Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 65

Để lại phản hồi

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 65

Editor: Nhan Nhã Quân

Nói mấy câu, đánh gãy tâm tư Ngọc Vô Hà muốn cứu Ngọc Băng Lan.

Trời ạ, đây là cái gì loạn quan hệ, rõ ràng hẳn là ngoại tôn, lại biến thành con, cái này đừng nói mọi người không tiếp thụ được, chính là Thái hoàng Thái Hậu cũng đứng lên, phẫn nộ quát: “Hung hăng vả miệng cho ai gia, con cháu hoàng gia sao có thể để tiện phụ ngươi nói xấu!”

Ngọc Vô Hà kinh ngạc nửa ngày, thẳng đến bùm bùm tiếng bạt tay vang lên, nàng mới hồi phục tinh thần lại, Quân Lưu Thương đã đi vào bên người nàng, ôn nhu an ủi: “Có ta ở đây!”

Ngọc Vô Hà chỉ cảm thấy cái mũi lên men, muốn khóc, lại khóc không được.

Thái hoàng Thái Hậu đi đến bên người Ngọc Vô Hà, vươn tay cầm Ngọc Vô Hà, lớn tiếng nói: “Đứa nhỏ, khổ cho ngươi, lúc trước ai gia không đồng ý hôn sự của ngươi và Thương nhi, để ngươi cùng Mặc Hàm chịu khổ, chờ việc này trôi qua, ai gia nhất định thành toàn cho các ngươi!”

“Thái hoàng Thái Hậu!” Ngọc Vô Hà gắt gao cầm tay Thái hoàng Thái Hậu thủ, cảm tạ nàng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, nếu không phải có lời nói của nàng, thân phận Mặc Hàm căn bản là giải thích không rõ ràng, bởi vì nàng căn bản tìm không thấy nam nhân lúc trước bị nàng cường.

“Hảo hài tử, chống đỡ, hết thảy chờ sự tình giải quyết xong nói sau!” Thái hoàng Thái Hậu nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Ngọc Vô Hà.

“Không, không, các ngươi nói dối!” Ngọc Băng Lan bối rối kêu to, nàng đã bị hủy, nàng muốn Ngọc Vô Hà cũng giống nàng, trở nên dơ bẩn không chịu nổi, nhưng vì sao Thái hoàng Thái Hậu lại vì nàng nói chuyện.

Vì sao?

Quân Lưu Thương đi đến trước mặt Ngọc Băng Lan, từ trên cao nhìn xuống nàng, sẳng giọng nói: “Ngươi cho là chuyện ngươi lúc trước hãm hại đích tỷ có thể che dấu đi sao?

Ngọc phủ có một tiểu thư, Ngọc Mộng Dao, lúc trước chính là bị ngươi tự tay đưa vào hồng la nội trướng của phụ thân ngươi, đáng tiếc người ta không giống ngươi, bẩn không chịu nổi, cho nên các ngươi cắt đi đầu lưỡi của nàng, đánh gãy chân nàng, đem nàng quăng vào địa lao, để người khác khinh khi!”

Quân Lưu Thương nói xong, một cước đá bay Ngọc Băng Lan: “Nữ nhân giống ngươi như vậy, ta đánh ngươi một chút đều ngại bẩn!”

Ngọc Băng Lan rơi xuống đất, dân chúng đã sớm nhịn không được, ngươi một cước, ta một cước, hận không thể đem nữ nhân tâm địa rắn rết này đá chết.

“Ô ô……” Ngọc Băng Lan như thế nào có thể nghĩ đến, vận mệnh của nàng ta chính là trong nháy mắt liền thay đổi, nếu nàng ta chẳng có tâm tư độc ác, chẳng nghĩ muốn hại người.

Ngọc Vô Hà đang chuẩn bị nghĩ cách cứu nàng ta. Đáng tiếc….

Thời điểm nàng chỉ còn hơi thở cuối cùng, Ngọc Băng Lan bỗng nhiên nhớ tới Văn di nương, nữ nhân tham mộ hư vinh kia, là nàng ta ở trước mặt nàng giả vờ thanh cao, ở sau lưng lại một bộ mặt xấu xí.

Nhớ tới Ngọc Lăng Thiên cái đồ đáng giết ngàn đao, Ngọc Băng Lan bỗng nhiên ha ha cười rộ lên.

