mặc lại là cái gì?”

(*) con của thiếp

Khi Ngọc Vô Hà tức giận nói, một chưởng đem bàn trà trước mặt Ngọc Lăng Thiên chém thành mấy khối.

“Ta, ta, ta!” Ngọc Lăng Thiên lắp bắp, nửa ngày cũng ko tìm được thanh âm của mình.

“Ngươi cái gì, ngươi có tư cách là trượng phu sao?” Ngọc Vô Hà nói xong, nhìn chằm chằm Ngọc Lăng Thiên trong con ngươi mang theo trào phúng, tiếp tục nói: “Biết ta vì sao không trực tiếp mang đi nương ta, mà phải đến ở Ngọc phủ không?

Ta muốn hủy nơi này, ta muốn hủy các nàng, để cho các nàng đi ở trên đường cái, bị người ta quăng trứng thối, chọi đồ ăn hư, cho các ngươi cũng nếm thử tư vị nghìn người chỉ, vạn nhân mắng!”

“Ngươi, ngươi” Ngọc Lăng Thiên, cấp hỏa công tâm, phun ra một búng máu. “Ngươi ngươi, hảo ngoan tâm, nơi này nói như thế nào cũng nuôi ngươi mười mấy năm, ngươi cũng có thể xuống tay!”

Nhóm di nương trong lúc nhất thời bối rối không thôi, muốn tiến lên, nhưng thấy Ngọc Vô Hà tựa tiếu phi tiếu, lại rụt trở về. Mấy tiểu thư cũng vậy, tuy rằng lo lắng, cũng không dám đứng ra.

“Lão gia!” Sở thị tại Ngọc gia vẫn làm đương gia, thấy Ngọc Lăng Thiên hộc máu, bối rối tiến lên đỡ hắn: “Lão gia, đừng tức giận, đừng tức giận, ngươi nếu có cái gì không hay xảy ra, chúng ta phải sống như thế nào!”

Ngọc Lăng Thiên cầm tay Sở thị, lắc đầu: “Không có việc gì, không có việc gì, có ta ở đây, nàng không dám làm gì các ngươi!” Ngọc Lăng Thiên nói xong, trong lòng cũng không dám xác định.

Hiện tại Ngọc Vô Hà căn bản là không có đem hắn, đem Ngọc gia này để vào mắt.

Nàng trở về, muốn hủy Ngọc gia, hủy mọi người, lấy lại những thứ của nàng, của nương nàng. Ngọc Lăng Thiên nghĩ vậy, ngực một đoàn hỏa như thế nào cũng tiêu không được, ngụm ác khí kia như thế nào cũng không thể nuốt đi xuống, cũng lên không được. Nghẹn ở yết hầu, cơ hồ làm cho hắn hít thở không thông.

Nhìn về phía Ngọc Vô Hà trong con ngươi không có 1 chút cảm tình, có chính là hận cùng oán.

Ngọc Vô Hà nhìn bộ dáng Ngọc Lăng Thiên ra vẻ thương tâm, trong lòng khinh thường: “Hộc máu, thực đáng tiếc, ta còn nghĩ ngươi không thể chấp nhận đến nổi hôn mê?” Nói xong che miệng ha ha cười rộ lên.

“Ngươi, ngươi, ngươi này nghiệt súc! Ngươi bất hiếu!” Ngọc Lăng Thiên không nghĩ tới Ngọc Vô Hà căn bản là không thèm cho hắn 1 chút mặt mũi, trước mặt nhiều người như vậy nguyền rủa hắn.

 “Bất hiếu! “Ngọc Vô Hà ha ha cười rộ lên: “Ngươi nói ta bất hiếu, nhưng là phụ thân đại nhân, ngươi cẩn thận ngẫm lại, ngươi có từng làm cái gì cho ta chưa?”

