Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 66

Để lại bình luận

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 66

Editor: Nhan Nhã Quân

“Hoàng Thượng, lấy gì trị thiên hạ!” Thái hoàng Thái Hậu lạnh giọng hỏi, nàng tức Quân Niệm Hi hạ đạo thánh chỉ này căn bản chưa từng cùng nàng thương nghị, liền tự tiện làm chủ, hắn cũng biết hậu quả của thánh chỉ này có bao nhiêu nghiêm trọng.

“Lấy nhân đức trị thiên hạ, Thái hoàng Thái Hậu, ngươi nói trẫm nói đúng không!” Quân Niệm Hi nhìn quét Thái hoàng Thái Hậu liếc mắt một cái, thản nhiên nói: “Chẳng lẽ, Thái hoàng Thái Hậu muốn tại đây răn dạy trẫm sao?”

Thái hoàng Thái Hậu sửng sốt, mở miệng: “Hoàng Thượng, ai gia……”

“Thái hoàng Thái Hậu đừng quên, trẫm mới là vua một nước.” Quân Niệm Hi lạnh lùng nhìn Thái hoàng Thái Hậu liếc mắt một cái, vẻ mặt lạnh lùng hướng Ngọc Lăng Thiên nói: “Trong các ngươi người nào có khuê nữ bị hắn hại, trẫm cho phép các ngươi tiến lên đánh hắn, muốn đánh như thế nào, thì đánh thế đó!”

“Hồ nháo!” Thái hoàng Thái Hậu gầm lên một tiếng: “Hoàng Thượng, chuyện như vậy sao có thể xem như trò đùa! Ngươi không sợ mất long dân sao?”

Thái hoàng Thái Hậu tận tình khuyên bảo, nhưng Quân Niệm Hi căn bản là không nghe, còn quay đầu nhìn về phía Quân Lưu Thương, hỏi: “Hoàng thúc, trẫm là vua một nước?”

Quân Lưu Thương nhìn Thái hoàng Thái Hậu, thấy trong mắt nàng sự mong đợi, hơi hơi quay đầu, lạnh lùng nói: “Hoàng Thượng tự nhiên là vua của một nước!”

Quân Niệm Hi vừa lòng gật đầu, tiếp tục hỏi: “Vậy trẫm có thể có quyền xử trí Ngọc Lăng Thiên?”

“Trong thiên hạ này đều là vương thổ, Hoàng Thượng tự nhiên có quyền xử trí!” Quân Lưu Thương nói xong, hoàn toàn xem nhẹ sự mong chờ của Thái hoàng Thái Hậu chờ đợi.

“Hoàng thúc nói rất đúng, trẫm là vua một nước, tất nhiên có quyền xử trí một tên phản quốc!” Quân Niệm Hi vừa lòng nói, nâng tay đối với Quế công công nói: “Ngươi đi chọn vài người đến, đánh thật mạnh, nếu không rớt răng thì đổi người mạnh hơn!”

Quế công công lĩnh mệnh đi.

Thái hoàng Thái Hậu thầm oán nhìn Quân Lưu Thương liếc mắt một cái, nhưng Quân Lưu Thương căn bản là không nhìn nàng, chỉ chăm chú vào chén trà, giống như trong chén trà có vàng bạc châu báu.

Thẳng đến khi Quế công công dẫn mưởi người đi vào bên người Ngọc Lăng Thiên, Ngọc Lăng Thiên từ trong kinh ngạc phục hồi tinh thần, bỗng nhiên thân thủ chỉ vào Ngọc Vô Hà mắng to: “Ngươi tiện nhân này, ngươi không chết tử tế được, ngươi cái bồi tiền hóa*, đứa nhỏ của ngươi chính là dã loại!”

“Bồi tiền hóa!” Ngọc Vô Hà thì thào tự nói.

Nguyên lai nàng chính là một cái bồi tiền hóa, nhớ rõ ở thế kỷ 21, phụ thân của nàng cũng mắng nàng như vậy, bồi tiền hóa.

(*) Món hàng phải bù thêm tiền. Chỉ người con gái lấy chồng, cha mẹ phải cho thêm tiền làm của hồi môn (tục lệ ngày xưa). Nguồn:

http://2.vndic.net/index.php?dict=hans_viet&word=%E8%B3%A0%E9%8C%A2%E8%B2%A8

Nàng nghĩ đến trái tim của nàng đã chai lì, ai có thể nghĩ đến, ba chữ vô cùng đơn giản có thể đánh bại nàng.

