Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 48

Để lại bình luận

Editor: Nhan Nhã Quân

“Ngọc Vô Hà, ngươi này nghiệt nữ! Hôm nay không tha cho ngươi” Ngọc Lăng Thiên chỉ vào Ngọc Vô Hà, khí cả người run run.

“Là, súc sinh phụ thân, ta cũng vậy!”

Đối với một cái lắc lư không chừng như vậy, đối với chính thất phu nhân của mình, thậm chí khi người khác nhục mạ nàng, bộ dáng hắn không hề quan hệ, quả thực so với súc sinh còn làm cho người ta chán ghét.

Ngọc Lăng Thiên bị Ngọc Vô Hà chán ghét không chút nào che dấu hoàn hoàn toàn toàn đả kích đến, lui ra phía sau vài bước, ngã ngồi ở trên ghế.“Ngươi, ngươi, bất hiếu a!”

“Bất hiếu, ta sẽ không hiếu*, rồi làm sao?” Ngọc Vô Hà ngồi ở trên ghế, trong ánh mắt hiện lên ghét, đứng lên: “Ngọc Lăng Thiên, ngươi có biết hay không, bản mặt xấu xa này của ngươi, ta nhìn liền ghê tởm!”

(*) Ko hiếu: NLT nói NVH bất hiếu nên NVH ko cần phải có hiếu với NLT

“Đau……” Sở Nam Sơn té trên mặt đất, chỉ vào Ngọc Vô Hà, quát: “Đem giải dược giao ra đây!”

Ngọc Vô Hà nhìn hắn một cái, không mang theo một tia cảm tình nói: “Muốn giải dược, nằm mơ đi thôi! Nhớ kỹ hảo hảo hưởng thụ tư vị Thất Nhật Thực Tâm tán đi, đau ngày đêm, sống không bằng chết! Đem tất cả khổ nhục các ngươi gây ra cho nương ta đều trả lại cho các ngươi.”

“Cha!” Sở thị nghe được tin tức, một đường chạy lại đây, chạy vội tới bên người Sở Nam Sơn, gắt gao bắt lấy tay Sở Nam Sơn, khóc lên: “Cha, ngươi làm sao a!”

“Đau, Trân Nhi, cha đau!” Sở Nam Sơn gắt gao bắt lấy tay Sở thị, kêu lên đau đớn một cái.“Cầu nàng, làm cho nàng đem giải dược giao ra đây!”

Sở Nam Sơn lại một lần nữa ko hiểu rõ trạng huống của bản thân mệnh lệnh nói.

“Cha, cha!” Sở thị khóc, đi đến bên người Ngọc Vô Hà, ôm lấy chân Ngọc Vô Hà: “Đại tiểu thư, van cầu ngươi, đem giải dược cho phụ thân ta đi, đồ cưới của phu nhân, ta nhất định sẽ kiếm đủ, nếu ko đủ, ta đem đồ cưới của ta lấy ra bù vào, được không?”

Ngọc Vô Hà một cước đá văng Sở thị, lạnh lùng cười: “Cút ngay, đừng đem hơi thở bẩn của ngươi lây bệnh cho ta, đồ cưới của ngươi, ta phi, liền ngươi một thứ nữ nho nhỏ, ngươi có cái gì đáng giá.

Mấy năm nay, chiếm lấy đồ cưới, cửa hàng của nương ta, còn khắp nơi khi dễ nàng, ngươi nghĩ rằng ta sẽ bỏ qua ngươi, buông tha cho nữ nhi và hài tử của ngươi, ngươi nằm mơ.

Ngọc Vô Hà ta không phải mở chỗ từ thiện, ta là trở về trả thù.”

Ngọc Vô Hà nói xong, chỉ hướng Ngọc Lăng Thiên: “Các ngươi một người cũng đừng nghĩ chạy thoát!”

Sở thị ăn đau, té trên mặt đất, nhìn Ngọc Vô Hà cả người tràn ngập biểu tình ngoan lệ, một trận e ngại từ đáy lòng hoàn toàn triệt để xông ra.

“Đại tiểu thư, đều là sai lầm của ta, cầu đại tiểu thư tha Tình nhi, Viễn nhi đi! Bọn họ cùng đại tiểu thư là nhất mạch sinh ra a!” Sở thị quỳ trên mặt đất, một cái một cái dập đầu.

“Lăn!” Ngọc Vô Hà lại đạp Sở thị một cước: “Đừng ở trước mặt bổn tiểu thư làm bộ làm tịch, ngươi cùng Ngọc Lăng Thiên giống nhau, một bộ bản mặt xấu xí, trong miệng đầy giòi, trước mặt một dạng, sau lưng một dạng, đừng đem bổn tiểu thư làm tiểu hài tử ba tuổi, nghĩ ta dễ lừa gạt!”

