Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 63

Để lại bình luận

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 63

Editor: Nhan Nhã Quân

“Tiểu thư, có muốn ăn một chút cháo không!” Thiên Hương đứng lên, không muốn Ngọc Vô Hà và Phong Cầm luôn xoay quanh vấn đề này, miễn cho ảnh hưởng đến tình cảm tỷ muội.

“Được thôi, ta muốn thức ăn nhẹ!” Ngọc Vô Hà thản nhiên mở miệng, kỳ thật nàng căn bản là ăn không vô, một chút cũng ăn không vô.

Thiên Hương nghe vậy, xoay người đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại Phong Cầm và Ngọc Vô Hà, Phong Cầm trương mở miệng muốn nói cái gì, lại không nói.

Ngọc Vô Hà hơi hơi thở dài, gắt gao cầm tay Phong Cầm: “Cầm nhi, không cần tự trách, là ta không tốt, làm cho các ngươi lo lắng, không cần đem tất cả sai lầm đặt trên người mình, được không?”

“Tiểu thư, nhưng là ta..!”

“Mau đi xem một chút, có lẽ Mặc Hàm đã trở lại!” Ngọc Vô Hà nói xong, có chút mệt mỏi.

Phong Cầm đỡ Ngọc Vô Hà nằm xuống, cẩn thận vì nàng kéo chăn: “Tiểu thư, ta đi ra ngoài nhìn xem, có lẽ Mặc Hàm đã trở lại thật, nếu hắn biết ngươi tỉnh, nhất định sẽ vui vẻ!”

“Ân!” Ngọc Vô Hà nói xong, nhắm mắt lại, đem mọi suy tư đi vào giấc mộng.

Tất cả vừa như thực vừa như mộng, nhưng là thật hay mộng đều giống như từng phát sinh trên người nàng. Hơn nữa lời nói của ‘Ngọc Vô Hà chết đi’ kia cùng lời nói của Ngọc Mộng Dao có rất nhiều điểm giống nhau.

Tựa hồ, phụ thân các nàng, chính là một người không bằng cầm thú.

Phong Cầm đứng ngoài cửa, đón gió lạnh, suy nghĩ mông lung, bay tới năm năm trước, khi đó nàng là một khất cái, mỗi ngày vì ba bữa mà bôn ba, lê từng bước qua từng con đường, ngẫu nhiên may mắn một chút, có thể ở cửa sau nhà giàu kiểm chút cơm thừa canh cặn.

Nhưng vận khí không tốt, nàng sẽ liên tiếp chịu đói mấy ngày mấy đêm.

Cái ngày gặp tiểu thư, nàng cũng không biết mình đã bị đói bao nhiêu ngày, đói đến cả người vô lực nàng thấy một nồi bánh bao vừa trắng vừa ngon, không biết lấy đâu khí lực, cư nhiên có dũng khí đi trộm, kết quả bị lão bản bắt lấy, ngạnh sinh sinh đánh gãy chân của nàng.

Cả đời cũng quên không được ngày gặp tiểu thư đó, nàng vẻ mặt phong sương, vươn tay, trong tay có vài đồng tiền, sau này nàng mới biết được, đó là tài sản duy nhất của tiểu thư.

Nàng kéo một cái chân bị thương, đuổi theo tiểu thư vài con phố, cuối cùng cũng được ở lại bên người tiểu thư.

“Tiểu thư, Phong Cầm chỉ muốn hảo hảo ở bên cạnh ngươi, bảo vệ ngươi và Mặc Hàm, không hơn!”

Thời điểm Quân Lưu Thương ôm Ngọc Mặc Hàm đi vào Đoạn phủ, Đoạn Thụy Nam chạy nhanh tiến lên, muốn tiếp nhận Ngọc Mặc Hàm, Quân Lưu Thương lắc đầu, cầm rổ trúc trong tay đưa cho Đoạn Thụy Nam.

“Ta ôm hắn là được rồi!”

Đoạn Thụy Nam ngây ra một lúc, lập tức tiếp nhận rổ trúc: “Đây là cái gì?”

“Vằn thắn!” Quân Lưu Thương nói xong, quen thuộc ôm Ngọc Mặc Hàm đi phòng khách.

