Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 68

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 68

Editor: Nhan Nhã Quân

Quân Lưu Thương giật mình nhìn về phía Ngọc Vô Hà, khó hiểu hỏi: “Ngươi chẳng lẽ không biết?”

“Biết cái gì?”

“Ngọc gia trừ đồ cưới của nương ngươi, vài thứ trong phòng kia ra, căn bản là một cái vỏ rỗng!” Quân Lưu Thương thấy bộ dáng kinh ngạc của Ngọc Vô Hà, tiếp tục nói: “Ngọc gia mấy năm nay trừ mấy gian cửa hang của nương ngươi, mở cái gì cũng lỗ, tiền vốn không thể thu hồi, tựa hồ có người đối nghịch với bọn họ!”

Ngọc Vô Hà nghe, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Quân Lưu Thương, hỏi: “Ngươi cảm thấy có phải là người của An Cư hay không?”

Nghe nói ngoại công nàng cả đời này chỉ cưới một nữ nhân, cho đến khi bà ngoại chết đi, ngoại công cũng không từng nạp thiếp, Vô Hà nghĩ, nương nhất định cũng có ý nghĩ cả đời nhất thế một đôi nhân.

Đáng tiếc, tên nam nhân kia vĩnh viễn đều không cho được nàng.

“Có thể!” Quân Lưu Thương nhớ tới An Cư , nam nhân đỉnh thiên lập địa kia, thật đáng được người ta bội phục.

Một thị vệ đã chạy tới, cung kính hướng Quân Lưu Thương hành lễ, lại hướng Ngọc Vô Hà hành lễ: “Tham kiến Vương gia, gặp qua Ngọc cô nương!”

“Chuyện gì?”

“Hồi Vương gia, Ngọc gia đại thiếu gia nói, muốn gặp Ngọc cô nương!” Thị vệ nói xong, thấy Quân Lưu Thương sắc mặt trầm xuống, hoảng hốt cúi đầu.

Quân Lưu Thương nhìn về phía Ngọc Vô Hà, thản nhiên hỏi: “Vô Hà, ý của ngươi sao?”

Ngọc Vô Hà cầm tay suy tư một hồi: “Ta đi vào xem nương ta trước, nếu nàng không sao, ta đi gặp hắn!” Nói xong hướng Quân Lưu Thương gật gật đầu, vào phòng.

Thiên Hương vừa thấy Ngọc Vô Hà tiến vào, thấp giọng gọi: “Tiểu thư, phu nhân không có việc gì, ngự y nói qua hai ngày sẽ tỉnh, chúng ta về nhà, hay là trước ở lại vương phủ?”

Ngọc Vô Hà nhìn Ngọc Mặc Hàm mệt ngủ ở trên giường: “Vẫn là trước tiên ở vương phủ vài ngày đi, thân mình nương cũng không thích hợp di động! Thiên Hương, ngươi bảo Tri Thư và Tri Họa lại đây canh chừng, ngươi cùng Diệu Ngôn đi phòng bếp làm mấ món Mặc Hàm thích ăn lại đây! Hắn hôm nay lo lắng hãi hùng , ta……”

“Tiểu thư, đây là vương phủ, chúng ta đi phòng bếp sợ là không tốt lắm đâu!” Thiên Hương có chút lo lắng nói.

“Việc này ngươi đừng lo lắng, ta đi nói với Vương gia, để hắn phái người đi phòng bếp nói một tiếng, đợi lát nữa sẽ có người đến dẫn các ngươi qua đó, nhớ kỹ làm them mấy món hắn thích!” Ngọc Vô Hà nói xong, hơi hơi thở dài.

“Tiểu thư, ngươi có việc thì đi đi, ta cùng Diệu Ngôn sẽ chiếu cố tiểu thiếu gia thật tốt, sau khi xong việc nhớ về sớm một chút, chúng ta chờ ngươi cùng ăn cơm!” Thiên Hương nói xong, giúp Ngọc Vô Hà chỉnh lại áo choàng.

“Thiên Hương, cám ơn ngươi!” Ngọc Vô Hà cầm tay Thiên Hương, chân thành nói: “Nếu không có các ngươi, ta thật không biết phải vượt qua cửa ải khó khăn này như thế nào!”

Bởi vì có các nàng, cho nên nàng làm nhiều chuyện được thuận buồm xuôi gió rất nhiều.

