Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 60

Để lại bình luận

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 60

Editor: Nhan Nhã Quân

Thụy Nam có chút bối rối vươn tay kiểm tra hơi thở, thấy nàng còn hô hấp, nhẹ nhàng thở ra: “Nhanh đi vào thôi, bên ngoài lạnh như thế, đừng để bị đông lạnh!”

Xoay người đối với thư đồng bên người nói: “Chạy nhanh đi thỉnh phu nhân đến phòng khách, nhớ rõ không cần nói cho tiểu thiếu gia, tránh bị nhiễu loạn!”

Lấy Mặc Hàm đối với Vô Hà để ý, không chừng muốn tìm Quân Lưu Thương liều mạng.

Thấy gã sai vặt kia rời đi, Đoạn Thụy Nam chạy nhanh nói: “Vương gia, bên này, thỉnh!”

Quân Lưu Thương không nói, ôm Ngọc Vô Hà đi theo phía sau Đoạn Thụy Nam, đi phòng khách, đem Ngọc Vô Hà nhẹ nhàng đặt trên giường, Quân Lưu Thương lấy ra một phương thuốc, đưa cho Đoạn Thụy Nam: “Đi tìm người bốc thuốc, tốc độ càng nhanh càng tốt!”

Đoạn Thụy Nam tiếp nhận, chạy nhanh đi ra ngoài cửa, gọi thị vệ bên người: “Nhanh đi hiệu thuốc bốc thuốc, ngươi tự mình đi, sau đó nhanh chóng mang lại đây!”

Thị vệ kia vốn là người trong Ẩn Môn, đối với thân phận Ngọc Vô Hà, tự nhiên là hiểu biết, có chút lo lắng nhìn thoáng qua trong phòng, lo lắng hỏi: “Chủ tử, Môn chủ nàng?”

“Chạy nhanh đi thôi, ta hiện tại cũng không biết tình huống, ta đi hỏi một chút!” Đoạn Thụy Nam nói xong, đi nhanh vào phòng, thấy Quân Lưu Thương cầm chặt tay Ngọc Vô Hà, mày gắt gao nhăn lại.

“Vương gia, Thụy Nam mạo muội, Vô Hà nàng….” Đoạn Thụy Nam nhìn Ngọc Vô Hà ở trên giường sắc mặt trắng bệch, không có huyết sắc, cố nén lại tức giận trong lòng, đúng vậy hắn giận, một người khỏe mạnh, hôm qua mới đi ra ngoài, hiện tại trở về biến thành cái dạng này, hắn có thể nào không giận.

“Cấp hỏa công tâm, tâm lực tiều tụy, sầu lo thành tật!” Quân Lưu Thương thản nhiên nói, quay đầu nhìn Đoạn Thụy Nam, có chút ghen hỏi: “Ngươi thực quan tâm nàng?”

Đoạn Thụy Nam nghe vậy thân mình chấn động, tay nắm chặt: “Vương gia, ta có thể không quan tâm nàng sao? Thử nghĩ một người bao giờ chưa từng thấy được ánh sáng, đối với người đem hắn từ hắc ám lôi ra có thể không quan tâm sao?”

Đoạn Thụy Nam nói xong, cơ hồ nhảy dựng lên, đi đến bên người Quân Lưu Thương, lạnh lùng nói: “Vương gia, cám ơn ngươi đưa Vô Hà về, Vương gia mời trở về đi, chúng ta sẽ hảo hảo chiếu cố của nàng!”

Quân Lưu Thương ngẩng đầu, bất khả tư nghị nhìn Đoạn Thụy Nam, chỉ cảm thấy người này lạnh lùng sắt đá lại đối với Vô Hà quan tâm và để ý có thể quá mức một chút như vậy hay không, trên mặt nháy mắt hiện đầy sát khí: “Ngươi đây là đối với bổn vương hạ lệnh đuổi khách sao? Trong thiên hạ này là vương thổ, ngươi hẳn là biết!”

“Hừ, Vương gia muốn lấy quyền áp người sao? Vương gia đừng quên, nước có thể đẩy thuyền cũng có thể lật thuyền! Trong thiên hạ này, nếu không phải có tiểu dân chúng chúng ta, Đông quốc có thể yên ổn sao?” Đoạn Thụy Nam không kiêu ngạo không siểm nịnh hỏi.