Ngọc Vô Hà nói xong, thấy mặt Ngọc Lăng Thiên run rẩy lợi hại, tiếp tục nói: “Đừng tưởng rằng trên thế giới này chỉ có bất hiếu, lại quên còn có bất từ*, làm phụ thân người ta nhưng không làm tròn trách nhiệm phụ thân, tùy ý để đích nữ bị thứ xuất khi nhục, ngươi còn hy vọng ta và ngươi giảng đạo hiếu sao?”

(*) Mời xem lại chương 32🙂

“Mẫu thân, Mặc Hàm đói bụng!” Vẫn ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế Ngọc Mặc Hàm ngọt nị nị nói một tiếng, nhìn về phía Ngọc Vô Hà con ngươi tràn ngập đau lòng.

Ngọc Vô Hà ngoái đầu nhìn lại, nhìn về phía Ngọc Mặc Hàm, trong mắt đầy sủng nịch: “Cùng Diệu Ngôn trở về, một hồi Phúc gia gia liền đem đồ ăn mang về đến!”

“Mẫu thân?” Ngọc Mặc Hàm đáng thương hề hề nhìn về phía Ngọc Vô Hà, hắn muốn mẫu thân trở về cùng hắn.

“Trước cùng Diệu Ngôn trở về, tin tưởng mẫu thân, mẫu thân sẽ không để cho bất luận kẻ nào khi nhục mẫu thân!” Ngọc Vô Hà vỗ vỗ đầu Ngọc Mặc Hàm: “Đi đi, mẫu thân xong chuyện, sẽ trở về tìm ngươi!”

Diệu Ngôn nắm tay Ngọc Mặc Hàm, Ngọc Mặc Hàm bước đi chầm chậm nhìn Ngọc Vô Hà, rồi biến mất ở chỗ hành lang gấp khúc.

“Đại tỷ tỷ!” Một tiểu cô nương mặc áo xanh đi ra, đi đến trước mặt Ngọc Vô Hà: “Tiểu Mặc Hàm mấy tuổi?”

Ngọc Vô Hà nhìn nàng, trong lòng suy nghĩ thân phận của nàng, Ngọc phủ thất tiểu thư Ngọc Phán Nhu, con của Thiết di nương đã mất, năm nay mười hai, tuy rằng còn chưa trổ mã, nhưng là khuôn mặt xinh đẹp không khó nhìn ra, nàng sau khi lớn lên nhất định là mỹ nhân.

“Thất muội muội, Mặc Hàm năm tuổi, về sau ngươi không có việc gì có thể đi tìm hắn ngoạn! “Ngọc Vô Hà nói xong, nhớ rõ trong tư liệu nói thất muội muội này rất là thông minh, không có di nương bảo hộ lại có thể sống tới hôm nay, không phải chuyện dễ.

Tuy rằng nàng có một thứ xuất ca ca, nhưng là nhị ca Ngọc Hoài An kia cũng rất thành thật, người khác nói cái gì, chính là cái đó, nói trắng ra là thiếu tâm nhãn.

Ca ca như vậy nàng còn có thể trông cậy vào sao?

“Thật vậy chăng?” Ngọc Phán Nhu kinh hỉ vạn phần nhìn Ngọc Vô Hà, trong lòng bất an không yên rốt cục chậm rãi lắng đọng lại.

“Là, ngươi hiện tại đi tìm hắn đi!” Ngọc Vô Hà nói.

“Đại tỷ tỷ, ta đây đi ngay!” Ngọc Phán Nhu nói xong, hướng Ngọc Vô Hà hơi hơi cúi người, sau đó chạy đi ra ngoài.

Thẳng đến chạy ra đại sảnh, Ngọc Phán Nhu mới tựa vào trên cây cột thở.

Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật.

May mắn nàng nghĩ đến tiểu Mặc Hàm, bằng không chuyện tình năm đó, nàng phải như thế nào nói cho đại tỷ tỷ.

Đại sảnh yên tĩnh, tràn ngập hơi thở tử vong.

