Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 61

Để lại bình luận

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 61

Editor: Nhan Nhã Quân

Thiên Hương do dự một chút, xoay người đi ra ngoài.

Trong phòng, một lớn một nhỏ ôm Ngọc Vô Hà, Ngọc Mặc Hàm ngẩng đầu, hung tợn nói: “Ngươi, buông mẫu thân, ta chán ghét ngươi chạm vào mẫu thân ta!”

“Mặc Hàm, thực xin lỗi, là ta không tốt, không có chiếu cố tốt cho mẫu thân ngươi, nếu không ngươi đánh ta trút giận, được không?” Quân Lưu Thương vươn tay, tính lau đi nước mắt ở khóe mắt của Ngọc Mặc Hàm.

Ngọc Mặc Hàm thấy tay Quân Lưu Thương, liền quay đầu đi, hấp hấp cái mũi nói: “Ai cần ngươi giả vờ tốt bụng!”

“Mặc Hàm, ngươi là tiểu nam tử hán, có chuyện gì, chúng ta ra ngoài nói để mẫu thân ngươi ngủ một hồi được không?” Quân Lưu Thương mềm giọng khuyên bảo , hy vọng Mặc Hàm có thể nghe lời hắn, để cho Ngọc Vô Hà hảo hảo nghỉ ngơi.

Ngọc Mặc Hàm nhìn Ngọc Vô Hà hôn mê bất tỉnh, gật gật đầu, sau đó giúp Quân Lưu Thương đỡ Ngọc Vô Hà nằm lại đàng hoàng, đem tay Ngọc Vô Hà thật cẩn thận bỏ vào trong chăn, sau đó nhẹ nhàng nhảy xuống giường.

“Chúng ta ra bên ngoài nói, Quân Lưu Thương, ngươi tốt nhất cho ta một giải thích vừa lòng, bằng không, bằng không……“Ngọc Mặc Hàm nói xong, nước mắt lại lăn ra.

“Hảo!”

Thời điểm cửa phòng mở ra, Phong Cầm trong long đều căng thẳng, thấy Ngọc Mặc Hàm bình an vô sự, mới hơi hơi nhẹ nhàng thở ra.

“Uy, ngươi dẫn ta đi ra ngoài một chút được không?” Ngọc Mặc Hàm nhìn về phía Quân Lưu Thương, mệnh lệnh lại mang theo một chút hỏi.

“Hảo!” Quân Lưu Thương gật đầu: “Cưỡi ngựa đi được không?”

“Hảo, liền cưỡi ngựa!” Ngọc Mặc Hàm có chút chờ mong, bởi vì hắn chưa từng cưỡi ngựa qua, Ngọc Vô Hà không cho, sợ hắn ngã.

Ai cũng ngăn không được Ngọc Mặc Hàm cùng Quân Lưu Thương, chỉ thấy Quân Lưu Thương ôm lấy Ngọc Mặc Hàm, kiễng mũi chân, người đã ở trên nóc nhà, Ngọc Mặc Hàm bị hắn đặt ngồi ở trên cổ.

Sau đó biến mất khỏi Đoạn phủ.

“Uy, Quân Lưu Thương, ngươi không phải nói cưỡi ngựa sao?” Ngọc Mặc Hàm ôm chặt lấy đầu Quân Lưu Thương, trong lòng mặc dù có điểm nho nhỏ vui vẻ, dù sao lần đầu tiên được người cõng lên cao như vậy, còn được bay trên nóc nhà.

“Mặc Hàm không thích như vậy sao?” Quân Lưu Thương tâm bình khí hòa: “Nếu không thích, chúng ta đi lấy con ngựa là được!”

Ngọc Mặc Hàm vừa nghe, vội vàng nói: “Không cần phiền toái như vậy, ta chấp nhận một chút là được!”

Quân Lưu Thương cười cười, cũng không vạch trần Ngọc Mặc Hàm, đi vào đường cái phồn hoa trong kinh thành, nơi này cũng không bởi vì ban đêm mà trở nên im ắng, ngược lại bởi vì ban đêm, trở nên càng thêm náo nhiệt.

Bên cạnh có rất nhiều chủ quán nghĩ kiếm nhiều thêm chút bạc, cũng không đóng cửa.

