Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 46

Để lại bình luận

Editor: Nhan Nhã Quân

Ngọc Vô Hà nghe vậy, khóe miệng rút trừu, cầu xin tha thứ nói: “Quân Lưu Thương, để tự ta làm được ko!” Nam nữ thụ thụ bất thân a, hơn nữa bị một mĩ nam quốc sắc thiên hương hầu hạ, nàng thực sợ sẽ nhịn không được, sát súng hỏa, đem hắn đè xuống, nhất thế anh danh của nàng sẽ bị hủy a!

Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà, phát hiện nàng cư nhiên đỏ mặt, liền biết nàng hiểu sai, Quân Lưu Thương có chút cười trộm tới gần mặt Ngọc Vô Hà, ôn nhu nói: “Vô Hà, đến đây, ta cởi cho ngươi, cam đoan cởi cho ngươi thư thư phục phục*!”

(*) thoải mái vô cùng

Mặt Ngọc Vô Hà càng hồng, lắp bắp nói: “Quân Lưu Thương, ngươi theo ai học được những trò của  đăng đồ tử này, thành thật khai báo, thẳng thắn sẽ được khoan hồng bằng ko nghiêm trị ko tha!”

Quân Lưu Thương sửng sốt, quân tử lơ đãng nói: “Thần Vũ mỗi ngày nói ở bên tai, chậm rãi tổng có thể ghi nhớ được vài câu như vậy!”

Từng nghĩ đến cả đời này cũng sẽ không có một người đáng giá hắn đối đãi như vậy, nay có, mới hiểu được trên trời không có quên hắn, nhớ rõ một phần khát cầu hạnh phúc của hắn.

“Nga!” Thì ra là thế.

Ngọc Vô Hà bừng tỉnh đại ngộ, nhớ tới Quân Thần Vũ kia phóng đãng không kềm chế được, không xem trọng, lắc đầu.

Quân Lưu Thương thấy Ngọc Vô Hà lắc đầu, thản nhiên nói: “Sinh ở hoàng gia, có rất nhiều sự tình đều là thân bất do kỷ, đôi khi, nhìn như cao cao tại thượng, kì thực so với ai khác đều khổ sở hơn, nếu sinh ở hoàng gia, ko thể hoàn toàn thoát khỏi nơi âm u ngươi lừa ta gạt. Muốn trải qua cuộc sống bình thường, cơ hồ là không có khả năng!”

Quân Lưu Thương nói xong, động thủ nhẹ nhàng cởi nút thắt trên xiêm y Ngọc Vô Hà, từng cái từng cái cởi xuống, cuối cùng đến khi chỉ còn lại cái yếm màu đỏ, không tự giác nuốt nuốt nước miếng.

Cố gắng trấn định bản thân lấy cái bình, đổ thuốc mỡ ra, nhẹ nhàng thoa ở trên cánh tay trái của Ngọc Vô Hà, đau lòng không thôi nói: “Hoàn hảo, miệng vết thương đã muốn phục hồi như cũ không sai biệt lắm, không có vỡ ra!”

Thuốc mỡ băng lạnh kia, thoa trên cánh tay, qua một hồi, cổ đau đớn chậm rãi tan biến, chỉ còn lại một trận tê dại, Ngọc Vô Hà nhẹ nhàng giật mình, không cảm giác đau, ngạc nhiên không thôi: “Quân Lưu Thương, ngươi cư nhiên giấu làm của riêng!”

Quân Lưu Thương nghe vậy nhếch miệng cười, ko them quan tâm đem cái bình cất vào ống tay áo.

“Quân Lưu Thương, ngươi không phúc hậu a!” Ngọc Vô Hà đối vời cái bình kia là thèm nhỏ dãi ba thước a, đáng tiếc Quân Lưu Thương đem nó giấu kỹ, muốn cướp đi cũng ko phải dễ, thật mất mặt.

Nhưng là vật tốt như vậy, không lấy đến tay, lại cảm thấy tâm ngứa ngáy ai.

Quân Lưu Thương vươn đầu ngón tay, điểm điểm cái mũi Ngọc Vô Hà, sủng nịch nói: “Đừng cho là ta không biết ngươi tưởng cái gì, thuốc này trước để chỗ ta, ngày mai ta tự mình thoa thuốc cho ngươi!”

