Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 67

Để lại bình luận

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 67

Editor: Nhan Nhã Quân

Ngọc Vô Hà tùy ý bọn họ đem An Hủy mang đi, sau đó đứng dậy, nhặt lên kiếm, từng bước một đi đến Ngọc Lăng Thiên, tê quát: “Ngọc Lăng Thiên, ta muốn ngươi nợ máu trả bằng máu!”

Ngọc Mặc Hàm biết mẫu thân có việc phải làm, chạy nhanh mang theo Thiên Hương, Diệu Ngôn bọn họ vào nhiếp chính vương phủ, thời điểm đi ngang qua Quân Niệm Hi, tươi cười với hắn.

Quân Niệm Hi sửng sốt, lập tức hiểu được, hướng Ngọc Mặc Hàm nhếch miệng cười.

Thái hoàng Thái Hậu sắc mặt ngưng trọng đứng lên, Ngọc Vô Hà này rốt cuộc có lai lịch gì, chỉ là mấy nha hoàn bên người nàng liền không đơn giản, huống chi hai nam nhân ổn trọng.

Ngọc Lăng Thiên nằm trên mặt đất, máu tràn ra khóe miệng, nhìn Ngọc Vô Hà đi vào, bỗng nhiên ha ha cười rộ lên: “Giết ta đi, giết ta đi!”

Hắn vơ vét vài chục năm, hò hét lừa lọc vài chục năm, dối trá vài chục năm, làm xằng làm bậy vài chục năm, hắn mệt mỏi, chết dưới kiếm của Vô Hà so với chịu mấy thứ cực hình kia thoải mái rất nhiều.

Ngọc Vô Hà một kiếm chỉ ở trên cổ Ngọc Lăng Thiên, chỉ cần nàng đi về phía trước một chút, Ngọc Lăng Thiên hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Nhưng vì sao, trong nháy mắt kia, tay nàng run run.

Ngọc Lăng Thiên thấy Ngọc Vô Hà do dự, thê thảm nở nụ cười: “Như thế nào, ngươi không hạ thủ được sao, ngươi đừng quên, nương ngươi là do ta hại chết!”

Ngọc Vô Hà hận tay dùng sức một chút kiếm liền muốn đâm vào cổ Ngọc Lăng Thiên, bỗng một quả đồng tiền rất nhanh đánh úp lại, Ngọc Vô Hà tránh khỏi, Quân Lưu Thương sớm đã phi thân đến hướng đồng tiền đánh úp lại, cùng một Hắc y nhân đánh lên.

Không lâu sau, hắc y nhân kia liền bại trận, bị thị vệ bắt, Quân Lưu Thương một phen giật ra khăn che mặt của hắn, lộ ra khuôn mặt hàm hậu thành thật.

“Nhị ca?” Ngọc Vô Hà nghi hoặc gọi một tiếng, nghĩ đến Ngọc Hoài An là tới cứu Ngọc Lăng Thiên, kiếm lại hướng trên cồ Ngọc Lăng Thiên.

Ngọc Hoài An quỳ trên mặt đất, nhìn động tác của Ngọc Vô Hà, la lớn: “Đại muội muội, không cần vì ai mà đeo tội danh giết cha trên lưng a!”

Một người như vậy, sớm đã tội ác chồng chất, không cần làm bẩn tay Ngọc Vô Hà.

Quân Lưu Thương giương tay lên, mệnh thị vệ buông Ngọc Hoài An ra, Ngọc Hoài An được tự do, đứng dậy vọt tới trước mặt Ngọc Vô Hà, một phen cầm kiếm, khuyên nhủ: “Vô Hà, cho dù ngươi không động thủ, hắn cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ, tội gì làm ô uế tay ngươi!”

Kiếm sắc bén, tay Ngọc Hoài An nháy mắt đã muốn rách da, máu chảy xuống mũi kiếm, từng giọt rơi trên cổ Ngọc Lăng Thiên.

Ngọc Hoài An lại mày cũng không nhăn, chính là vẻ mặt bi thương nhìn Ngọc Vô Hà.

“Nhị ca, ngươi cũng biết hắn làm bao nhiêu chuyện xấu, tạo bao nhiêu nghiệt!” Ngọc Vô Hà khóc, nhớ tới nương ra đi, lòng của nàng liền thu đau không thôi.