Ngọc Vô Hà lạnh nhạt ngồi ở chủ vị, Ngọc Lăng Thiên ngồi ở một bên khác, Sở thị giúp hắn thuận khí, nhìn mặt hắn đỏ lên, một hồi xanh, một hồi tím, hiển nhiên bị tức không nhẹ.

Ngọc Lăng Thiên ở quan trường lăn lộn vài chục năm, tuy rằng tầm thường vô vi, khả hắn biết ăn nói, nhất là hữu Thừa tướng, bị hắn xoay vòng vòng.

Vừa là cậu, vừa là cha vợ, Sở Nam Sơn đối với hắn cùng với con rể khác tự nhiên là không đồng dạng.

Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày như vậy, chính nữ nhi hắn sẽ đem hắn bức đến tình thế này, lui không được, tiến cũng không được.

“Vô Hà, ngươi xem mọi người đều mệt mỏi, để cho bọn họ đi nghỉ tạm đi!” Ngọc Lăng Thiên có chút suy yếu nói.

“Để cho bọn họ đi nghỉ ngơi, phụ thân cảm thấy khả năng sao?” Ngọc Vô Hà không nhanh không chậm nói, trong ánh mắt không chút nào che dấu trào phúng: “Kêu một tiếng phụ thân, ngươi cho là ta liền thực đem ngươi làm phụ thân rồi sao?”

“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?” Tay Ngọc Lăng Thiên buông ra lại nắm chặt, nắm chặt lại buông ra, lặp đi lặp lại vài lần, mới đem cơn tức ở ngực áp đi xuống.

“Mẫu thân ta năm đó có bao nhiêu đồ cưới?” Ngọc Vô Hà thản nhiên nói xong, trên mặt không mang theo một tia biểu tình, làm cho người ta nhìn không ra nàng rốt cuộc suy nghĩ cái gì.

Huống chi là nhìn trộm.

Sở thị vừa nghe, tay giúp Ngọc Lăng Thiên thuận khí cứng đờ, thân mình cũng cơ hồ xụi lơ.

Đồ cưới của An Hủy nhiều đếm không xuể, cơ hồ vô giá, mấy năm nay bị nàng một chút một chút chiếm đoạt, thậm chí là cửa hàng của nàng, hiện tại cũng của nàng (Sở thị).

Có chút bối rối nhìn về phía Ngọc Lăng Thiên, thấy Ngọc Lăng Thiên cũng nhìn về phía nàng, lập tức quay đầu, Sở thị kinh hãi lại hoảng hốt.

“Đồ cưới của mẹ ngươi đã muốn không còn…” Ngọc Lăng Thiên còn chưa có nói xong, chỉ cảm thấy trên mặt một trận đau đớn, vươn tay sờ, một tay máu.

“A” một tiếng kêu lên.

Không thể tin, cư nhiên có người làm hắn bị thương, hơn nữa người này còn là Ngọc Vô Hà.

“Đừng làm cho ta nói lần thứ hai, đem đồ cưới nương ta trả trở về, không thiếu một món, trước buổi tối đưa đến hậu viện, nếu không…” Ngọc Vô Hà thu hồi tay, trên tay còn có 1 tiểu đao mỏng như cánh ve.

“Ngươi!” Ngọc Lăng Thiên nhìn Ngọc Vô Hà, trong con ngươi hiện lên đau xót.

“Sở di nương, ta nghĩ nuốt hết đồ cưới của nương ta ngươi là người nhiều nhất, cho nên chuyện thu thập đồ cưới của nương ta liền giao cho ngươi, nếu thiếu một thứ, ta sẽ ngay tại trên người con ngươi lấy lại một thứ giống như vậy, thiếu 2 thứ, liền lấy hai thứ, hoặc là trực tiếp ở trên người bọn họ cắt một miếng thịt!” Ngọc Vô Hà nói xong, nhìn quét một vòng người ở trong phòng.

