Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 59

2 phản hồi

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 59

Editor: Nhan Nhã Quân

“Ô ô……” Ngọc Mộng Dao dùng sức lắc đầu, nâng tay nhanh chóng bắt lấy ống tay áo Ngọc Vô Hà, gắt gao không chịu buông ra, vết máu rất nhanh liền nhiễm vào xiêm y của Ngọc Vô Hà.

Ngọc Vô Hà cầm tay nàng, an ủi: “Đừng nóng vội, đừng nóng vội, chậm rãi nói, chậm rãi nói!”

“Tiểu…… Tiểu……” Ngọc Mộng Dao cố gắng hết sức, lại nói không ra một câu đầy đủ, lấy tay muốn đưa vào miệng.

Ngọc Vô Hà nhanh cầm lại: “Đi thư phòng với đại tỷ tỷ đi, dùng mực nước viết!”

Hai ma ma chạy nhanh lại nâng Ngọc Mộng Dao, mới phát hiện nàng căn bản đứng thẳng không được, Ngọc Vô Hà cho người chạy nhanh đi thỉnh ngự y, sau đó đưa Ngọc Mộng Dao vào thư phòng, đỡ ngồi vào trên ghế, ngự y cẩn thận kiểm tra rồi sau đó lắc đầu.

“Ngự y, thế nào, có thể hồi phục như cũ được không?” Ngọc Vô Hà tiến lên từng bước, có chút sốt ruột, dù sao nữ tử bị như vậy không chỉ có một mình Ngọc Mộng Dao.

Ba trăm người, ít nhất có một nửa người đã không thể đi lại.

“Ngọc cô nương, chúng ta ra bên ngoài nói” Ngự y nói xong, đeo theo cái hòm thuốc, bước ra bên ngoài. Ngọc Vô Hà nghe vậy chuẩn bị cùng đi ra ngoài.

“A a a…… Đại, đại……” Ngọc Mộng Dao thét chói tai, trên mặt hiện lên bối rối.

Ngọc Vô Hà gắt gao cầm tay Ngọc Mộng Dao: “Mộng Dao đừng sợ, đại tỷ tỷ sẽ không bỏ lại Mộng Dao, Mộng Dao phải ngoan ngoãn chờ đại tỷ tỷ trở về.” Nói xong nhẹ nhàng đặt tay lại trên đùi Ngọc Mộng Dao: “Tin tưởng đại tỷ tỷ, đại tỷ tỷ nhất định cho ngươi đứng lên một lần nữa, được không?”

Ngọc Mộng Dao nhìn Ngọc Vô Hà, cuối cùng nước mắt rơi xuống, thật mạnh gật đầu.

“Hảo hảo nghỉ ngơi, chờ trời sáng, ta để Mặc Hàm đến chơi với ngươi!” Ngọc Vô Hà nói xong, nhớ tới Ngọc Mộng Dao không biết Mặc Hàm là ai, lôi kéo tay nàng: “Mặc Hàm là cháu trai của ngươi, đến lúc đó ngươi nhất định sẽ thích hắn!”

Ngọc Mộng Dao gật gật đầu, nhìn Ngọc Vô Hà đi ra ngoài, sau đó tựa vào trên ghế nằm, trong con ngươi hiện lên nồng đậm hận ý.

“Ngự y, chân của nàng?” Ngọc Vô Hà đi đến bên người ngự y, có chút lo lắng hỏi.

“Ngọc cô nương, vị cô nương này chân bị thương thời gian quá dài, về sau muốn đi đường, sợ là có điểm khó khăn, muốn chữa khỏi, lại khó càng thêm khó a!” Lương y như từ mẫu, ngự y nói xong, nhịn không được thở dài thật dài.

“Ngự y, ngươi trước khai dược*, làm cho thương thế trên người các nàng lành lặn, về phần chân để ta nghĩ biện pháp khác!” Ngọc Vô Hà nói xong, lại nhớ tới những nữ tử đó không thể nói được nữa, trong lúc nhất thời có chút phiền muộn.

(*) Kê toa, cho thuốc

“Là, Ngọc cô nương, khi lão hủ đến, thái hoàng Thái Hậu phân phó lão hủ, hết thảy do Ngọc cô nương làm chủ, lão hủ nhất định làm hết sức!” Ngự y nói.

