Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 58

Để lại bình luận

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 58

Editor: Nhan Nhã Quân

Vô Hà nhìn nàng kia không tiếng động bi thương giãy dụa, nhưng vô ích, cuối cùng chỉ có thể trừng lớn đôi mắt vô thần.

Giữ chặt cánh tay Quân Lưu Thương: “Quân Lưu Thương, Quân Lưu Thương, mau cứu cứu nàng!”

Từng này một màn cũng phát sinh ở thân thể của nàng thượng, khả nàng thông minh, cuối cùng phấn đấu quên mình nhảy vào trong sông, mới tránh được một kiếp.

“Vô Hà, đừng nóng vội!” Quân Lưu Thương vỗ vỗ tay Ngọc Vô Hà.

Nhưng vẻ mặt sớm đã trở nên âm lạnh, trên mu bàn tay gân xanh nổi lên, vận khí một chưởng đánh vào trên song sắt, chân khí bắn ngược trở ra, song sắt kia lại ko hề bị tổn hại.

Nàng kia tựa hồ cảm nhận được hơi thở khác, đôi mắt vô thần nhìn về phía Ngọc Vô Hà, khi vừa thấy Ngọc Vô Hà, mắt sang lên, đầu dùng sức hướng qua bên trái. Một chút lại một chút.

“Quân Lưu Thương, có phải nàng biết ta hay không, có phải muốn nói cái gì với ta hay không?” Ngọc Vô Hà bắt lấy ống tay áo của Quân Lưu Thương, lần đầu tiên, nàng hy vọng nàng kia biết nàng.

Những  nam nhân này thấy Ngọc Vô Hà và Quân Lưu Thương gấp, bọn họ càng phát ra đắc ý, một cái lên, lại đổi một cái, nàng kia tựa hồ quên mất thân thể của chính mình, chỉ cố gắng nghiên đầu về phía bên trái.

“Đốt đuốc, đi bên trái tìm!” Quân Lưu Thương hét lớn một tiếng.

Long Bác, Long Chiến lấy ra đồ bắt lửa, châm lửa lên, ngọn lửa chiếu sáng khuôn mặt Ngọc Vô Hà, sau đó hướng bên trái đi đến, vừa sờ soạng, vừa lo lắng.

“Tiểu thư……” Nàng kia vô hình nhẹ gọi, cuối cùng hai hàng nước mắt rơi xuống, nhìn Ngọc Vô Hà, khóe miệng chậm rãi hiện lên ý cười.

“Tìm được rồi!” Long Chiến hô to một tiếng, Quân Lưu Thương chạy nhanh đi qua nhìn, thấy ở đó có cái hóc, bỗng nhiên nhớ tới: “Vô Hà, thứ kia đâu?”

Ngọc Vô Hà cơ hồ là tay run run lấy ra, đem thứ quái dị kia lấy ra, đưa cho Quân Lưu Thương, Quân Lưu Thương tiếp nhận, không dám chần chừ, tự tay bỏ vào trong hóc kia.

‘Răng rắc’ một tiếng, song sắt mở ra.

Ngọc Vô Hà rút kiếm của thị vệ, đi vào đầu tiên, hướng một nam nhân xích quả quả chém tới, nam nhân kia cười một cái rồi lui lại, dễ dàng tránh đi công kích của Ngọc Vô Hà.

Quân Lưu Thương thấy vậy, vận khí một chưởng đánh úp lại.

Mười phần ngoan lệ làm cho thiên địa biến sắc, một chưởng liền đem nam nhân kia đánh té trên mặt đất, run rẩy không thôi, sắp chết hắn cũng không biết chính mình vì sao một chiêu liền thua trong tay Quân Lưu Thương.

“Giết không tha!” Quân Lưu Thương vẻ mặt chết chóc, cả người nhiễm đầy hơi thở quỷ dị làm cho người ta không rét mà run, một phen cởi bỏ áo ngoài đắp lên người nữ tử kia, nhìn thoáng qua Ngọc Vô Hà.

Ngọc Vô Hà chạy vội tới bên người nàng kia, lấy ra chủy thủ một đao chém đứt dây thừng trói chặt tứ chi của nàng kia, lại không biết phải nói thế nào mới tốt.