Ngọc Mặc Hàm vẻ mặt hứng thú, bởi vì ở lạc thành, bởi vì thân mình hắn, mẫu thân chưa từng dẫn hắn ra ngoài vào ban đêm, mỗi buổi tối, liền sớm mang hắn lên giường ngủ, kể chuyện xưa cho hắn nghe.

“Vằn thắn, vằn thắn, vằn thắn vừa thơm vừa ngon!” Chỗ góc đường, lão hán dùng sức thét to, phía sau hắn, một người trẻ tuổi một bên quăng vằn thắn vào trong nồi, một bên múc vằn thắn nấu chín vào trong bát, sau đó rắc hành đã thái lên.

Một tiểu tức phụ* trẻ tuổi chạy nhanh bưng lên bàn, một cái lão thái thái ngồi trên ghế ở một bên, rất nhanh gói vằn thắn.

(*) Con dâu

Hương thơm vằn thắn nhẹ nhàng bay lại, Ngọc Mặc Hàm dùng sức hít hít cái mũi, bỗng nhiên nghe thấy tiếng thầm thì, cẩn thận nghe, cư nhiên là từ bụng Quân Lưu Thương phát ra.

Che miệng lại nhẹ nhàng cười.

“Uy, ta mời ngươi ăn vằn thắn đi!” Ngọc Mặc Hàm nhìn tô vằn thắn muốn chảy nước miếng, nói với Quân Lưu Thương.

“Được!” Quân Lưu Thương cũng muốn ăn, tuy rằng hắn chưa từng nếm qua thức ăn như vậy, nhưng là Ngọc Mặc Hàm muốn ăn, vừa vặn hắn cũng đói bụng, đã đến liền ăn một chút đi.

Ngọc Mặc Hàm sờ sờ túi tiền, có chút khó xử nói: “Ta không có bạc ai!”

Quân Lưu Thương bật cười: “Nếu không, ngươi mời khách ta trả tiền được không?”

Ngọc Mặc Hàm nghe vậy, ánh mắt tức thì sáng ngời: “Thật vậy chăng?”

“Đương nhiên, ta chưa bao giờ nói dối!” Quân Lưu Thương nghiêm chỉnh nói.

“Hừ, đợi lát nữa ngươi cũng đừng hối hận, ta muốn ăn thật nhiều, đem ngươi ăn đến phá sản!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, thân mình nho nhỏ rất nhanh chạy đến trước quán vằn thắn: “Lão bản, cho hai tô vằn thắn, à không, cho mười bát vằn thắn!”

Tiểu tức phụ vừa nghe, chạy nhanh đến bên người Ngọc Mặc Hàm, ôn nhu cười: “Tiểu bằng hữu, ngươi một người đến sao, cha mẹ của ngươi đâu?”

“Cha ta, cha ta!” Ngọc Mặc Hàm mở miệng, cuối cùng cúi đầu: “Ta không có……”

‘Cha’ còn chưa nói xong, Quân Lưu Thương đã đi tới, lớn tiếng nói: “Mặc Hàm, lại bướng bỉnh!”

Tiểu tức phụ vừa thấy Quân Lưu Thương phong lưu phóng khoáng, lại bị khí chất cao quý cả người hắn làm chấn kinh, nhanh nói: “Các ngươi chờ một chút, ta đi nấu vằn thắn!”

Sau khi tránh ra, còn vỗ vỗ ngực mình.

“Hừ, đừng tưởng rằng ngươi giúp ta giải vây, ta sẽ tha thứ ngươi!” Ngọc Mặc Hàm hờn dỗi xoay đầu, không nhìn tới Quân Lưu Thương.

Quân Lưu Thương chính là cười không nói.

Không lâu sau, tiểu tức phụ liền bưng tới một tô đầy vằn thắn, để trước mặt Ngọc Mặc Hàm. “Ăn từ từ, có chút nóng” Lập tức lại đi lấy một chén nhỏ để trước mặt Ngọc Mặc Hàm.

Quân Lưu Thương cầm lấy đũa, trái nhìn, phải nhìn, lại không biết làm sao xuống tay, ngửi hương thơm ngát của vằn thắn nuốt nước miếng, nhìn xem mấy người bên cạnh đang ăn ngon lành, nhíu nhíu mày.