Nói xong, động thủ mặc quần áo cho Ngọc Vô Hà.

Tay có chút run run, vài lần cố ý vô tình lướt qua da thịt trắng mịn của Ngọc Vô Hà, Quân Lưu Thương nhịn không được ngón tay run run, ngay cả tâm đều run run không thôi.

“Quân Lưu Thương, ngươi sẽ không muốn minh mục trương đảm ăn đậu hủ của ta đi!” Ngọc Vô Hà nhìn Quân Lưu Thương, cố ý ưỡn ngực.

Khéo làm sao, Ngọc Vô Hà ưỡn ngực, Quân Lưu Thương ngẩng đầu, liền như vậy thẳng tắp chạm vào nơi mềm mại của Ngọc Vô Hà.

Một cỗ huyết xông lên, Quân Lưu Thương chỉ cảm thấy chỗ mũi có chút tinh ngọt, lấy tay sờ sờ, mới phát hiện hắn cư nhiên chảy máu mũi.

Quân Lưu Thương xấu hổ nhanh chóng quay mặt đi, mặt lần đầu tiên đỏ lên.

Ngọc Vô Hà cắn môi dưới, không cho chính mình cười ra tiếng. Nhìn bộ dáng ngây thơ này của Quân Lưu Thương, cảm thấy mình tựa hồ thực thích đâu!

Từ tay áo lấy ra khăn tay đưa cho Quân Lưu Thương: “Lau đi!”

Quân Lưu Thương tiếp nhận, nhanh chóng đặt phía dưới mũi, có chút không được tự nhiên nói: “Thất lễ!”

Lúc này đây, Ngọc Vô Hà rốt cục nhịn không được, xì một tiếng bật cười: “Quân Lưu Thương, ta bỗng nhiên cảm thấy có một câu thực thích hợp với ngươi!”

Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà, đợi nàng nói tiếp.

“Vừa muốn làm lưu manh, lại muốn làm quân tử.”  Ngọc Vô Hà nói xong, tựa vào trên giường Quân Lưu Thương cười đến thân mình đều rung rung.

“Vui vẻ sao?” Quân Lưu Thương ngồi vào trên mép giường, ôn nhu hỏi.

“Vui vẻ!” Ngọc Vô Hà thực thành khẩn nói: “Những năm gần đây, trừ bỏ cùng Mặc Hàm, đây là lần đầu tiên ở trước mặt người khác, cười vui vẻ như vậy!”

Nhất là ở yếu đối mặt một ít khó khăn tiền, nàng còn có thể cười đi ra.

Quân Lưu Thương nhu nhu Ngọc Vô Hà đầu,“Vui vẻ là tốt rồi, nếu có thể cả đời đều nhìn ngươi vui vẻ như vậy, ta nguyện ý cả đời đều chảy máu mũi, cho ngươi nhoẻn miệng cười!”

Ngọc Vô Hà thuận thế ngã vào trong lòng Quân Lưu Thương, nói: “Quân Lưu Thương, cánh tay ta không còn đau nữa, chúng ta phân công nhau làm việc đi!”

“Vô Hà, ta luyến tiếc ngươi!” Quân Lưu Thương chua nói.

Kỳ thật là hắn sợ hắn không ở bên người nàng, cho Mộ Dung Bạch có cơ hội chen vào.

“Ngu ngốc, ta cũng không phải nữ nhi bình thường, ngươi luyến tiếc cái gì!” Ngọc Vô Hà vươn tay sờ sờ mặt Quân Lưu Thương: “Ngoan ngoãn chờ ngày ta gả cho ngươi, nhớ rõ sính lễ phải chuẩn bị dày một chút, ta cũng ko keo kiệt lắm!”

“Thật sự?” Quân Lưu Thương ánh mắt sáng ngời, tặc tặc nở nụ cười.

“Vô nghĩa!”

“Ta đây lấy toàn bộ tài phú của nhiếp chính vương phủ làm sính lễ, lấy cả đời Quân Lưu Thương ta làm sính lễ, Vô Hà có vừa lòng không!” Quân Lưu Thương nói xong, hướng Ngọc Vô Hà nháy mắt mấy cái.

