Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 43

Để lại bình luận

Editor: Nhan Nhã Quân

Diệu Ngôn đi qua, đưa khăn tay cho nàng.“Tuệ nhi, đừng khóc, ngươi còn tiểu thư, ngươi còn có chúng ta!”

Tuệ nhi ngẩng đầu, nhìn bộ dáng chân thành của Diệu Ngôn, tiếp nhận khăn tay, thầm khóc không thôi.

Ngọc Vô Hà ôm chặt lấy Lưu mẹ, Lưu mẹ luôn chờ nàng a, tâm thật đau tựa như bị ai đâm một đao.

“Ta đào a, đào thật nhanh, tay chảy máu, nhưng là, ta không dám dừng, tiểu thiếu gia của ta hắn bị chôn ở dưới kia, chờ ta cứu hắn, ta nào dám ngừng a!”

Lưu mẹ nói xong, tay ở trên người Ngọc Vô Hà dùng sức cào, dùng sức cào, tựa hồ như vậy, nàng có thể đem tiểu thiếu gia của nàng đào ra.

“Rốt cục, ta nhìn thấy mặt tiểu thiếu gia đỏ lên, ta thật hoảng, ôm hắn rồi vỗ vào sau lưng hắn, vẫn vỗ, vẫn vỗ.

Một hồi lâu, mới nghe thấy tiểu thiếu gia oa một tiếng khóc ra.

Khi đó, ta thật vui mừng, rất muốn ôm tiểu thiếu gia về Ngọc phủ, đi gặp lão gia cáo trạng, nhưng là, ta lại nghĩ tới lời nói của bà mụ, hết thảy mọi chuyện đều là lão phu nhân phân phó.

Ta không dám a, chỉ phải ôm tiểu thiếu gia lén lúc rời đi Ngọc phủ, vẫn trốn, vẫn trốn.

Lúc đó không ai đuổi theo, ta dần dần yên tâm, mang theo tiểu thiếu gia tìm một cái thôn trang nhỏ non xanh nước biếc ở lại.

Nhưng là, ta sơ suất quá, tiểu thiếu gia càng ngày càng lớn, ta sợ ủy khuất hắn, liền đem vòng ngọc lúc trước tiểu thư đưa đi đổi ngân phiếu.

Đến một ngày, tiểu thiếu gia lần đầu tiên mở miệng gọi mẹ.

Trong thôn xuất hiện một đám hắc y nhân, đem toàn bộ mọi người giết, ta thấy vậy đem tiểu thiếu gia bỏ vào trong một cái chậu, quăng vào trong sông, sau đó ôm lấy đứa nhỏ nhà người khác hướng trong núi chạy đi.

Những người đó truy a, không lâu liền đuổi kịp, bọn họ đoạt lấy đứa nhỏ trong tay ta, không chút do dự, một đao liền giết đứa nhỏ.

Hắc y nhân chém đứt chân của ta, rồi đá ta ra ngoài làm ta rớt xuống vách núi, hôn mê đi qua.”

Lưu mẹ gắt gao nắm lấy tay Ngọc Vô Hà: “Đại tiểu thư, đại tiểu thư, tiểu thiếu gia hắn còn sống, hắn còn sống, ngươi nhất định phải tìm được hắn, trên lưng hắn có khối bớt màu đỏ, màu đỏ…… Cẩn thận Lão…… Lão……”

Lời nói cuối cùng còn chưa nói xong, Lưu mẹ đã cố gắng hết một hơi cuối cùng.

Hai mắt trợn lên, chết không nhắm mắt.

“Mẹ!” Ngọc Vô Hà dùng sức lắc nàng, bi thống không thôi: “Mẹ, ngươi tỉnh lại, ngươi tỉnh lại, ngươi còn chưa nói cho Vô Hà biết, trên lưng đệ đệ có cái bớt màu đỏ như thế nào!”

Đáng tiếc vô luận Ngọc Vô Hà kêu như thế nào, Lưu mẹ đều không có đáp lại nàng.

“Mẹ a, ngươi kiên trì nhiều năm như vậy, vì sao không tiếp tục cố gắng, ta đã trở về, ta đã trở về, ta mang theo hy vọng trở về, nhưng là, vì sao ngươi không tiếp tục kiên trì, cùng Vô Hà sống qua những ngày tháng hạnh phúc.

Vô Hà sẽ trả lại cho ngươi một tiểu thiếu gia, ngươi chẳng lẽ không muốn nhìn hắn một chút sao?”

Ngọc Vô Hà ôm chặt lấy Lưu mẹ, người vì chờ nàng trở về, cố gắng một hơi tàn, chỉ muốn đem chân tướng nói cho nàng biết, ko có kêu nàng vì người mà báo thù. Sắp chết, nhớ mãi không quên vẫn là tiểu thiếu gia ko rõ tung tích.