Ngọc Vô Hà nói xong, cảm thấy vẫn không đủ hết giận, lại hung hăng đạp Sở thị một cước: “Nhất mạch sinh ra, ta phi lão mẫu ngươi, bọn họ là thứ xuất, nói thực ra chính là một nô tài cao cấp thôi, còn dám nói như tiểu thư. Nay Ngọc Vô Hà ta đã trở lại, sẽ hảo hảo thu thập bọn họ”

Ngọc Vô Hà nhớ tới Lưu mẹ sắp chết đều không nhắm mắt, nhớ đệ đệ tới nay sinh tử không rõ, nhớ tới ca ca rõ ràng còn một hơi thở, lại ngạnh sinh sinh bị lão yêu bà bóp chết, nhớ tới nương nàng thân trúng kịch độc, hận không thể một đao một đao cắt thịt bọn họ.

Nhóm nha hoàn, nô tài, thấy Ngọc Vô Hà ngoan lệ như vậy, lại trốn ở góc phòng ngay cả thở mạnh cũng không dám, sợ kế tiếp không hay ho chính là chính mình .

“Đại tiểu thư, van cầu ngươi, tha chúng ta đi!” Sở thị xụi lơ, bối rối không thôi.

Phụ thân thân trúng kịch độc, sợ là tự thân khó bảo toàn, cầu cứu nhìn về phía than ngồi trên ghế Ngọc Lăng Thiên, Ngọc Lăng Thiên nhìn Sở thị, vội vàng chuyển đầu.

Sở thị tức thì tựa như rơi xuống hầm băng, thấu triệt tâm lạnh.

Ngọc Vô Hà nhìn xem sắc trời, rất có hứng thú nói: “Sở di nương, nhắc nhở ngươi một tiếng, trời sắp tối, đồ cưới của nương ta chuẩn bị thế nào, trăm ngàn không cần thiếu cái gì, bằng không ta lấy Ngọc Ngạo Tình khai đao!”

Sở thị vừa nghe, sợ tới mức một hơi ngạnh ở yết hầu, không thể đi xuống, lên cũng không được.

“Trăm ngàn đừng té xỉu, bằng không đừng nói Ngọc Ngạo Tình, kể cả Ngọc Hoài Viễn sợ là cũng trốn không thoát!” Ngọc Vô Hà nói xong, đáng thương nhìn nhìn Sở thị: “Ngươi xem ta là cỡ nào hảo tâm, không có từ hài tử tối bảo bối của ngươi xuống tay, ha ha a!”

Sở thị vừa nghe, chạy nhanh từ trên đất đứng lên, tập tễnh bộ pháp chạy trở về, bỏ lại cha của nàng, bỏ lại Ngọc Lăng Thiên sắc mặt trắng bệch.

“Chậc chậc, cỡ nào vong ân phụ nghĩa a, ngay cả cha cũng không quản, cái tính là gì, không phải là bất hiếu trong truyền thuyết sao? Sở dã cẩu, ngươi nói có phải hay không!” Ngọc Vô Hà đến gần Sở Nam Sơn, ngồi xổm xuống, thấp giọng hỏi: “Sở Nam Sơn, có phải hay không chỗ ngực rất đau, tê tâm liệt phế, tựa như trăm ngàn cây kim đâm vào, đau quá a!”

“Ngươi giết hại mệnh quan triều đình, tội tru di!” Sở Nam Sơn cố nén trụ đau đớn, lừa gạt nói: “Đem giải dược lấy ra, bổn tướng tha cho ngươi một mạng!”

“Ha ha a, giết hại mệnh quan triều đình, việc này ta còn là lần đầu tiên làm, thật không biết kết cục sẽ thế nào, bất quá nếu giết hại một con dã cẩu phát điên, ta nhưng thật ra không sợ!” Ngọc Vô Hà cuồng ngạo nói xong: “Đều nói không cần lừa gạt ta đi, ngươi cố tình muốn khiêu chiến điểm mấu chốt của ta!”

Ngọc Vô Hà bỗng nhiên nhớ tới cái gì, khom người tới gần Sở Nam Sơn, nói: “Biết vì sao ngươi thành cái dạng này, ám vệ ngươi nuôi dưỡng cũng không đi ra cứu ngươi ko? Bởi vì bọn họ đều bị giết, nghe qua Ẩn Môn chưa? Chính là cái tổ chức sát thủ chuyên môn giết người, chỉ cần ngươi trả thù lao, người nào cũng giết, mà ta thực bất hạnh, chính là môn chủ Ẩn Môn!”