Sở thị bùm một tiếng quỳ trên mặt đất: “Đại tiểu thư, ngươi còn không bằng trực tiếp giết ta đi!” Mấy thứ kia, rất nhiều ở chỗ lão thái thái, một số nàng đưa cho vài vị di nương, còn một số nàng cầm lại nhà mẹ đẻ, một buổi trưa, nàng làm sao tìm đủ.

“Giết ngươi, quả thực tiện nghi ngươi.” Ngọc Vô Hà một cước đá vào trên ngực Sở thị. “Ta muốn đem tất cả thống khổ ngươi gây ra cho nương ta toàn bộ trả lại cho ngươi, cho ngươi so với nương ta càng thêm sống không bằng chết.”

Sở thị ăn đau, té ngã trên đất.

Ngẩng đầu nhìn Ngọc Vô Hà, há mồm liền muốn phản bác, Ngọc Vô Hà trực tiếp đá một cước vào trên mặt nàng: “Đừng ở chỗ này theo ta miệng lưỡi, ngươi cho là ngươi cùng lão thái bà thương lượng cái gì ta không biết sao, hừ, ta nguyên bản chính là muốn nhìn các ngươi tưởng diễn xiếc gì, kết quả làm ra Sở Tiếu Lâu! Ngươi cho là hắn đến từ hôn, ta sẽ xấu hổ đến phải lấy cái chết để tạ tội sao, Sở di nương, ngươi rất buồn cười!”

Sở thị nghe xong lời nói của Ngọc Vô Hà, hoảng sợ vạn phần, chuyện mà nàng nghĩ là vạn vô nhất thất*, đối với người này, cư nhiên không là cái gì. “Ngươi khi đó vì sao không vạch trần?”

(*) Không 1 chút sai lầm hay thất bại trong hàng vạn

“Vạch trần, ta vì sao phải vạch trần, bằng không Thượng phương bảo kiếm Tiên hoàng ngự ban như thế nào có thể gãy đâu?” Ngọc Vô Hà nói xong, đắc ý nhìn thoáng qua Thượng phương bảo kiếm gãy thành hai khúc. Nói tiếp: “Bất quá cũng đáng tiếc, nếu có Thượng phương bảo kiếm Tiên hoàng ngự ban có lẽ tương lai Hoàng Thượng sẽ hạ chỉ kêu  ta lưu cho các ngươi một mạng, đáng tiếc a, kiếm bị gãy!”

“Ngươi, ngươi. Ngươi.” Ngọc Lăng Thiên trừng mắt Ngọc Vô Hà, không kịp hô hấp, trực tiếp hôn mê bất tỉnh, cả người run rẩy.

“Ai nha, các ngươi còn thất thần làm cái gì, còn không chạy nhanh đi thỉnh đại phu, bằng không trúng gió, trò chơi này sẽ không hảo chơi!” Ngọc Vô Hà nói xong, cười ha ha, hướng hậu viện đi đến, thời điểm đi đến cửa đại sảnh nói: “Nhớ kỹ, trước khi trời tối đem đồ cưới của nương ta trả trở về, nếu không, các ngươi một cái cũng đừng mong chạy trốn!”

Ngọc Vô Hà cuồng ngạo cười, điểm ấy đồ cưới nàng còn không để trong mắt, nhưng là, nàng không muốn dùng đồ cưới của mẫu thân đến nuôi một đám ngọc trắng* này.

(*) Ngọc gia, tỷ gọi như vậy tỏ ý khinh thường.

Ngọc phủ, Ngọc gia, yên tâm, ta sẽ chậm rãi đùa chết các ngươi.

Thẳng đến thân ảnh Ngọc Vô Hà hoàn toàn không thấy, vài di nương cùng tiểu thư mới lên tiếng khóc lớn, hơn nữa Trần di nương cùng Ngọc Chỉ Lôi:

“Di nương, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, nàng sẽ không bỏ qua cho ta, nàng sẽ không bỏ qua cho ta!” Ngọc Chỉ Lôi nghĩ đến Ngọc Vô Hà lãnh khốc vô tình, cả người đều nhịn không được run run.