“Vương gia, Vô Hà hôm qua rời nhà đi Ngọc phủ, nàng nói cho ta biết, sẽ bình an trở về, nhưng hôm nay, nàng hôn mê bất tỉnh, Vương gia chẳng lẽ không cho ta một lời giải thích sao?”

Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà sắc mặt tái nhợt trên giường, thở dài: “Là ta không có chiếu cố tốt cho nàng, biết rõ nàng muôn vàn tâm tư, nhưng vẫn đem gánh nặng như vậy đặt trên người nàng, là sai lầm của ta a!”

Đoạn Thụy Nam thấy bộ dạng tự trách của Quân Lưu Thương, trong lúc nhất thời nhưng lại nói không nên lời, trong phòng nhất thời lâm vào cục diện bế tắc.

Trong đại sảnh Đoạn phủ.

Ngọc Mặc Hàm đang biểu diễn ca hát, một bên hát một bên nhảy, Thiên Hương nhịp điệu, Ngọc Phán Nhu từng học qua cầm thì đệm nhạc cho hắn.

Cánh tay nhỏ nhỏ, cái chân nhỏ nhỏ đem người một phòng chọc cười ha ha.

Ngọc Mặc Hàm thấy mọi người cười đến thoải mái, hắn cũng cười, nhưng là trong tươi cười mang theo một chút cô đơn, thường thường nhìn ngoài cửa lớn, hy vọng một lúc lơ đãng xoay người nào đó, có thể thấy mẫu thân hắn đứng ở cửa, trong suốt ý cười nhìn hắn, sau đó vỗ tay nói với hắn, Mặc Hàm nhảy giỏi quá.

Đáng tiếc, xoay người mấy lần, đều thất vọng.

Người gác cổng đi đến bên người Phong Cầm, ở bên tai nàng nhẹ nhàng nói nhỏ, Phong Cầm tức thì sắc mặt cứng đờ, tươi cười còn không kịp biến mất, cương cứng trên mặt, cơ hồ lung lay sắp đổ, Tri Thư ngồi ở bên người nàng chạy nhanh lại đỡ nàng.

Nhỏ giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

Phong Cầm khoát tay, cố gắng tự trấn định, hướng Tri Thư nói: “Không có việc gì, ta trước đi ra ngoài một chút, các ngươi chơi tiếp đi!”

Ngọc Mặc Hàm nhảy đến bên người Phong Cầm, ngọt nị nị hỏi: “Cầm di, ngươi làm sao?”

“Không có việc gì, Cầm di đi xem điểm tâm của Mặc Hàm làm xong chưa, hạ nhân a, không để ý một chút sẽ lười biếng, Cầm di lo lắng, tự mình đi nhìn xem, Mặc Hàm trước bồi bà ngoại, được không?” Tay Phong Cầm có chút lạnh thấu sờ đầu nho nhỏ của Ngọc Mặc Hàm.

Ngọc Mặc Hàm giữ chặt tay Phong Cầm, mới phát hiện tay Cầm di thật lạnh, chạy nhanh cầm một cái ấm lô đưa tới trong tay Phong Cầm: “Cầm di, tay ngươi thật lạnh, đem ấm lo này ôm, ấm áp ấm áp!”

“Hảo, vậy Mặc Hàm ngoan ha, Cầm di một hồi sẽ trở lại!” Phong Cầm nói xong, ôm ấm lô xoay người rời đi. Một khắc xoay người kia, nước mắt chảy xuống.

Vội vàng đi đến phòng khách.

Phong Cầm vừa mới đi đến cửa phòng khách, chợt nghe thấy Đoạn Thụy Nam cùng Quân Lưu Thương khắc khẩu, đứng ở cửa thật sâu hít một hơi, mới nâng cước bộ đi vào.

Có chút lo lắng đi đến đến bên giường, nhìn sắc mặt trắng bệch của Ngọc Vô Hà, cái mũi đau xót, nước mắt chảy xuống, Đoạn Thụy Nam đi đến bên người Phong Cầm, đem nàng ôm vào trong lòng, an ủi nói: “Đừng khóc, Vô Hà là một người kiên cường, không có chuyện gì !”

“Thụy Nam, nhưng là ta……” Phong Cầm mở miệng, nhưng không biết phải nói cái gì.

“Không có chuyện gì, một hồi thuốc nấu xong, ngươi uy nàng uống đi!” Đoạn Thụy Nam vỗ vỗ lưng Phong Cầm, cẩn thận an ủi.