“Tiểu thư……” Không tiếng động nhẹ gọi mang theo thoáng vui mừng, lại mang theo một cỗ hận ý, run run vươn tay, gắt gao cầm tay nhỏ bé lạnh lẽo của Ngọc Vô Hà.

“Tiểu thư……” mở miệng, lại không tiếng động.

“Đừng nói, chúng ta tới cứu ngươi!” Ngọc Vô Hà gắt gao cầm tay sớm đã không coi là tay, bởi vì mặt trên không có móng tay, máu thịt mơ hồ.

“Ô ô……” Nàng kia tới gần Ngọc Vô Hà, cả người run run, mở miệng: “A, a a……” Không phải thét chói tai, tựa hồ muốn nói cái gì, sau đó mở miệng trống rỗng ra, để cho Ngọc Vô Hà nhìn.

“Ngươi muốn nói cho ta biết, ngươi không thể nói chuyện sao?” Ngọc Vô Hà nhẹ giọng hỏi, sợ mình nói lớn một chút, liền làm nàng sợ hãi.

“Ân ân……” Nữ tử thật mạnh gật đầu, bả đầu tới gần trong lòng Ngọc Vô Hà, ô ô khóc lên.

“Đừng khóc, nơi này còn có người khác không?” Ngọc Vô Hà có chút sợ hãi, gắt gao cầm tay nữ tử, vội vàng hỏi: “Nơi này còn có người khác không?”

Nàng kia có chút thất vọng nhìn Ngọc Vô Hà, trong con ngươi bình lặng như nước hiện lên khó hiểu, lập tức lại thoải mái, cuối cùng đầu hướng một bên quay đi, chỉ thấy Quân Lưu Thương đem những nam nhân kia đều giết chết, trong con ngươi trung hiện lên vui sướng.

Giãy dụa muốn đứng dậy, lại phát hiện chính mình cả người một chút khí lực cũng không có.

“Ta cõng ngươi!” Long Chiến đi đến trước mặt nàng kia, không mang theo một tia hèn mọn, có chính là đồng tình cùng thương tiếc.

Nữ tử nhìn Long Chiến, lại nhìn Ngọc Vô Hà, cuối cùng được Ngọc Vô Hà nâng lên lưng Long Chiến, ngón tay chỉ một hướng.

Long Bác chạy nhanh dẫn theo người ở phía trước dò đường.

Ngọc Vô Hà đứng tại chỗ, mới phát hiện người nàng run run không thôi, Quân Lưu Thương một phen ôm lấy Ngọc Vô Hà, đi theo phía sau bọn họ.

“Thương, ta thêm phiền toái cho ngươi rồi!” Ngọc Vô Hà tựa vào trong lòng Quân Lưu Thương, sâu kín nói: “Nếu, nếu…”

Nếu……

Ngọc Vô Hà cứng lưỡi, lại không biết phải nói như thế nào?

“Vô Hà, cám ơn ngươi, nếu không phải có ngươi, ta còn thật không biết phài dùng phương thức nào tiêu diệt Ngọc gia!” Quân Lưu Thương chậm rãi biến mất cả người sát khí. Tự nhiên cũng không nói tới việc nữ tử kia.

Ngọc Vô Hà tự nhận chưa bao giờ gặp qua địa ngục nhân gian, nhưng giờ phút này cảnh tượng để cho nàng nhớ tới địa ngục nhân gian là như thế nào rất nhiều rất nhiều.

Một đám nữ tử cả người trần chuồng bị nhốt trong lồng sắt, móng tay trên tay bị tàn bạo rút đi, máu thịt lẫn lộn, nước mủ chảy ra.

Thấy đám người Ngọc Vô Hà cùng Quân Lưu Thương, sợ tới mức thét chói tai liên tục.

“A a a……” Nữ tử trên lưng Long Chiến a a a kêu lên, nhóm nữ tử như là nghe hiểu được, ngừng la, sau đó quỳ trên mặt đất, dập đầu một cái.

Quân Lưu Thương nhìn những nữ tử đáng thương này, buông Ngọc Vô Hà đi đến bên người Long Chiến, hỏi: “Nơi này có thể có cửa ra khác?”