“Vừa lòng, vừa lòng, thật sự là quá vừa lòng!” Ngọc Vô Hà nói xong, hướng môi Quân Lưu Thương hôn một cái, nói: “Đóng dấu trước, nhớ kỹ về sau ngươi chính là nam nhân của Ngọc Vô Hà ta, nhớ rõ không được để nữ nhân khác chạm vào, bằng không ta nhất định chân trời góc biển đuổi giết các ngươi!”

Quân Lưu Thương gật gật đầu, nắm thắt lưng Ngọc Vô Hà, học động tác của nàng ở môi nàng nhẹ nhàng hôn: “Ta cũng đóng dấu, về sau ngươi chính là nữ nhân của Quân Lưu Thương ta, nhớ kỹ đừng cho nam nhân khác chạm vào ngươi, dù một sợi tóc cũng không được, nếu ai dám chạm ngươi, ta liền chém đứt tay hắn!”

Ngọc Vô Hà vờ mếu máo: “Ân ân!”

“Kia Vô Hà, ngươi có thể được đáp ứng ta, về sau không cần cùng Mộ Dung Bạch gần như vậy, ta…” Quân Lưu Thương nói xong, do dự một chút.

“Ngươi ghen?” Ngọc Vô Hà giống như nhìn quái vật nhìn Quân Lưu Thương.

“Là, ta ghen!” Quân Lưu Thương thực trực tiếp thừa nhận: “Vô Hà, ta ghen, liền ngay cả ngươi kêu hắn là A Bạch, ta đều ghen, hận không thể ngay lập tức  bóp chết hắn, sau đó trong mắt của ngươi cũng chỉ có ta một người !”

Ngọc Vô Hà khiếp sợ lui lại mấy bước, lắc đầu, nói: “Quân Lưu Thương, dục vọng chiếm hữu của ngươi quá mạnh mẽ, cả đời này ta có rất nhiều thứ ko thể buông xuống được, ta có thể chỉ yêu một người nam nhân là ngươi, nhưng ta không thể chỉ có ngươi một người!”

Có người làm bạn ở bên người nàng lâu lắm, lâu đến tựa như thân nhân của nàng, dung nhập trong máu của nàng, không thể dứt bỏ, cũng dứt bỏ không xong.

Quân Lưu Thương thấy Ngọc Vô Hà lui lại mấy bước, mới giật mình thấy hắn dọa đến nàng. Bối rối kêu: “Vô Hà! Ta”

Ngọc Vô Hà lắc đầu: “Quân Lưu Thương, không cần giải thích, ta biết ý tứ của ngươi, chính là, ta trải qua rất nhiều chuyện mà ngươi ko biết, tựa như Mộ Dung Bạch, ta cả đời này cũng không thể đối với hắn không chút để ý.

Bởi vì hắn ở thời điểm ta bất lực nhất, vươn tay viện trợ, ta cảm kích hắn, coi hắn như bằng hữu, nếu ta muốn gả cho hắn, ta sớm đã là đương gia chủ mẫu của Mộ Dung thế gia.

Quân Lưu Thương, ta, ta…”

Ngọc Vô Hà nói xong, bỗng nhiên cảm thấy nàng bình thường có thể ăn nói lưu loát, giờ khắc này, cũng sẽ lắp bắp, cũng sẽ không lời nào để nói.

Quân Lưu Thương tiến lên vài bước, một phen đem Ngọc Vô Hà ôm chặt, bối rối không thôi nói: “Vô Hà, đừng như vậy, van cầu ngươi, ta không bức ngươi, mặc kệ ngươi muốn làm gì, ta đều theo ngươi, không cần dùng loại ánh mắt này nhìn ta, ngươi như vậy, so với cho ta mấy đao còn làm cho ta khổ sở hơn!”

Ngọc Vô Hà kinh ngạc bị Quân Lưu Thương ôm vào trong ngực, tức thì đau lòng ngay cả hô hấp đều quên.

Vươn tay ôm thắt lưng Quân Lưu Thương, nước mắt từng giọt rơi trên ngực Quân Lưu Thương. Đúng vậy, nàng khắp nơi yêu cầu Quân Lưu Thương, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới, Vương gia lãnh khốc vô tình nhất Đông quốc này, đều đã vì nàng làm gì?

Nàng lại vì hắn đã làm cái gì chưa?