Quân Lưu Thương nhìn hai người ôm nhau này, tức thì hiểu được quan hệ của bọn họ.

Nhưng thật ra cảm thấy mình bụng dạ thật hẹp hòi.

“Vương gia, tiểu thư nhà ta nàng…” Phong Cầm thấp giọng hỏi, lại không biết phải hỏi như thế nào.

“Là ta không tốt, không có chiếu cố tốt cho nàng!” Quân Lưu Thương thản nhiên nói, cầm tay Ngọc Vô Hà, để vào trong ngực, như muốn đem lời xin lỗi của mình nói cho Ngọc Vô Hà đang hôn mê bất tỉnh biết.

Trong lúc nhất thời, ba người, tương đối im lặng. Lại quan tâm nhìn thiên hạ trên giường.

Trong đại sảnh, Ngọc Mặc Hàm nhảy mệt, ngồi trên ghế, uống canh ngọt, cũng không thấy Phong Cầm trở về, có chút bất an hỏi: “Thiên Hương, chúng ta đi xem Cầm di vì sao còn chưa quay lại đi!”

“Hảo!” Thiên Hương đứng lên, nắm tay Ngọc Mặc Hàm.

“Bà ngoại, tiểu di. Các ngươi ngồi trước, ta cũng đi xem Cầm di có đang lười biếng hay không, hắc hắc hắc!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, cười rộ lên.

“Đi đi, đi đi, ở đây nhiều người như vậy!” Ngọc phu nhân cười nhẹ khoát tay, kỳ thật nàng có chút mệt mỏi, nhưng nhiều năm không được hưởng ấm áp như vậy, có chút luyến tiếc đi ngủ.

“Được rồi!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, lôi kéo Thiên Hương hướng phòng bếp chạy tới, vừa mới đến cửa phòng bếp, đã ngửi thấy một mùi thuốc nồng đậm, Ngọc Mặc Hàm nhăn mặt nhăn mũi, nghi hoặc hỏi: “Trong phủ có người bị bệnh sao?”

Thiên Hương mặt nhăn nhíu, lắc đầu, tỏ vẻ không biết.

“Thiên Hương, chúng ta đi theo nhìn xem!” Ngọc Mặc Hàm nhỏ giọng đề nghị nói: “Đi xem là ai bị bệnh, phải uống thuốc đắng như vậy, bệnh không nhẹ nga! Chúng ta lấy mấy viên đường* cho hắn ăn đi! Ăn đường sẽ không thấy đắng nữa!”

(*) Bây giờ mình gọi là Kẹo ^^. Không biết tiếng hoa Đường với Kẹo có giống nhau ko, NQ thấy trong bản convert để là Đường nên vẫn giữ nguyên như vậy.

Ngọc Mặc Hàm nhớ tới chính mình mỗi lần uống thuốc, mẫu thân đều chuẩn bị cho hắn mấy viên đường vừa ngon vừa ngọt. Sau khi uống thuốc xong, bỏ vào miệng liền cảm thấy ngọt ngào không còn vị đắng của thuốc nữa, cũng không cảm thấy muốn nôn thuốc ra.

Nghĩ đến mẫu thân, cái miệng nhỏ nhắn của Ngọc Mặc Hàm chu lên: “Thiên Hương, sáng mai chúng ta đi tìm mẫu thân đi, ta nhớ nàng!” Nói xong, ủ rũ ngồi xổm xuống đất, đánh không dậy nổi tinh thần.

“Tiểu thiếu gia, vì sao a, chẳng lẽ tiểu thiếu gia không vui sao?” Thiên Hương ngồi xổm bên người Ngọc Mặc Hàm, ôn nhu hỏi nói.

“Không phải không vui, ta chỉ là lo lắng mẫu thân có thể bị lừa hay không!” Ngọc Mặc Hàm oán hận nói, nhớ tới Quân Lưu Thương chán ghét kia, Ngọc Mặc Hàm liền một trận xao động.

“A, bị lừa?” Thiên Hương khó hiểu, tiểu thư nhà nàng dễ lừa như vậy sao?

“Đúng vậy, ngươi cũng không biết, Quân Lưu Thương kia có bao nhiêu âm hiểm, ta thấy hắn đối với mẫu thân a, khẳng định là chồn đến nhà gà chúc tết*, không có hảo tâm!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, giơ lên nắm đấm, một bộ muốn tìm Quân Lưu Thương liều mạng.