“Chỉ Lôi, chạy nhanh trở về, nhìn kỹ xem thứ nào là từ chỗ phu nhân đoạt đến, nhanh trả lại, hy vọng đại tiểu thư có thể xem ở phân thượng chúng ta chân thành một mảnh, tha chúng ta một mạng!” Trần di nương nói xong, cũng bất chấp Ngọc Lăng Thiên hôn mê bất tỉnh, nhanh chóng lôi kéo Ngọc Chỉ Lôi rời đi.

Các di nương khác cũng cùng chung ý tưởng, nhanh chóng rời đi!

Đại sảnh to như vậy, cũng chỉ còn lại Sở thị cùng Ngọc Lăng Thiên, còn có vài hạ nhân. Sở thị một bên khóc, một bên dùng sức ấn nhân trung của Ngọc Lăng Thiên.

“Ngạch…” Thẳng đến một hồi lâu sau, Ngọc Lăng Thiên mới chậm rãi thở.

“Lão gia, làm sao bây giờ, đại tiểu thư điên rồi, nàng nói, ta nếu không đem đồ cưới của phu nhân giao ra đây, sẽ cắt thịt trên người Tình nhi, Hoài Cung, Hoài Viễn, lão gia, làm sao bây giờ?” Sở thị nói xong, khóc ruột gan đứt từng khúc, thương tâm không thôi.

“Người tới, nhanh đi phủ Thừa Tướng, hỏi Thừa tướng đại nhân một chút, giải quyết việc này như thế nào?” Ngọc Lăng Thiên nhanh chóng mở miệng, kêu gã sai vặt chạy đi phủ Thừa Tướng cầu cứu.

“Lão gia?” Sở thị thật nhiều hi vọng giờ phút này Ngọc Lăng Thiên có thể dốc hết sức đảm đương, đem mọi tội lỗi đặt trên người, đáng tiếc, nàng đúng là vẫn thất vọng rồi.

“Trân Nhi, nhanh đi đem đồ của An Hủy sửa sang lại, sau đó đưa đi cho Vô Hà!” Ngọc Lăng Thiên nói xong, đột nhiên giống như già đi mười tuổi.

“Lão gia, trong lúc nhất thời ngươi bảo ta đi đâu tìm lại, bên trong đồ cưới của phu nhân có thứ tốt, ngươi xem cái nào vừa ý đều đem tặng cho người khác, ngươi chẳng lẽ muốn ta đi hỏi người ta đòi về sao?”

Sở thị nói xong, trong lòng nổi lên oán hận Ngọc Lăng Thiên.

Ngọc Lăng Thiên suy tư một hồi, nói: “Vô Hà lại không biết đồ cưới của An Hủy, ngươi đem đồ trong phòng đều cầm đi trả lại cho nàng đi!”

Sở thị thất vọng không thôi, trong lòng nói thẳng ba chữ hảo.

“Lão gia, nếu đại tiểu thư không thuận theo đâu?” Trong lòng Sở thị vẫn có chút bất an không yên, Ngọc Vô Hà này cũng không phải dễ hồ lộng như vậy.

“Chỉ cần nàng lấy không ra dánh sách đồ cưới của An Hủy, ta nghĩ nàng cũng không dám làm gì!” Ngọc Lăng Thiên có chút lo lắng nói.

“Nhưng là, có mấy thứ ở chỗ nương, ta…” Sở thị thực thông minh, nàng cũng không muốn đi chổ lão phu nhân rước lấy mất mặt.

“Chỗ nương, ta đi nói, ngươi chạy nhanh đi làm đi!” Ngọc Lăng Thiên thúc giục, hiện tại hắn gặp Ngọc Vô Hà đều đã đau đầu cùng hoảng hốt.

Hết chương 38

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s