Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 51

2 phản hồi

Editor: Nhan Nhã Quân

Ngọc Vô Hà nói xong, nhìn thoáng qua Ngọc Băng Lan: “Ngươi hảo hảo nhìn di nương ngươi đi!”

Ngọc Băng Lan gật đầu, còn muốn nói cái gì đó với Ngọc Vô Hà, há mồm kêu: “Đại tỷ tỷ….”

Ngọc Vô Hà nâng tay ngăn trở nàng: “Các ngươi trở về đi, nhớ kỹ, không được chạy loạn, nếu không xảy ra chuyện gì, ta cũng không phụ trách!”

“Đại tiểu thư?” Văn di nương tiến lên từng bước, quỳ gối trước mặt Ngọc Vô Hà, sám hối nói: “Nô tỳ đáng chết, nô tỳ đáng chết! Nô tỳ biết sai rồi.”

Ngọc Vô Hà lạnh lùng hừ một tiếng: “Ngươi thật sự đáng chết, hôm nay cũng đừng lại trước mặt ta làm bộ làm tịch, nếu ngươi thật sự biết sai rồi, rất nhiều chuyện căn bản sẽ không phát sinh, vinh hoa phú quý mặc dù tốt, đáng tiếc nó căn bản không thuộc về ngươi, Văn di nương, nói đến như thế, tốt nhất tự lo thân!”

“Đại tiểu thư!” Văn di nương trương há mồm, còn muốn nói cái gì đó.

“Cút đi, đừng ở trước mặt ta chướng mắt!” Ngọc Vô Hà hét lớn một tiếng, trong con ngươi đã muốn tràn đầy tức giận: “Văn di nương, nếu ngươi không đi kết cục của Sở di nương lập tức sẽ thực hiện trên người ngươi! Không tin ngươi liền thử xem xem!”

Văn di nương nhìn Ngọc Vô Hà, trương há mồm, cuối cùng hạ quyết định quyết nói: “Tiểu thư, cẩn thận lão phu nhân, nàng…”

Văn di nương còn chưa nói xong, một mũi tên bay nhanh mà đến, ở thời điểm tất cả mọi người không kịp phản ứng, đã đâm xuyên qua yết hầu của nàng.

“Văn di nương!” Ngọc Vô Hà la hét: “Tri Thư, Tri Họa, đuổi theo!”

“Di nương!” Ngọc Băng Lan đau đớn kêu, ôm chặt lấy thân mình Văn di nương lung lay sắp đổ, khóc thành tiếng: “Di nương, di nương! Ngươi không sao đâu, không sao đâu!”

Ngọc Băng Lan khóc, quay đầu nhìn về phía Ngọc Vô Hà: “Đại tỷ tỷ, ta van cầu ngươi, cứu di nương ta đi, van cầu ngươi!”

Ngọc Vô Hà ngồi xổm xuống, nhìn mũi tên nhọn đâm thủng yết hầu Văn di nương, thở dài lắc đầu: “Ta bất lực!”

“Đại tiểu thư!” Văn di nương giãy dụa, vươn tay, muốn cầm tay Ngọc Vô Hà.

Ngọc Vô Hà do dự, không chịu đi qua.

“Đại tỷ tỷ, di nương ta sắp không được, van cầu ngươi, tha thứ nàng đi, những năm gần đây, nàng không được ngủ một đêm an ổn, ngày đêm bị ác mộng tra tấn, đại tỷ tỷ, di nương ta còn thiếu cái gì, ta sẽ thay nàng trả, van cầu ngươi, tha thứ nàng đi!” Ngọc Băng Lan nói xong, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Trong con ngươi tràn ngập khẩn cầu: “Đại tỷ tỷ!”

Ngọc Vô Hà vươn tay, cầm tay Văn di nương: “Văn di nương!”

Văn di nương nhanh vươn một bàn tay khác, gắt gao bám vào trên tay Ngọc Vô Hà, lặng lẽ nhét một thứ gì đó vào trong tay Ngọc Vô Hà, Ngọc Vô Hà chấn động, khó hiểu nhìn về phía Văn di nương.

“Đại… Tiểu… Thư, thực xin lỗi.” Văn di nương nhìn Ngọc Vô Hà, trong con ngươi hiện lên khát vọng.