“Vậy Ngọc Vô Hà trước thay những nữ tử này tạ đại ân đại đức của ngự y đại nhân!” Lần đầu tiên, Ngọc Vô Hà cảm thấy chính mình nhỏ bé như vậy, cũng phát hiện cừu hận của mình lại nhỏ bé không đáng kể hơn.

So với những nữ tử chịu khổ này, nàng xem như tốt đi.

“Ngọc cô nương khách khí, lão hủ đi sắc cho các cô nương này mấy chén thuốc, có thể làm cho thương thế trên người các nàng mau lành chút, chỉ mong ông trời phù hộ, móng tay các nàng có thể lại dài đi ra!”

Ngự y nói xong xoay người rời đi.

Ngọc Vô Hà đứng ở trong đêm tối, nhìn bóng dáng ngự y, phiền muộn không thôi.

Trong lúc nhất thời, không khỏi tự hỏi, nàng xuyên qua mà đến, rốt cuộc phải làm chút gì?

‘Loảng xoảng’ một tiếng vỡ, Ngọc Vô Hà nghe tiếng chạy nhanh vào thư phòng, chỉ thấy Ngọc Mộng Dao té ngã trên đất, vươn tay, cố hết sức ghé vào trên bàn học, vừa mới là nàng không cẩn thận làm đụng bình hoa bên cạnh, bình hoa kia rơi trên mặt đất phát ra thanh âm.

“Mộng Dao, ngươi đang làm cái gì?” Ngọc Vô Hà đi đến bên người Ngọc Mộng Dao, có chút chỉ trích, càng nhiều là đau lòng.

“A a a……” Mở miệng lại nói không ra một câu đầy đủ, lấy ngón tay chấm vào mực nước viết trên giấy.

Mực nước màu đen trộn lẫn với máu tươi hồng hồng, nước mực xuyên thấu qua miệng vết thương thấm vào trong máu, Ngọc Mộng Dao đau chau mày, trên trán đã toát mồ hôi, khả nàng cắn chặt môi, rất nhanh viết trên giấy.

Ngọc Vô Hà một tay lau mồ hôi cho Ngọc Mộng Dao, một tay mài mực cho nàng.

Nửa ngày sau, Ngọc Mộng Dao ngừng lại, nhìn trang giấy, lệ nóng doanh tròng, cầm lấy nhẹ nhàng đưa cho Ngọc Vô Hà: “Đại, đại……”

Ngọc Vô Hà tiếp nhận, để trên bàn, thân thủ ngăn lại thắt lưng Ngọc Mộng Dao: “Trước đừng nói, ta biết, ta đều biết, ta nhất định sẽ cho ngươi, cho mọi người một cái công đạo, người xấu vĩnh viễn không có kết cục tốt!”

Ngọc Mộng Dao lẳng lặng nhìn đại tỷ tỷ cùng năm năm trước hoàn toàn không giống, thật mạnh gật đầu, gắt gao bắt lấy tay Ngọc Vô Hà, mở miệng “Ô ô” khóc lên.

“Mộng Dao, đừng khóc, đừng khóc.” Ngọc Vô Hà vươn tay lau đi nước mắt trên mặt Mộng Dao.“Những ngày cực hình đã qua đi, ngày lành còn tại phía sau, tin tưởng đại tỷ tỷ nhất định có thể cho các ngươi một ngày mai tốt đẹp, được không?”

“Ân ân!” Ngọc Mộng Dao ngừng khóc, hướng Ngọc Vô Hà thật mạnh gật đầu.

“Hảo hảo ngủ một giấc, đại tỷ tỷ đi xem mọi người!” Ngọc Vô Hà ôn nhu nói xong, kéo thảm qua đắp cho Ngọc Mộng Dao, sau đó đứng dậy cầm lấy giấy Ngọc Mộng Dao viết, đi ra bên ngoài, thuận tiện đóng lại cửa thư phòng.

“Đại…… Tỷ…… Tỷ……” Ngọc Mộng Dao hướng về phía cánh cửa đóng thì thào tự nói, nước mắt nóng hổi rơi xuống. Ngươi rốt cục đã trở lại, ngươi nếu không trở về, chúng ta sợ là không qua được năm nay.

May mắn, đại tỷ tỷ đã trở lại.

