Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 57

Để lại bình luận

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 57

Editor: Nhan Nhã Quân

Phần chữ màu xanh là miêu tả về những tên cầm thú ko có tính người trong địa ngục trần gian, rất ghê tởm, đọc để thấy sự cặn bã của Ngọc Lăng Thiên, ko đọc cũng ko ảnh hưởng nhiều lắm đến cốt truyện. Mọi người suy nghĩ trước khi đọc nha (NQ edit mà thấy thật rùng rợn a).

Long Chiến đầu tiên là vui vẻ, lập tức hoảng hốt, thật chậm hỏi: “Bất quá cái gì?”

Ngọc Vô Hà suy nghĩ một hồi, giả vờ nhìn trái nhìn phải, tới gần Long Chiến nhỏ giọng nói: “Đừng nói cho người khác biết là ta nói với ngươi ha, Mị Ảnh đối với Thiên Hương có điểm tâm tư a!”

Ai biết Long Chiến vừa nghe, lập tức nhảy dựng lên: “Ta chỉ biết tiểu tử này không phúc hậu, quả nhiên không phúc hậu, không được ta phải đi tìm hắn lý luận!”

Nhất thời Long Chiến bị ba cặp mắt nhìn hắn chằm chằm, Long Chiến ngượng ngùng cúi đầu, xấu hổ cười cười: “Không có việc gì, không có việc gì!”

Trong lòng lại hận nghiến răng nghiến lợi, hận không thể giờ phút này đi tìm Mị Ảnh liều mạng.

Ngọc Vô Hà nhìn bộ dáng Long Chiến, cúi đầu cười hì hì, vụng trộm rời đi, đổi chỗ đi tìm.

Long Chiến hận đủ, ngẩng đầu muốn hỏi Ngọc Vô Hà một ít chuyện tình của Thiên Hương, mới phát hiện Ngọc Vô Hà đã sớm tránh ra, lại lo lắng, vừa định đi qua, bỗng thấy lưỡng đạo ánh mắt giết người không đền mạng phóng tới, Long Chiến nhất thời sợ tới mức co rụt cổ lại, không cần xem, trong thiên hạ, bằng vào lưỡng đạo ánh mắt có thể giết người vô hình, trừ bỏ Vương gia nhà hắn, còn có thể có ai.

Quân Lưu Thương vừa lòng Long Chiến thức thời, đi đến bên người Ngọc Vô Hà, hỏi: “Có phát hiện sao?”

Ngọc Vô Hà lắc đầu: “Không có!”

“Nếu không đi về trước, ngày mai lại đến đi!” Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà, bận bịu một ngày, người sắt còn chịu không nổi, huống chi thương trên người nàng còn chưa khỏi hẳn.

“Không, ta không muốn lại bước vào Ngọc phủ này, nếu có thể, ta về sau cũng không nghĩ lại đến!” Ngọc Vô Hà trảm đinh tiệt thiết nói: “Quân Lưu Thương, cho người của ngươi đem mọi thứ trong phòng này mang ra ngoài đi, có lẽ……”

Quân Lưu Thương vừa nghe, lập tức gật đầu: “Long Bác, đi kêu người đến, đem mọi thứ trong phòng này mang ra ngoài đi, mặt khác phái người đi chuẩn bị một bàn rượu và thức ăn đến!”

Long Bác lĩnh mệnh, rất nhanh đi ra ngoài.

“Vô Hà, trước đi nghỉ ngơi một chút, chờ nơi này dọn xong, chúng ta trở lại!” Quân Lưu Thương nói xong, cũng không cho Ngọc Vô Hà cơ hội phản bác, kéo tay nàng đi ra bên ngoài.

Nguyên bản Ngọc phủ vô cùng náo nhiệt, giờ phút này yên tĩnh đến ngay cả cây kim rơi xuống đất cũng nghe thấy, Ngọc Vô Hà tùy ý Quân Lưu Thương nắm tay nàng, chậm rãi đi dạo trong hoa viên Ngọc phủ.

“Thương, ngươi nói dưới hoa viên này đã mai táng bao nhiêu tánh mạng?” Ngọc Vô Hà đột nhiên hỏi.