(*) Ý là giả vờ thân thiện để mưu đồ việc xấu.

“Tiểu thiếu gia, kỳ thật……” Thiên Hương muốn nói một chút gì, nhưng thấy Ngọc Mặc Hàm bộ dáng thở phì phì, sở hữu lời nói đều nuốt vào trong bụng.

“Thiên Hương, ngươi tính nói tốt thay Quân Lưu Thương?” Ngọc Mặc Hàm ngẩng đầu, hai mắt hầm hừ nhìn Thiên Hương, giống như chỉ cần Thiên Hương nói phải, hắn liền cùng nàng tuyệt giao.

“Không phải, ta muốn nói chúng ta không phải mau đến xem ai sinh bệnh sao?” Thiên Hương xấu hổ nói, vừa rồi trong nháy mắt, nàng là thật muốn nói, kỳ thật Nhiếp chính vương cũng không tệ a, cá nhân nàng cảm giác so với Mộ Dung Bạch đỡ hơn.

Vì sao lại có loại cảm giác này, Thiên Hương cũng không nói được.

“Đúng vậy, Thiên Hương, nhanh đi thôi!” Ngọc Mặc Hàm nhớ tới chuyện lúc nảy, giữ chặt tay Thiên Hương, dùng sức ngửi. “Thiên Hương, bên này, mau!”

Phong Cầm nhận chén thuốc, chuẩn bị ngồi vào bên giường uy Ngọc Vô Hà uống, Quân Lưu Thương nhẹ nhàng nâng dậy Ngọc Vô Hà, để cho nàng tựa vào ngực,hắn vươn tay nói với Phong Cầm: “Đưa ta đi, ta uy!”

Phong Cầm do dự một hồi: “Vương gia, ta bưng, ngươi uy đi!”

“Ân” Quân Lưu Thương ừ một tiếng, cầm lấy thìa múc thuốc đưa tới bên miệng nhẹ nhàng thổi nguội, rồi mới để tới bên miệng Ngọc Vô Hà, bất kể hắn uy như thế nào, thuốc vẫn theo khóe miệng nàng tràn ra.

Quân Lưu Thương quýnh lên, tiếp nhận chén thuốc trong tay Phong Cầm, cũng không quản thuốc đã nguội chưa, liền uống một hớp lớn, thuốc nóng tràn vào miệng làm hắn giật mình, nhưng hắn vẫn nhịn xuống không phun ra, đợi đến khi thuốc nguội mới cúi đầu đưa thuốc vào trong miệng Ngọc Vô Hà.

Phong Cầm ở một bên đều thay hắn lo lắng, cố gắng lắc nhẹ chén thuốc trong tay, hy vọng có thể cho nó nguội mau một chút.

Quân Lưu Thương chậm rãi đem thuốc uy xong, ngẩng đầu nói với Phong Cầm: “Có thể rót cho ta chén nước không?”

Kỳ thật hắn rất sợ đắng, rất sợ rất sợ.

Phong Cầm đứng lên chuẩn bị đi rót nước, Đoạn Thụy Nam đã mang một chén nước đến, Quân Lưu Thương tiếp nhận, gật đầu, không nói gì, uống một ngụm nước, sau đó chậm rãi nuốt vào, tẩy đi chua sót đầy miệng.

Ngọc Mặc Hàm tránh ở ngoài cửa, nhỏ giọng hỏi: “Thiên Hương, ngươi thấy được người nào bị bệnh sao?”

Thiên Hương lắc đầu.

Ngọc Mặc Hàm có chút thất vọng, ngẩng đầu trừng mắt nhìn: “Quên đi, Thiên Hương chúng ta trực tiếp đi vào hỏi!” Nói xong nắm tay Thiên Hương cười hì hì tiêu sái đi vào.

“Cầm di, ngươi nói dối nga, khách đến nhà cũng không nói cho Mặc Hàm một tiếng!”

Nhưng là, thời điểm hắn thấy Quân Lưu Thương, trên mặt ý cười nháy mắt biến mất, khi nhìn vào trên giường thấy Ngọc Vô Hà vẻ mặt tái nhợt, thân mình nho nhỏ lập tức cứng ngắc, sau đó mếu máo, lập tức bổ nhào vào bên người Quân Lưu Thương, nâng lên quyền đầu nho nhỏ, một cái một cái đánh vào trên người Quân Lưu Thương, giận dữ hét: “Ngươi buông mẫu thân, buông mẫu thân!”