Nam nhân này hủy nàng, nhưng cũng cho nàng vô hạn sủng ái, chỉ tiếc cái giá phải trả cho sự sủng ái này quá lớn. Dùng cuộc đời còn lại của nàng để đổi.

Nếu cho nàng cơ hội lựa chọn một lần nữa, nàng nhất định sẽ không tham mộ hư vinh, ham vinh hoa phú quý. Sẽ không.

Nhắm mắt lại, nàng phát hiện thân thể nàng phiêu du rồi rơi xuống khôn cùng hắc ám, đó là mười tám tầng địa ngục, khi nàng còn sống nàng đã biết nhất định sẽ phải xuống nơi này.

Ngọc Lăng Thiên, ta ở dưới chờ ngươi, chờ ngươi cùng ta hưởng thụ thống khổ trọn đời không thể siêu sinh.

Dù Ngọc Băng Lan tắt thở, mọi người vẫn chưa hết hận, một đám dùng sức đá, đạp, thẳng đến Quân Lưu Thương khoát tay, có thị vệ tha thi thể Ngọc Băng Lan đi, dân chúng nhóm mới hơi chút yên ổn xuống.

Ngọc Vô Hà ngồi trên ghế, che ngực, Quân Lưu Thương đau lòng nhìn nàng, rất muốn đem nàng ôm vào trong lòng, nhưng hiện tại nhiều người như vậy, chỉ phải nhẹ thở dài ôn nhu hỏi: “Vô Hà, tiếp tục sao?”

“Ân!” Ngọc Vô Hà gật đầu, không có đạo lý bỏ dở nửa chừng, huống chi, mọi người muốn nhìn đến nhất chính là Ngọc Lăng Thiên chết như thế nào.

Không lâu sau, Ngọc Lăng Thiên bị chặt đứt một tay bị dẫn ra, hiển nhiên hắn đã bị dùng cực hình, tay bị chặt đứt đã muốn sưng đỏ. Vừa thấy Ngọc Vô Hà ngồi ở trên ghế, Ngọc Lăng Thiên lập tức liền khóc rống rơi nước mắt: “Vô Hà, ngươi mau cứu cha, mau cứu cha a, nói cho bọn họ, cha là vô tội !”

Lời này vừa ra, đừng nói Ngọc Vô Hà nhịn không được, dân chúng người người cũng đều muốn tiến lên đá hắn mấy cước, người này thật sự là không biết xấu hổ a!

“Nếu ngươi vô tội, như vậy Đông quốc này sẽ không có phạm nhân!” Ngọc Vô Hà thản nhiên nói, quay đầu, không nhìn tới vẻ mặt xấu xa của Ngọc Lăng Thiên. Miễn cho ghê tởm nàng.

“Vô Hà, ta là cha ruột của ngươi a, ngươi không thể đối xử với ta như vậy, không thể a!” Ngọc Lăng Thiên nói xong, muốn đi lên phía trước.

Nhưng là thị vệ gắt gao đè hắn làm cho hắn không thể động đậy.

“Vô Hà, ngươi mau cứu phụ thân, chỉ cần ngươi cứu phụ thân, phụ thân nhất định sẽ hảo hảo thương ngươi!” Ngọc Lăng Thiên một bên giãy dụa, một bên đau khổ cầu xin Ngọc Vô Hà.

Ngọc Vô Hà hừ lạnh một tiếng, một tay quăng chén trà trên bàn, chén trà kia ngạnh sinh sinh nện trên đầu Ngọc Lăng Thiên, nháy mắt liền chảy ra máu.

“Hay, quăng thật hay!” Trong đám người có người hô to, ngay sau đó, dân chúng cũng đi theo kêu lên: “Dùng sức chọi, chọi chết cái tên cầm thú không bằng súc sinh này, chọi chết hắn, chọi chết hắn!”

Ngọc Lăng Thiên thấy mọi người cũng không giúp hắn, run run chỉ vào Ngọc Vô Hà, hô to: “Ngọc Vô Hà, ngươi bất hiếu! Cẩn thận thiên lôi đánh xuống!”

Ngọc Vô Hà đứng lên, đi đến bên người Ngọc Lăng Thiên, nâng thủ ba ba ba cho hắn vài cái tát: “Nếu đã bất hiếu cũng bị thiên lôi đánh xuống, ta đây sao không đánh them vài cái, làm cho lão thiên gia ở thời điểm đánh chết ta, thuận tiện đem ngươi đánh chết, miễn cho ngươi ở lại gây họa cho nhân gian, giết hại người vô tội!”