“Thương, thực xin lỗi, thực xin lỗi!” Ngọc Vô Hà một lần lại một lần trong lòng yên lặng nhớ kỹ, thực xin lỗi, chung quy là nàng ích kỷ, chỉ nghĩ đến chính mình.

“Vô Hà, không cần cùng ta nói xin lỗi, không cần!” Quân Lưu Thương cằm để ở trên đỉnh đầu Ngọc Vô Hà, hắn không dám nhìn thẳng Ngọc Vô Hà, bởi vì trong con ngươi hắn sớm đã ương ướt.

Sợ là hắn chưa bao giờ nghĩ qua, đã qua rất nhiều năm chưa từng chảy nước mắt, nay lại ko kìm được mà rơi xuống.

Hắn phải làm hậu thuẫn kiên cường nhất cho nàng, làm cho nàng có thể đi ngang, đi dọc, muốn đi như thế nào, liền đi như thế đó.

“Thương, chờ hết thảy trôi qua, chúng ta mang theo Mặc Hàm đi du sơn ngoạn thủy đi, đi một vài nơi non xanh nước biếc, đi khắp non sông, được không?” Ngọc Vô Hà nhẹ nhàng hỏi.

“Hảo, chờ hết thảy ổn định, ta nhất định mang ngươi đi, đi bất cứ nơi nào ngươi muốn.” Nhưng hắn không có nói, chờ Niệm Hi có thể nắm giữ hết thảy, hắn để lại tất cả, cùng nàng đi du sơn ngoạn thủy.

Ngọc Vô Hà ở ngực Quân Lưu Thương dùng sức lau lau vài cái, đem nước mắt lau khô, giơ lên nắm tay, kiên quyết nói: “Hảo, một lời đã định, vì ngày mai tốt đẹp của chúng ta, bắt đầu từ nay về sau, chúng ta sẽ hảo hảo cố gắng, đem người xấu ẩn nấp ở chỗ tối, toàn bộ bắt được, xử trí!”

Quân Lưu Thương nhìn bộ dáng Ngọc Vô Hà hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, lần đầu tiên thực ngây thơ giơ lên nắm tay, học theo nói: “Hảo!”

“Chúng ta đây hiện tại đi ra ngoài đi, người khác thấy chúng ta ở trong phòng lâu quá, còn tưởng rằng chúng ta làm cái chuyện xấu gì đâu!” Ngọc Vô Hà nói xong, che miệng cười trộm.

Quân Lưu Thương lập tức thực quýnh, hắn là muốn làm chút chuyện xấu gì gì, đáng tiếc ko thành công a!

“Hảo!” Quân Lưu Thương lên tiếng, bàn tay to giữ chặt bàn tay nhỏ của Ngọc Vô Hà, đi ra Nghĩa Vân lâu, vừa đi vừa nói chuyện: “Sau khi trở về liền đem Mặc Hàm cùng nương ngươi đưa đi Đoạn phủ, hoặc là đưa tới vương phủ cũng được, đừng để bọn họ ở lại Ngọc phủ, ta sợ người nọ sẽ thừa cơ hội!”

“Ân!” Ngọc Vô Hà nghe xong, thấy có lý, ừ một tiếng, xem như đáp ứng.

“Còn có, ta để cho Quỷ Mị đi theo bên cạnh ngươi, ta vẫn cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy, Quỷ Mị ở bên cạnh ngươi, ta cũng yên tâm chút!” Quân Lưu Thương nói xong, cầm tay Ngọc Vô Hà chặt hơn.

Ngọc Vô Hà nguyên bản muốn cự tuyệt, nhưng cảm nhận được bàn tay to trên tay tựa hồ run nhè nhẹ, gật gật đầu: “Hảo! Vậy còn ngươi?”

Mị Ảnh, Quỷ Mị đều phái cho nàng, kia bên người hắn làm sao bây giờ?

“Ngươi cảm thấy có thể huấn luyện Quỷ Mị cùng Mị Ảnh thành tuyệt đỉnh cao thủ, chủ tử bọn họ có thể là một phế nhân sao?” Quân Lưu Thương cười nói, trong con ngươi lóe quang mang tự tin.

Ngọc Vô Hà nhìn nhìn Quân Lưu Thương, bất khả tư nghị hỏi: “Đừng nói với ta, ngươi là tuyệt thế cao thủ?”