Ngọc Vô Hà đi đến đại sảnh, mở ra giấy Ngọc Mộng Dao viết, nhìn một cái, càng xem, tâm càng loạn, cuối cùng che miệng cúi đầu khóc.

Vì sao. Vì sao.

Nàng biết mọi chuyện trễ như vậy, vì sao?

Nếu sớm một chút nhớ tới từng chuyện đã xảy ra với ‘Ngọc Vô Hà’, những nữ tử này có lẽ không cần chịu nhiều khổ như vậy.

Quân Lưu Thương ở ngoài Ngọc phủ bước xuống ngựa, bước nhanh vào trong Ngọc phủ, lộ ra ánh đèn, thấy Ngọc Vô Hà ngồi ở trên ghế khóc, Quân Lưu Thương hoảng hốt, bước nhanh đi đến bên người Ngọc Vô Hà, cái gì cũng chưa nói, đem nàng ôm vào trong lòng, đau lòng hỏi: “Làm sao vậy?”

Nghe hơi thở quen thuộc, Ngọc Vô Hà ghé vào trong lòng Quân Lưu Thương, buồn khổ nói: “Thương, kỳ thật ta mới là tội nhân lớn nhất!”

Nói xong, đem tờ giấy Ngọc Mộng Dao viết đưa cho Quân Lưu Thương.

Quân Lưu Thương vừa thấy, nhất thời có rất nhiều chuyện đều chậm rãi sáng tỏa.

“Đứa ngốc, những chuyện này căn bản không liên quan đến ngươi!” Quân Lưu Thương nhu nhu mặt Ngọc Vô Hà, đem nước mắt lau đi.

“Không, không, là ta sai, nếu ta nhớ tới sớm một chút, sớm một chút trở về cứu các nàng, có lẽ, có lẽ……” Ngọc Vô Hà nói xong, bắt đầu nói năng lộn xộn lên. Cuối cùng lại lộ vẻ mặt nôn nóng.

“Vô Hà……” Quân Lưu Thương gắt gao ôm chặt Ngọc Vô Hà, mới hậu tri hậu giác* phát hiện trên người nàng thật nóng.

(*) Sauk hi tiếp xúc mới phát hiện.

“Thương, là ta sai, là ta sai…” Ngọc Vô Hà kêu, cuối cùng chỉ cảm thấy đầu tê rần, hoa mắt, hôn mê bất tỉnh.

Quân Lưu Thương hoảng hốt, ôm chặt lấy Ngọc Vô Hà, khẽ quát một tiếng: “Người tới, truyền ngự y! Thuận tiện chuẩn bị xe ngựa đi vương….” Quân Lưu Thương nghĩ nghĩ: “Đi đoạn phủ!”

Xe ngựa lắc lư rời đi. Ngọc Vô Hà chỉ cảm thấy cả người bồng bềnh, nhẹ phiêu phiêu ở một nơi xa lạ vô tận, không cảm thấy đau đớn, cũng không cảm thấy tức giận.

“Ta đây là ở đâu?” Ngọc Vô Hà nâng tay, che ngực, thì thào tự nói.

Đáng tiếc không có gì có thể đáp lại nàng, không có.

Ngọc Vô Hà cúi đầu, thấy dưới chân chính mình trống rỗng, nhất thời sợ tới mức hồn phi phách tán, thân mình thẳng tắp rơi xuống.

“A a……”

Cao như vậy, ngã xuống, chẳng phải sẽ bị tan xương nát thịt sao, đến khi thân thể nhẹ bồng bềnh dừng ở một nơi tối đen, Ngọc Vô Hà lại không cảm thấy một chút đau đớn nào.

“Chẳng lẽ, ta đã chết sao?” Ngọc Vô Hà hai tay nắm lại, mới phát hiện hai tay cư nhiên xuyên thấu.

Nàng quả nhiên đã chết.

“Ngươi rốt cục đến đây!”

Một âm thanh lạnh như băng âm trầm truyền đến. Ngọc Vô Hà ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một nữ tử mặc áo trắng hai tay hai chân bị dây xích nóng khóa chặt lại giữa không trung.

“Ngươi là ai?” Ngọc Vô Hà che ngực, ngăn cản bối rối trong lòng, cố gắng trấn định tự hỏi.

Nàng kia không nói, chính là nhìn Ngọc Vô Hà si ngốc cười.