Ngọc phu nhân đứng trong đám người, tức cả người phát run, lập tức tránh khỏi Ngọc Mặc Hàm nhào về phía trước, Ngự lâm quân vừa thấy, lập tức ngăn cản nàng.

“Ngọc Lăng Thiên, ngươi là súc sinh, súc sinh, ngươi như thế nào có thể nguyền rủa Vô Hà của ta như vậy!” Ngọc phu nhân khóc, vươn bàn tay gầy trơ cả xương, run run chỉ vào Ngọc Lăng Thiên.

Quỳ trên mặt đất: “Lúc trước ngươi trơ mắt nhìn lão phu nhân giết chết con lớn của ta, ngươi cũng biết, ta khi đó đau lòng cỡ nào, ta nghĩ đến ngươi còn có một chút nhân tính, cũng không nói gì. Lần thứ hai, ngươi trơ mắt nhìn lão phu nhân chon sống tiểu nhi tử của ta, ngươi đoạt đồ cưới của ta, hạ độc hại ta. Ngọc Lăng Thiên, muốn nói heo chó không bằng, không chết tử tế được, ngoài ngươi còn ai!”

Nàng ngu ngốc, tối hôm qua còn cầu xin Vô Hà có thể lưu hắn một mạng, ai ngờ hắn lang tâm cẩu phế, làm mọi chuyện xấu như vậy, hắn sớm nên xuống địa ngục.

“Ha ha ha, An Hủy, ngươi tiện nhân này, ngươi nghĩ rằng ta đối với ngươi là chân ái sao? Ta thú ngươi là muốn tra tấn ngươi, cho ngươi sống không bằng chết!” Ngọc Lăng Thiên nói xong, thê thảm cười ha hả.

“Cho dù ta chết, ngươi cũng đừng mong được tự do, ngươi cả đời cũng là thê tử của Ngọc Lăng Thiên ta, thê tử kết áo! Ha ha!”

Ngọc phu nhân nghe vậy, vẻ mặt đại biến, lập tức đi đến quỳ trước mặt Thái hoàng Thái Hậu, hoàng đế, Quân Lưu Thương: “Dân phụ thỉnh cầu Thái hoàng Thái Hậu, Hoàng Thượng, Nhiếp chính vương, cho phép dân phụ cùng tên lang tâm cẩu phế này cùng cách*!”

(*) Ly hôn. Edit thành ly hôn thi NQ thấy giống hiện đại nên giữ nguyên.

“Cùng cách, cùng cách!” Trong đám người hô to lên, một tiếng cao hơn một tiếng, cuối cùng hợp thành một thể.

Quân Niệm Hi đứng lên, nâng dậy Ngọc phu nhân, lớn tiếng nói: “Trẫm chuẩn, cho phép ngươi cùng Ngọc Lăng Thiên cùng cách, từ nay về sau cầu về cầu, lộ về lộ, nam cưới nữ gả, không liên quan nhau!”

Tuy nói Ngọc phu nhân cả đời này không tất sẽ gả, Ngọc Lăng Thiên cũng sẽ không lại cưới.

“Không, không, ta không đáp ứng!” Ngọc Lăng Thiên kêu to: “Ta không có tự tay viết cùng cách thư, không có tự tay đóng ấn, ta không đồng ý!”

Ngọc Vô Hà đứng lên, từ trong lòng lấy ra giấy trắng, mở ra phóng tới trước mặt Ngọc Lăng Thiên, nói: “Cùng cách thư, đã viết xong, chỉ cần ngươi đóng ấn là được rồi!”

Ngọc Lăng Thiên lắc đầu: “Ta không đóng, ta không đóng!”

Nếu đóng rồi, liền thật sự một chút quan hệ cũng không có.

Ngọc phu nhân từng bước một đi đến trước mặt Ngọc Lăng Thiên, nâng tay liền cho hắn một cái tát, lạnh lùng nó: “Ngươi làm ta mệt mỏi cả đời, nay ngươi sắp chết cũng không nguyện ý buông tha ta sao?”

