Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 55

Để lại phản hồi

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 55

Editor: Nhan Nhã Quân

“Đại tỷ tỷ” Ngọc Phán Nhu cả kinh, nhanh bắt lấy tay Ngọc Vô Hà, bất an nói: “Đại tỷ tỷ vì sao nói như vậy?”

“Nếu thật sự là phụ thân chúng ta, vì sao vô tình với chúng ta như vậy?” Ngọc Vô Hà khinh bỉ nói xong: “Mấy người kia là con của hắn, chẳng lẽ chúng ta không phải sao?”

Ngọc Phán Nhu nghe vậy: “Đại tỷ tỷ, hắn không xem trọng chúng ta, đơn giản là vì chúng ta không có gì để hắn lợi dụng, không nghe theo sự điều khiển của hắn!”

Nếu không thể cho hắn sử dụng, hắn như thế nào sẽ để ý.

Ngọc Vô Hà cả kinh, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Ngọc Phán Nhu, lạnh giọng hỏi: “Phán Nhu, ngươi rốt cuộc còn biết cái gì còn không nói cho ta biết?”

Ngọc Lăng Thiên rốt cuộc đã làm cái gì với Ngọc Phán Nhu?

“Đại tỷ tỷ, ta…!” Ngọc Phán Nhu cúi đầu, không dám nhìn Ngọc Vô Hà liếc mắt một cái.

Ngọc Vô Hà thở dài: “Được rồi, chờ ngày ngươi muốn nói cho ta biết thì nói!”

Nàng không nghĩ bức muội ấy.

Ngẫm lại Phán Nhu, những ngày ở trong Ngọc phủ đều trải qua trong lo sợ, chỉ vì bảo vệ mạng sống, nàng nếu nhớ tới chuyện gì, nàng không thể không suy nghĩ trước sau, lo lắng chu toàn.

“Đại tỷ tỷ, ta không phải không muốn nói, ta chỉ là, chỉ là không biết phải nói như thế nào, ta sợ ta nói, đối với thanh danh Băng Lan tỷ tỷ không tốt…” Ngọc Phán Nhu nói xong, nhìn Ngọc Vô Hà một cái, thấy nàng không có tức giận, mới dám thở lỏng.

“Quên đi, việc này tỷ tỷ tự mình đi thăm dò, ngươi hảo hảo nghỉ ngơi một chút, đợi lát nữa chúng ta đi!” Ngọc Vô Hà nói xong mang theo mọi người đi ra ngoài, đem không gian lưu lại cho Ngọc Phán Nhu.

Ngọc Băng Lan, xem ra thật sự là không đơn giản a……

“Đại tỷ tỷ, ta đây làm sao bây giờ?” Li Mạc Tiếu đi đến bên người Ngọc Vô Hà, vẻ mặt bất lực.

“Ngươi?” Ngọc Vô Hà nghĩ nghĩ: “Đợi lát nữa rời Ngọc phủ, ngươi nên đi nơi nào thì đi đi! Không phải ta không lưu ngươi, chính là ngươi đại nhân vật như vậy, ta lưu không nổi!”

Trang chủ đệ nhất trang, không thể tưởng được lại là một thiếu niên 19 tuổi, thật xuất hồ ý liêu*.

(*) Ngoài sức tưởng tượng.

“Đại tỷ tỷ, chẳng lẽ ngươi không muốn biết trên người Mặc Hàm là độc gì sao?” Li Mạc Tiếu tựa vào trên cây cột, không chút để ý nói: “Nếu ta biết là độc gì đâu?”

Ngọc Vô Hà sửng sốt, hai mắt nhìn chằm chằm Li Mạc Tiếu, sát khí nổi lên bốn phía: “Li Mạc Tiếu, tuy rằng ta không phải đối thủ của ngươi, nhưng là, ngươi cũng đừng không kiêng nể gì chạm vào nghịch lân của ta! Khinh khi Ngọc Vô Hà ta.”

“Ha ha!” Ý cười trên mặt Li Mạc Tiếu biến mất: “Ta khi ngươi, đại tỷ tỷ, từ đầu tới cuối, nếu ta muốn hại ngươi, hại Mặc Hàm, hoặc là hại nương ngươi, ngươi cảm thấy ta ra tay, bọn họ còn có thể sống sao?”