“Sinh tại sao một nơi âm u, ai đều là tuyệt thế cao thủ!” Quân Lưu Thương không chút để ý nói xong, giống như thống khổ lúc trước cũng không tồn tại.

Ngọc Vô Hà dừng lại thân mình, vươn tay trái cầm bàn tay to của Quân Lưu Thương: “Về sau làm cho ta ngẫu nhiên bảo hộ ngươi một lần, được không?”

Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà, gật gật đầu, quay đầu, hạnh phúc nở nụ cười.

Bỗng nhiên cảm thấy, u ám đã muốn rời xa hắn.

Vô Hà là tiên tử trên trời phái xuống cứu rỗi hắn. Nhất định là như vậy!

Bên ngoài Nghĩa Vân lâu

Mộ Dung Bạch bị thương, Quỷ Mị kỳ thật không biết phải làm sao bây giờ, kêu người dìu hắn nằm nghỉ trên bàn, ở mặt trên trải chăn bông thật dày, còn kêu gia y trong vương phủ bắt mạch, bóc thuốc.

Giờ phút này, nha hoàn đang uy hắn uống dược đâu!

Mộ Dung Bạch một bên uống dược, một bên gắt gao nhìn chằm chằm phương hướng Nghĩa Vân lâu.

Thẳng đến một bóng hình xinh đẹp quen thuộc đi tới, nháy mắt hắn tràn ngập hối hận, ngực tựa như bị trăm ngàn lợi kiếm* đâm thủng, đau tê tâm liệt phế.

(*) Kiếm sắc bén

Nhất là môi đỏ mọng bị hôn sưng đỏ, sợi tóc có chút hỗn độn, còn có tay nhỏ bé bị Quân Lưu Thương gắt gao nắm trong tay, Mộ Dung Bạch chỉ cảm thấy ngực một trận quay cuồng, đau lợi hại, một hơi nghẹn ở yết hầu, không thể đi lên, sượng mặt.

“Phốc” Một búng máu lập tức phun ra, mùi máu tươi tinh ngọt tràn ngập ở khoang miệng. Cuối cùng chua sót một mảnh.

“Vô Hà!” Mộ Dung Bạch hữu khí vô lực hoán một tiếng, run rẩy vươn tay, hy vọng nàng có thể chạy tới trước tiên, gắt gao cầm tay hắn, cho hắn một chút niềm tin, một chút niềm tin còn sót lại.

Nếu sinh mệnh đã không có nàng, sống làm sao vui.

Ngọc Vô Hà vừa thấy Mộ Dung Bạch hộc máu, sắc mặt nháy mắt trắng bệch, giãy tay Quân Lưu Thương, chạy vội tới bên người Mộ Dung Bạch, gắt gao cầm tay hắn, ngồi xổm xuống, lo lắng hỏi: “A Bạch, ngươi làm sao vậy?”

Một người đang khỏe mạnh, như thế nào một hồi công phu trở nên suy nhược như vậy?

“Vô Hà, không có chuyện gì, không có chuyện gì, ngươi đừng lo lắng!” Mộ Dung Bạch nhanh chóng giải thích, khi Ngọc Vô Hà trước tiên chạy vội tới trước mặt hắn, hắn chỉ biết, hắn ở trong lòng Ngọc Vô Hà vẫn là có một vị trí đặc thù.

“Rốt cuộc sao lại thế này?” Quân Lưu Thương lạnh lùng hỏi, thanh âm không mang theo một tia cảm tình, trong con ngươi lại lạnh như băng một mảnh, ngực cao thấp phập phồng tỏ vẻ hắn giờ phút này thực phẫn nộ, thực phẫn nộ.

“Vương gia thứ tội, là thuộc hạ không cẩn thận làm bị thương Mộ Dung công tử!” Quỷ Mị nghe vậy quỳ một gối xuống trên mặt đất, cung kính nói.

“Kéo xuống, đánh năm mươi đại bản!” Quân Lưu Thương nhìn đều không có nhìn Quỷ Mị liếc mắt một cái. Sau đó thật sâu nhìn Ngọc Vô Hà liếc mắt một cái: “Đưa bọn họ ra phủ!”

Xoay người rời đi, không mang đi theo một mảnh tâm tình.

Hết chương 46

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s