Quân Lưu Thương dừng bước, nhìn Ngọc Vô Hà, xoa xoa tay lạnh như băng của nàng, để tới bên miệng dùng sức thổi nhiệt khí, đáp phi sở vấn* “Lạnh không?”

(*) Trả lời không đúng với câu hỏi.

Ngọc Vô Hà lắc đầu: “Ngươi ôm kín, không lạnh!”

Quân Lưu Thương cười, lộ ra hàm răng trắng bóng: “Ta đây cả đời ủ ấm cho ngươi!”

“Hảo, gạt người là con chó nhỏ!” Ngọc Vô Hà gật gật đầu, tới gần bên người Quân Lưu Thương, hỏi: “Thương, ngươi sợ hoàng cung không?”

Quân Lưu Thương thân mình cứng đờ: “Vô Hà ý tứ?”

“Về sau nên thường xuyên mang Niệm Hi ra ngoài một chút đi, hắn mới mười tuổi, mấy năm nay rất cô độc!” Ngọc Vô Hà nhớ tới đứa nhỏ mới mười tuổi, lại cứ ngụy trang kiên cường kia, rồi nghĩ tới Ngọc Mặc Hàm năm tuổi, cảm thấy Ngọc Mặc Hàm kỳ thật là hạnh phúc, hắn là đau trên thân thể, chỉ cần tìm được giải dược, sẽ tốt. Không giống Quân Niệm Hi, hắn là đau trong lòng, cho dù lành, vẫn để lại vết sẹo thật sâu.

Quân Lưu Thương trong lòng ấm áp, bừng tỉnh đại ngộ nói: “Trách không được mẫu hậu phái người nói, muốn ngươi có rảnh thì mang Mặc Hàm tiến cung, đi bồi nàng!”

“Tiến cung?” Ngọc Vô Hà kinh ngạc há miệng, lập tức nói: “Thương, mẫu hậu ngươi là?”

“Thái hoàng Thái Hậu!” Quân Lưu Thương nói xong, cầm tay Ngọc Vô Hà, nghĩ nàng hoảng hốt, ôn nhu an ủi: “Đến lúc đó ta đi cùng ngươi!”

“Có thể không đi sao?” Ngọc Vô Hà tưởng, một lão nhân ở trong cung ngây người vài thập niên, kia nhưng là nhân tinh trung nhân tinh* a, cùng người như thế vừa có lợi cũng có hại, ưu việt chính là, nàng nếu thương ngươi, cái gì cũng dễ nói, nếu là không thương ngươi, hừ hừ hừ, chờ bị tính kế đi!

(*) Người thành tinh trong người thành tinh

“Ngươi không nghĩ tiến cung?” Quân Lưu Thương ngạc nhiên, chẳng lẽ nàng không nghĩ tiến cung đi gặp mẫu hậu sao?

Ngọc Vô Hà nhìn Quân Lưu Thương, lập tức nói: “Không phải a, ta chỉ là  không nghĩ ra đưa lễ vật gì cho mẫu hậu ngươi thì tốt, dù sao đồ tốt gì mà nàng chưa thấy, ta sợ kiếm không được!”

Ngọc Vô Hà có chút xấu hổ nói.

“Đem một bộ xiêm y ở Gấm Vóc phường của ngươi tặng mẫu hậu là tốt rồi, nghe nói nàng thích!” Quân Lưu Thương nhớ tới lời nói của quản sự ma ma bên người mẫu hậu.

Mày hơi hơi nhăn lại.

“Ân ân, được rồi!” Ngọc Vô Hà cũng có tâm sự, cho nên không thấy Quân Lưu Thương nhíu mày.

“Vương gia, Ngọc cô nương, đồ ăn đến đây, Vương gia chuẩn bị dùng ở nơi nào?” Long Bác cung kính nói, phía sau hắn, năm gã sai vặt, mỗi người trong tay đều cầm một cái giỏ đựng thức ăn.

“Mang một cái bàn ra chỗ này đi!” Quân Lưu Thương chỉ chỉ một chỗ trống trong hoa viên, lập tức còn nói: “Đi mang một cái lò sưởi đến!”

Long Bác ứng thanh, lập tức có người lấy bàn, sắp ghế, chia thức ăn, một hồi đồ ăn thơm ngào ngạt, nóng hầm hập đã được để lên bàn, Long Bác cũng cầm một cái lò sưởi lại.