Thấy Ngọc Vô Hà không có nửa điểm thỏa hiệp, Li Mạc Tiếu chỉ cảm thấy một trận nổi giận, lần đầu tiên, hắn tự cho là đúng anh tuấn, phong lưu phóng khoáng không hề có nửa điểm tác dụng.

“Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?” Ngọc Vô Hà đứng ở tại chỗ, đã muốn từ cổ tay áo xuất ra phi đao, phi đao kia ở trong bóng đêm, thật chói mắt.

“Ta chỉ là muốn hỏi đại tỷ tỷ muốn một thứ!” Li Mạc Tiếu dừng một chút, nhìn phi đao trong tay Ngọc Vô Hà lắc lắc đầu.“Đại tỷ tỷ, đao kiếm vô tình, đại tỷ tỷ nên suy nghĩ kĩ!”

“Ta thực vinh hạnh, trên người ta có thứ trang chủ đệ nhất trang muốn!” Ngọc Vô Hà châm chọc nói xong, nhìn nhìn Li Mạc Tiếu: “Ngươi nói đi, ngươi rốt cuộc muốn cái gì?”

Li Mạc Tiếu nghe vậy, ý cười trên mặt hoàn toàn biến mất, ngẩng đầu nhìn trời, một mảnh thương cảm, đem bóng dáng cô đơn kia kéo thật dài.

“Đại tỷ tỷ, ngươi chỉ cần theo ta đi đệ nhất trang, tự tay làm một chút cơm, làm một bộ xiêm y! Tùy ngươi ra giá.” Li Mạc Tiếu nói xong, tựa hồ thống khổ không thôi.

“Nếu ta muốn thiên hạ đệ nhất trang đâu?” Ngọc Vô Hà thử hỏi.

“Có thể, nhưng là đại tỷ tỷ phải đáp ứng ta, để cho ta ở lại đệ nhất trang quản lý!” Li Mạc Tiếu nhìn Ngọc Vô Hà, khóe miệng gợi lên một chút chua sót.

“Người kia là ai?” Ngọc Vô Hà thu hồi phi đao: “Ngươi có lẽ không biết, ta trừ bỏ Mặc Hàm, chưa từng tự tay vì người khác làm xiêm y, bao gồm chính mình!”

“Mục Y Y!” Li Mạc Tiếu nói , chính là mỗi một chữ, tựa hồ đều như phát ra từ nơi sâu nhất trong linh hồ, liền ngay cả Ngọc Vô Hà đứng ở một bên, đều cảm nhận được hắn cả người phát ra thống khổ.

“Nàng đáp ứng ta, chỉ cần sau này hỏi đương gia của Hàng hóa lâu tự tay làm đồ ăn, cùng xiêm y, nàng sẽ tỉnh lại, làm tân nương đẹp nhất của ta!”

Li Mạc Tiếu nói, tay bỗng nhiên hướng vào ngực, lấy ra một cái ngọc tiêu rất nhỏ.

“Mục Y Y, cùng Vũ Khuynh Thành nổi danh Mục Y Y?” Ngọc Vô Hà không xác định hỏi.

Năm đó nghe nói nàng là một tay hảo cầm, Cầm nhiếp hồn đoạt phách, nếu khi nàng đàn, muốn người nghe đàn khóc liền khóc, muốn nghe người đàn cười, liền cười.

Cho nên có rất nhiều người hai tay dâng thiên kim, chỉ vì nghe nàng khảy một bản.

“Là!” Li Mạc Tiếu nói, xoay người vẻ mặt cầu xin nhìn Ngọc Vô Hà, u oán cực đại: “Cho nên ta dùng hết thảy biện pháp tìm hiểu thân phận đại tỷ tỷ, chính là, không nghĩ tới, cuối cùng không uổng công phu!”

Ai biết, hắn chính là nhất thời tò mò, đứng ở trên đường cái xem náo nhiệt, cũng có thể được đến tin tức hắn tân tân khổ khổ tìm hiểu.

“Nghe nói Mục Y Y mười hai tuổi lên đài, bỗng nhiên nổi tiếng, từ nay về sau danh dương thiên hạ, ta tò mò, ngươi là như thế nào đem mỹ nhân này ôm tới tay!” Ngọc Vô Hà nói xong, ghét bỏ nhìn thoáng qua Li Mạc Tiếu.