Đoạn Thụy Nam cầm theo rổ trúc, mày nhíu nhíu. Xoay người đi phòng bếp, kêu đầu bếp nữ nấu lên, sau đó đưa đến phòng cho các chủ tử.

“Mặc Hàm!” Phong Cầm nhìn Quân Lưu Thương ôm Ngọc Mặc Hàm trở về, vui sướng gọi một tiếng, chạy vội tới bên người Quân Lưu Thương, nhỏ giọng hỏi: “Đã ngủ chưa?”

“Ân!” Quân Lưu Thương thản nhiên ừ một tiếng.

“Nhanh vào thôi, ta đi gọi người chuẩn bị nước ấm.” Phong Cầm nói xong, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, để cho Quân Lưu Thương ôm Ngọc Mặc Hàm đi vào trong phòng, nói với nha hoàn bên người: “Nhanh đi nấu hai bồn nước ấm lại đây!”

Nha hoàn gật đầu, chạy nhanh ra ngoài.

Quân Lưu Thương ôm Mặc Hàm đi vào phòng, Ngọc Vô Hà nghe tiếng mở to mắt, gặp Quân Lưu Thương, chính là ôn nhu hỏi một câu: “Đã về rồi!”

Quân Lưu Thương ôm Ngọc Mặc Hàm ngồi vào bên giường, lấy ra một bàn tay nhu đầu Ngọc Vô Hà: “Tỉnh!”

“Ân!”

“Là ta không tốt!” Quân Lưu Thương tự trách không thôi.

Ngọc Vô Hà lắc đầu, thản nhiên cười cười: “Chuyện này không trách ngươi, ta chỉ căng thẳng thần kinh, cho nên mới ngất xỉu đi!”

Mỗi chuyện ở Ngọc gia, đều hoàn hoàn ngoài sức tưởng tượng, nhìn như là nàng dễ dàng hủy đi Ngọc gia, nhưng độc thủ thao túng tất cả mọi chuyện sau màn, còn chưa xuất hiện.

Phong Cầm đi vào, thấy Ngọc Vô Hà cùng Quân Lưu Thương mặt mày đưa tình, có chút ngượng ngùng, ho khan một tiếng, sau đó cho nha hoàn bưng nước ấm tiến vào.

“Ta ôm đi!” Quân Lưu Thương ôm Ngọc Mặc Hàm, Phong Cầm vươn tay cởi giày cho Ngọc Mặc Hàm, đem chân lạnh lẽo của Ngọc Mặc Hàm cho vào thau nước ấm, nhẹ nhàng rửa.

Quân Lưu Thương lần đầu tiên ôm Ngọc Mặc Hàm như vậy, bỗng nhiên trong lòng cảm thấy thực thỏa mãn, thực thỏa mãn.

Quân Lưu Thương vuốt tay lạnh lẽo nhỏ bé của Ngọc Mặc Hàm, chậm rãi độ chân khí cho hắn, làm cho thân mình lạnh lẽo của hắn chậm rãi ấm áp lên, Ngọc Mặc Hàm ưm một tiếng, mở to mắt, thấy là Quân Lưu Thương ôm hắn, mơ hồ nói: “Quân Lưu Thương, bí mật nhỏ của chúng ta, ngươi không thể nói với người khác!”

Quân Lưu Thương nghe vậy, bật cười.

Sau đó đem Ngọc Mặc Hàm để bên cạnh Ngọc Vô Hà, nặng nề ngủ.

 “Thương, người Ngọc gia, ngươi chuẩn bị xử trí như thế nào!” Thấy Ngọc Mặc Hàm ngủ, Ngọc Vô Hà tựa vào trên gối đầu hỏi, Quân Lưu Thương nhìn nhìn Phong Cầm, lại nhìn nhìn Ngọc Vô Hà: “Vô Hà chuẩn bị xử trí bọn họ như thế nào?”

Ngọc Vô Hà sửng sốt, thật không ngờ Quân Lưu Thương sẽ hỏi nàng như vậy, cái này là đem quyền lợi xử trí Ngọc gia giao cho nàng sao?

“Nếu, ta muốn bọn họ nợ máu trả bằng máu thì sao? Ngươi cũng đáp ứng?”