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Ngọc Vô Hà lớn tiếng hỏi: “Đừng ở chỗ này giả thần giả quỷ, có bản lĩnh liền hiện ra nguyên hình đi! Dấu đầu lộ đuôi như vậy tính là anh hùng hảo hán cái gì!”

“Ha ha, thật có cá tính a!” Nàng kia bỏ ra tóc che ở trước mặt, lộ ra khuôn mặt giống Ngọc Vô Hà như đúc.

“Ngươi?” Ngọc Vô Hà kinh hô, nữ tử này, chẳng lẽ chính là linh hồn của Ngọc Vô Hà.

“Ngươi đoán đúng rồi, ta chính là Ngọc Vô Hà!” Nữ tử áo trắng nói xong, dây xích trên tay, trên chân bung ra, rơi trên mặt đất.

“Ngạch, ngày đêm bị dây xích nóng cháy này hành hạ, ta nghĩ đến ngày ta được giải thoát thì tâm ta đã bình lặng như nước, sẽ không có nửa điểm vui mừng, nhưng hôm nay thoát ra, ta mới phát hiện, tự do thì ra là tuyệt vời như thế!”

Dùng năm năm sống trong nước sôi lửa bỏng, sống không bằng chết đi đổi chỗ cho nữ tử cứu thế, đổi lấy mạng của những cô gái vô tội, thế là đủ!

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Ngọc Vô Hà tiến lên từng bước, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm nữ tử rơi trên mặt đất, tay nắm thành quyền.

Nữ tử áo trắng kia ngẩng đầu, nhìn Ngọc Vô Hà, thản nhiên cười: “Ta chờ ngươi năm năm, ngươi rốt cục đến đây!”

“Ngươi vì sao phải chờ ta?”

“Biết ngươi vì sao không nhớ được chuyện của ta không? Là vì thời cơ chưa tới, Vô Hà về sau hảo hảo chiếu cố nương, hảo hảo chiếu cố mấy muội muội, nhất định phải đem bọn xấu đưa vào địa ngục, làm cho bọn họ cũng phải nếm thử thống khổ vạn kiếp bất phục!” Nữ tử áo trắng nói xong, trên người bắt đầu như sương khói tản ra.

Vươn tay, chậm rãi tới gần Ngọc Vô Hà, thời điểm Ngọc Vô Hà còn không kịp lùi bước, gắt gao cầm tay Ngọc Vô Hà, thản nhiên cười: “Không phải sợ, ta chỉ muốn đem tất  cả những gì ta biết đều giao cho ngươi!”

“Năm đó, ta đói đến da bụng dính da lưng, ở trong Ngọc phủ vô mục đích đi tìm cái ăn, ngươi biết không? Ngọc phủ to như vậy, có biết bao nhiêu thứ dư thừa bị vứt bỏ, nhưng không có thứ dư thừa nào cho ta.

Ta đi, đi mãi, đi tới sân Ngọc Băng Lan, bởi vì nàng bình thường được phụ thân sủng ái nhất, chi phí ăn mặc so với Ngạo Tình còn muốn nhiều hơn, ta nghĩ đi chỗ nàng, nàng sẽ thấy ta đáng thương, quăng một khúc xương cho ta ăn đi, ngươi đoán ta xem thấy cái gì ?

Ngươi khẳng định đoán không được, vẫn là ta nói cho ngươi đi.

Băng Lan mười một tuổi, trên thân thể của nàng có một nam nhân, đối với nàng thực hiện việc cẩu thả, tuy rằng nàng bình thường không gặp ta, ta vẫn nghĩ muốn cứu nàng, nhưng nàng lại giúp đỡ nam nhân kia bắt ta, còn cầm lấy một khúc xương, để mị dược ở trên, buộc ta ăn.

Sau đó đem ta đưa cho nam nhân kia, để hắn muốn làm gì ta thì làm.

Nam nhân kia mang theo ta xuống dưới địa lao, xuyên qua hắc lao, đem ta đến một mảnh rừng rậm. Muốn thực hiện việc cẩu thả với ta, cũng không biết là làm sao có được sức lực, ta cư nhiên đâm nam nhân kia bị thương, bỏ chạy, nam nhân kia lấy ra một cây roi, vòng vào cổ ta, sau đó dùng lực buộc vào trên cây, mặc kệ ta giãy dụa.