Ngọc Mặc Hàm cũng mặc kệ, cầm lấy muỗng múc một cái vằn thắn bỏ vào chén, cái miệng nhỏ nhắn thổi thổi, bỏ vào trong miệng, “ngô……” Tức thì ánh mắt mị lên, một cái kính hô: “Ăn ngon, ăn ngon!”

Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Mặc Hàm, nhẹ giọng hỏi: “Thật sự rất ngon sao?”

Ngọc Mặc Hàm gật gật đầu, thấy chỉ có một tô vằn thắn ở trước mặt mình, cầm lấy muỗng múc một cái đưa tới bên miệng Quân Lưu Thương: “Không tin ngươi nếm thử xem, thật sự rất ngon!”

Quân Lưu Thương mỉm cười, há mồm tiếp được, da mềm mềm, nhân vừa ăn, xác thực không sai.

“Ăn ngon đi!” Ngọc Mặc Hàm đắc ý nhìn Quân Lưu Thương, thấy Quân Lưu Thương gật gật đầu, đắc ý nói: “Đã nói với ngươi là rất ngon mà!”

“ Xác thực không tệ!” Quân Lưu Thương khẳng định nói.

Tiểu tức phụ rất nhanh bưng một tô vằn thắn lên, để trước mặt Quân Lưu Thương, liền đi khỏi.

Quân Lưu Thương cầm lấy đũa gắp một cái cho vào miệng, chậm rãi ăn, nhìn Ngọc Mặc Hàm ăn lang thôn hổ yết*, gắp vằn thắn thổi nguội để vào trong bát Ngọc Mặc Hàm, Ngọc Mặc Hàm vùi đầu ăn, căn bản là không để ý người giúp hắn gắp vằn thắn có phải mẫu thân hắn hay không.

(*) Ăn ngốn ngấu như sói, như hổ.

Thẳng đến bụng ăn no, mới ngẩng đầu nhìn Quân Lưu Thương, đã thấy Quân Lưu Thương mỉm cười nhìn hắn, vằn thắn trong bát trước mặt mình một cái cũng không nhúc nhích, vằn thắn trong bát Quân Lưu Thương lại một cái cũng không còn.

“Ngươi chưa ăn sao?” Ngọc Mặc Hàm nghĩ đến vừa mới ăn đều là nước miếng Quân Lưu Thương, hưu đứng lên: “Ngươi, ta, ta,……”

Quân Lưu Thương nhìn bộ dáng kích động của Ngọc Mặc Hàm, khó hiểu hỏi: “Mặc Hàm, làm sao vậy?”

“Làm sao vậy? Làm sao vậy?” Ngọc Mặc Hàm nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn Quân Lưu Thương, hận không thể ăn người, người này như thế nào có thể cho hắn ăn nước miếng của hắn, rất ghê tởm.

“Chẳng lẽ vằn thắn không thể ăn?” Quân Lưu Thương buông đũa, vươn tay tính đem da vằn thắn dính bên miệng Ngọc Mặc Hàm lau đi, Ngọc Mặc Hàm vội vàng đứng dậy lui ra phía sau vài bước, vẻ mặt phòng bị nhìn Quân Lưu Thương.

Quân Lưu Thương cười khổ, buông tay, không còn khẩu vị ăn vằn thắn, thản nhiên hỏi: “Ăn no sao?”

Ngọc Mặc Hàm nhìn Quân Lưu Thương, cắn môi không nói lời nào, cuối cùng lại đi đến bên người Quân Lưu Thương ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi không đói bụng sao? Làm chi đều cho ta ăn?”

“Không khẩu vị!”

Quân Lưu Thương nói xong, chọn mi nhìn về phía Ngọc Mặc Hàm, trên mặt hồng đô đô thiểm cái không được tự nhiên, sau đó rất nhanh cầm lấy muỗng múc một cái vằn thắn đưa tới trước mặt Quân Lưu Thương, hung thần ác sát nói: “Mau ăn, miễn cho lãng phí lương thực!”

Ngọc Mặc Hàm hung ba ba nói xong, đầu quay qua một bên.