Li Mạc Tiếu cảm nhận được Ngọc Vô Hà không chút nào che dấu ghét bỏ, mặt nhăn nhíu: “Hừ, ta hiện tại phải đi thay quần áo!” Nói xong nhanh như chớp chạy.

“Tiểu thư, ngươi xem lời nói của hắn là thật hay giả!” Thiên Hương nhìn bóng dáng Li Mạc Tiếu, đi hướng Ngọc Vô Hà, tiếp tục nói: “Bất quá, nếu hắn diễn trò, làm được cũng thật giống, vừa mới ta xem bộ dáng đau thương của hắn, ta đều muốn khóc!”

Ngọc Vô Hà bỗng nhiên nhớ tới Quân Lưu Thương, bọn họ là cùng một loại người, một người dùng lãnh khốc vô tình đến bảo hộ chính mình, một người lại dùng hi hi ha ha đến ngụy trang chính mình.

“Mặc kệ là thật hay giả, chuyện hắn biết được nhiều lắm!” Ngọc Vô Hà thản nhiên nói.

“Ta đây đi giết hắn!” Thiên Hương nói xong, rút kiếm đã nghĩ đi ra ngoài.

“Ngốc!” Ngọc Vô Hà giữ chặt Thiên Hương: “Ngươi có thể là đối thủ của hắn sao? Cùng hắn làm địch, không bằng cùng hắn vì hữu, hắn vừa vặn có việc cầu ta, ta cũng có chuyện muốn hỏi hắn, qua lại, vừa vặn không ai nợ ai!”

Ai cũng không nợ ai, đây là tốt nhất.

“Đại tỷ tỷ lời này nói rất đúng!” Li Mạc Tiếu đứng ở xa xa, ngọc tiêu trong tay vòng vo vài vòng, lập tức phóng tới bên miệng nhẹ nhàng thổi.

Gió cuốn lá tàn lập tức từ trên đất bay lên, một luồng lực hướng Thiên Hương cùng Ngọc Vô Hà đánh úp lại, Thiên Hương chấn động, giơ kiếm liền hướng đám lá tàn chém tới.

Li Mạc Tiếu tiếng sáo vừa chuyển, lá cây này như có sinh mệnh, ở xung quanh các nàng nhiễu loạn, cũng không công kích.

Ngọc Vô Hà thân thủ giữ chặt Thiên Hương, ý bảo nàng đừng hành động thiếu suy nghĩ.

Li Mạc Tiếu cười nhẹ, tiếng sáo thay đổi, đám lá tàn này lấy lực lôi đình đánh tới trên bức tường ở viện, chỉ nghe lả tả vài tiếng vang, lá cây cư nhiên xuyên qua tường, chỉ nghe vài tiếng kêu rên, sau đó có âm thanh vật nặng rơi xuống đất.

Ngọc Vô Hà cả kinh: “Cách vách có người!”

Thiên Hương cũng sửng sốt, lập tức vận khí phóng đi qua, chỉ thấy trong bóng đêm, hai hắc y nhân bị lá cây đâm thủng yết hầu, té trên mặt đất, chết cũng không biết vì sao mà chết.

“Hảo công phu!” Ngọc Vô Hà đi đến bên người Li Mạc Tiếu, tán dương nói: “Không thể tưởng được một mảnh lá cây nho nhỏ cũng có uy lực lớn như thế, Ngọc Tiêu công tử, quả nhiên danh bất hư truyền!”

Li Mạc Tiếu đầu hơi hơi xoay qua, đột nhiên hỏi: “Cùng so sánh với Nhiếp chính vương nhà ngươi, ai hơn một bậc!”

Ngọc Vô Hà nghe vậy, không được tự nhiên đỏ mặt, thân mình lặng lẽ hướng bên cạnh di chuyển ba phần, mạnh mẽ tự trấn định nói: “Vấn đề này ta không thể trả lời ngươi!”

Nhân giả gặp nhân, trí giả gặp trí*, Quân Lưu Thương tốt hay không tốt, sợ là chỉ có trong lòng chính mình mới biết.