Nữ tử lắc đầu, tỏ vẻ không biết! Nếu không có, vậy đường cũ quay lại đi.

“Long Bác, Long Chiến nghe lệnh, đường cũ quay về!” Quân Lưu Thương hét lớn một tiếng, khí phách vương giả hiện một cái không sót gì.

Ngọc Vô Hà hơi hơi suy tư, nói: “Chúng ta hiện tại tìm địa phương tốt nhất an trí những người này, cho các nàng ăn uống, tắm rửa, tốt nhất có thể tìm một lão nhân giỏi về phương diện này, các nàng bị thương không chỉ là thân thể, còn có tâm linh…”

“Vô Hà nói đúng, là ta sơ sót!” Quân Lưu Thương gật gật đầu, từ bên hông lấy ra lệnh bài, đưa cho Long Chiến: “Tốc tốc tiến cung, đi trong cung thái hoàng Thái Hậu xin một trăm quản sự ma ma, chuẩn bị thêm xiêm y!”

“Là, thuộc hạ lĩnh mệnh!” Long Chiến lên tiếng, buông nàng kia, rất nhanh đường cũ quay đi.

Long Bác cầm kiếm, từng cái, từng cái chém đứt xiềng xích, ngay sau đó có người cõng các nàng đi ra ngoài, những thị vệ này cởi khôi giáp, cởi áo cho nữ tử phủ thêm, lộ ra cơ ngực rắn chắc, không ai đi nói cái gì lễ nghĩa liêm sỉ, có chính là niềm vui sướng được sống lại.

Ngọc Vô Hà sớm đã đi ra theo nữ tữ đầu tiên,  cho người đi lấy xiêm y của tiểu thư Ngọc phủ, lại cho người nấu đồ ăn, Ngọc Vô Hà tinh tế đếm một chút, đã có 200 nữ tử ra ngoài, người còn cuồn cuộn không ngừng cõng ra, Long Chiến mang đến xiêm y, mang đến ma ma, có các nàng hỗ trợ, Ngọc Vô Hà bớt được việc chút, nhưng là, nhìn những nữ tử này, Ngọc Vô Hà một trận rối rắm, những nữ tử này vì sao ở dưới Ngọc phủ, lại bị tra tấn thành cái dạng này?

Nghĩ đến Quân Lưu Thương còn ở phía dưới, Ngọc Vô Hà mày càng nhăn càng chặt.

Trời đã muốn sang.

Bận rộn một đêm Ngọc Vô Hà mệt xương sống thắt lưng đều đau, nhìn những nữ tử được cứu ra vẻ mặt tái nhợt, lại càng không thích ứng được ánh nắng sáng sớm, có mấy người thân mình tốt một chút, không để ý mọi người khuyên bảo chạy đến trong viện, quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn trời.

Ngọc Vô Hà đứng ở trong viện của Ngọc Băng Lan, nghe quản sự ma ma báo cáo, tùy ý khoát tay: “Đừng ngăn cản các nàng, chỉ có trải qua hắc ám, mới biết được ánh sang là quan trọng cỡ nào! Ma ma, các nàng đều là người đáng thương, tùy các nàng đi thôi!”

Ma ma cũng là người hiểu lý lẽ, gật gật đầu: “Vẫn là Ngọc cô nương nói phải, nô tỳ đi làm việc tiếp!”

“Đi đi!”

Một hồi, một thị vệ đi đến trước mặt Ngọc Vô Hà: “Ngọc cô nương, Vương gia vừa mới ở dưới phát hiện tình huống dị thường, đã mang theo Long thủ lĩnh đuổi theo, Vương gia bảo tiểu nhân chuyển cáo Ngọc cô nương “nơi này hết thảy liền giao cho ngươi”, nói Ngọc cô nương nếu có việc, có thể phái người đi thỉnh Thất vương gia!”

Ngọc Vô Hà nghe vậy, không khỏi lo lắng cho Quân Lưu Thương, lập tức kêu: “Người tới, nhanh đi thỉnh Thất vương gia!”