Ngọc Vô Hà nhìn Văn di nương đã sắp không được, lại nhìn Ngọc Băng Lan khóc bi thương, thật sâu hít vào một hơi, nói: “Ta tha thứ ngươi, an tâm đi thôi, ta sẽ chiếu cố Băng Lan thật tốt, vì nàng tìm một nam nhân thật tình yêu nàng, hạnh hạnh phúc phúc qua cả đời!”

“Cám ơn……” Văn di nương nói xong câu này, gắt gao nhắm lại mắt.

“Di nương, di nương……” Ngọc Băng Lan ôm chặt lấy thi thể Văn di nương, khóc lớn lên.

Ngọc Vô Hà đứng lên, gắt gao cầm thứ gì đó trong lòng bàn tay, nói với Ngọc Băng Lan: “Mang di nương ngươi trở về đi, hảo hảo an táng nàng!”

Ngọc Băng Lan ngẩng đầu, nhìn Ngọc Vô Hà, cầu xin nói: “Đại tỷ tỷ, cầu ngươi, cầu ngươi thay di nương ta tìm ra hung thủ sát hại nàng!”

“Ngươi không nghi ngờ là ta cho người ta giết nàng sao?” Ngọc Vô Hà hỏi.

Ngọc Băng Lan ha ha cười rộ lên: “Đại tỷ tỷ, ngươi nếu muốn giết di nương ta, làm gì phải phí công như vậy, nàng phạm phải lỗi lớn, giết một trăm lần cũng không quá!”

“Nghĩ thật thông thấu!” Ngọc Vô Hà nhìn Ngọc Băng Lan: “Trở về đi, nơi này của ta không chào đón ngươi!” Nhìn về phía Trần di nương và Ngọc Chỉ Lôi sớm đã bị dọa xụi lơ. Viên di nương cùng Phương di nương thì sợ tới mức lạnh run.

“Các ngươi cũng trở về đi, không có việc gì không cần nơi nơi chạy loạn, thuận tiện giúp đỡ Băng Lan làm hậu sự cho Văn di nương!” Ngọc Vô Hà nói xong, nhìn về phía Sở di nương hôn mê bất tỉnh.

“Thiên Hương, lấy chậu nước, hắt tỉnh nàng, ta vào xem Mặc Hàm cùng nương, đợi lát nữa nàng tỉnh mang theo nàng đi chỗ lão yêu bà kia, tính sổ!” Ngọc Vô Hà nói xong, xoay người vào sân.

Thiên Hương nhìn Sở di nương hôn mê bất tỉnh, lại nhìn Ngọc Băng Lan bi thương, cùng ba di nương kia hồn phi phách tán, bưng chậu nước lạnh, lập tức hắt vào trên người Sở di nương, ướt sũng toàn thân.

Sở di nương giật mình một cái, há mồm liền mắng: “Tiện chân chết tiệt, kéo ra ngoài hung hăng đánh cho ta, đánh chết mới thôi!”

Rống xong Sở thị mới phát hiện không thích hợp, trên người giống như tan ra, đau đền nàng nghiến răng nghiến lợi. Liền nhớ đến tình cảnh chính mình, nhất thời sợ tới mức thân mình mềm nhũn, cơ hồ lại hôn mê bất tỉnh.

Thiên Hương đi đến trước mặt nàng: “Sở di nương, ngươi cảm thấy nên đánh ta như thế nào thì tốt đây?”

Sở thị xấu hổ cười lấy lòng: “Hiểu lầm, hiểu lầm!”

“Hiểu lầm sao, ta chưa bao giờ cảm thấy!” Thiên Hương lạnh như băng nói xong, ngồi xổm xuống: “Sở di nương, khuyên ngươi tốt nhất an phận một chút, bằng không tiểu thư nhà ta sẽ có biện pháp thu thập ngươi, nhớ kỹ sao?”

“Nhớ kỹ, nhớ kỹ!” Sở thị tựa như một cái chó lấy lòng nói.

“Hừ!” Thiên Hương hừ một tiếng, đứng ở một bên, không để ý tới Sở thị, cũng không để ý xiêm y ướt đẫm trên người nàng, ở trong gió lạnh lạnh run.

Có câu nói: người đáng thương tất có chỗ đáng giận.