Sở Nam Sơn cái này thật sự hoảng, giãy dụa thân mình, muốn đi ra Ngọc phủ.

“Đừng uổng phí khí lực, bên ngoài Ngọc phủ đã sớm bị quan binh bao vây!” Long Khang một thân thiết giáp y, tay cầm bảo kiếm, khí thế hung hồn, đi đến trước mặt Ngọc Vô Hà, cung kính nói: “Ngọc tiểu thư, thuộc hạ tiến đến phục mệnh, hết thảy nghe theo Ngọc tiểu thư phân phó!”

Ngọc Vô Hà vừa lòng nhìn Long Khang, trong lòng hiện lên một tia đau đớn, lại bị nàng ngạnh sinh sinh đè ép đi xuống, yên lặng nhớ kỹ, Quân Lưu Thương, cám ơn ngươi!

Cám ơn ngươi cuối cùng vẫn giúp ta!

“Hảo, đem Ngọc phủ bao vây, không có mệnh lệnh của ta, không được để bất cứ kẻ nào ra vào, nếu không, giết không tha!” Ngọc Vô Hà nói xong, khí phách vương giả tỏa ra bốn phía.

“Thuộc hạ tuân lệnh!” Long Khang lĩnh mệnh, chuẩn bị rời đi.

“Long Khang, Quỷ Mị đâu?” Ngọc Vô Hà hỏi.

Dứt lời, một đạo thân ảnh rất nhanh xuất hiện trước mặt Ngọc Vô Hà, cung kính nói: “Thuộc hạ Phong Ảnh, thay thế Quỷ Mị tiến đến phục mệnh!”

Ngọc Vô Hà nhớ tới Quỷ Mị bởi vì đả thương Mộ Dung Bạch, bị Quân Lưu Thương trừng phạt, lập tức nói: “Hảo, vậy ngươi liền đi theo bên người ta đi!”

“Là!”

Ngọc Lăng Thiên nhìn hết thảy, bối rối không thôi té ngã, đi đến trước mặt Ngọc Vô Hà, ngẩng đầu lên, đau khổ cầu xin nói: “Vô Hà, đây chính là nhà của ngươi a! Ngươi không thể vô tình hủy nó như vậy! Không thể!”

 “Nhà của ta?” Ngọc Vô Hà nhìn Ngọc Lăng Thiên, chỉ cảm thấy người này thực không phải không biết xấu hổ bình thường, trước kia luôn mồm muốn đem nàng đuổi ra Ngọc phủ, giờ khắc này, lại nói đây là nhà của nàng.

Làm cho nàng hận không thể ‘ba ba ba’ cho hắn mấy chục cái tát, rồi mở đầu hắn ra nhìn xem, đầu hắn có phải bị nước vào hay không!

“Vô Hà, nể tình Ngọc phủ nuôi dưỡng ngươi mười mấy năm, buông tha Ngọc phủ, buông tha người Ngọc phủ đi!” Ngọc Lăng Thiên bắt lấy vạt áo Vô Hà, khẩn cầu nói: “Vô Hà, ta biết ta sai rồi, thật sự, chỉ cần ngươi tha Ngọc phủ, về sau ta nhất định sẽ hảo hảo đối đãi ngươi, hảo hảo đối đãi nương ngươi!”

“Vô Hà, không cần đáp ứng hắn, không cần!” Ngọc phu nhân An Hủy được Ngọc Mặc Hàm cùng Ngọc Phán Nhu dìu ra, chậm rãi đi lại, rất xa nghe thấy Ngọc Lăng Thiên không biết xấu hổ cầu xin, hứa hẹn việc vĩnh viễn cũng vô pháp thực hiện, làm nàng đau triệt nội tâm.

Nàng không cần nữ nhi của nàng tin tưởng tên mặt người dạ thú, lại càng không muốn đồng tình tên lang tâm cẩu phế phụ lòng bạc tình này.

“Nương, sao ngươi lại tới đây!” Ngọc Vô Hà nhanh chóng đứng dậy, đi qua đỡ lấy Ngọc phu nhân, có chút trách cứ nhìn thoáng qua Ngọc Mặc Hàm cùng Ngọc Phán Nhu.

Ngọc Phán Nhu và Ngọc Mặc Hàm vừa thấy, lập tức cúi đầu.

