Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 44

Để lại bình luận

Editor: Nhan Nhã Quân

Quân Lưu Thương tựa tiếu phi tiếu, nhìn về phía bên cạnh, Ngọc Vô Hà vẫn nhíu mày, quyết định trước đem nam nhân này để qua một bên, bước nhanh đến bên người Ngọc Vô Hà, ôn nhu, trầm thấp nói: “Vô Hà, chuyện gì mà gấp như vậy!”

Sau khi nói xong thấy cái mũi Ngọc Vô Hà đều bị đông lạnh sưng đỏ, đau lòng không thôi nói: “Vào bên trong thôi, nhìn xem lạnh như vậy!”

Ngọc Vô Hà gật gật đầu, quay đầu nói với Mộ Dung Bạch: “A Bạch, chúng ta đi vào thôi!”

Mộ Dung Bạch trả lại Vô Hà một cái cười thật to, sau đó khoe khoang nhìn Quân Lưu Thương, giống như đang nói, ta cùng Vô Hà quan hệ không phải bình thường.

Quân Lưu Thương chỉ cảm thấy ngực bồn chồn, hắn đối với Ngọc Vô Hà bỏ hết tim gan để theo đuổi, Ngọc Vô Hà dùng cả tên họ kêu hắn Quân Lưu Thương, lại vô cùng thân thiết kêu người này là A Bạch.

Không được, hắn cũng muốn Vô Hà kêu hắn A Thương, A Lưu hoặc là A Quân, tốt nhất là mỗi ngày kêu hắn là tướng công.

Nguyên bản còn tưởng rằng hắn ở phần đông Ngọc Vô Hà có người trong lòng sau, có thể thực tiêu sái buông tay, hiện tại mới phát hiện, hắn căn bản không có hào phóng như vậy.

Nghĩ vậy, Quân Lưu Thương lập tức tiến lên, không để ý mọi người mở to hai mắt nhìn, giữ chặt tay Ngọc Vô Hà, đem tay nhỏ bé lạnh như băng của Ngọc Vô Hà ôm trong tay, dùng sức chà xát, trách móc lại mang theo đau lòng nói: “Trời lạnh như thế, cũng không mang theo ấm lô, đông lạnh hỏng rồi ta sẽ đau lòng!”

Lời này vừa nói ra, mọi người đều cả kinh, Mộ Dung Bạch cũng lặng lẽ nắm chặt quyền đầu, hận không thể tiến lên, một quyền đánh vào trên mặt Quân Lưu Thương, đem tươi cười dối trá kia của hắn xoá sạch, miễn cho nhìn chướng mắt.

Ngọc Vô Hà chỉ cảm thấy hôm nay Quân Lưu Thương đặc biệt quái lạ, nhất là trước mặt nhiều người như vậy nắm tay nàng, được rồi, mặc dù nàng là người thế kỷ 21 tiến bộ, nhưng là trước công chúng, Quân Lưu Thương minh mục trương đảm* cầm tay nàng như vậy, có phải hay không quá mức một chút.

(*) Rõ ràng, trước ánh mắt nhiều người mà can đảm như vậy.

Dùng sức rút tay lại, Quân Lưu Thương lại đạm cười, nắm càng chặt, Ngọc Vô Hà vội vàng nói: “Quân Lưu Thương, nhiều người như vậy, ngươi làm gì?”

Quân Lưu Thương thản nhiên cười, cố ý xuyên tạc ý tứ Ngọc Vô Hà, tới gần Ngọc Vô Hà hít vào mùi hương trên người nàng, ôn nhu nói: “Có phải hay không ở thời điểm không có ai, chúng ta là có thể tùy tiện!”

Ngọc Vô Hà mặt oanh một cái đỏ lên, trừng mắt nhìn Quân Lưu Thương liếc mắt một cái, cảnh cáo đến nói: “Quân Lưu Thương, đừng quá quá phận! Ta hiện tại có chuyện quan trọng muốn nói với ngươi!”

Nàng mới không cần vì việc vặt gì đó mà rối rắm nửa ngày.

Quân Lưu Thương tới gần Ngọc Vô Hà, bĩ bĩ nói: “Ta hiện tại bề bộn nhiều việc, làm sao bây giờ?”

Sau đó ánh mắt nhìn sắc mặt Mộ Dung Bạch bị tức tái thanh, Quân Lưu Thương nháy mắt tâm tình tốt, trên mặt tươi cười cũng chậm chậm hiện rõ.