Nói xong, trong hốc mắt đã chảy ra nước mắt. Nàng thương tâm, một người như vậy, rõ ràng hủy hoại ba nữ tử Ngọc gia như hoa như ngọc, còn hại chết một người.

“Ngươi, ngươi!” Ngọc Lăng Thiên không thể tin được nhìn Ngọc Vô Hà, hắn thực nằm mơ đều không nghĩ đến Ngọc Vô Hà sẽ ở trước mặt mọi người đánh hắn không lưu tình chút nào.

“Ngươi không phải nữ nhi của ta, ta Ngọc Lăng Thiên không có nữ nhi bất hiếu như ngươi!” Ngọc Lăng Thiên rít gào nói.

“Xác thực, bắt đầu từ lúc ngươi tự tay dùng roi siết chết ta, quan hệ cha con của chúng ta cũng chấm dứt!” Ngọc Vô Hà nói xong, lấy ra tờ giấy đưa cho thị vệ, ý bảo hắn lấy cho dân chúng xem.

“Mọi người có thể nhìn xem, đây là do muội muội nhà ta viết xuống, đem tất cả hành vi phạm tội của tên mặt ngưởi dạ thú đều viết rõ rang rành mạch, để mọi người phân xử, người như vậy hắn xứng đáng làm phụ thân sao?”

Mọi người vừa thấy, một đám lại phẫn nộ không thôi, thậm chí có người rống lên: “Đại tiểu thư, đánh hắn, hung hăng đánh hắn, không đánh hắn, ngươi đều thực xin lỗi muội muội đã đem tánh mạng giao cho ngươi!”

Ngọc Vô Hà nghe vậy, nhìn Ngọc Lăng Thiên, lạnh lùng cười: “Thấy sao, đây là dân tâm sở hướng*, tất cả việc ngươi làm, ngươi cho là thần không biết quỷ không hay, đáng tiếc, lưới trời lồng lộng, hôm nay ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ!”

(*) Nơi mà lòng dân hướng về

Ngọc Lăng Thiên nhìn lại, nhóm dân chúng một đám phẫn nộ trừng mắt hắn, một đám hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn, Ngọc Lăng Thiên vốn không phải một anh hùng, bị phẫn nộ trắng trợn như vậy dọa cho sắc mặt trắng bệch, tay chân cùng sử dụng đi đến trước mặt Ngọc Vô Hà, đau khổ cầu xin: “Vô Hà, Vô Hà, ngươi cứu ta, cứu ta, ta không muốn chết, không muốn chết!”

Ngọc Vô Hà nhắm mắt lại, tùy ý nước mắt rơi xuống, nhẫn tâm một cước đá văng Ngọc Lăng Thiên ra, thẳng đến nước mắt rơi vào trong miệng có vị mặn mặn, bàn tay trắng nõn run run chỉ vào Ngọc Lăng Thiên: “Ngươi sợ chết, ngươi cũng biết sợ chết, ta nghĩ đến chuyện ngươi làm táng tận thiên lương, ngươi sớm đã không biết sợ hãi đâu!”

Tối hôm qua, nương đến trong phòng nàng, khóc một đêm, cùng nàng nói nếu Ngọc Lăng Thiên phạm tội không đáng chết, tạm tha cho hắn một mạng đi, khả nàng làm sao dám nói cho nương, hắn sớm đã tội ác tày trời.

Ngọc Lăng Thiên nghe vậy, hiện lên trước ôm chặt lấy chân Ngọc Vô Hà: “Vô Hà, Vô Hà, ta là cha ngươi, ngươi cứu ta, vì nương ngươi, ngươi cứu ta!”

An Hủy, nhiều năm như vậy không có rời đi Ngọc phủ, bởi vì nàng để ý danh tiết, nếu An Hủy nguyện ý rời đi, An Cư đã sớm đem nàng tiếp đi rồi.

“Nương ta” Ngọc Vô Hà hung hăng đạp Ngọc Lăng Thiên, Ngọc Lăng Thiên lại gắt gao ôm lấy không chịu buông tay, Ngọc Vô Hà ngẩng đầu, tùy ý nước mắt chua sót chảy xuống, giờ khắc này nàng cảm thấy nàng chính là Ngọc Vô Hà thật, đem tất cả chuyện nàng gặp phải, cảm tình cùng linh hồn của nàng hòa hợp nhất thể.