“Vô Hà, nghe nhị ca nói, hắn ngay cả làm nhiều việc ác, chúng ta làm con cũng không thể giết cha, Vô Hà, buông thanh kiếm, vào xem mẫu thân, nàng chờ năm năm, mới chờ được ngươi trở về, ngươi ở cạnh nàng nhiều đi!”

Ngọc Hoài An nói xong, lại bắt lấy kiếm không buông, tùy ý máu chảy, nhìn Ngọc Vô Hà chậm rãi nhắm lại con ngươi, nước mắt chảy ra.

Nếu có thể, hắn sẽ không làm người cầu tình, nhưng ai bảo người kia là phụ thân của hắn.

Ngọc Vô Hà nhìn Ngọc Hoài An, lại nhìn Ngọc Lăng Thiên đang cười là lạ, cuối cùng chậm rãi buông lỏng kiếm ra, xoay người chạy đi.

“Ha ha!” Ngọc Hoài An cười to, quay đầu nhìn về phía Ngọc Lăng Thiên: “Ngươi vừa lòng sao, mọi người xa lánh, ngươi vừa lòng sao?”

Ngọc Lăng Thiên trên mặt cười quái dị cứng đờ, có chút không thể tin nhìn Ngọc Hoài An: “An nhi……”

“Đừng gọi ta, ngươi không có tư cách gọi ta!” Ngọc Hoài An rống to, kiếm vung, cầm chuôi kiếm, nhìn Ngọc Lăng Thiên, đau lòng nói: “Ngày xưa có Na Tra lóc thịt trả mẹ, lóc xương trả cha, di nương* ta đã đi, hôm nay ta lóc thịt trả cha, từ nay về sau ta không còn là người của Ngọc gia, vĩnh viễn cũng không phải…”

(*) Thiếp nên ko được gọi là mẹ, chỉ được gọi là di nương.

Dứt lời, vung kiêm, một miếng thịt cùng quần áo bay lên, rơi xuống máu văng khắp nơi, một giọt rơi trên mặt Ngọc Lăng Thiên, hắn mở to hai mắt nhìn, không thể tin.

Vì sao, đứa con nào cũng hận hắn như vậy, vì sao?

“Ngạch!” Ngọc Hoài An hô đau một tiếng, giơ kiếm lại hướng trên cánh tay cắt đi, một bàn tay gắt gao cầm cổ tay hắn.

Đầy người hồng y Quân Thần Vũ không đồng ý lắc đầu: “Đối với người như thế, cắt một miếng thịt là được rồi, cắt miếng thứ hai làm gì, không sợ dư ra, hắn ngược lại nợ ngươi sao??”

“Thất vương gia?” Ngọc Hoài An khó hiểu, vì sao người này muốn ngăn cản hắn.

Quân Thần Vũ tới gần Ngọc Hoài An, nhỏ giọng nói: “Đừng kích động, di nương ngươi có lẽ còn sống, nhớ rõ quay về Ngọc phủ tìm kỹ xem……”

“Không có khả năng……” Ngọc Hoài An kinh hãi.

Năm đó là hắn tận mắt thấy di nương tắt thở, tuy rằng khi đó hắn mới mười ba tuổi, nhưng quan tài là hắn tận mắt thấy hạ thổ.

“Thế gian có việc gì là hoàn toàn!” Quân Thần Vũ nói xong, coi rẻ nhìn về phía Ngọc Lăng Thiên, trào phúng nói: “Ngươi thật đúng là đáng thương, ngươi biết không? Vừa rồi tất cả mọi người Ngọc gia đều đoạn tuyệt quan hệ với ngươi!”

“Không có khả năng!” Ngọc Lăng Thiên đại kinh, Trân Nhi bọn họ sẽ không vứt bỏ hắn, sẽ không!

Quân Thần Vũ đem xấp giấy quăng đến trước mặt hắn: “Chính mình nhìn đi! Nhìn xem có phải bút tích ngươi quen thuộc hay không, nhìn xem có phải con của ngươi viết hay không, nga, đúng rồi, mấy di nương của ngươi nói, nàng mắt bị mù mới có thể gả cho tên lang tâm cẩu phế như ngươi!”

Ngọc Lăng Thiên run run nhặt lên, càng xem tâm càng lạnh, chữ của Hoài Viễn, Hoài Cung, hắn như thế nào không nhìn ra được, đây chính là hắn tự tay dạy a.