Chỉ kém ko lộ răng nanh.

Mộ Dung Bạch trừng mắt Quân Lưu Thương, hận không thể trừng ra mấy cái lỗ ở trên người hắn, nhất là cái ma trảo cầm tay nhỏ bé của Ngọc Vô Hà, hận không thể chặt đứt nó.

“Vô Hà, ngươi không phải có chuyện quan trọng muốn tìm Nhiếp chính vương bàn luận sao, trời sắp tối rồi, Mặc Hàm nhất định chờ ngươi trở về ăn cơm chiều đâu!” Đánh rắn đánh vào đầu, mà thất tấc* của Ngọc Vô Hà chính là Ngọc Mặc Hàm.

(*) Là điểm yếu của rắn.

Cùng Ngọc Vô Hà nhận thức vài năm, Mộ Dung Bạch tự nhiên là biết đến.

Ngọc Vô Hà vừa nghe, cũng thấy có lý, thanh âm mang theo không hờn giận: “Quân Lưu Thương, ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”

“Ta muốn như thế nào sao?” Quân Lưu Thương buồn bực đã chết, hắn không phải là muốn cùng nàng ở chung lâu, bồi dưỡng cảm tình sao, đương nhiên có thể có điểm kích tình gì đó, hắn cũng là chờ mong.

Ngọc Vô Hà nếu muốn làm cái chuyện phi lễ gì với hắn, hắn cũng là ngầm đồng ý.

“Phải, ngươi rốt cuộc muốn thế nào?” Ngọc Vô Hà nóng nảy, dùng sức bỏ tay Quân Lưu Thương ra, lại động vào miệng vết thương trên cánh tay trái còn chưa khỏi hẳn, đau nàng ‘Ai nha’ một tiếng kêu lên.

Quân Lưu Thương nháy mắt đau lòng không thôi, quở trách nói: “Ngươi này nữ nhân ngốc!”

Nói xong sốt ruột chặn ngang ôm lấy Ngọc Vô Hà hướng bên trong vương phủ chạy vào, vừa chạy vừa phân phó Long Khang: “Nhanh đi Tàng bảo các đem Tuyết phu cao lấy đến!”

Sau đó ôm Ngọc Vô Hà cũng không quản Mộ Dung Bạch có theo kịp hay không, trực tiếp đi Nghĩa vân lâu của hắn.

Mộ Dung Bạch nghiến răng nghiến lợi nhìn bóng dáng Quân Lưu Thương, hận không thể tiến lên đi tìm hắn liều mạng, nữ nhân hắn vẫn che chở có thêm, cư nhiên cứ như vậy bị ôm vào trong ngực, coi hắn như người chết.

Bình tĩnh, bình tĩnh, Mộ Dung Bạch trong lòng nói cho chính mình, nhất định phải trấn định, Mộ Dung Bạch, ngươi còn có Mặc Hàm sẽ giúp ngươi, nhất định phải vững vàng, bằng không chọc Vô Hà phản cảm, hắn liền thật sự không có cơ hội .

Nhưng hiện tại tối trọng yếu là không thể để Quân Lưu Thương chiếm trước tiên cơ, hừ hừ.

Mộ Dung Bạch nghĩ vậy, chạy nhanh cất bước đuổi theo.

“Công tử, Nghĩa vân lâu của Vương gia, không có Vương gia phân phó, người bình thường không được vào!” Một cái bóng đen theo chỗ tối bay ra, ngăn cản đường đi của Mộ Dung Bạch.

Mộ Dung Bạch vừa thấy khinh công người này thiện nghệ như thế, bội phục không thôi, nhưng là Ngọc Vô Hà vào Nghĩa vân lâu, hắn sẽ không ở bên ngoài chờ.

“Này Nghĩa vân lâu bản công tử ko vào ko được!” Mộ Dung Bạch hừ lạnh một tiếng, chẳng lẽ Mộ Dung Bạch hắn chính là ngồi không sao.

“Kia Quỷ Mị đắc tội!” Hắc y nhân nói xong, nâng tay đánh úp về phía Mộ Dung Bạch, chiêu chiêu vừa mau vừa ngoan, nhưng không có hạ độc thủ.

Mộ Dung Bạch thực không phải ngồi không, gặp chiêu đối chiêu, liền cùng Hắc y nhân đánh cho khó phân thắng bại.