Không lâu sau, Quân Thần Vũ đã đi tới, vẫn là một thân đỏ thẫm đẹp mắt, chính là lần này trên mặt lại không có hi hi ha ha, chỉ có một chút ngưng trọng, thấy Ngọc Vô Hà ngồi ở đại sảnh Ngọc phủ một ngụm, một ngụm uống cháo, bước nhanh đi tới.

“Như thế nào, không thể ăn, nhìn ngươi một chút khẩu vị đều không có!” Quân Thần Vũ ngồi vào trước mặt Ngọc Vô Hà, trực tiếp nói vào chuyện chính: “Rốt cuộc có chuyện gì, vội vàng liền đem người ta từ trong ổ chăn ấm áp dễ chịu kêu đi lên!”

“Phía dưới Ngọc phủ có cái địa lao, nhốt gần ba trăm nữ tử!” Ngọc Vô Hà buông bát, thản nhiên nói tiếp: “Thương phát hiện khác thường, đã đuổi theo, ta nghĩ Thất vương gia có thể đem những nữ tử này an bài một chút hay không!”

Quân Thần Vũ vừa nghe, cực kỳ giật mình một quyền đánh vào trên bàn: “Không thể tưởng được Ngọc Lăng Thiên lão thất phu này lá gan lớn như vậy, muốn tạo phản sao?”

Quân Thần Vũ nói xong, thấy Ngọc Vô Hà nhìn hắn, ngượng ngùng cười cười, lập tức hỏi: “Ngươi sẽ bao che cha ngươi sao?”

“Có phải cha ruột ta hay không còn rất khó nói, cho dù là cha ruột của ta, phạm vào tội lớn này, mọi người đều căm phẫn, ta như thế nào thay hắn cầu tình!” Ngọc Vô Hà thản nhiên nói, trong con ngươi cũng không mang một tia cảm tình.

Hai người ở đại sảnh thương nghị nửa canh giờ, Quân Thần Vũ lại càng ngày càng ngồi không yên, đứng lên, lấy ra một khối lệnh bài quăng đến trên bàn: “Hết thảy liền giao cho ngươi, ta hiện tại chay đi xem Lục ca vì sao còn không có trở về!”

“Uy!” Ngọc Vô Hà hoán một tiếng, sớm đã không thấy thân ảnh Quân Thần Vũ.

Cầm lấy lệnh bài trên bàn, mấy nam nhân này cũng quá không coi trọng lệnh bài này đi!

Đứng lên, đối với hai người Quân Thần Vũ lưu lại phân phó: “Các ngươi hiện tại phái người hảo hảo bảo hộ Ngọc phủ, đừng làm cho địch nhân có cơ hội xuống tay!”

“Là, Ngọc cô nương!”

Sau ngọ thiện, còn không thấy Quân Lưu Thương trở về, Ngọc Vô Hà bắt đầu lo lắng bất an.

Màn đêm buông xuống, Ngọc Vô Hà ở trước cửa Ngọc phủ đi đi lại lại mấy lần, trong con ngươi mang theo lo lắng, mỏi mắt chờ mong, cũng không gặp được thân ảnh quen thuộc kia.

“Ngọc cô nương, vừa mới có một cô nương khóc lớn hô to, còn bắt đầu đập phá, ngài mau đi xem một chút đi!” Một ma ma vội vàng chạy tới, trên đầu còn mồ hôi, thái dương có vết máu chảy ra.

“Ma ma, cái trán ngươi làm sao ?” Ngọc Vô Hà đi theo phía sau ma ma, vừa đi vừa hỏi.

“Không có việc gì, không cẩn thận bị quăng trúng, đợi lát nữa thoa chút thuốc là tốt rồi, cô nương vẫn là chạy nhanh đi xem đi, cô nương kia giống như nổi cơn điên, đụng thứ gì liền quăng, gặp người liền cắn đâu!” Mẹ nói xong, thân mình còn nhẹ nhàng run lên.

“Mẹ tẫn trách* như thế, chờ Vương gia trở về, nhất định sẽ thưởng ma ma đầu tiên!” Ngọc Vô Hà lại nói với ma ma kia: “Ma ma, về sau mấy cô nương đó chú ý nhiều một chút, dù sao đã xảy ra chuyện lớn như vậy, nếu có chuyện gì, chúng ta liền kiếm củi ba năm thiêu một giờ, ngươi nói phải không.”