Chữ của Ngạo Tình hắn lại như thế nào không nhìn ra được, nàng vẫn nói chữ của cha thật đẹp, cả ngày bắt chước.

Chữ của Sở Trân Nhi, cùng con người nàng giống nhau, nhìn ôn nhu, kì thực dấu diếm ghen tị, cùng cừu hận.

“Không!” Ngọc Lăng Thiên chịu không nổi đả kích này, lắc đầu một cái.“Sẽ không , bọn họ sẽ không đối với ta như vậy!” Hắn đối với bọn họ không tệ, không tệ a.

Tuy rằng hắn đối với nữ nhân của hắn dùng hết thủ đoạn, nhưng đối với bọn họ, hắn thiệt tình a.

Sẽ không, sẽ không .

Nhất định là Thất vương gia lừa hắn, nhất định là như vậy.

Ngọc Lăng Thiên một tay cầm lấy giấy, sau đó phóng tới miệng dùng sức xé rách, hy vọng xé nát, sau đó hắn còn có thể làm bộ, bọn họ kỳ thật không có vứt bỏ hắn, hắn không có bị mọi người xa lánh.

Quân Thần Vũ lạnh lùng cười: “Chậm rãi xé đi, bọn họ còn đang viết, bổn vương một hồi cho người đưa tới, ngươi có thể xé bao nhiêu, bổn vương phái người đưa đến bấy nhiêu!”

Làm mọi chuyện xấu, không đáng đồng tình.

Vẫn là về nhà ôm tiểu điêu điêu tốt hơn, nhớ tới tiểu điêu điêu cả người long tơ bóng mịn, Quân Thần Vũ liền tâm thần nhộn nhạo một trận a!

Ngọc Lăng Thiên nghe vậy, té trên mặt đất, nước mắt chảy ra.

“Ha ha, này một thân, ta làm tẫn chuyện xấu, nguyên tưởng rằng, chỉ cần ta đối bọn họ tốt, ngày báo ứng đến, bọn họ sẽ không vứt bỏ ta, không biết, chung quy là ta tự mình đa tình!”

Ngọc Lăng Thiên té trên mặt đất, nhìn trời mông lung. Phát hiện, hắn ngay từ đầu liền sai lầm rồi.

Nhớ tới lần đầu tiên gặp An Hủy, hắn là thanh niên đầy hứa hẹn, tài tử mà trong miệng mỗi người tán tụng, tự xưng là tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, văn thải tuyệt diễm.

Một khắc kia, dưới tàng cây hoa đào nở rộ một cái ngoái đầu nhìn lại, mê ai mắt, thực ai tâm, động ai tình.

Hắn tự nhận tiêu sái tiến lên, hỏi: “Tiểu sinh Ngọc Lăng Thiên, không biết cô nương……”Nhưng còn chưa nói xong, An Hủy chỉ hơi hơi liếc mắt một cái, xoay người liền rời đi.

Một hồi một nam nhân phiêu dật đi ra, hắn thấy An Hủy hướng nam nhân kia mỉm cười, khuynh quốc khuynh thành, từ nay về sau ái mộ không thôi.

Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, cầu còn không được, làm sao thỏa lòng. Tư chi niệm chi, ngô tâm mê.

Phụ thân rốt cục phát giác hắn khác thường, hỏi hắn, vì sao ý chí tinh thần sa sút như vậy.

Hắn nói: “Hắn ngưỡng mộ tiểu thư của An Cư!”

Phụ thân nói: “Sớm biết An Cư có nữ nhi, tú ngoại tuệ trung, có tri thức hiểu lễ nghĩa như vậy, ngươi nếu có thể thú nàng, là phúc khí mấy đời tu luyện được!”

Khi đó hắn hưng phấn nghĩ đến, phụ thân là đáp ứng hắn, lại không biết nói, An Cư có một nữ nhi, nàng là hòn ngọc quý a.

Dùng hết tâm cơ cùng thủ đoạn, rốt cục đem thiên hạ cuồng dại niệm tưởng lấy về nhà, vốn định cả đời nhất thế hảo hảo quý trọng, hảo hảo thương tiếc, lại không biết nàng đối với người khác sớm đã rễ tình sâu nặng.

Đêm động phòng hoa chúc, nàng không muốn, hắn cường bạo, lạc hồng chói mắt trên khăn trắng tuyên cáo hắn thắng lợi, nhưng là, hắn một chút vui sướng thắng lợi cũng không có.