Há mồm ngậm vằn thắn vào miệng, Quân Lưu Thương chậm rãi nhấm nuốt, đây là món ngon nhất mấy năm gần đây hắn ăn, bởi vì con thân sinh uy cho hắn, tuy rằng giờ phút này không thể nhìn nhận, hắn tin tưởng chỉ cần hắn cố gắng, sớm hay muộn có một ngày, Mặc Hàm hiểu ý cam tình nguyện kêu hắn một tiếng phụ thân.

Một chén vằn thắn, Ngọc Mặc Hàm nghiêm mặt uy, Quân Lưu Thương mỉm cười ăn, giống như ăn sơn hào hải vị, ăn thật ngon.

Rất nhanh một tô vằn thắn thấy đáy, Quân Lưu Thương bàn tay to vung lên: “Lão bản, một tô nữa!”

“Được!” Lão bản vừa nghe, vui rạo rực đi nấu vằn thắn.

Ngọc Mặc Hàm vẫy vẫy tay có chút mỏi, nhỏ giọng nói thầm: “Thật đúng là có thể ăn, người ta chỉ ăn một tô, hắn khen ngược, muốn ăn hai tô!”

Quân Lưu Thương vừa nghe, cũng cúi đầu nhỏ giọng nói với Mặc Hàm: “Ngươi xem bụng ta khá lớn, thân mình cũng có vẻ cao, hai tô tính gì, muốn nói tâm tình tốt, ba tô cũng không phải vấn đề a!”

“Ngươi hiện tại tâm tình được không?” Ngọc Mặc Hàm xấu xa hỏi, mắt to như tính kế nhìn chằm chằm Quân Lưu Thương.

Trong lòng lại vui đến nở hoa, tiểu dạng*, đợi lát nữa chống đỡ chết ngươi.

(*) Chắc là giống như tiểu tử, tên kia…..

Ha ha ha.

Nghĩ vậy, Ngọc Mặc Hàm không tự chủ cười rộ lên.

“Tốt lắm!” Quân Lưu Thương lại như thế nào không nhìn ra điểm tâm tư này của Ngọc Mặc Hàm, khẳng định nói,“Hơn nữa phi thường tốt!”

Ngọc Mặc Hàm nghe vậy, tặc tặc nở nụ cười, xoay người đối với lão bản nói: “Chúng ta này một tô nữa!”

Tiểu tức phụ nghe vậy, đi đến trước bàn, lại cách Quân Lưu Thương rất xa, đứng ở bên người Ngọc Mặc Hàm, nhỏ giọng hỏi: “Khách quan, các ngươi tổng cộng muốn mấy tô vằn thắn a!”

Ngọc Mặc Hàm xòe bàn tay ra bắt đầu đếm số người trong nhà, nói: “Cho ta mười lăm tô đi, vằn thắn của ngươi thật ngon, ta sợ mua thiếu, mọi người không đủ ăn đâu!”

“Vậy nhà khách quan xa không? Nếu xa quá, vằn thắn đem về tới nhà thì đã nở ra hết, ăn không ngon nữa!” Tiểu tức phụ thấy Quân Lưu Thương không nói gì, liền hiểu được Ngọc Mặc Hàm làm chủ.

“A, như vậy a!” Ngọc Mặc Hàm có chút thất vọng nho nhỏ, ủ rũ ngồi vào trên ghế ‘Ai’ thật sâu thở dài.

Hắn còn muốn mang một ít về cho bà ngoại và mẫu thân nếm thử đâu.

“Kỳ thật còn có một cái cách, chính là ta đem tất cả đồ gia vị đều chuẩn bị đầy đủ, khách quan mang về cho phòng bếp nấu, rồi thêm gia vị vào thì được rồi!” Tiểu tức phụ thật sự là luyến tiếc sinh ý này, liền đưa ra đề nghị.

“Đúng vậy!” Ngọc Mặc Hàm nhảy dựng lên, dùng sức vỗ đầu mình một cái, hưng phấn nói: “Ta như thế nào không nghĩ đến, nhanh đi chuẩn bị cho ta đi, ta liền mang về!”

“Được rồi!” Tiểu tức phụ lên tiếng, chạy nhanh đi chuẩn bị, lúc đi ngang qua người chồng, hai người hạnh phúc nhìn nhau cười.