Ngọc Lăng Thiên thân thủ vuốt mặt bị An Hủy đánh “Ha ha a” cười rộ lên.“An Hủy, nếu năm đó ngươi có dũng khí như hôm nay vậy, kết cục của chúng ta sẽ hoàn toàn không giống như vậy, đáng tiếc a……”

“Cùng ngươi, vĩnh viễn không có kết cục tốt, Ngọc Lăng Thiên, ngươi đóng dấu đi, Hoàng Thượng đều mở kim khẩu, cho dù ngươi không đóng, ta An Hủy không bao giờ là người của Ngọc gia nữa, ta tự do!” An Hủy nói xong, nhìn Ngọc Lăng Thiên.

Ngọc Lăng Thiên vươn tay, muốn sờ mặt An Hủy, An Hủy lui lại mấy bước. Ngọc Lăng Thiên thê thảm cười: “Ngay từ đầu, ngươi vốn không để ta vào mắt, không có!”

Khi tất cả mọi người cho là Ngọc Lăng Thiên sẽ đau khổ khụy xuống thì đột nhiên hắn đứng dậy, một phen đem An Hủy đặt dưới thân, tay trái nhổ xuống cái trâm cài đầu của An Hủy, để ở chỗ yết hầu của nàng.

“Nương…” Ngọc Vô Hà kinh hãi, nhất thời rút ra nhuyễn kiếm Thiên Hương chuẩn bị cho nàng, chỉ hướng Ngọc Lăng Thiên, gầm lên: “Ngọc Lăng Thiên, ngươi buông nương!”

Ai đều không có nghĩ đến Ngọc Lăng Thiên sẽ có một chiêu như vậy, thời điểm Quân Lưu Thương phi thân mà đến, vẫn không kịp, chỉ phải oán hận buông tay.

“Ha ha ha, An Hủy, sinh không thể cùng nhau, thì chết cùng nhau, có thể cùng ngươi chết cùng một chỗ, ta cho dù chết cũng cảm thấy mỹ mãn!” Ngọc Lăng Thiên nói xong, tay hơi dùng sức, trâm cài đầu liền đâm vào cổ An Hủy.

Vết máu chảy ra.

“Ngọc Lăng Thiên, ngươi nằm mơ, ngươi chết sẽ xuống mười tám tầng địa ngục, ta sẽ cùng ngươi sao?” An Hủy không sợ chết nói: “Trước khi chết, ta có thể thấy Vô Hà trở về thu thập các ngươi, có thể thấy cháu ngoại của ta, có thể cùng ngươi thoát khỏi can hệ, ta chết mà không uổng!”

Nói xong, cổ dùng sức hướng cái tram ấn mạnh vào.

Nàng cả đời chưa từng thay Vô Hà làm cái gì, lúc này đây, nàng không cần trở thành gánh nặng của Vô Hà, không cần.

Ai cũng không có nghĩ đến An Hủy sẽ không chút lưu luyến nào đi ấn vào cái tram cài đầu kia, chính Ngọc Lăng Thiên cũng không nghĩ đến, thẳng đến tay hắn cảm nhận được dòng máu ấm áp, hét lên một tiếng liền bỏ cái trâm cài đầu.

“A a!” Ngọc Lăng Thiên run run, không biết như thế nào cho phải, muốn đi sờ An Hủy bị thương có nặng hay không, nhưng tay còn chưa đụng tới An Hủy, Ngọc Vô Hà một cước đá vào ngực hắn, đem hắn đá bay lên, phịch một tiếng rơi trên mặt đất.

“Nương!” Ngọc Vô Hà chạy vội tới bên người An Hủy, nhanh chóng lấy ra khăn tay ngăn dòng máu đang cuồn cuộn chảy ra, nước mắt một giọt một giọt từ gương mặt tái nhợ chảy xuống, cuối cùng rơi vào khóe miệng, chua sót một mảnh.

“Vô Hà!” An Hủy cố hết sức cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của Ngọc Vô Hà, một lắc đầu: “Đừng khóc, Vô Hà đừng khóc!”

“Nương, ngươi đừng nói chuyện, ngươi sẽ không có việc gì, ngươi sẽ không có việc gì!” Ngọc Vô Hà một tay ôm lấy thân mình An Hủy, để cho nàng tựa vào ngực của nàng. Một tay gắt gao đè lại miệng vết thương của nàng, không cho máu chảy ra.