Từ nay về sau tâm thiếp rời xa, tùy ý hắn làm như thế nào cũng không bắt được, không thể cứu vãn.

Nương đoạt phật châu nàng xem như sinh mệnh, hắn nghĩ đến nàng sẽ cầu hắn, nhưng ai biết, nàng thà rằng ở trong phòng khóc, cũng không nguyện cùng hắn nói nhiều một câu.

Hắn không bao lâu lại nạp thiếp. Từ nay về sau tả ủng hữu ôm, rất đắc ý.

Nhưng ai biết, trong lòng hắn hy vọng nàng có thể quay đầu liếc hắn một cái biết bao, nói với hắn một câu, đáng tiếc……

Chung quy si tâm vọng tưởng.

Đứa nhỏ thứ nhất rời đi, hắn cũng đau, nhưng đó là nương hắn, hắn làm bộ như cái gì cũng không biết.

Thẳng đến có Hoài Cung, hắn đem tất cả yêu thương cho Hoài Cung.

Thẳng đến đứa nhỏ thứ hai bị chôn sống, khi đó, hắn ở trên người một nữ nhân, rong ruổi, cuồng loạn phát tiết.

Đến tận đây thay đổi tính tình, đốt diệt lương tâm.

Hết thảy, tựa như giấc mộng chân thật trôi qua trước mắt, Ngọc Lăng Thiên thì thào lẩm bẩm: “An Hủy, thực xin lỗi, thực xin lỗi!”

Ngọc Hoài An đứng ở tại chỗ, bỏ lại kiếm trong tay, xoay người rời đi nhiếp chính vương phủ, không có liếc mắt xem Ngọc Lăng Thiên một cái.

Có người đem Ngọc Lăng Thiên kéo xuống, máu đỏ trên mặt đất, lưu lại dấu vết thật dài, ai cũng không biết đó là máu của Ngọc Lăng Thiên, hay máu của An Hủy, hay máu của Ngọc Hoài An.

Ngọc Lăng Thiên không chút giãy dụa, mặc kệ khổ hình thêm thân, hắn cũng chỉ cười thê thảm, cười…

Cho đến khi trút một hơi cuối cùng, trong đầu có vẫn là rất nhiều năm trước, dưới tàng cây hoa đào, An Hủy thản nhiên cười, khuynh quốc khuynh thành.

“Hủy nhi, ta tới tìm ngươi, kiếp sau, không cần lại nhận thức ta, như vậy ngươi sẽ không trải qua đau khổ như vậy, Hủy nhi, ta……” Yêu ngươi.

Lời yêu chưa kịp nói theo Ngọc Lăng Thiên chôn xuống lớp đất sâu.

Ngọc Vô Hà vào vương phủ, còn có nha hoàn tiến lên: “Ngọc tiểu thư, bên này thỉnh!”

“Nương ta đâu?” Ngọc Vô Hà nhíu mày, nàng không phải thực thích người xa lạ nhiệt tình.

“Phu nhân ở trong phòng, Ngọc cô nương thỉnh!”

Ngọc Vô Hà theo nàng đi vào một cái tiểu viện, sân thực thanh tịnh, chỉ thấy vài nha hoàn bưng nước vội vàng đi vào, lại bưng theo thau nước đầy máu đi ra, thấy Ngọc Vô Hà, một nha hoàn tiến lên nói: “Ngọc cô nương, mau vào xem đi, ngự y nói phu nhân có thể cứu chữa!”

Ngọc Vô Hà vừa nghe, cảm xúc kích động bắt lấy cánh tay nha hoàn kia, sốt ruột hỏi: “Ngươi nói thật sự?”

Nha hoàn bị Ngọc Vô Hà mừng như điên sợ tới mức nói không ra lời, chỉ phải gật đầu.

Ngọc Vô Hà buông nha hoàn ra, bước nhanh hướng trong phòng đi đến.

Hoàn hảo, hoàn hảo, nương không có việc gì, không có việc gì.

Cửa phồng rộng mở, một cỗ thản nhiên mùi máu tươi tỏ khắp chung quanh, còn mang theo một cỗ thản nhiên mùi, mùi này làm cho người ta vừa ngửi lập tức thần thanh khí sảng.

Đứng ở cửa, Ngọc Vô Hà cũng không dám tới gần bên giường.