Trong lúc nhất thời, cho dù nàng vô cùng kiên cường nhưng lúc này cũng bị cổ đau lòng này áp có chút không thở nổi, ngực sinh sôi đau.

“Vô Hà, ngươi ngẫm lại nương ngươi, nàng, nàng……” Ngọc Lăng Thiên nói xong, mới phát hiện đối với An Hủy, hắn không biết lấy cớ gì.

“Không có cớ đúng không?” Ngọc Vô Hà dùng sức đá văng Ngọc Lăng Thiên, lui ra phía sau vài bước, nước mắt sớm đã làm mơ hồ tầm mắt của nàng.

“Khi ngươi sủng thiếp diệt thê, ngươi có từng nghĩ tới, sẽ có một ngày như vậy, có từng nghĩ tới, nữ tử kia là cỡ nào đáng thương, khi gả cho ngươi nàng xinh đẹp như hoa, khi rời đi ngươi, năm mươi tuổi lại có thể so với bà lão bảy mươi.

Ngươi dùng đồ cưới của nàng để chuẩn bị tiền đồ cho ngươi, dùng đồ cưới của nàng nuôi một phòng lại một phòng tiểu thiếp, làm cho nàng ở tại chỗ ngay cả một cái lò sưởi cũng không có. Ăn so với nha hoàn Ngọc phủ còn không bằng, dùng thứ gì cũng là đồ thừa của các ngươi.

Các ngươi một tháng may năm bộ xiêm y, nhưng nàng năm năm chưa từng may một bộ xiêm y.

Ta hỏi ngươi một chút, ngươi có làm được cái gì cho nương ta, ngươi nói a!” Ngọc Vô Hà nói xong, bùm một tiếng quỳ trên mặt đất.

“Chi thê không thể khí, ngươi mặc dù không khí nàng, nhưng ngươi làm cho nàng sống thống khổ, sống không bằng chết như vậy, nếu không phải nàng còn có một tia tín niệm, ngóng trông ta một ngày có thể trở về.”

Sủng thiếp diệt thê, trọng tội ở Đông quốc.

Mười tuổi Quân Niệm Hi ngồi ở trên chủ vị, chậm rãi đứng dậy, đi từng bước đến trước mặt Ngọc Vô Hà, ngồi xổm xuống, xuất ra hoàng quyên* nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt Ngọc Vô Hà, cúi đầu hỏi: “Khóc cho một người như vậy, đáng giá sao?”

(*) Khăn tay màu vàng, hoàng ở đây ngoài màu vàng còn có ý tượng trưng cho hoàng quyền nên NQ giữ nguyên.

Có câu này hắn muốn hỏi, muốn hỏi Ngọc Vô Hà, muốn hỏi An Hủy, cũng muốn hỏi hoàng hậu nương nương đã mất, mẫu thân hắn. Vì một nam nhân hoa tâm như vậy, mai táng hạnh phúc cùng thanh xuân cả đời, cuối cùng là sinh mệnh, đáng giá sao?

“Hoàng Thượng!” Ngọc Vô Hà nhìn Quân Niệm Hi.

Hắn cùng mình giống nhau, đều khổ như vậy, khổ như vậy a!

“Ngươi nói cho trẫm, ngươi hận hắn sao?” Quân Niệm Hi nói xong, chỉ vào Ngọc Lăng Thiên, oán hận hỏi: “Ngươi có hận hắn bạc tình quả nghĩa hay không, có hận hắn lang tâm cẩu phế hay không, có hận hắn đứng núi này trông núi nọ hay không!”

Lời này vừa nói ra, Thái hoàng Thái Hậu kinh hãi, đứng lên, đau lòng gọi một tiếng: “Hoàng Thượng!”

Chuyện hậu cung xảy ra năm đó có ai rõ hơn so với nàng, hôm nay Quân Niệm Hi rất không bình thường. Điều này làm cho nàng bối rối, trong lúc nhất thời có chút không biết làm sao.

Quân Niệm Hi ngẩng đầu nhìn Thái hoàng Thái Hậu liếc mắt một cái, lập tức quay đi, ai cũng không thấy rõ trong con ngươi của hắn có cảm xúc gì. Quân Niệm Hi lại nhìn về phía Ngọc Vô Hà, hỏi: “Ngươi nói cho trẫm, ngươi hận hắn sao?”