Quân Lưu Thương sau khi suy tư nói: “Cho ngươi thời gian năm ngày tĩnh dưỡng, năm ngày sau, chỉ cần ngươi thân thể khỏe mạnh đến Nhiếp chính vương phủ, ta đem tất cả mọi người Ngọc phủ giao cho ngươi xử trí, như thế nào?”

“Ân, năm ngày sau, ta nhất định sẽ đúng giờ xuất hiện ở Nhiếp chính vương phủ!” Ngọc Vô Hà cười gật đầu.

“Vô Hà, mộng đẹp, ta đi trước!” Quân Lưu Thương nói xong, người đã muốn không thấy thân ảnh.

Nhìn bóng dáng rất nhanh rời đi kia, Ngọc Vô Hà thì thào tự nói: “Thương, mộng đẹp!”

Phong Cầm muốn mở miệng, cuối cùng cùng Thiên Hương liếc nhau, nở nụ cười.

“Hai người các ngươi cười cái gì?” Ngọc Vô Hà hoàn hồn, chỉ thấy Thiên Hương và Phong Cầm cười đến tặc tặc, còn tề mi lộng nhãn cười xấu xa.

“Tiểu thư, chúng ta là cảm thấy Vương gia đối với ngươi cũng thật tốt, hâm mộ ngươi a!” Thiên Hương nói xong, che miệng cười rộ lên.

“Liền khua môi múa mép đi, ngày nào đó ngươi gặp được người ngươi thích, xem ta không cười trở về!” Ngọc Vô Hà sợ đánh thức Ngọc Mặc Hàm, nhỏ giọng nói.

“Tốt lắm, tiểu thư, ngươi chuẩn bị thu thập những người Ngọc phủ đó như thế nào?” Phong Cầm hỏi ra chuyện muốn biết nhất.

“Nợ máu trả bằng máu! Bọn họ thiếu cái gì, phải dùng cái đó đến trả!” Ngọc Vô Hà nói xong, trong con ngươi tràn đầy ngoan lệ!

Năm ngày sau

Năm ngày này, Ngọc Vô Hà cái gì cũng không nghĩ, hảo hảo uống dược, hảo hảo ở cùng Mặc Hàm, hảo hảo ôm lấy hắn kể chuyện xưa cho hắn nghe.

Quân Lưu Thương có phái người đến nói cho nàng, những nữ tử kia đều đã dàn xếp ồn thỏa.

Hừng đông, Ngọc Vô Hà đã rời giường, Ngọc Mặc Hàm còn đang trong mộng, Ngọc Vô Hà nhẹ nhàng hôn mặt Ngọc Mặc Hàm một cái, xoay người nói với Thiên Hương và Diệu Ngôn: “Chờ Mặc Hàm tỉnh, nói hắn chờ ta trở lại!”

“Là, tiểu thư!” Thiên Hương và Diệu Ngôn gật gật đầu.

Một chiếc xe ngựa hoa lệ sớm đã ở ngoài Đoạn phủ chờ, thấy Ngọc Vô Hà đi ra, Long Chiến nhanh chóng đi ra: “Ngọc cô nương thỉnh!”

Ngọc Vô Hà lên xe ngựa, Tri Thư cùng Tri Họa đi theo phía sau nàng, đoàn người chậm rãi đi Nhiếp chính vương phủ.

Bên ngoài Nhiếp chính vương phủ, sớm đã có rất nhiều dân chúng đứng, thấy xe ngựa đi tới, chủ động tránh đường, rành mạch quỳ xuống: “Cầu Ngọc cô nương chủ trì công đạo! Cầu Ngọc cô nương cho chúng ta một cái công đạo!”

Ngọc Vô Hà tính xuống xe ngựa, nhìn thấy một màn như vậy, trong lúc nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

“Vô Hà!” Quân Lưu Thương thấy Ngọc Vô Hà đến, rất nhanh đã đi tới, đem nàng đỡ xuống xe ngựa.

“Thương, những người này?” Ngọc Vô Hà nhìn những người quỳ trên mặt đất, khó hiểu hỏi.