Ngọc phu nhân chung quy không có mắt mờ, Ngọc Vô Hà trách cứ, nàng là hoàn toàn xem ở trong mắt, gắt gao cầm tay Ngọc Vô Hà, ôn nhu nói: “Vô Hà, không trách bọn họ, là ta nhất định phải lại đây nhìn xem, ta không để bọn họ nói cho ngươi biết!”

“Nương, muốn nói cái gì, chúng ta chậm rãi nói, hôm nay bọn họ ai cũng trốn không thoát!” Ngọc Vô Hà hung hăng trừng mắt liếc Ngọc Lăng Thiên cùng Sở Nam Sơn một cái.

Đỡ lấy Ngọc phu nhân, để cho nàng ngồi vào trên chủ vị.

Ngọc phu nhân ngồi vào trên chủ vị, Thiên Hương chạy nhanh ôm đến ấm lô, đặt ở trong tay phu nhân, cùng Ngọc Phán Nhu, Ngọc Mặc Hàm đứng ở sau người nàng.

Ngọc Lăng Thiên nhìn Ngọc phu nhân đầu đầy sợi tóc hoa râm, khóe mắt có nếp nhăn thật sâu, trong lòng hiện lên áy náy, đi đến bên người Ngọc phu nhân, ôm lấy chân Ngọc phu nhân, kêu: “Phu nhân, phu nhân, ngươi tới đúng lúc, ngươi nói với Vô Hà, nói nàng tha Ngọc phủ đi, đây chính là nhà của nàng a!”

Ngọc phu nhân thống khổ nhắm mắt lại, lớn tiếng nói: “Người tới, đem lão gia các ngươi kéo ra cho ta!”

Những gia nô tránh ở chỗ tối đều thấy lão gia hướng phu nhân, tiểu thư quỳ xuống, lập tức gió chiều nào theo chiều ấy, hơn nữa vừa rồi tiểu thư đáp ứng đem khế ước bán mình của tiểu Thúy trả nàng, lại cho một trăm lượng bạc.

Hiện tại nghe thấy Ngọc phu nhân phân phó, lại như ong vỡ tổ tiến lên, gỡ tay gỡ tay, kéo áo kéo áo, tha chân tha chân, ngạnh sinh sinh đem Ngọc Lăng Thiên kéo ra khỏi Ngọc phu nhân.

“Các ngươi phản, ta nhưng là đương gia của Ngọc phủ này!” Ngọc Lăng Thiên ăn đau, đám gia nô này bình thường làm việc nặng, khí lực có thừa, vừa mới đối hắn lại không chút lưu tình, hiện tại trên người nơi nơi đều đau phải chết.

“Ngươi là đương gia, Ngọc Lăng Thiên, thật không biết xấu hổ!” Ngọc phu nhân chỉ vào Ngọc Lăng Thiên, sau đó ngây ngô nở nụ cười. Châm chọc nói: “Hảo một người đương gia Ngọc phủ, thế nhưng trơ mắt nhìn trưởng tử của mình bị hại chết, hảo một cái đương gia, thế nhưng dung túng mẹ ruột của mình, đem con của chính thê chính mình hại chết.

Ngọc Lăng Thiên, nói ngươi là người, là quá coi trọng ngươi rồi, ngươi quả thực heo chó không bằng, so với súc sinh còn làm cho người ta chán ghét ba phần!”

Ngọc phu nhân nói, nhớ tới hai hài tử bỏ mạng oan uổng, thân mình đều run nhè nhẹ, trong lòng lại quặn đau không thôi, bắt lấy tay vịn ghế dựa, mu bàn tay gân xanh hiện ra, răng nanh cũng khanh khách vang lên.

Nàng nghĩ giờ phút này xông lên phía trước, bắt lấy Ngọc Lăng Thiên, một ngụm một ngụm cắn rớt thịt hắn, xem hắn có đau hay không.

Ngọc Lăng Thiên nhìn Ngọc phu nhân, lần đầu tiên bắt đầu hoảng hốt.

Nhiều năm như vậy, An Hủy đối hắn đều là lạnh lùng băng băng, không có sắc mặt hoà nhã, cũng không có phản ứng gì, khả hôm nay, hắn ở trong mắt của nàng thấy chán ghét, không chút nào che dấu chán ghét cùng oán hận.

Ngọc Lăng Thiên trương há mồm, tưởng gọi một tiếng: “An…”

Chữ ‘An’ còn chưa nói ra miệng, Ngọc phu nhân đã muốn nổi giận: “Thiên Hương, nếu hắn dám kêu tên ta, ngươi liền chặt đi một tay hắn!”