“Mẫu thân!” Ngọc Mặc Hàm vừa thấy Ngọc Vô Hà tiến vào, giống như một con chim nhỏ vui vẻ, nhào vào lòng nàng, làm nũng: “Mẫu thân, ngươi vất vả, Mặc Hàm rót chén nước cho ngươi uống, được không?”

“Được, cám ơn Mặc Hàm!” Ngọc Vô Hà gật gật đầu, hướng Mặc Hàm cười, sờ sờ đầu hắn: “Nhớ kỹ nga, mẫu thân không uống quá nóng!”

Ngọc Mặc Hàm gật gật đầu: “Mẫu thân yên tâm, Mặc Hàm nhất định rót cho mẫu thân một chén nước ấm vừa phải, uống thật ngon!” Nói xong, thân mình phì đô đô đã muốn chạy tới ấm trà trên bàn, nho nhỏ thân mình nhảy dựng, liền nhảy tới trên ghế.

Độ cao ấy với hắn mà nói, chuyện nhỏ.

Ngọc Vô Hà nhìn Ngọc Mặc Hàm, hạnh phúc nở nụ cười: “Nương, Văn di nương đi!”

Ngọc phu nhân nghe vậy, thật sâu hít vào một hơi: “Đi cũng tốt, bằng không về sau ta cũng không biết đối mặt nàng như thế nào!” Dù sao thời điểm nàng ta đến bên người nàng mới sáu tuổi, khi đó nàng vừa mới gả vào Ngọc phủ, cũng không được sủng ái, liên lụy nàng ta cũng vất vả chịu khổ.

“Nương, không phải ta hạ thủ!” Ngọc Vô Hà giải thích: “Ta kỳ thật căn bản là không muốn mạng của nàng!”

Ngọc phu nhân cầm tay Ngọc Vô Hà có chút lạnh lẽo, quan tâm nói: “Ta biết, Vô Hà của ta cũng không phải người nhẫn tâm như vậy, rất nhiều khi, ngươi kỳ thật so với ai khác đều yếu ớt. Vô Hà, làm chuyện mà mình muốn làm, ko quản người khác nói cái gì, chỉ cần không ủy khuất mình, là tốt rồi!”

“Nương” Ngọc Vô Hà cảm động không thôi, hoán một tiếng, tới trong lòng Ngọc phu nhân.

Kiếp trước, nàng chính là một cô nhi, từ nhỏ mẹ liền bỏ lại nàng và ba ba, cùng nam nhân khác chạy trốn, ba ba của nàng là một người thích uống rượu, lại thích đánh bạc, càng thích nam nhân.

Căn bản là mặc kệ sống chết của nàng, không quan tâm nàng ăn no mặc ấm, hay bị ai khi dễ ko.

Sau này, vì tiền, đem nàng mười tuổi bán cho một nam nhân đáng khinh.

Một đêm kia, nàng bị nhốt trong một căn phòng nhỏ, trên người đầy thương tích do roi đánh, hấp hối, nếu không phải sư phụ trùng hợp cứu nàng, có lẽ vốn không có Ngọc Vô Hà này đi.

Đặc biệt Ngọc Lăng Thiên cùng phụ thân nàng kiếp trước tương tự nhau, đều là đối với nữ nhi chẳng quan tâm, điều này làm cho hận ý nàng che dấu cuồn cuộn không ngừng bạo phát đi ra.

Tình mẹ ấm áp, nàng có lẽ từng cảm thụ qua, nhưng là, kia rốt cuộc là cái tư vị gì, nàng quên .

“Nương, nương!” Ngọc Vô Hà một lần lại một lần gọi, nước mắt chảy xuống. Rơi trên áo Ngọc phu nhân: “Nương, nương, nương!”

“Ai!” Ngọc phu nhân lên tiếng, cái gì đều không có nói, chính là yên lặng vuốt ve đầu Ngọc Vô Hà.

Ôm ấp như vậy rất ấm áp, rất ấm áp, ấm áp đến nàng cũng không nhớ tới mọi chuyện, hảo tưởng đem hết thảy đều để qua sau đầu, đáng tiếc không được.

Nay nàng, tựa như tên đã lên dây, không thể không bắn.