Quân Lưu Thương kéo tay Ngọc Vô Hà, để vào trong chậu nước chậm rãi rửa, sau đó dùng khăn lau sạch nước trên tay nàng, Ngọc Vô Hà không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn hắn, hạnh phúc treo đầy đuôi lông mày.

“Nhìn xem, thích ăn cái gì?” Quân Lưu Thương chỉ vào mười mấy món ăn trên bàn, quan tâm nói: “Ăn nhiều một chút, nhất định đói bụng lắm rồi!”

Ngọc Vô Hà gật gật đầu, cầm lấy chiếc đũa, vừa chuẩn bị gắp một khối măng mùa đông nếm thử, Quân Lưu Thương thấy vậy liền gắp một khối thịt gà nhỏ đưa đến bên miệng nàng: “Ngươi rất gầy, phải ăn nhiều thịt, tương lai……”

Quân Lưu Thương vốn muốn nói tương lai có thể vì hắn nhiều sinh vài đứa nhỏ, liền nghĩ đến độc trên người hắn, lập tức cười nói: “Tương lai Mặc Hàm thấy ta đem ngươi dưỡng tốt như vậy, mới có thể chấp nhận ta đúng không!”

Ngọc Vô Hà nhìn Quân Lưu Thương, nàng có thể cảm nhận được một câu trước của hắn hoàn toàn không phải ý này, Quân Lưu Thương rốt cuộc muốn nói cái gì? Nếu hắn không muốn nói, nàng cũng không nên hỏi.

Ngọc Vô Hà mở miệng tiếp được, thẳng gật đầu: “Ân, ăn ngon!”

“Thật vậy chăng? ta đây cũng nếm thử!” Quân Lưu Thương nói xong, cũng gắp một miếng thịt nhỏ bỏ vào miệng, cũng gật gật đầu: “Phải, không tệ!”

Một chút cơm, trên cơ bản đều là Quân Lưu Thương gắp cho Ngọc Vô Hà, thấy nàng muốn nói ánh mắt đều nheo lại món nào, Quân Lưu Thương liền gắp vài lần, cũng ghi tạc trong lòng, Vô Hà thích ăn cái gì. Mày hơi hơi nhăn lại, Quân Lưu Thương sẽ không gắp.

Ăn cũng là hoà thuận vui vẻ, rất hạnh phúc.

Long Chiến đứng ở một bên đều hâm mộ không được, ảo tưởng khi nào thì, hắn cũng có thể vì người nào đó gắp thức ăn. Nghĩ đến khi hạnh phúc, cư nhiên ha ha ngây ngô cười lên.

 “Vương gia, phòng kia đã dọn trống!” Một thị vệ đi tới, bẩm báo.

Ngọc Vô Hà cùng Quân Lưu Thương đứng lên, nhìn nhau liếc mắt một cái, gật gật đầu: “Đi qua đi!”

Ngọc Vô Hà vốn định buông lò sưởi ra, Quân Lưu Thương lại kiên trì: “Ôm đi, tay ngươi thật lạnh! Ngự y nói nữ tử lạnh quá không tốt!”

Ngọc Vô Hà bất đắc dĩ, chỉ phải ôm lấy, đi theo phía sau Quân Lưu Thương hướng sân của Ngọc Băng Lan đi đến. Tiến vào, chỉ thấy trong sân chất đầy đồ đạc, chỉ lưu lại một con đường, đề đi vào trong phòng.

Trong phòng sớm đã đốt đuốc, đem phòng trống trơn quang đãng chiếu sáng, Ngọc Vô Hà đi vào, nhắm mắt lại, chậm rãi cảm thụ, cuối cùng rõ ràng kêu bọn họ tắt đuốc.

Hai người tìm một cái cái đệm ngồi dưới đất, nghe.

Bỗng nhiên Ngọc Vô Hà cùng Quân Lưu Thương đồng thời quát to một tiếng, sau đó ngón tay hai người chỉ cùng một hướng, Long Bác cùng Long Chiến chạy nhanh đem cây đuốc trong phòng thắp sáng, đi đến chỗ Quân Lưu Thương cùng Ngọc Vô Hà chỉ, cho người dùng sức tìm kiếm.