Tất cả mọi người thật không ngờ Ngọc Mặc Hàm lại bỗng nhiên xông tới, nhất thời không phản ứng kịp.

Khi Quân Lưu Thương phản ứng lại, quyền đầu nho nhỏ của Ngọc Mặc Hàm đã rơi trên người hắn, tuy rằng không có bao nhiêu sức lực, nhưng lại làm hắn đau lòng.

“Mặc Hàm……” Quân Lưu Thương nhẹ kêu một tiếng.

“Ngươi đừng kêu ta!” Ngọc Mặc Hàm quay đầu, nhìn về phía Phong Cầm, khóc nói: “Cầm di, không nghĩ tới ngươi cũng giúp đỡ người ngoài gạt ta, mẫu thân bị thương, ngươi cũng không nói cho ta biết!”

“Mặc Hàm……” Phong Cầm rơi lệ đầy mặt, mở miệng gọi một tiếng, lại không biết nên nói cái gì!

“Đi ra ngoài, đi ra ngoài, các ngươi đều đi ra ngoài, để cho Mặc Hàm một mình ở cùng mẫu thân!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, bắt lấy tay Phong Cầm, cứng rắn đem nàng kéo ra ngoài cửa, gắt gao trừng mắt Đoạn Thụy Nam lạnh như băng nói: “Tự ngươi đi ra ngoài, về sau ta sẽ không đối với ngươi hạ độc, bằng không ta lần sau nhất định độc chết ngươi……”

Đoạn Thụy Nam nhìn Phong Cầm đứng ở ngoài cửa khóc, rồi nhìn Ngọc Mặc Hàm nổi giận lại cố ko cho nước mắt rơi xuống. Thở dài, rồi đi ra ngoài.

“Thụy Nam……” Phong Cầm nhìn cửa phòng đóng lại, lo lắng thấp kêu một tiếng, khóc ngã vào trong lòng Đoạn Thụy Nam.

Đoạn Thụy Nam vỗ vỗ lưng Phong Cầm: “Đừng lo lắng, có Thiên Hương cùng Nhiếp chính vương ở bên trong, không có việc gì!”

“Chính là bởi vì Nhiếp chính vương ở bên trong, ta mới lo lắng a!” Mặc Hàm chán ghét Quân Lưu Thương như vậy, chỉ sợ xảy ra chuyện a!

Ngọc Mặc Hàm trừng mắt Quân Lưu Thương, hung tợn hỏi: “Ngươi nói, mẫu thân ta vì sao lại bị như vậy?” Nói xong nước mắt cố nén nảy giờ rơi xuống.

“Mặc Hàm, thực xin lỗi, ta……” Quân Lưu Thương há mồm, muốn giải thích, lại không biết nên nói từ đâu.

“Đừng giải thích, giải thích chính là che dấu, ngươi chỉ cần nói cho ta biết, mẫu thân rốt cuộc làm sao?” Ngọc Mặc Hàm đi đến bên giường, từ mặt khác trèo lên giường, nhẹ nhàng ôm thắt lưng Ngọc Vô Hà, tựa vào trong lòng nàng.

“Nương ngươi nàng, mệt nhọc quá độ, cho nên……” Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Mặc Hàm nho nhỏ, trong lòng ngũ vị tạp trần, là hoàn cảnh như thế nào mà làm cho một đứa trẻ luôn sống hoảng hốt như trên miếng băng mỏng như vậy.

“Quân Lưu Thương, ngươi là người xấu!” Ngọc Mặc Hàm ngẩng đầu, nhìn Quân Lưu Thương, oán hận nói: “Tối hôm qua ta đem mẫu thân giao cho ngươi, ngươi lại làm cho nàng mệt muốn chết rồi, ngươi có biết hay không, thương tích trên người mẫu thân còn chưa khỏi hẳn!”

“Tiểu thiếu gia!” Thiên Hương lo lắng nhìn Ngọc Mặc Hàm, nàng đi theo bên người Ngọc Mặc Hàm bốn năm, chưa từng thấy qua bộ dáng thương tâm như vậy của Ngọc Mặc Hàm, cho dù là khi độc phát, hắn đều cắn răng chịu đựng.

Lần đầu tiên thấy hắn hận như vậy, cũng bất lực như vậy.

“Thiên Hương, ngươi đi ra ngoài, ta có lời muốn nói với hắn!”

Hết chương 60

HAPPY NEW YEAR!!!! 

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s