Ngọc Vô Hà trước khi đứng dậy, vụng trộm lau đi nước mắt ở khóe mắt, nhưng là hốc mắt hồng hồng lại như thế nào có thể che dấu chuyện nàng đã khóc.

“Vô Hà a, mấy năm nay, ngươi chịu khổ!” Ngọc phu nhân nhìn Ngọc Vô Hà hồng hồng hốc mắt, đau lòng không thôi.

“Nương, Vô Hà không khổ.” Ngọc Vô Hà nói xong, nhìn về phía Ngọc Mặc Hàm bưng chén trà đi tới: “Bởi vì có Mặc Hàm cùng ta, ta không khổ!”

Miệng nói không khổ, nhưng là đáy lòng cũng là khổ không nói nổi.

“Mẫu thân, ngươi uống trà!” Ngọc Mặc Hàm đem trà đưa tới bên miệng Ngọc Vô Hà, nhìn Ngọc Vô Hà hồng hồng hốc mắt, làm bộ không biết nói: “Mẫu thân, Mặc Hàm có đem trà thổi nguội nga, mẫu thân, ngươi uống thử xem, có nóng hay ko a!”

Ngọc Vô Hà đưa tay muốn lấy, Ngọc Mặc Hàm lại quyết miệng, đem chén trà dời, manh manh nói: “Mẫu thân xinh đẹp của ta, Mặc Hàm uy ngươi uống được không!”

Ngọc Vô Hà nghe vậy, gật đầu: “Hảo, uống trà của Mặc Hàm, mẫu thân tinh thần tốt gấp trăm lần, một hồi bảo đảm đem lão yêu bà thu thập dễ bảo!”

“Ân, hảo, vậy mẫu thân uống nhiều một chút!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, đem chén trà đưa tới bên miệng Ngọc Vô Hà, chậm rãi uy.

Đừng nhìn hắn nhỏ, kỳ thật hắn cái gì đều biết.

Tâm nhãn của hắn rất nhỏ, nhỏ đến nỗi chỉ có thể xem được hỉ nộ ái ố của một mình mẫu thân hắn.

Trong phòng không người nào không bị một màn hài hòa này làm cho cảm động, đều luyến tiếc quấy rầy các nàng, Tri Thư và Tri Họa từ bên ngoài trở về, nhìn một màn này, tức thì đỏ hốc mắt.

Ngọc Vô Hà uống trà xong, Ngọc Mặc Hàm lại nhanh chóng lấy ra khăn tay, đem nước trà còn xót lại bên miệng nàng lau đi, sau đó lắc mông đi dẹp chén trà.

“Thế nào, đuổi kịp không?” Ngọc Vô Hà thấy Tri Thư và Tri Họa tay không mà về, cũng không sốt ruột.

“Không có, người này khinh công rất cao, thời điểm chúng ta đuổi theo, sớm đã không thấy bóng dáng!” Tri Thư nói xong, phẫn hận không thôi.

“Không đuổi kịp cũng bình thường, ngươi nghĩ xem, chúng ta người nhiều như vậy, vì sao tên đó chỉ giết một mình Văn di nương?” Ngọc Vô Hà nói xong, lấy thứ gì đó trong tay ra, một cái vòng, mặt trên còn có vài cái lỗ, thoạt nhìn căn bản không phải vật đáng giá gì.

“Đây là cái gì?” Tri Họa tò mò hỏi.

“Ta cũng không biết, chính là cảm thấy chơi rất tốt nên giữ lại!” Ngọc Vô Hà nói xong, đem thứ đó cất vào trong lòng.

Xem ra phải tìm cơ hội hỏi Quân Lưu Thương một chút.

“Nương, chúng ta hiện tại phải đi chỗ lão yêu bà kia, ngươi cùng đi sao?” Ngọc Vô Hà xoay người, hỏi Ngọc phu nhân.

“Đi!” Ngọc phu nhân kiên định vạn phần nói.“Ta nhất định phải chính mắt nhìn thấy người ác độc này xuống địa ngục, bằng không cả đời này ta cũng không cam tâm!”

“Hảo!”

Đoàn người chậm rãi hướng sân của lão phu nhân đi đến, vừa xuất hiện, một đám nha hoàn, nô tài vội vàng ra thỉnh an, sau đó đi theo phía sau Ngọc Vô Hà, thực hiển nhiên, đã muốn lựa chọn chủ tử tốt về sau của bọn họ.