“Bọn họ có người là người nhà của những nữ tử kia, có người là dân chúng kinh thành, Vô Hà, Hoàng Thượng cùng Thái hoàng Thái Hậu cũng đến đây, đi qua gặp bọn họ đi!” Quân Lưu Thương nói xong, nắm chặt tay Ngọc Vô Hà, giống như tiếp thêm dũng khí cho nàng.

“Ngươi chuẩn bị thẩm vấn ở trong này sao?” Ngọc Vô Hà nhìn Quân Lưu Thương, thản nhiên hỏi một câu.

“Vô Hà, nếu ngươi cảm thấy……” Quân Lưu Thương nghĩ, có thể là hắn suy nghĩ không chu toàn đi, không có nghĩ đến suy nghĩ của Vô Hà.

“Như vậy tốt nhất, miễn cho mọi người nói ta quan báo tư thù! Bọn họ hẳn là vẫn còn phạm nhiều tội, để cho những người này nhìn rõ!” Ngọc Vô Hà không mang theo một tia cảm tình nói. “Chúng ta đi qua gặp Thái hoàng Thái Hậu đi!”

Trên chủ vị, hoàng đế mười tuổi nhu thuận ngồi bên người Thái hoàng Thái Hậu, đôi mắt nguyên bản yên lặng vừa thấy Ngọc Vô Hà, liền hiện lên ánh sáng, khóe miệng cũng hơi hơi xả ra ý cười.

Thái hoàng Thái Hậu đại khái khoảng sáu mươi tuổi, không giận mà uy ngồi ở bên người hoàng đế, một đôi phượng mâu đánh giá Ngọc Vô Hà cẩn thận, càng xem trong lòng càng tán thưởng

Còn nhỏ tuổi, phân trầm ổn này, đúng là khó được.

Duy nhất đáng tiếc chính là nàng có một đứa nhỏ, nếu không có đứa nhỏ này, vị trí vương phi Nhiếp chính vương phủ sợ là ngoài nàng thì không có ai hợp hơn!

“Dân nữ Ngọc Vô Hà tham kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, gặp qua Thái hoàng Thái Hậu, Thái hoàng Thái Hậu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!” Ngọc Vô Hà chưa bao giờ học tập qua lễ nghi cung đình, hành động có chút cứng ngắt, Thái hoàng Thái Hậu nhưng thật ra không cố ý khó dễ, tùy ý khoát tay.

“Đứng lên đi, hôm nay ngươi mới là nhân vật chính, ai gia chỉ đến xem náo nhiệt!” Thái hoàng Thái Hậu hiền lành nói xong, quay đầu cùng hoàng đế nói: “Hoàng Thượng!”

“Đứng lên đi!” Quân Niệm Hi được đến Thái hoàng Thái Hậu cho phép, hướng Ngọc Vô Hà nói: “Người tới, ban thưởng tọa!”

“Tạ Hoàng Thượng, tạ Thái hoàng Thái Hậu!” Ngọc Vô Hà cung kính nói xong, đứng dậy ngồi vào chỗ Quân Niệm Hi ban cho.

Mà Quân Lưu Thương lại ngồi ở bên người nàng.

“Người tới, dẫn người đến!” Quân Lưu Thương vừa mới nói xong, Ngọc Vô Hà liền nâng tay ngăn cản hắn, quay đầu ghé vào tai hắn nhẹ nhàng nói vài câu, tuy rằng mọi người không biết Ngọc Vô Hà nói cái gì, nhưng thấy biểu tình Quân Lưu Thương càng ngày càng trầm trọng, mọi người tâm đều đứng lên.

Cho dù là Thái hoàng Thái Hậu trải qua cung đình tranh đấu, cũng không khỏi lo lắng.

Chỉ thấy Quân Lưu Thương đứng lên, hướng trong đám người nhìn lại, mọi người nhất thời thở mạnh cũng không dám. Bình ổn chờ đợi Quân Lưu Thương nói chuyện.

“Các ngươi muốn vì thân nhân kêu oan sao?” Quân Lưu Thương hét lớn một tiếng, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, không thấy một chút nhu tình như khi ở cùng Ngọc Vô Hà.

“Muốn!” Những người có khuê nữ bị hại, hận không thể đem Ngọc Lăng Thiên lăng trì xử tử, nhưng lúc này là nhiếp chính vương, bọn họ không dám lỗ mãng.