Ngọc Mặc Hàm ngồi i ở trên giường, gắt gao bắt lấy tay An Hủy, kêu: “Bà ngoại, ngươi không cần ngủ nga, ngươi mở to mắt, nhìn xem Mặc Hàm đi, bà ngoại, ngươi không cần ngủ, ngủ sẽ thấy không khỏe, ngươi cũng nhìn không thấy Mặc Hàm, Mặc Hàm sẽ nhớ ngươi, bà ngoại, ngươi mở to mắt nhìn xem Mặc Hàm đi!”

Ngọc Mặc Hàm một bên nói, một bên rơi lệ, cổ họng đều có chút rát, nhưng hắn cũng ko ngừng kêu, hắn sợ i hắn không nói chuyện, bà ngoại sẽ thật sự ngủ quên.

Ngọc Vô Hà bỗng nhiên nghĩ, chính mình còn không dũng cảm bằng Mặc Hàm.

Đi tới bên giường, ngự y băng bó tốt miệng vết thương, gặp Ngọc Vô Hà, cảm khái nói: “May mắn cái trâm cài đầu trật nửa phần, bằng không thần tiên cũng khó cứu!”

“Cám ơn ngự y, đây là lần thứ hai phiền toái ngươi!” Ngọc Vô Hà nói xong, hướng ngự y phúc thân.

“Ngọc cô nương xin mau đứng lên, lễ nặng như vậy, lão phu làm sao chịu nổi a!” Hứa ngự y nói, vuốt chòm râu: “Chủ yếu là đứa nhỏ Mặc Hàm này ở bên cạnh một nói chuyện, cố tình những lời này làm lão phu nhân không buông xuống được, kéo chút hơi tàn cũng muốn tỉnh lại! Lão phu gặp qua rất nhiều người, lại chưa bao giờ gặp qua đứa nhỏ nào giống Mặc Hàm như vậy, tuổi còn nhỏ, còn hiểu một ít y lý, lão phu mạo muội, muốn nhận Mặc Hàm làm đệ tử đóng cửa, lão phu nhất định dốc long truyền thụ, không biết ý tứ Ngọc cô nương……”

Hứa ngự y ở trong cung hành tẩu nhiều năm, hướng đến thanh liêm, đệ tử danh khắp thiên hạ, Ngọc Vô Hà thật không ngờ hắn sẽ coi trọng Ngọc Mặc Hàm.

“Hứa ngự y để mắt Mặc Hàm, là tạo hóa của hắn, ta liền thay Mặc Hàm đáp ứng, chờ việc trong nhà yên ổn, ta liền chọn một ngày hoàng đạo, cho Mặc Hàm đi bái sư lễ!” Ngọc Vô Hà thận trọng nói.

“Hảo hảo!” Hứa Nham vội vàng gật đầu đáp ứng.

Thẳng đến rất nhiều năm sau, mọi người hỏi Hứa Nham, đời này chuyện mà ngươi đắc ý nhất là gì? Hứa Nham nói, Y Tiên công tử là đồ đệ hắn, chuyện này là chuyện đáng giá để hắn kiêu ngạo nhất.

“Hứa ngự y, nương ta nàng khi nào thì tỉnh lại?” Ngọc Vô Hà lo lắng nhất vẫn là chuyện này, nương thân mình vốn đơn bạc, lại bị thương nặng như vậy, sợ là thương nguyên khí.

“Ngọc cô nương yên tâm, lão phu chắc chắn cẩn thận chăm sóc, làm cho An phu nhân sớm ngày tỉnh lại!” Trên đường đến, chợt nghe nói An phu nhân cùng Ngọc Lăng Thiên cùng cách, cho nên Hứa Nham sửa lại xưng hô.

“Kia Vô Hà liền cám ơn Hứa ngự y!” Ngọc Vô Hà hướng Hứa ngự y nhất phúc, Hứa ngự y lần này nhưng thật ra không cản, chính là xua tay một cái, lại cười nói: “Ngọc cô nương lần sau đừng chiết sát* lão phu như vậy!”

(*) Muốn hại chết, ý là lễ trọng quá ngự ỵ nhận ko nổi vì mọi người đều nghĩ NVH là vương phi tương lai.

Ngọc Vô Hà nghe vậy, gặp Quân Lưu Thương trong tay cầm một cái hộp gấm, rất xa một cỗ hương nhân sâm xông vào mũi. Trong lòng thoáng hiểu được, vừa mới Quân Lưu Thương là đi đâu.