“Tiểu thư, ngươi muốn làm cho Thiên Hương khóc phải không!” Thiên Hương lau nước mắt trên mặt, đem Ngọc Vô Hà đẩy ra ngoài cửa: “Ngươi nhanh đi làm việc đi, sớm một chút trở về!”

“Ân!” Ngọc Vô Hà gật đầu đi gặp Quân Lưu Thương, thấp giọng nói: “Vừa mới ta cùng Thiên Hương nói, muốn mượn phòng bếp dùng một chút được không!”

Quân Lưu Thương nghe vậy, cái gì cũng chưa nói, vẫy tay, một bóng đen xuất hiện ở trước mặt hắn và Ngọc Vô Hà: “Đi nói với quản gia, nhanh chóng dọn dẹp phòng bếp, lát nữa Thiên Hương cô nương muốn đi phòng bếp nấu thức ăn cho Mặc Hàm thiếu gia, chỉ cần lưu lại vài trợ thủ là được rồi, những người khác đều lui ra!”

“Là!” Bóng đen cung kính nói, sau đó lui xuống.

“Tin tưởng ta như vậy!” Ngọc Vô Hà cùng Quân Lưu Thương song song đi trên đường, có chút không được tự nhiên hỏi.

Quân Lưu Thương khựng lại, nhìn Ngọc Vô Hà chằm chằm: “Ta nói rồi, mặc kệ ngươi muốn làm gì, chỉ cần một câu, ta đều làm được cho ngươi!”

Ngọc Vô Hà nghe vậy, cúi đầu.

“Đúng rồi, Hoàng Thượng cùng Thái hoàng Thái Hậu đâu?” Ngọc Vô Hà nhớ tới, nàng chỉ lo chuyện của mình, lại đem hai đại boss lớn nhất nước này quên mất!

“Thái hoàng Thái Hậu hồi cung, Hoàng Thượng đi tiểu viện nghỉ ngơi, đợi lát nữa ăn cơm thì kêu hắn dậy!” Quân Lưu Thương nói xong, trong mắt không thấy dao động gì, chỉ nghe một tiếng thở dài bất lực.

Ngọc Vô Hà vươn tay, cầm tay Quân Lưu Thương: “Tin tưởng ta, mọi chuyện nhất định sẽ tốt thôi!”

“Ngươi biết ta đang lo lắng cái gì?” Quân Lưu Thương cầm lại tay lạnh lẽo của Ngọc Vô Hà, chậm rãi xoa xoa, hy vọng có thể làm ấm nó.

“Hắn mới mười tuổi, từ từ sẽ hiểu!” Ngọc Vô Hà nhớ tới sự khác thường của Quân Niệm Hi hôm nay, sợ là trong cung đã từng xảy ra chuyện mà hắn không tiếp thu được.

“Ngươi cũng phát hiện?” Quân Lưu Thương nhìn Ngọc Vô Hà, hơi hơi thở dài, nói: “Có rảnh ngươi khuyên nhủ hắn đi, hiện tại trừ ngươi ra, sợ là ai nói gì hắn cũng nghe không vào!”

Hôm nay, hắn đương trường ra oai phủ đầu với Thái hoàng Thái Hậu. Trong cung rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà hắn không biết.

“Hảo!” Ngọc Vô Hà lên tiếng, cùng Quân Lưu Thương đi địa lao giam giữ người Ngọc gia.

Địa lao có trọng binh gác, bọn họ nhìn thấy Quân Lưu Thương, nhất tề quỳ trên mặt đất, lớn tiếng kêu: “Tham kiến Vương gia!”

“Đứng lên đi!” Sau đó kéo áo choàng cho Ngọc Vô Hà, lại đem một cái ấm lô để vào trong tay Ngọc Vô Hà, giọng nói êm ái: “Bên trong có chút âm lãnh, đừng để bị lạnh!”

Ngọc Vô Hà cảm thụ được ấm lô nho nhỏ ấm áp trong lòng bàn tay, cái gì cũng không nói, chỉ thật mạnh gật đầu.

Giờ khắc này, nói cái gì cũng thấy dư thừa, chỉ cần đem phần tình cảm này của hắn chặt chẽ ghi tạc trong tim cả đời là đủ.

Vừa mới đi vào, chợt nghe thấy bên trong truyền ra một trận gào khóc thảm thiết.