Nhưng là máu tựa như dòng suối cuồn cuộn không ngừng chảy ra.

“Người tới, truyền ngự y!” Quân Lưu Thương hét lớn một tiếng, đi đến trước mặt Ngọc Vô Hà, ngồi xổm xuống rất nhanh ở trên người An Hủy điểm vài cái huyệt đạo, lo lắng nhìn Vô Hà: “Vô Hà, đừng lo lắng, ngự y cũng sắp đến đây!”

Ngọc Vô Hà ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn Quân Lưu Thương: “Thương, van cầu ngươi, cứu nương ta, van cầu ngươi!”

“Vô Hà, ngươi đừng như vậy, nương ngươi nàng còn chờ ngươi chiếu cố nàng đâu!” Quân Lưu Thương yết hầu có chút đau, nói xong quay đầu, không đành lòng nhìn bộ dạng thê thảm của Ngọc Vô Hà, như vậy hắn sẽ liều lĩnh đem nàng ôm vào long.

“Vô Hà!” An Hủy cúi đầu hoán một tiếng, cảm giác khí lực cả người đều bị rút đi, đau, cổ thật đau, cơ hồ muốn ngất đi qua.

“Nương, nương, ngươi đừng ngủ, đừng ngủ, Vô Hà van cầu ngươi, đừng ngủ!” Ngọc Vô Hà cầu xin nói.

Từ nhỏ nàng liền chưa cảm thụ qua tư vị có nương thương yêu, đi vào dị thế, vừa mới hưởng thụ vài ngày tự vị được người yêu thương, nàng không cần mất đi, không cần.

“Vô Hà……” An Hủy chỉ cảm thấy thân mình có chút bay bổng, giống như muốn bay lên, nhìn Ngọc Vô Hà bóng dáng ngày càng mơ hồ, ngày càng mơ hồ……

Ngọc Mặc Hàm đứng trong đám người, thân mình nho nhỏ cứng ngắc, hắn thấy, cổ bà ngoại chảy thiệt nhiều máu, thiệt nhiều máu.

Hắn không dám động, không dám khóc, lại càng không dám phát ra âm thanh.

Tựa hồ bên cạnh hết thảy cùng hắn đều không có quan hệ, từng bước một, nghiêng ngả lảo đảo đi đến chổ An Hủy, đứng trước mặt nàng, nước mắt từng giọt chảy xuống, mở miệng nhưng không nói được cái gì.

Cuối cùng nằm xuống, tựa vào trong lòng An Hủy: “Bà ngoại……”

Ý thức đã muốn hỗn độn An Hủy nghe thấy tiến kêu lo lắng này, dùng hết khí lực lắc đầu, khẽ cắn môi, cúi đầu hoán một tiếng: “Mặc Hàm……”

Ngọc Mặc Hàm ôm chặt lấy thắt lưng An Hủy, dỗi nói: “Bà ngoại, ngươi sẽ không bỏ lại Mặc Hàm cùng mẫu thân đúng không?”

“Mặc Hàm!” An Hủy cố hết sức vươn tay, muốn sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngọc Mặc Hàm, nhưng tay vô lực, giơ lên vài lần đều hạ xuống.

Ngọc Mặc Hàm gắt gao bắt lấy, để tới trên mặt, nước mắt nóng bỏng từng giọt rơi trên bàn tay khô gầy: “Bà ngoại, không cần bỏ lại Mặc Hàm cùng mẫu thân, không cần, Mặc Hàm van cầu ngươi, không cần!”

Nước mắt nóng bỏng làm đau tâm An Hủy, đau đớn này so với đau trên cổ còn đau hơn gấp trăm ngàn lần, làm cho nàng cơ hồ không thở nổi.

“Mặc Hàm, bà ngoại luyến tiếc ngươi!” Vài ngày ở chung, Mặc Hàm làm cho nàng khoái hoạt so với cả đời này còn nhiều, nàng thật luyến tiếc cứ như vậy rời đi.

Đi đến một nơi băng lạnh, về sau rốt cuộc không nghe thấy tiếng cười của Mặc Hàm, sờ không tới khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn nộn của Mặc Hàm, sẽ không nghe được Mặc Hàm nói: ‘Bà ngoại, Mặc Hàm phải làm tri kỷ tiểu áo bông của ngươi!’