Hắn luôn để ý Ngọc Vô Hà bị Quân Lưu Thương ôm đi, tự nhiên không thể giống Quỷ Mị tâm vô lo, vài chiêu liền rơi xuống hạ phong.

Quỷ Mị tự biết nói về võ nghệ, hắn không bằng Mộ Dung Bạch, cũng không hạ sát thủ, chỉ cần cuốn lấy hắn, không cho hắn đi quấy rầy chuyện tốt của Vương gia là được.

Mộ Dung Bạch nhìn cửa lớn của Nghĩa vân lâu, trong lòng càng gấp, càng gấp võ nghệ liền dần dần ko tập trung, bất cẩn một cái, một chưởng của Quỷ Mị liền đánh vào ngực hắn.

Kỳ thật hắn có thể né tránh, có như vậy trong nháy mắt, hắn cố ý để cho Quỷ Mị đánh trúng.

Hắn ở Nhiếp chính vương phủ bị thương, trước đừng nói Ngọc Vô Hà sẽ nghĩ như thế nào, chỉ là Ngọc Mặc Hàm, cũng sẽ không từ bỏ ý đồ.

Mộ Dung Bạch nghĩ vậy, ngạnh sinh sinh bức ra một búng máu. Té trên mặt đất.

Quỷ Mị nhìn tay mình, bất khả tư nghị, kinh ngạc, trợn mắt há hốc mồm.

Ngọc Vô Hà bị Quân Lưu Thương ôm vào trong ngực, mặt đỏ lên, dọc theo đường đi may mắn không ai thấy, bằng không về sau nàng còn như thế nào gặp người.

Tiến vào phòng ở, Quân Lưu Thương cũng không quản để ý, trực tiếp đem Ngọc Vô Hà để trên giường, sau đó liền thân thủ thoát quần áo của nàng.

“Quân Lưu Thương, ngươi làm cái gì?” Ngọc Vô Hà kinh hãi, này nha chẳng lẽ muốn ăn đậu hủ của nàng sao? Nàng là tới tìm hắn thương lượng sự tình, không phải đến để hắn áp ván giường a!

“Nếu muốn ta cái gì đều đáp ứng ngươi, liền câm miệng cho ta!”

Quân Lưu Thương hung thần ác sát quát, nhìn Ngọc Vô Hà đau mày nhăn lại, cũng không hô đau, lại căm tức không thôi, hận không thể đem Ngọc Vô Hà đặt ở trên giường, hung hăng đánh vài cái.

Cánh tay của nàng còn không có hảo, chẳng lẽ nàng không biết sao?

Còn dùng sức giãy dụa như vậy, nàng muốn phế đi cánh tay kia có phải hay không? Vẫn là nói, nàng căn bản chính là đối nam nhân kia cố ý, cho nên không thích hắn chạm vào.

Nghĩ đến nguyên nhận sau, Quân Lưu Thương liền một trận luống cuống, một quyền lại một quyền nện ở trên bàn, cái bàn bị Quân Lưu Thương một quyền đi xuống, nháy mắt biến thành mảnh nhỏ, có thể thấy được hắn có bao nhiêu phẫn nộ.

Ngọc Vô Hà tay phải đè lại cánh tay, làm cho đau đớn hơi chút dịu đi một ít, khó hiểu nhìn Quân Lưu Thương, thản nhiên hỏi: “Quân Lưu Thương, ngươi không sao chứ!”

Đang yên lành phát điên cái gì?

Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà, nhìn môi đỏ au của nàng, trong lòng tà hỏa nổi lên bốn phía, tựa hồ có một đạo thanh âm nói cho hắn, đi thân nàng, đi thân nàng, sau đó hung hăng ăn nàng, chỉ cần nàng biến thành người của ngươi, người khác cũng không dám suy nghĩ đến.

Nhưng là lại có một đạo thanh âm đang nói, ngươi không phát hiện vết thương trên cánh tay nàng còn không có lành, hiện tại ăn nàng, quả thực không bằng cầm thú.

Quân Lưu Thương rối rắm đến cơ hồ phát điên.

Gặp bộ dáng Quân Lưu Thương phiền chán bất an, Ngọc Vô Hà lại ra tiếng hỏi: “Quân Lưu Thương, ngươi thật sự không có việc gì sao?” Hắn không có phát cuồng chứng đi!