Ngọc Vô Hà run run đứa tay lên mặt Lưu mẹ, chậm rãi giúp Lưu mẹ nhắm mắt yên nghỉ, oán hận nói: “Mẹ, ngươi an tâm, ta sẽ tìm đệ đệ trở về, ta sẽ đem đám người đáng chết kia giết hết. Không, giết bọn họ thì thật tiện nghi cho bọn họ, ta muốn làm cho bọn họ sống không bằng chết, cả ngày sống trong sợ hãi!”

Ngọc Vô Hà nói xong, nhẹ nhàng đem Lưu mẹ đặt lại trên giường, đứng lên: “Diệu Ngôn, ngươi có ý nghĩ gì?”

Diệu Ngôn hồng hốc mắt, nhẹ nhàng lau đi nước mắt: “Trước đem người an táng đi!”

“Không” Ngọc Vô Hà lập tức phản bác: “Đem người mang về Đoạn phủ đi, trước bình minh ngày mai, ta muốn làm cho Ngọc phủ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này!”

“Tiểu thư?” Diệu Ngôn cảm thấy, có thể hay không quá nhanh?

“Ta muốn làm cho các nàng phải quỳ trước linh cữu của Lưu mẹ đưa tang, ai cũng không thể trốn thoát!” Ngọc Vô Hà nảy sinh ác độc nói: “Hiện tại ta muốn đi Nhiếp chính vương phủ tìm Quân Lưu Thương, Diệu Ngôn và Tuệ nhi tìm người đem Lưu mẹ về Đoạn phủ, Vân Phàm ngươi đi liên lạc với tất cả người của Ẩn Môn ở kinh thành, kêu bọn họ phân công nhau làm việc! Ta muốn chặt đứt tất cả đường lui của Sở gia, để bọn họ chết không có chỗ chôn.”

“Là!” Diệu Ngôn cùng Mục Vân Phàm quỳ trên mặt đất, cung kính nói: “Thuộc hạ lĩnh mệnh!”

Khi ngẩng đầu, Ngọc Vô Hà đã hừng hực ý hận ý đi ra ngoài.

“Vân Phàm, ngươi nói cho ta biết, tiểu thư sẽ không có việc gì!” Diệu Ngôn nhìn bóng dáng Ngọc Vô Hà đã đi xa, sâu kín hỏi.

“Không có việc gì, tiểu thư đều an bài thỏa đáng hết thảy, chỉ cần chúng ta không gây trở ngại phía sau nàng, hiện tại lại có Nhiếp chính vương giúp, muốn lật đổ Ngọc phủ, dễ như trở bàn tay.” Vân phàm nói xong: “Phân công nhau làm việc đi!”

“Ân” Diệu ngôn nghĩ nghĩ, quay đầu nhìn về phía Tuệ nhi: “Tuệ nhi, được không?”

Tuệ nhi dùng sức gật đầu: “Đi, ta chờ đại tiểu thư thay Lưu bà bà báo thù!”

“Hảo, chúng ta mỏi mắt mong chờ!”

Gió thổi lạnh rung, Ngọc Vô Hà một tay điểu khiển xe ngựa, một đường chạy như điên: “Giá, giá” Tay phải quật dây cương tử, khiến cho con ngựa ăn đau, chạy mau chút.

Một người mặc tử y, ngồi ở trà lâu, mặt không chút thay đổi uống trà. Tùy tiện nhìn một cái, nhất thời sợ tới mức hồn siêu phách lạc, bỏ lại cái chén trong tay, xoay người liền từ trên lầu nhảy xuống, rất nhanh hướng xe ngựa kia đuổi theo.

Trên đường cái, người đến người đi, vừa thấy Ngọc Vô Hà loạn lái xe ngựa, một đám sợ tới mức hồn phi phách tán, nhất thời đường cái yên bình trở thành gà bay chó sửa, thanh âm chửi la ko ngớt.

Ngọc Vô Hà quản không được nhiều như vậy, lần đầu tiên, nàng bị phẫn nộ làm mê loạn, bị cừu hận cắn nuốt thanh tỉnh, nàng hiện tại thầm nghĩ tìm được Quân Lưu Thương, nhờ hắn giúp nàng.

Giờ phút này, nàng ko nghĩ ra tại đây kinh thành, còn có ai có thể nghĩa vô phản cố giúp nàng.

Mộ Dung Bạch nhìn xe ngựa càng ngày càng gần, vài cái nhảy, nhẹ nhàng dừng ở trên đỉnh xe ngựa, sau đó thả người một cái nhảy xuống.