(*) Người tài gặp người tài

“Tỷ tỷ bất công a, cũng không chịu khen ta một câu sao?” Li Mạc Tiếu u oán nổi lên bốn phía, bỗng nhiên một phen ôm thắt lưng Ngọc Vô Hà, bỗng từ đâu bay tới một loạt ám khí.

Sau đó ở thời điểm Ngọc Vô Hà còn chưa phản ứng kịp, đem nàng đặt trên đất, đứng dậy đuổi theo, chỉ chừa một câu: “Đại tỷ tỷ, chuyện ngươi đáp ứng ta ko được quên , chờ chuyện của ngươi làm xong, nhất định phải đến đệ nhất trang tìm ta, ta chờ tin tốt của ngươi a!”

Ngọc Vô Hà nhìn bóng dáng Li Mạc Tiếu đi xa, mày hơi hơi nhíu lại.

“Tiểu thư!” Thiên Hương bối rối chạy lại, thấy Vô Hà vô sự, mới thả tâm.

“Ta nhận thức hắn sao? Vì sao có cảm giác quen thuộc như thế, lại nhớ không nổi đã gặp qua ở đâu!” Ngọc Vô Hà thì thào lẩm bẩm, một bên đi đến cây cột, rút ra một cây ngân sai* rất nhỏ.

(*) Châm cài tóc

“Tiểu thư, đây là cái gì?” Thiên Hương nhìn ngân sai trong tay Ngọc Vô Hà: “Thơm quá!”

“Phải, rất thơm, nhưng là sẽ lấy mạng người!” Ngọc Vô Hà nói xong, đem ngân sai kia lấy khăn tay bao lại. Thầm nghĩ, Ngọc phủ này rốt cuộc ẩn tàng cái gì?

Xem ra nàng lấy xong đi tìm Quân Lưu Thương hỏi một chút rõ ràng.

“Tiểu thư, xe ngựa chuẩn bị xong, mọi thứ cũng đã để vào trên mã xa, chúng ta hiện tại đi sao?” Diệu Ngôn một thân hắc y, trên đầu chỉ dùng một sợi dây cột chặt lại. Tư thế oai hùng hiên ngang.

“Diệu Ngôn, tới vừa đúng lúc!” Ngọc Vô Hà lấy ra ngân sai, đưa cho nàng: “Ngươi xem xem thứ này, ngươi gặp qua sao?”

Diệu Ngôn tiếp nhận, nhìn một hồi, lắc đầu: “Không có! Ngân sai này không giống như là dùng để cố định tóc, giống như chuyên môn để giết nhân!”

“Vì sao?” Ngọc Vô Hà hỏi.

“Ngươi xem nó thật nhỏ, tinh xảo, hơn nữa mùi hương này, vừa gặp máu sẽ tan ra, chỉ cần cắt phải da, người này hẳn phải chết không thể nghi ngờ!” Một đạo trầm thấp nam âm truyền đến, Ngọc Vô Hà ngẩng đầu nhìn đi, Quân Lưu Thương một thân mãng bào màu đen, bộ pháp vững vàng tiêu sái đến.

Tiếp nhận ngân sai trong tay Diệu Ngôn, để vào trong tay sờ, ngân sai biến thành bụi phấn rơi trên đất, dễ dàng liền hủy nó.

“Ngươi làm gì hủy nó?” Ngọc Vô Hà hỏi.

“Thứ hại người, lưu trữ làm gì!”

Thiên Hương cùng Diệu Ngôn vừa thấy Quân Lưu Thương có chuyện muốn nói  với Ngọc Vô Hà, nhanh chóng thức thời nói đi bàn này nọ, liền đi, một bên quay đầu, che miệng cười khẽ.

“Mọi chuyện xong xuôi?” Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà, thản nhiên hỏi.

Ngọc Vô Hà lắc đầu, thở dài: “Quân Lưu Thương, vì sao ta làm nhiều như vậy, nhưng không có khoái cảm sau khi trả thù như trong tưởng tượng, chỉ có cảm giác trầm trọng!”

Quân Lưu Thương vươn tay nắm bả vai Ngọc Vô Hà, để cho đầu của nàng tựa vào ngực hắn: “Đó là bởi vì ngươi cũng không tìm được thứ ngươi muốn, đúng không?”

“Ngươi như thế nào biết?” Ngọc Vô Hà ngẩng đầu, kinh ngạc hỏi.