Quân Lưu Thương đi đến bên giường, trên cao nhìn xuống nhìn Ngọc Vô Hà, trương há mồm, nói cái gì đều không có nói, hắn có thể nói sao, hắn thấy nàng cùng nam nhân khác cùng nhau, hắn ghen, hắn phát điên, hắn ghen tị.

“Ta nói, Quân Lưu Thương, ngươi rốt cuộc làm sao vậy!” Ngọc Vô Hà ngước đầu lên, nhìn đôi mắt Quân Lưu Thương dần dần hồng lên, kêu to: “Oa tắc, Quân Lưu Thương, ngươi sẽ không bệnh đau mắt đi!”

Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà khẽ nhếch môi đỏ mọng. Trong đầu hiện lên lần trước vụng trộm, tư vị tuyệt vời thấm tận xương tủy kia, nuốt nuốt nước miếng, nhanh chóng cúi đầu, hung hăng hôn trụ.

Chuyển nghiêng trở lại, lặp lại.

Tư vị chậm rãi theo môi rót xuống ngực, Quân Lưu Thương kích động, một tay nắm ở thắt lưng Ngọc Vô Hà, tận lực tránh đi cánh tay bị thương chưa lành của nàng, một tay đè lại cái gáy của nàng, miễn cho nàng né ra.

Đôi môi có chút lạnh lẽo nháy mắt bị bạc môi nóng bỏng của Quân Lưu Thương hàm trụ, Ngọc Vô Hà chỉ cảm thấy đầu óc nháy mắt đông cứng.

Nụ hôn ngốc nghếch ko có kĩ thuật, mang theo hơi thở bá đạo thuộc loại Quân Lưu Thương, cơ hồ đem nàng vây quanh, Ngọc Vô Hà chỉ cảm thấy đầu có chút choáng váng, cánh tay đau đớn tựa hồ cũng giảm bớt không ít.

Quân Lưu Thương thấy Ngọc Vô Hà không có lập tức đẩy hắn ra, kích động lại mang điểm hạnh phúc nho nhỏ. Chính là như vậy hôn môi đã muốn không thỏa mãn hắn được thú tính.

Có chút vội vàng, có chút ngọt tư tư, nhẹ nhàng đem Ngọc Vô Hà phóng ngã vào trên giường, căn bản không cho Ngọc Vô Hà cơ hội, thân mình cao lớn liền đè lên.

Rất nhanh hôn trụ môi đỏ mọng có hương vị ngọt ngào khả nhân.

“Vô Hà, Vô Hà!” Quân Lưu Thương động tình thấp kêu, hận không thể đem Ngọc Vô Hà nhu tiến vào trong lòng, cả đời hảo hảo đau*.

(*) Đau ở đây là yêu thương, sủng nịch.

Yêu.

Liền như vậy trong nháy mắt, Quân Lưu Thương trong đầu hiện lên chư này.

Hắn yêu nàng, khi nào thì yêu.

Có lẽ là năm năm này, từ hận, oán, trách cứ, đến khi biết nàng là người hắn muốn tìm, liền biến thành yêu đi.

Từng ở trong đầu, nghĩ tới rất nhiều rất nhiều về sau phải như thế nào gặp mặt nàng, như thế nào tra tấn nàng, như thế nào nhục nhã nàng. Khả nàng hiện tại liền nằm ở dưới thân hắn, hắn trừ bỏ tưởng hảo hảo đau nàng.

Nơi nào còn bỏ được nàng, tra tấn nàng, nhục nhã nàng.

Ngọc Vô Hà chỉ cảm thấy đầu càng ngày càng hôn, cả người một chút khí lực cũng ko có, bỗng nhiên trong lúc đó, nàng thở dài, chẳng lẽ nàng mê thượng sắc đẹp của Quân Lưu Thương sao?

Bị thân một chút như vậy, liền choáng váng đầu óc, ngay cả chuyện trọng yếu đều quên.

“Quân Lưu Thương!” Ngọc Vô Hà hoán một tiếng, ngay cả chính nàng đều bị thanh tràn ngập tình ý nỉ non này làm sợ, đây là thanh âm của Ngọc Vô Hà nàng sao?

Lãnh khốc không mang theo một tia cảm tình. Hiện tại nàng, căn bản chính là một nữ nhân ở trên giường đã muốn động tình a!

Hết chương 44

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s