(*) Nhiệt tình làm hết trách nhiệm

Ma ma kia gật đầu: “Cô nương nói phải, nô tỳ đi nói với các ma ma khác!”

Nhìn bóng dáng ma ma kia đi xa, Ngọc Vô Hà liền nghe thấy thanh âm loảng xoảng, chạy nhanh đi vào, chỉ thấy ba ma ma gắt gao đè lại một nữ tử tóc tai bù xù, nàng kia bị đặt trên đất, còn dùng lực giãy dụa.

“Các ngươi buông nàng ra!” Ngọc Vô Hà lạnh lùng quát một tiếng, ba ma ma vừa nghe, nhanh chóng buông ra.

Nàng kia ngẩng đầu, một đôi mắt đẹp gắt gao nhìn thẳng Ngọc Vô Hà, nhìn nhìn, thế nhưng khóc đi ra, tay chân cùng sử dụng đi về phía Ngọc Vô Hà, thời điểm đến trước mặt Ngọc Vô Hà, giơ tay hung hăng bắt lấy làn váy Ngọc Vô Hà.

“Ai nha, nhanh đem tay ngươi lấy ra a!” Một ma ma tiến lên, như muốn ngăn tay nữ tử.

“Không cần!” Ngọc Vô Hà nâng tay ngăn cản, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng cầm tay huyết nhục mơ hồ kia, nhẹ nhàng thổi thổi cho nàng, ôn nhu hỏi: “Còn đau không?”

Nữ tử kia dùng sức lắc đầu, nước mắt từng giọt rơi xuống xuống nơi bị thương, đau đến thân mình run run, nhưng không chịu buông tay ra khỏi Ngọc Vô Hà: “Đại, đại, đại……”

Mở miệng thật to, lại nói không ra một câu đầy đủ.

Ngọc Vô Hà thấy nàng mở miệng, trống rỗng một mảnh, đầu lưỡi đã bị cắt. Trong lòng một trận thu đau: “Đừng nói, hảo hảo nghỉ ngơi, chờ vết thương lành, sẽ đưa ngươi về nhà, được không?”

“Ô ô!” Nữ tử dùng sức lắc đầu, dùng sức lắc: “Tỷ…… Tỷ……”

Cứ việc dùng hết toàn lực, nhưng Ngọc Vô Hà nghe không hiểu nàng nói cái gì, nàng kia vừa thấy, hung hăng rút tay ra, dùng sức cắn một ngón tay, thẳng đến vết máu từ đầu ngón tay chảy tới cánh tay.

Nàng mới buông ra.

Ngọc Vô Hà vừa thấy, lập tức lấy ra khăn tay che miệng vết thương: “Ngươi ngốc a, đang tốt lành, vì sao muốn cắn…”

Nữ tử một phen bỏ tay Ngọc Vô Hà ra, dùng máu viết trên mặt đất: “Đại tỷ tỷ, ta là Mộng Dao!”

“Mộng Dao?” Ngọc Vô Hà chấn động. Ngọc Mộng Dao, Ngọc phủ tam tiểu thư, nữ nhi của Phương di nương đã qua đời. Không phải nói nàng lập gia đình sớm sao? Vì sao sẽ ở dưới địa lao Ngọc phủ.

Ngọc Mộng Dao thấy Ngọc Vô Hà tựa hồ không tin, dùng sức đem tóc mình kéo ra sau đầu, lộ ra khuôn mặt trắng bệch, chỉ còn lại da bọc xương, hoàn toàn nhìn không ra diện mạo vốn có.

“Đại…… Đại……!” Ngọc Mộng Dao mở miệng lớn, a a a nói không ngừng.

Ngọc Vô Hà nghe không hiểu, chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ tay nàng, an ủi nàng: “Đừng kích động, từ từ rồi nói, hảo hảo nghỉ ngơi, chờ trên vết thương trên tay lành, rồi nói cho đại tỷ tỷ, được không?”

Hết chương 58

Rốt cục cũng edit qua cái đoạn ghê gớm rùng rợn này. *Đổ mổ hôi*

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s