Ngọc Vô Hà cảm giác có người tới gần, cả kinh, kéo lại dây cương tử, tay lần tìm bên hông.

Mộ Dung Bạch nhanh tay, dừng ở bên người Ngọc Vô Hà, một tay đè lại đao của Ngọc Vô Hà, một tay bắt lấy dây cương, ôn nhu nói: “Vô Hà, là ta!”

Ngọc Vô Hà nghe vậy, nhìn về phía Mộ Dung Bạch, vi lăng: “A Bạch, ngươi như thế nào ở trong này?”

Mộ Dung Bạch buồn bực: “Còn hỏi ta vì sao ở trong này, ngươi rốt cuộc đang làm cái gì, như vậy không muốn sống nữa?” Nghĩ đến Ngọc Vô Hà chưa bao giờ lái qua xe ngựa, Mộ Dung Bạch liền cảm thấy trái tim cường hãn của mình nháy mắt trở nên yếu ớt không chịu nổi.

“A Bạch, ngươi đừng quản, là bằng hữu liền lái xe ngựa chở ta đến Nhiếp chính vương phủ, ta có việc gấp muốn tìm Quân Lưu Thương thương lượng!” Ngọc Vô Hà nói

Quân Lưu Thương, Vô Hà khi nào thì cùng Quân Lưu Thương nhận thức?

Lại thẳng thừng kêu tên của hắn, chẳng lẽ từ sau lần ban đêm xông vào Nhiếp chính vương phủ, bọn họ có liên hệ sao?

Nghĩ vậy, Mộ Dung Bạch chỉ cảm thấy ngực buồn hoảng, cơ hồ không thở nổi: “Hu” một tiếng, xe ngựa dừng lại.

“A Bạch, ngươi làm cái gì, ngươi không biết ta hiện tại rất gấp sao? Ngươi còn làm cho xe ngựa dừng lại?” Ngọc Vô Hà giận, hét lớn: “Ngươi nếu có chuyện, ngươi có thể rời đi, ta một người đi Nhiếp chính vương phủ!”

Nói xong, sẽ giành lại dây cương.

“Vô Hà, ngươi cùng Quân Lưu Thương có quan hệ gì?” Mộ Dung Bạch tận lực làm cho thanh âm chính mình nhu hòa một ít, nhưng là, trong lòng tràn ngập ghen tuông cơ hồ muốn đem hắn dìm chết.

“Cái quan hệ gì? Quan hệ bằng hữu a!” Ngọc Vô Hà đã muốn nóng vội muốn chết, căn bản là không có chú ý tới mặt Mộ Dung Bạch hiện lên một chút ghen tị, cùng hận ý.

Quân Lưu Thương, hắn hận.

“Mộ Dung Bạch, ta kêu ngươi đem dây cương cho ta, ngươi nghe thấy không!” Ngọc Vô Hà thấy Mộ Dung Bạch không có ý muốn đem dây cương trả lại cho nàng, nhịn không được rống to.

Đây là lần đầu tiên trong những năm gần đây nàng kêu tên của hắn.

Mộ Dung Bạch nhất thời cảm thấy ngực chua sót một mảnh, vừa trướng đau vừa chua xót, lập tức nói: “Ngươi ngồi yên, ta và ngươi cùng đi!”

Hắn phải lấy được a, bằng không Vô Hà cũng nhanh bị đoạt đi rồi.

Ngọc Vô Hà nghe vậy, mới ngồi vào bên cạnh xe ngựa, nói thầm: “Như vậy còn được!”

Mộ Dung Bạch sửng sốt, lập tức lại cười, Vô Hà đối hắn vẫn là không giống người khác! Ít nhất biểu tình như vậy nàng chưa bao giờ lộ ra ở trước mặt người khác.

Suy nghĩ thông suốt, tâm tình cũng thoải mái, Mộ Dung Bạch kéo dây cương xe ngựa: “Giá” Xe ngựa lại chạy đi.

Khi xe ngựa dừng trước Nhiếp chính vương phủ, Ngọc Vô Hà không đợi Mộ Dung Bạch đỡ nàng, liền nhảy xuống xe ngựa, làm Mộ Dung Bạch một trận mất mát.

Ngọc Vô Hà nhìn Nhiếp chính vương phủ uy nghiêm túc mục*, hít một hơi thật sâu, đi đến trước đại môn, lập tức có người gác cổng lại hỏi: “Ngươi tìm ai?”

(*) Túc mục: Thu hút ánh nhìn

“Ta tìm Vương gia của các ngươi!” Ngọc Vô Hà lớn tiếng nói xong: “Nhanh đi thông báo, nói Ngọc Vô Hà tới chơi! Gọi Vương gia các ngươi tới đây gặp ta!”