“Ta hận, ta hận hắn vô tình vô nghĩa, không để ý tình cảm phu thê, khắt khe chính thê, ta hận hắn không để ý tình cảm phụ tử, đối với nữ nhi ruột thịt cũng có thể hạ độc thủ, ta hận hắn không biết hối cải, khăng khăng một mực.” Ngọc Vô Hà nói xong, hơi hơi cúi thân: “Hoàng Thượng, ngươi xử phạt hắn thật nặng đi, hắn phạm tội như vậy, ngũ mã phanh thây, thiên đao vạn quả, cũng không đủ bù lại tội lỗi mà hắn phạm phải, cũng cứu không được thanh xuân cùng trong sạch bị mất đi của những nữ tử kia!”

Ngọc Vô Hà nhìn thoáng qua Ngọc Lăng Thiên xụi lơ trên mặt đất, quay đầu đi, lại thấy trong đám người, mẫu thân của nàng thân mình đơn bạc, nắm Ngọc Mặc Hàm, cùng Thiên Hương, Diệu Ngôn, Phong Cầm, Đoạn Thụy Nam, Phúc thúc, sớm đã khóc thành lệ nhân.

‘Nương, thực xin lỗi, ta chung quy sẽ không cứu hắn, hắn phạm phải tội quá lớn, không chỉ một cái sủng thiếp diệt thê, giết hại nữ nhi ruột thịt đơn giản như vậy.’

Quân Niệm Hi đứng lên, cả người ẩn ẩn đã có khí phách hoàng gia, nhìn về phía Quân Lưu Thương, thản nhiên hỏi: “Hoàng thúc, ngươi nói đâu?”

Quân Lưu Thương nhìn nhìn Ngọc Vô Hà, nhìn nhìn Quân Niệm Hi, lạnh như băng nói: “Hết thảy Hoàng Thượng làm chủ!”

“Hảo!” Quân Niệm Hi một tiếng hảo.“Người tới, tuyên đọc tội trạng của Ngọc Lăng Thiên!”

Quế công công lập tức tiến lên ‘Ba’ một tiếng mở ra thánh chỉ. Dân chúng nghe tiếng toàn bộ quỳ rạp xuống đất, hô to Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

Quân Lưu Thương ngồi ở trên ghế, thân mình chưa từng động.

Thái hoàng Thái Hậu ngồi ở chủ vị, trong con ngươi hiện lên một tia bối rối, hai tay gắt gao nắm cùng một chỗ.

Nàng bỗng nhiên nhớ tới, hôm nay Ngọc gia hết thảy, cỡ nào giống phiên bản hoàng cung năm đó, giống nhau sủng thiếp diệt thê, chính là Ngọc Vô Hà so với Quân Niệm Hi có dũng khí, quyết đoán, tâm ngoan thủ lạt hơn.

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, tội thần Ngọc Lăng Thiên, coi rẻ hoàng quyền, tổn hại quốc pháp, thông đồng với địch bán nước, giết hại người vô tội, tội đáng chết, Hoàng Thượng thuận theo ý dân, quyết định phạt Ngọc Lăng Thiên cắt lưỡi nhổ răng, phanh thây, thật cung hình, đem treo trên thành lâu, khâm thử!”

Hình phạt thật ngoan độc.

Ngọc Vô Hà ngẩng đầu, thấy Quân Niệm Hi không mang theo một tia biểu tình, nhất thời liền đau lòng.

Hắn còn nhỏ như vậy, là cái gì làm cho hắn biến thành như vậy.

Đạo thánh chỉ này, hẳn là đã sớm chuẩn bị tốt, mặc kệ quyết định của nàng như thế nào, Ngọc Lăng Thiên đều trốn không xong.

Thánh chỉ vừa hạ, dân chúng đều phụ ngôn, Hoàng Thượng anh minh, Hoàng Thượng anh minh!

 “Truyền lệnh xuống, từ nay về sau Đông quốc lại có sủng thiếp diệt thê, lấy đây làm gương!” Quân Niệm Hi nói xong, long bào vung lên ngồi xuống chủ vị.

Ai cũng nhìn không thấu suy nghĩ trong lòng hắn.

Hết chương 65

Advertisements

Tác giả: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s