Sân của lão phu nhân, cửa viện đóng chặt.

Thiên Hương đi lên trước, dùng sức gõ vài cái.

“Ai vậy, vô lễ, không biết lão phu nhân đang nghỉ ngơi sao, đợi lát nữa lão phu nhân tỉnh, nhất định phải lột da của ngươi!” Trong viện truyền đến thanh âm không kiên nhẫn, lập tức cửa viện chi dát một tiếng mở ra.

Một nha hoàn vừa nhìn thấy là Ngọc Vô Hà dẫn dắt mọi người, sợ tới mức cơ hồ xụi lơ tại chỗ.“Đại, đại tiểu thư!” Sau khi lắp bắp kêu một tiếng, liền nhường đường.

Ngọc Vô Hà nhìn nàng một cái, hướng buồng trong đi đến.

Trong phòng, mùi thuốc lượn lờ, trong lư hương đốt huân hương thượng đẳng. Ngọc Vô Hà đánh giá phòng ở một vòng, trang hoàng lộng lẫy a.

Mỗi một chỗ đều xa hoa vô cùng, nhất là cái giường kia.

Lão yêu bà đang nằm ở trên, giãy dụa một cái, tựa hồ là gặp ác mộng.

Làm nhiều chuyện xấu như vậy, quả nhiên gặp báo ứng.

Ngọc Vô Hà từng bước một tiêu sái đi tới, lão yêu bà tựa hồ cảm giác được có người, liền mở mắt, sau thời gian ngắn ngủi thích ứng ánh sáng, trong con ngươi chậm rãi hiện ra bóng dáng Ngọc Vô Hà. Hét lớn một tiếng: “Đi ra ngoài cho ta! Nơi này không chào đón ngươi, đồ nghiệt nữ! Lăn!”

Ngọc Vô Hà không thèm để ý tìm một chỗ ngồi xuống, nhìn lão phu nhân, thản nhiên nói: “Lão súc sinh, ta đến xem ngươi đã chết chưa, chẳng lẽ không được sao?”

“Ngươi!” Lão phu nhân bị Ngọc Vô Hà nói một câu, tức đến sắc mặt đều tái nhợt: “Ngươi là muốn tức chết ta sao?”

“Tức chết ngươi, thật đúng là tiện nghi ngươi, với những việc ác ngươi làm cũng đủ thiên đao vạn quả!” Ngọc Vô Hà nói xong, muốn đứng lên, ‘vô tình’ liền đụng rớt một cái bình hoa mà lão phu nhân yêu thích.

Đáng tiếc không thôi nói: “Thật sự xin lỗi, ta không cẩn thận a!”

Dứt lời, lại cố ý đẩy ngã một cái nữa, Ngọc Vô Hà kêu to: “Ai nha, cái này là ta cố ý, lão yêu bà, ngươi có tức hay không a! Đau lòng không đau lòng a!”

“Ngươi, ngươi, người tới, đem nghiệt nữ này đuổi ra, đi thỉnh lão gia lại đây, Ngọc gia chúng ta không có loại nghiệt nữ này!” Lão phu nhân nói xong, cầm quải trượng để ở đầu giường, dùng sức gõ lên sàn.

 (Lời của tác giả: Các bạn độc giả thân mến, có lẽ Duyên nhi viết Ngọc Vô Hà thật ngông cuồng, quá độc ác, kỳ thực Duyên nhi muốn nói, đây chính là tiểu thuyết, cùng sự thật là 2 việc khác nhau hoàn toàn, thỉnh mọi người ủng hộ. Duyên nhi sẽ cố gắng hoàn thiện hơn.)

Hết chương 51

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

2 thoughts on “ĐPNCD Chương 51

  1. Ta thấy nữ chính mang theo mối thù lớn lao như vậy mà còn dùng lí trí để trả thù một cách thích đáng là hay lắm rồi, chứ như theo thực tế ngoài xã hội là đánh bom or đốt chết cả nhà bọn này rồi đi đầu thú =)))) truyện đọc rất phấn khích, bản thân ta rất ghét loại thánh mẫu, nữ chính rất độc nhưng cũng rất tình nghĩa, ân oán phân minh.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s