Ngọc Vô Hà luôn luôn ra lệnh, trong lúc nhất thời còn không cảm thấy lời này có cái gì không đúng.

Mộ Dung Bạch đứng ở phía sau nàng, cũng không tự chủ nhíu mày. Âm thầm đoán, là quan hệ gì mà làm cho Vô Hà có thể không kiêng nể gì như vậy.

Người gác cổng kia nhìn nhìn Ngọc Vô Hà, lại nhìn nhìn Mộ Dung Bạch, lập tức âm dương quái khí nói: “Ngươi tính là cái gì, Vương gia nhà chúng ta là người ngươi muốn gặp là có thể gặp sao?”

Ngọc Vô Hà vừa nghe. Vốn liền lửa giận công tâm, tức ko chịu nổi, hiện tại một người gác cổng đều dám cùng nàng đối nghịch, giơ tay lên liền hướng người gác cổng kia.

Có thể ở Nhiếp chính vương phủ làm người gác cổng, khả lại là hạng người hời hợt.

Người gác cổng dễ dàng liền né tránh công kích của Ngọc Vô Hà, lập tức quát lớn: “Người tới, đem hai người này bắt, nhốt vào đại lao, chờ Vương gia xử trí!”

Dứt lời, lập tức thoát ra mười mấy người thị vệ tay cầm bảo kiếm, mặc khôi giáp, đồng loạt rút kiếm ra, người cầm đầu quát: “Còn không bó tay chịu trói!”

Ngọc Vô Hà xuất ra ngọc bội bên hông, hét lớn một tiếng: “Lớn mật, thấy ngọc bội của Vương gia các ngươi, còn không quỳ xuống?”

Thị vệ đầu lĩnh vừa thấy ngọc bội trong tay Ngọc Vô Hà, tức thì sắc mặt đại biến.“Người tới, đi thỉnh Vương gia!”

Sau khi nói xong nhìn Ngọc Vô Hà chưa búi tóc, cung kính hỏi: “Cô nương chờ, Vương gia nhà ta rất nhanh đi ra, chỉ cần ngọc bội trong tay cô nương là thật, thuộc hạ nguyện ý nhận trừng phạt!”

Thị vệ kia không kiêu ngạo không siểm nịnh nói xong, Ngọc Vô Hà nhưng thật ra bội phục bản lĩnh sắt đá của hắn.“Tốt lắm, đến lúc đó ngươi cũng đừng hối hận!”

“Long Khang làm việc, cũng không hối hận!”

“Long Khang phải ko, ta nhớ kỹ ngươi!” Ngọc Vô Hà nói xong, có thâm ý khác nhìn Long Khang liếc mắt một cái. Đột nhiên hỏi: “Thành thân sao?”

“Ngạch!” Đối mặt Ngọc Vô Hà cường thế, Long Khang chưa từng nhíu mày, nhưng khi đề cập đến chuyện thành thân trong nháy mắt mặt đỏ lên.

Không tự nhiên lắm nói: “Còn chưa thành thân!”

“Bao nhiêu tuổi?” Ngọc Vô Hà nhìn vào trong đại môn, không chút để ý hỏi.“Trong nhà còn có người nào?”

“Hai mươi hai, trong nhà còn có một mẹ già!” Long Khang nói đến mẹ già ở nhà, nhất thời giật mình ngạc nhiên.

“Rất tốt!” Cô nhi quả phụ, là nên thêm nhân khẩu.

“Ngạch!” Long khang lại đương trường sửng sờ.

Hóa đá.

Nhiếp chính vương phủ

Quân Lưu Thương nghe được thị vệ báo lại, nói một nữ tử cầm ngọc bội của hắn tới cửa tìm hắn, lập tức nghĩ có thể là Ngọc Vô Hà hay không, lập tức đứng dậy hướng đến ngoài đại môn.

Rất xa, thân ảnh quen thuộc liền ánh vào mi mắt.

Quân Lưu Thương không tự giác giơ lên một chút mỉm cười.

Nhưng là vừa nhìn thấy nam tử mặc tử y, phong thần tuấn lãng bên người Ngọc Vô Hà, tươi cười cứng đờ. Trong con ngươi bắn ra từng trận sát khí.

Mộ Dung Bạch cảm nhận được cổ sát khí kia, ngẩng đầu, gặp một thân màu đen mãng bào Quân Lưu Thương hai mắt chứa đao bắn về phía hắn, không chút nào yếu thế đem mắt hình dao nhỏ bắn trở về.

Hai ca này đang phóng đao bằng mắt = =”

Hết chương 43

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s