Trong lòng nho nhỏ cảm thấy ngọt ngào.

“Thật quý!” Hứa Nham ca ngợi một tiếng, chạy nhanh vươn tay đi, vuốt ve hộp gấm kia, cười nói: “Vương gia, cái này ít nhất là tám trăm năm, lâu thì một ngàn năm, vi thần có đoán sai hay không!”

Quân Lưu Thương thấy Ngọc Vô Hà, ôn nhu cười, đem hòm đưa cho Hứa Nham: “Ngự y mở ra nhìn xem, không phải biết được!”

Hứa Nham nghe vậy, hỉ thượng đuôi lông mày, chạy nhanh mở ra, nhân sâm hương khí thơm ngát u đạm, Hứa Nham dùng sức hít mấy hơi, nhìn nhân sâm trong hộp gấm cơ hồ lớn hơn nhân sâm bình thường, lớn tiếng nói: “Thật quý, vi thần làm nghề y nhiều năm, chưa bao giờ gặp qua nhân sâm hoàn mỹ như vậy a!”

“Vô Hà, nhân sâm này cho nương ngươi nâng cao tinh thần, hy vọng nàng sớm ngày tỉnh lại!” Quân Lưu Thương nói, gắt gao cầm tay nhỏ bé lạnh lẽo của Ngọc Vô Hà.

“Thương, cám ơn!” Ngọc Vô Hà cảm động không thôi, vật quý báu như vậy, nói đưa liền đưa nàng, như thế nào có thể không cảm động.

Hứa Nham nghe vậy, mừng rỡ: “Nguyên bản nghĩ ít nhất phải sáng sớm mai mới có thể tỉnh lại, không nghĩ tới Vương gia có thứ tốt này, Vương gia, Ngọc cô nương, vi thần đi trước nấu một bát cho An phu nhân, chỉ mong nàng có thể sớm một chút tỉnh lại, miễn cho Ngọc cô nương lo lắng!”

“Đi đi!” Quân Lưu Thương khoát tay, Hứa Nham chạy nhanh ly khai.

“Không thể tưởng được Hứa ngự y y thuật cao thâm như thế!” Ngọc Vô Hà cảm khái, tiếp tục nói: “Vừa mới hắn còn nói muốn thu Mặc Hàm làm đệ tử đâu!”

Quân Lưu Thương sửng sốt, nói: “Không thể tưởng được Hứa Nham coi trọng Mặc Hàm!”

“Như thế nào?”

“Hứa Nham tính chính trực, hắn nhận đồ đệ vô số, đều là người tâm tính đôn hậu, những người này ở chung quanh Đông quốc mở hiệu thuốc, cứu người vô số, đối hắn này sư phó lại kính trọng không thôi! Mặc Hàm đi theo hắn là chuyện tốt còn gì bằng!”

“Mặc kệ như thế nào, cũng là muốn cám ơn ngươi, nhân sâm vừa thấy chính là vật quý trọng, ngươi cũng bỏ được!” Ngọc Vô Hà nói xong, nhìn về phía trong phòng, Ngọc Mặc Hàm ngã vào bên người An Hủy, tựa hồ là đang ngủ.

Ngọc Vô Hà ngực hơi hơi đau.

Mặc Hàm nhỏ như vậy, lại phải chịu nhiều chuyện như vậy, kêu nàng như thế nào không đau lòng.

“Quý như thế nào cũng là vật ngoài thân, chỉ cần ngươi cần, ta làm sao có thể cất riêng!” Quân Lưu Thương nói xong, vươn tay điểm cái mũi Ngọc Vô Hà, ôn nhu nói: “Vào xem nương ngươi đi, ta đi xử lý một việc!”

Ngọc Vô Hà cúi đầu suy tư một hồi, giữ chặt tay Quân Lưu Thương thủ: “Thương, nếu người còn lại của Ngọc gia không phạm tội ác tày trời, tạm tha bọn họ một mạng đi!”

Quân Lưu Thương thật sâu nhìn Ngọc Vô Hà, đem nàng ôm vào trong lòng, cúi đầu hỏi: “Không hận bọn họ?”

“Hận!” Ngọc Vô Hà nghĩ nghĩ: “Quên đi, đầu sỏ gây nên đã muốn đền tội, thả các nàng đi, về phần gia sản Ngọc gia ngươi chuẩn bị làm sao?”

Tịch thu hay trả lại cho những người này.

Hết chương 67

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s