“Biết ta vì sao không dám dễ dàng đem Thiên Sơn Tuyết Liên cho Mặc Hàm không?” Quân Lưu Thương ánh mắt sáng quắc nhìn Ngọc Vô Hà, nói tiếp: “Đó là bởi vì trong thân thể Mặc Hàm còn có một loại độc khác, hai loại độc này vừa vặn tương sinh tương khắc, ta sợ giải một loại, một loại khác sẽ lập tức độc phát, đến lúc đó….”

Ngọc Vô Hà nghe vậy, bối rối nâng tay che miệng Quân Lưu Thương: “Đừng nói, Quân Lưu Thương, đừng nói ra!”

Quân Lưu Thương nhẹ nhàng bắt lấy tay Ngọc Vô Hà, đặt vào trong vạt áo, cảm nhận được sự lạnh lẽo liền lo lắng: “Vì sao lạnh như vậy, là Mặc Hàm trúng hàn độc, không phải ngươi!”

Thản nhiên quan tâm, mang theo một chút chỉ trích.

“Còn không phải là vì chờ ngươi đến ủ ấm áp!” Ngọc Vô Hà nói xong, tay đặt trong vạt áo Quân Lưu Thương nhéo Quân Lưu Thương một cái, thấy Quân Lưu Thương mày nhăn một chút cũng ko có, tay dùng lực đạo lớn hơn một chút.

“Quân Lưu Thương, ngươi không đau sao?” Ngọc Vô Hà oán giận nói: “Người ta tay nhéo đến mỏi, tốt xấu gì cũng hừ một tiếng a!”

“Hừ hừ!” Quân Lưu Thương nghe vậy thật sự hừ hừ hai tiếng.

Ngọc Vô Hà trong gió hỗn độn.

Mở to miệng, bất khả tư nghị nhìn Quân Lưu Thương.

“Vô Hà, sự tình hôm nay thực xin lỗi!” Quân Lưu Thương ấn đầu Ngọc Vô Hà vào trong ngực, sâu kín nói: “Về sau, ta không bao giờ bức ngươi nữa, chỉ cần trong lòng của ngươi chỉ có ta một người!”

Ngọc Vô Hà nghe Quân Lưu Thương có chút rầu rĩ thanh âm, bỗng nhiên thanh âm thầm thì truyền đến, Ngọc Vô Hà ngẩng đầu hỏi: “Quân Lưu Thương, ngươi ăn cơm chiều chưa?”

“Bận quá, không nhớ!” Quân Lưu Thương thản nhiên cười cười.

“Ta cũng chưa ăn đâu, đợi lát nữa cùng nhau ăn đi, Phong Cầm biết Mặc Hàm phải đi về, nhất định sẽ làm rất nhiều món ngon, đến lúc đó ngươi cũng có lộc ăn!” Ngọc Vô Hà nói xong, nhẹ nhàng tránh đi Quân Lưu Thương.

Chính là cảm thấy ngực trống rỗng, nhìn Ngọc Vô Hà, lại phát hiện phía sau một ánh mắt giống như giết người gắt gao trừng hắn.

Ngọc Mặc Hàm khí nghiến răng nghiến lợi, rống giận: “Cầm thú kia, buông mẫu thân!” Nói xong, hướng lại đây, một phen lôi kéo Ngọc Vô Hà, lui lại mấy bước, nói: “Mẫu thân, về sau phải cách người này xa một chút!”

Ngọc Vô Hà chỉ cảm thấy đầu đầy hắc tuyến: “Mặc Hàm, kỳ thật…”

“Mẫu thân, ta….” Ngọc Mặc Hàm nhìn Ngọc Vô Hà, cuối cùng hung hăng trừng mắt nhìn Quân Lưu Thương liếc mắt một cái, dậm chân một cái: “Trước chịu đựng ngươi, chờ chuyện mẫu thân làm tốt, xem ta thu thập ngươi như thế nào!”

Nói xong, chạy nhanh như chớp.

“Vô Hà ta….” Quân Lưu Thương muốn mở miệng, muốn nói gì, lại phát hiện nói cái gì cũng không thoải mái.

“Ta hiểu được.”

Hết chương 55

Advertisements

Tác giả: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s