Mấy năm nay, nàng không tranh, cũng không phải nàng yếu đuối, chính là mất đi hai hài tử, nàng đã muốn nhìn không thấy hy vọng, thẳng đến Vô Hà rời đi, nàng mới hiểu được, là sai lầm của nàng, nếu không phải nàng, Vô Hà cũng sẽ không gặp chuyện không may.

Khi Vô Hà trở lại, nàng không bao giờ làm người yếu đuối nữa, không giúp được Vô Hà cái gì, nàng cũng không cần cản trở tay chân của nàng.

 “Là, phu nhân!” Thiên Hương cung kính lên tiếng.

Ngọc Lăng Thiên nâng tay lên, chỉ vào Ngọc phu nhân, nghiến răng nghiến lợi quát: “An Hủy, ngươi thật nhẫn tâm!”

Thiên Hương rút ra nhuyễn kiếm bên hông, ở thời điểm tay Ngọc Lăng Thiên còn chưa buông xuống, đã muốn rất nhanh chém đứt tay phải của hắn, sau đó xuất ra khăn tay, không chút để ý chà lau máu trên kiếm.

Ngọc Phán Nhu chưa bao giờ thấy qua một màn huyết tinh như vậy, hoảng hốt thét lên, hôn mê bất tỉnh. Ngọc Mặc Hàm khinh bỉ trừng mắt nhìn Ngọc Lăng Thiên liếc mắt một cái, đi đến trước mặt Ngọc Phán Nhu, dùng sức ấn huyệt nhân trung của nàng.

Thẳng đến khi Ngọc Phán Nhu tỉnh lại, nhớ tới một màn huyết tinh vừa rồi, thân mình nhịn không được run run, Ngọc Mặc Hàm ôn nhu an ủi nói: “Tiểu di, không có việc gì , không có việc gì , đừng sợ!”

Ngọc Phán Nhu thấy Ngọc Mặc Hàm đều dũng cảm như vậy, trong lòng nàng nói cho chính mình, không có việc gì, không có việc gì, thật sự không có việc gì.

Ngọc phu nhân trong lòng mặc dù có bối rối trong nháy mắt, nhưng là thấy Ngọc Lăng Thiên bình thường ở trước mặt nàng diễu võ dương oai, giờ phút này đau lăn lộn trên mặt đất, bỗng nhiên cảm thấy, tâm tình tựa hồ tốt lắm.

“Thiên Hương, ngươi làm tốt lắm!” Ngọc Vô Hà vỗ vỗ tay: “Người như vậy, phải nói cho hắn biết, nhất định không cần tự cho là đúng, nếu không chịu khổ vẫn là chính mình!”

Ở khi Ngọc Lăng Thiên cùng Ngọc phu nhân giằng co, Ngọc Vô Hà đã viết ở trên tờ giấy trắng tốt lắm, cầm đến, nhẹ nhàng thổi nét mực trên mặt, đi đến bên người Ngọc Lăng Thiên, quăng đến trước mặt Ngọc Lăng Thiên.

“Hảo hảo nhìn xem đi, bằng không ngươi chết cũng không sáng mắt!”

Ngọc Lăng Thiên nhìn tờ giấy, một hơi thở ko kịp, thẳng tắp hôn mê bất tỉnh.

Ngọc Vô Hà hừ lạnh một tiếng: “Người tới, bắt hắn buộc vào trên cây cột cho bổn tiểu thư.” Sau đó thấy Sở Nam Sơn hôn mê bất tỉnh: “Đem hắn cũng buộc lên cho ta, sau đó đem hắn quăng ra ngoài Ngọc phủ, trông coi cẩn thận! Đừng để cho hắn bị ngươi khác cứu đi, nếu không ta hỏi tội các ngươi.”

Nhóm gia nô vừa nhìn đã sớm biết Ngọc Vô Hà ngoan lệ, nào dám phản bác, vội vàng trói Ngọc Lăng Thiên cùng Sở Nam Sơn lại.

Ngọc Vô Hà nghĩ nghĩ, cảm thấy kết cục Sở Nam Sơn cùng Ngọc Lăng Thiên vẫn là không đủ thảm thiết, lập tức nói: “Thiên Hương, ngươi đi đem thánh chỉ lấy đến, bổn tiểu thư phải hảo hảo tra tấn bọn họ, cho bọn họ mất hết mặt mũi, sống không bằng chết!”

Thiên Hương lên tiếng, chạy nhanh đi đến hậu viện, lấy thánh chỉ vẫn để trống.

Hết chương 48

Chúc mọi người có ngày lễ Quốc Khánh vui vẻ \(^0^)/

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s