Quả nhiên, không lâu, chỗ kia liền xuất hiện một cái động, Long Chiến gấp gáp muốn dẫn đầu đi vào, Ngọc Vô Hà kêu hắn lại: “Chậm đã, cẩn thận có cạm bẫy!” Nói xong tiếp nhận một cây đuốc trong tay thị vệ đã quăng xuống, chỉ thấy cây đuốc kia ở trong động xì xì vài cái sau đó biến mất.

Làm lại vài lần, cây đuốc mới không rơi mất.

Long Bác đầu tiên giơ đuốc đi xuống, từng bước một, theo sát phía sau là Quân Lưu Thương nắm tay Ngọc Vô Hà, chậm rãi đi xuống, con đường này có chút dài, ước chừng đi gần một canh giờ mới đi đến cuối, lại bị một bức tường đá chặn đường đi.

“Bà nội nó, cư nhiên xây một bức tường như vậy, tức chết đi được!” Long Chiến tức đến nhảy lên nhảy xuống, hận không thể vận khí một chưởng đánh vỡ nát tường đá này.

Ngọc Vô Hà nhìn Long Chiến liếc mắt một cái: “Nếu Ngọc Băng Lan có thể dễ dàng vào, vậy là nhất định có cơ quan, cẩn thận tìm ở trên vách tường xem!” Nói xong, dẫn đầu sờ lên.

Cẩn thận sờ, lại không có thu hoạch.

“Vô Hà, ngươi nói có thể chúng ta hiểu lầm cái gì hay không?” Quân Lưu Thương tới gần cửa đá kia, vươn tay ở trên mặt sờ một phen, lập tức hô: “Đem cây đuốc lại đây!”

Long Bác lập tức đưa đi qua, Quân Lưu Thương tiếp nhận, thấy trên tường đá có một chỗ đặc biệt bóng loáng, Quân Lưu Thương dùng sức nhấn một cái, cửa đá lên tiếng trả lời mà mở ra.

Từng đợt ghê tởm tanh tưởi xông vào mũi, Ngọc Vô Hà xoay người một trận nôn mửa, đem đồ vừa mới ăn toàn bộ phun ra, Quân Lưu Thương cũng thật ghê tởm, Ngọc Vô Hà nôn ra xong, không có gì nghiêm trọng, nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng nàng, từ trong lòng lấy ra một viên thuốc, đưa tới trước mặt Ngọc Vô Hà: “Ăn đi, ăn xong sẽ tốt hơn một chút!”

Ngọc Vô Hà nhìn nhìn viên thuốc trong tay, lại nhìn nhìn thị vệ phun ko thua kém, lắc đầu: “Không cần, ta có thể chịu được, thật sự!”

Quân Lưu Thương tán thưởng nhìn Ngọc Vô Hà, không nói lời nào, lại đem viên thuốc cất lại, giơ lên cây đuốc, hướng phía sau giơ tay: “Các ngươi vào!”

“Chờ đã!” Ngọc Vô Hà vẫn lo lắng, hướng người phía sau ta nói: “Quăng một cây kiếm vào xem có cạm bẫy hay không!”

Một thị vệ chạy nhanh cầm bảo kiếm trong tay dâng lên: “Ngọc cô nương thỉnh!”

Ngọc Vô Hà tiếp nhận, hướng bên trong quăng đi, chỉ nghe thanh âm bùm bùm, giơ lên đuốc vừa thấy, chỗ cây kiếm rơi xuống có hang trăm thanh kiếm sắt bén cắm thật sâu trên mặt đất.

Mọi người một trận hút không khí.

“Xem ra bên này còn có cơ quan!” Ngọc Vô Hà nói xong, lại tiếp nhận một cây kiếm quăng đi qua, chờ đợi một hồi, thấy không có phản ứng, mới cùng Quân Lưu Thương liếc nhau, thấy tán thưởng trong đôi mắt Quân Lưu Thương, Ngọc Vô Hà rất khiêm tốn tiếp nhận.

“Long Bác, Long Chiến” Quân Lưu Thương quát lạnh một tiếng, Long Bác cùng Long Chiến dẫn đầu đi vào, thấy bình an đi qua, mới hướng Quân Lưu Thương gật đầu.

Quân Lưu Thương đem Ngọc Vô Hà hộ ở sau người, từng bước một đi đến, cố nén cảm giác ghê tởm mùi hôi đến cực điểm. Lập tức rút ra khăn tay đưa cho Ngọc Vô Hà, trầm giọng nói: “Che!”