“Vậy một hồi mặc kệ phát sinh cái gì, các ngươi cũng không được nghi ngờ, chỉ cần dùng tai nghe, dùng mắt nhìn, dụng tâm cảm thụ, nếu trong các ngươi ai dám nghi ngờ một câu, đừng trách bổn vương xuống tay vô tình!” Quân Lưu Thương nói xong, bàn tay to vung lên, cái bàn nháy mắt biến thành nhiều mảnh nhỏ.

“Là!” Dân chúng chung quy là dân chúng, mặc dù có nhiều nghi hoặc, nhưng giờ phút này thật không dám khiêu chiến quyền uy của Quân Lưu Thương.

Nhất là khi thấy Quân Lưu Thương vung lên liền đem cái bàn kia đánh nát bấy, lại không dám hé răng.

Quân Lưu Thương quay đầu, thấy Ngọc Vô Hà gật gật đầu, hét lớn một tiếng: “Áp giải tội phạm lên!”

Sau đó ngồi vào bên người Ngọc Vô Hà nhỏ giọng nói: “Vô Hà, kế tiếp nhìn ngươi!”

“Liền tin tưởng ta nhất định có thể bức bọn họ khai ra hết như vậy?” Ngọc Vô Hà nhướn mi, cảm thấy phân tín nhiệm này của Quân Lưu Thương có chút trầm trọng.

“Ta đã nghiêm hình bức cung năm ngày, nhưng bọn họ thà chết cũng không chịu nói, liền ngay cả Ngọc Băng Lan cũng cắn chặt răng, nói nàng không biết!” Quân Lưu Thương nói xong, hung hăng đánh một quyền vào trên bàn trà.

“Bọn họ không chịu nói, căn bản là có người không biết, Ngọc Băng Lan không chịu nói, là vì nàng biết nói cũng chết, không nói cũng chết, nàng đã không có đường lui ! Ngọc Lăng Thiên không nói, là vì hắn cảm thấy ta sẽ nể tình phụ tử, tha cho hắn một mạng!”

Ngọc Vô Hà nói xong, quay đầu nhìn về phía Quân Lưu Thương, lập tức lại nhìn quét mắt một cái đám người.

“Ngươi cảm thấy trong những người này, có thể có gian tế của nước khác hay không, bọn họ đang đợi thời khắc cuối cùng, giết Ngọc Lăng Thiên và Ngọc Băng Lan để bảo vệ bí mật của bọn họ!”

“Vô Hà thật trí tuệ, phải nói cho Lão Thất, về sau thỉnh giáo ngươi chỉ điểm mấy chiêu!” Quân Lưu Thương nói xong, nâng chung trà lên chậm rãi uống. “Ngươi cũng uống thử đi, trà này không tệ, hương thơm cam thuần!”

“Ngươi cũng thật nhàn tình, giờ này còn phẩm trà!“Ngọc Vô Hà trừng mắt nhìn Quân Lưu Thương liếc mắt một cái, trong lòng nàng đều tính toán không yên, đợi lát nữa đối mặt tất cả.

Hơn nữa Ngọc Băng Lan kia sẽ giả vờ yếu đuối, bị hại nàng càng phải cẩn thận đối phó.

“Vô Hà, đôi khi, chỉ cần ngươi càng tâm bình khí hòa, mọi chuyện đều có thể dễ dàng.” Quân Lưu Thương nói xong, quay đầu nhìn Ngọc Vô Hà: “Ngươi nói phải không?”

Ngọc Vô Hà nghe vậy, gật gật đầu.

Nâng chung trà lên chậm rãi nhấp một miệng trà: “Hương vị thật không sai, nhẹ nhàng khoan khoái cam thuần, trà ngon, chỉ đáng tiếc, uống ở chỗ này, một chút tình thú cũng không có!”

Thời điểm đoàn người Ngọc phủ bị áp đến trước mặt Quân Lưu Thương và Ngọc Vô Hà, Ngọc Băng Lan giãy dụa, giận dữ hét: “Ngọc Vô Hà, ngươi chết không được tử tế, chết được không tử tế!”

Hết chương 63

NQ đã trở lại, post liền 3 chương bù cho nghỉ tết luôn ^^

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s