Tri kỷ tiểu áo bông nga.

“Bà ngoại, bà ngoại, vậy lưu lại, ngươi chống đỡ, ngự y lập tức tới, ngươi nhất định phải chống đỡ, ngươi xem xem Mặc Hàm, Mặc Hàm rất thích bà ngoại, bà ngoại, không cần bỏ lại Mặc Hàm, không cần bỏ lại mẫu thân, chúng ta cô đơn năm năm , rốt cục tìm được bà ngoại, bà ngoại, không cần bỏ lại chúng ta!” Ngọc Mặc Hàm một cái cầu xin, một cái nói hắn khổ, hắn gian nan.

Người nghe thương tâm, người thấy rơi lệ.

“Mặc Hàm!” An Hủy nhẹ nhàng muốn lau đi nước mắt trên mặt Ngọc Mặc Hàm, lại không có một chút khí lực, chỉ có thể cố sức nói: “Hát một khúc cho bà ngoại nghe, được không?”

Nàng nghĩ, cho dù là rời đi, nhưng trong tiếng ca của Mặc Hàm nàng cũng hạnh phúc!

“Diêu a diêu, diêu đến bà ngoại kiều, bà ngoại bảo ta hảo cục cưng, nhất chích bánh bao một khối cao.

Diêu a diêu, diêu a diêu, diêu đến bà ngoại kiều, nhất chích bánh bao một khối cao, cục cưng nhắm mắt tình mau ngủ, tỉnh về sau ăn cao cao.”*

(*) Em xin bó tay >.<

Một câu từ cùng với một giọt lệ, cùng với một giọt máu.

An Hủy nghe, lại nở nụ cười.“Bà ngoại nửa đời đau khổ, rốt cục ở vài ngày cuối cùngcủa cuộc đời hưởng thụ được thiên luân chi nhạc*, bà ngoại cảm thấy mỹ mãn, tiểu Mặc Hàm, đừng khóc, ngươi là tâm can bảo bối của bà ngoại a, bà ngoại không muốn ngươi khóc a!”

(*) Niềm vui của trời đất.

“Bà ngoại, ngươi thực luyến tiếc Mặc Hàm, liền lưu lại, về sau Mặc Hàm mỗi ngày đều hát cho ngươi, mỗi ngày làm ngươi vui vẻ, ngươi không phải đáp ứng Mặc Hàm muốn đi chung quanh một chút sao?” Ngọc Mặc Hàm nhân cơ hội nói.

“Nương, ta đáp ứng ngươi, chờ hết thảy ổn định, chúng ta phải đi dạo chơi tứ hải,” Ngọc Vô Hà ôm chặt lấy An Hủy, sợ nàng buông lỏng tay, An Hủy liền thật sự rời đi.

“Vô Hà, Mặc Hàm…… Ta, ta……” An Hủy lời cuối cùng còn chưa nói xong, tay nặng nề rơi xuống lẳng lặng nằm trên mặt đất.

“Nương a……” Ngọc Vô Hà bi thảm kêu một tiếng, ghé vào trên người An Hủy khóc lên.

Đã chết, đã chết, về sau không còn có người sẽ yêu thương gọi nàng một tiếng Vô Hà, không còn có.

“Bà ngoại……” Ngọc Mặc Hàm cúi đầu hoán một tiếng, sau đó nỉ non nói: “Bà ngoại, ngươi đang đùa Mặc Hàm đúng không? Nhưng trò đùa này không vui một chút nào, bà ngoại ngươi tỉnh lại, chúng ta chơi trò khác vui hơn đi! Bà ngoại……”

Quân Lưu Thương nâng lên An Hủy ở phía sau lưng vận khí vào trên lưng nàng, chân khí cuồn cuộn không ngừng tiến vào trong thân An Hủy, vừa vặn lúc này, ngự y lại đây, chạy nhanh sai người đem An Hủy nâng vào Nhiếp chính vương phủ.

Ngọc Vô Hà tùy ý bọn họ đem An Hủy mang đi, sau đó đứng dậy, nhặt lên kiếm, từng bước một đi đến Ngọc Lăng Thiên, tê quát: “Ngọc Lăng Thiên, ta muốn ngươi nợ máu trả bằng máu!”

Hết chương 66

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s