Ngọc Vô Hà tiếp nhận, ngoan ngoãn che miệng lại, tâm lại nhiều điểm ngọt ngào.

Đi một hồi lâu, cổ thối kia càng ngày càng đậm, Quân Lưu Thương phân phó mọi người đả khởi tinh thần, tắt cây đuốc đi.

Thậm chí còn nghe được bên kia có thanh âm dâm uế truyền đến.

“Cởi, ngươi cởi ra đại gia ta!”

“Ha ha ha, đem đại gia ta hầu hạ thoải mái, đêm nay liền cho ngươi ăn cái bánh bao!”

“Lên, các ngươi lên cho ta, hảo hảo chiêu đãi con quỷ nhỏ này, ha ha ha!”

Ngọc Vô Hà nhíu mày, thầm nghĩ, đây là kỹ viện hay là ma quật*.

(*) Nơi ở của ma quỷ

Mấy thị vệ nghe thấy thanh âm này, cùng nhau đồng loạt nhìn về phía Ngọc Vô Hà, chỉ thấy Ngọc Vô Hà bình tĩnh vô ba, hổ thẹn cúi đầu.

“Không cần, các ngươi thả ta, thả ta!” Tiếng thét chói tai thê thảm truyền đến, Ngọc Vô Hà tâm thần chấn động, bất chấp bọn Quân Lưu Thương, đã muốn một người vòng đi qua.

Đây là trường hợp nàng cả đời đều quên không được.

Một cái nữ tử tay chân bị tách ra thành hình chữ đại, phân biệt dùng dây thừng cố định trên bốn cọc gỗ, cả người xích quả quả*, mặt trên che kín vết thương, có máu chảy ra, kia không giống như là bị thương, giống như là đẻ non.

(*) Không mảnh vải che thân

Nữ tử tựa hồ cảm nhận được đứa nhỏ đã không có, bỗng nhiên cười ha hả: “Ha ha ha, các ngươi là một bọn đáng chết, nhất định không được chết tử tế, không được chết tử tế!”

Mà bên thân thể của nàng, đứng mười mấy nam nhân cả người xích quả quả, có tên cầm roi sắt trong tay, có tên cầm trong tay một con chuột, có tên cầm trong tay bàn ủi, bàn ủi kia lửa nóng chói mắt.

Ở thời điểm Ngọc Vô Hà còn không kịp kinh hô, liền đặt trên ngực nàng kia.“A!” Nữ tử kêu sợ hãi một tiếng, đỏ nóng một mảnh.

Ngọc Vô Hà mở miệng to, muốn dùng lực hô to, lại phát không ra tiếng, chỉ có thể nhìn nữ tử ở trong song sắt rõ ràng bị nóng mà ngất xỉu đi.

Yết hầu nghẹn ngào, thét chói tai, lại phát không ra tiếng……

Theo sau mà đến Quân Lưu Thương thấy một màn như vậy, tức giận đến gân xanh trên trán nổi lên, thân thủ ôm lấy thân mình Ngọc Vô Hà lung lay sắp đổ, nổi giận gầm lên một tiếng: “Đem song sắt này phá bỏ cho bổn vương!”

Long Bác và Long Chiến từng giết qua rất nhiều người, nhưng là bọn họ chưa bao giờ đối với phụ nữ vô tội động thủ, huống chi là ngược đãi. Một màn này sớm kích khởi bọn họ sinh làm bản năng nam nhân, là cực kỳ phẫn nộ.

Cầm lấy kiếm một đao một đao chém vào song sắt kia, tạch tạch tiếng vang, tia lửa lóe lên.

Người bên song sắt kia vừa thấy có người, một đám hưng phấn hoa chân múa tay vui sướng, có một người thậm chí trước mặt mọi người đem vật kia đâm vào trong thân thể nàng kia, không hề có cảm tình tới tới lui lui.

Nàng kia đau đớn từ trong hôn mê tỉnh lại, tỉnh lại rồi hôn mê, cuối cùng chỉ còn lại một túi da, ở ban đêm lạnh lẽo, đau khổ giãy dụa, đau khổ cầu xin.

Hết chương 57

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s