Ngươi có biết nam nhân kia là ai chăng?

Ngươi làm sao có thể nghĩ ra,  nam nhân kia chính là phụ thân chúng ta a! Ha ha ha……”

Nữ tử áo trắng nói xong, bỗng nhiên cười ha ha lên, khóe mắt chảy ra lệ, không, là máu, từng giọt rơi trên xiêm y, nhìn thấy ghê người.

“Ngươi, ngươi……” Ngọc Vô Hà vươn tay, muốn giúp nàng lau đi, nhưng máu kia như có sinh mệnh, chậm rãi thấm vào ngón tay nàng.

Ngọc Vô Hà muốn rút tay về, nàng kia lại dùng sức bắt lấy tay Ngọc Vô Hà, sâu kín nói: “Đừng sợ, ta ở luyện ngục thừa nhận năm năm khổ, ngay cả nước mắt chảy ra đều là màu đỏ, ngươi đừng xem thường nước mắt này, mỗi một giọt đều là tinh túy của ta.

Vô Hà, ta chờ ngươi năm năm, chính là chờ hôm nay, đem tất cả chân tướng đều nói cho ngươi biết, ngươi cường hơn so với ta, ngươi nhất định phải hảo hảo bảo hộ người nhà của chúng ta, nhất định phải, đáp ứng ta, được không!”

Ngọc Vô Hà nhìn nữ tử trước mặt càng ngày càng mông lung, người cơ hồ sắp không nhìn thấy, gật gật đầu, nữ tử cười thê thảm, nháy mắt tan biến, một giọt huyết lệ rơi xuống, Ngọc Vô Hà thân thủ tiếp được.

Ngồi xổm xuống, nhìn huyết lệ trong tay.

“Vô Hà, khi nên tâm ngoan thủ lạt, thì không nên thủ hạ lưu tình, chỉ cần ngươi cho là đúng, vậy cứ mạnh dạn đi làm, không cần lo người khác nói như thế nào, thấy thế nào, đối với một cái phụ thân không bằng cầm thú như vậy, hắn không đáng để chúng ta lấy tâm đối đãi!”

Những lời này tựa như có người dùng một cây kim, thật sâu đâm vào lòng của nàng, làm cho Ngọc Vô Hà hô hấp khó khắn.

Xe ngựa vẫn đi rất chậm, cơ hồ là thật cẩn thận, sợ ảnh hưởng đến người bên trong xe ngựa, Quân Lưu Thương gắt gao ôm Ngọc Vô Hà, một bên lau mồ hôi cho nàng, một bên nói chuyện với nàng.

“Vô Hà, đừng sợ, chúng ta một chút nữa sẽ về tới nhà.” Ôm Ngọc Vô Hà như vậy, Quân Lưu Thương tựa hồ cảm giác sinh mệnh của nàng giống như dần biến mất, làm cho hắn tâm hoảng ý loạn.

“Nghĩ đến Mặc Hàm, hắn còn nhỏ như vậy, ngươi nhẫn tâm để hắn trở thành một đứa nhỏ không có mẹ sao?”

Xe ngựa ‘Hu’ một tiếng dừng trước cửa Đoạn phủ, người gác cổng vừa thấy xe ngựa hoa lệ như vậy, sớm đã phái người đi thỉnh Đoạn Thụy Nam.

Khi Đoạn Thụy Nam lo lắng từ trong phòng đi ra, vừa vặn thấy Quân Lưu Thương ôm Ngọc Vô Hà đang hôn mê bất tỉnh, sợ tới mức thân mình hắn mềm nhũn, cơ hồ ngã sấp xuống, chạy vội tới trước mặt Quân Lưu Thương, lo lắng hỏi: “Đây là làm sao vậy?”

Hết chương 59

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

2 thoughts on “ĐPNCD Chương 59

  1. cầm thú, quá cầm thú. ví Ngọc Lăng Thiên như vậy còn thấy tội nghiệp cho cầm thú a.
    >_<
    thanks nàng dịch.
    ta mún thấy cái kết cục " tuyệt vời" của cái lão người ko đáng là người, quỷ ma còn thẹn thùng tiếp nhận, cầm thú thì đáng thương cho cầm thú a, NLT sống trên đời chật đất hao tổn không khí của thiên nhiên

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s