Đi đến bên người lão thái thái, vui mừng nói: “Nương, vừa rồi bên kia có một bàn mua mười lăm tô vằn thắn mang đi, bên này còn không? Muốn tức phụ hỗ trợ hay không!”

Lão thái thái ngừng tay: “Không cần, điểm ấy lão thái bà ta đây vẫn làm được, ngươi chạy nhanh vào xem đại bảo cùng nhị bảo có khóc không! Bà nội ngươi tuổi lớn, làm sao có thể chịu được hai hỗn thế ma vương kia nga!”

Lão thái thái nói xong, hạnh phúc trên mặt đều có thể làm thành mật.

“Ai, nương, ta đây đi vào!” Tiểu tức phụ một bên nói, một bên cởi tạp đề trên người. “Nương, ngươi không nói, một hồi không gặp, ta còn thật muốn đi nhìn đại bảo nhị bảo đâu!”

Lão thái thái nhìn tức phụ đi vào trong phòng, trên tay gói càng nhanh.

Không lâu sau, người chồng cầm rổ trúc đã để vằn thắn vào đi tới: “Khách quan, thật ngại đã để cho các ngươi đợi lâu, tổng cộng một trăm tiền đồng!”

Quân Lưu Thương nghe vậy sửng sốt, một trăm tiền đồng, đó là bao nhiêu tiền.

Ngọc Mặc Hàm vừa thấy vằn thắn, vươn tay lấy: “Làm thật là đẹp mắt.” Đưa tới trước mặt Quân Lưu Thương, hỏi: “Ngươi thấy đẹp không?”

Quân Lưu Thương gật gật đầu.

“Đẹp mắt, vậy mau đưa tiền a!” Ngọc Mặc Hàm đem vằn thắn để lại vào trong rổ trúc, quay đầu mới phát hiện Quân Lưu Thương tựa hồ thực xấu hổ.

“Ngươi sẽ không nói không có tiền đi?” Ngọc Mặc Hàm để sát vào Quân Lưu Thương, nhỏ giọng hỏi.

“Không phải, ta là không biết một trăm tiền đồng là bao nhiêu tiền!” Quân Lưu Thương nói xong, mặt có chút đỏ lên.

“Vậy ngươi tùy tiện lấy một thỏi bạc trả cho hắn đi.” Ngọc Mặc Hàm nói xong, nhíu mi nhìn Quân Lưu Thương: “Ngươi sẽ không nhỏ mọn như vậy đi, một chút bạc như vậy đều luyến tiếc!”

Quân Lưu Thương nâng tay gõ nhẹ đầu nhỏ của Ngọc Mặc Hàm: “Hồ nháo!”

Sau đó đem một thỏi bạc mười lượng để trên bàn, người chồng vừa thấy liền sốt ruột , vội vàng nói: “Khách quan, bạc này quá lớn, chúng ta không có tiền thối!”

Ngọc Mặc Hàm cầm lấy bạc nhét vào trong tay người chồng, khốc khốc nói: “Ai muốn ngươi thối, về sau ta đến ăn vằn thắn, thì miễn phí cho ta là được rồi!”

Người chồng vẫn là do dự: “Tiểu công tử, mười lượng bạc này, có thể ăn rất nhiều vằn thắn, ta……”

“Nhận lấy đi, dong dài cái gì!” Ngọc Mặc Hàm đem bạc nhét vào trong tay, vươn tay người chồng. “Đi thôi!”

Quân Lưu Thương một tay nắm Ngọc Mặc Hàm, một tay lấy rổ trúc đựng vằn thắn, biến mất trong đám người.

Đêm dài không người, một lớn một nhỏ tay trong tay, đi ở trên đường cái yên tĩnh không tiếng động, trừ bỏ tiếng gõ mõ cầm canh của phu canh ngẫu nhiên truyền đến một hai tiếng.

Ngọc Mặc Hàm nhỏ giọng hỏi: “Quân Lưu Thương, ngươi là không phải thích mẫu thân ta đi?”

Rối rắm đã lâu, Ngọc Mặc Hàm mới hỏi ra vấn đề này.

Quân Lưu Thương sửng sốt, dừng lại thân mình, cúi người nhìn Ngọc Mặc Hàm.“Vì sao hỏi như vậy?”

Hết chương 61

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s