“Các ngươi thả ta ra ngoài đi, thả ta ra ngoài, ta muốn gặp Nhiếp chính vương, ta muốn gặp Nhiếp chính vương!” Ngọc Ngạo Tình một cái một cái ở trên song sắt đập loạn, phát ra tiếng động làm cho người ta cảm thương.

Ngọc Vô Hà cau mày, nói với Quân Lưu Thương: “Không thể tưởng được Ngọc Ngạo Tình này bị nhốt torng nhà lao mà vẫn không đổi được cái tình đại tiểu thư của nàng!”

“Luôn luôn có biện pháp làm cho nàng nhớ dai một chút!” Quân Lưu Thương nói xong, trấn an vỗ vỗ tay Ngọc Vô Hà. “Chính là nàng làm phiền thanh tĩnh của Vô Hà, nên chết!”

Nói xong, Quân Lưu Thương tay áo dài vung lên, Ngọc Ngạo Tình tiếng kêu quàng quạc đình chỉ, trừng lớn mắt, bất khả tư nghị nhìn Quân Lưu Thương ra tay với nàng.

Nháy mắt gặp được Quân Lưu Thương, Ngọc Ngạo Tình vui sướng, há mồm kêu từng tiếng: “Nhiếp chính vương, nhiếp chính vương.” Nhưng là miệng không phát không ra một chút thanh âm.

Cuối cùng thấp thỏm lo âu che miệng lại.

Bởi vì nàng nhìn thấy Ngọc Vô Hà phía sau Quân Lưu Thương, ở trong mắt Ngọc Ngạo Tình, Quân Lưu Thương có lẽ không phải đáng sợ, đáng sợ là vô tình vô nghĩa Ngọc Vô Hà.

“Ngươi, ngươi, ngươi……” Run run vươn tay chỉ vào Ngọc Vô Hà, lại nói không ra gì.

“Thực ngoài ý muốn thấy ta sao?” Ngọc Vô Hà đi vào Ngọc Ngạo Tình, vươn tay nắm ngón tay nàng, chậm rãi dùng sức, Ngọc Vô Hà cười hỏi: “Đau không?”

“Ô ô……” Ngọc Ngạo Tình đau nước mắt liền rơi xuống.

“Hẳn là không phải rất đau đi!” Ngọc Vô Hà lắc đầu, nói tiếp: “Nhớ rõ năm năm trước, ngươi mỗi ngày đều cho người kẹp ngón tay ta như vậy, ngươi mới ăn cơm ngon!”

Ngọc Ngạo Tình nghe vậy, nhất thời sắc mặt tái nhợt một mảnh.

Ngọc Ngạo Tình dùng sức lắc đầu, muốn chạy trốn, nhưng Ngọc Vô Hà nắm thật nhanh, đau quá, làm cho nàng trốn không được.

“Vô Hà, buông tha Ngạo Tình, có cái gì hướng về phía ta này!” Ngọc Hoài Cung ở nhà lao bên cạnh đau lòng hô lên.

Ngọc Vô Hà quay đầu, cười lạnh nhìn Ngọc Hoài Cung, trong tay càng thêm dùng sức, cơ hồ muốn bóp nát ngón tay Ngọc Ngạo Tình, trào phúng nói: “Đau lòng sao? Ta nhớ năm đó, ngươi nói phải dùng lực một chút, mới có thể càng kích thích a!”

Ngọc Vô Hà mới nói xong, nhanh tay đưa vào trong lao, cầm bả vai Ngọc Ngạo Tình, chỉ nghe răng rắc một tiếng, cánh tay trật khớp.

“A……” Ngọc Ngạo Tình không tiếng động hô đau, mở lớn miệng, lại phát không ra thanh âm, nàng đau đến nỗi trên trán chảy mồ hôi hột, lăn lộn trong lao.

“Vô Hà, thực xin lỗi, chuyện năm đó tình là chúng ta sai, chúng ta giải thích, Vô Hà, thực xin lỗi!” Ngọc Hoài Cung quỳ trên mặt đất, một cái kính dập đầu.

“Ha ha ha!” Ngọc Vô Hà cười lạnh: “Giải thích có tác dụng, vậy cần bộ khoái làm gì? Thiết trí hình đường làm cái gì? Ngọc Hoài Cung, đừng tưởng rằng ngươi hiện tại giả mù sa mưa cầu xin tha thứ ta sẽ buông tha ngươi, không có khả năng!”

“Đại tiểu thư, thực xin lỗi, thực xin lỗi, chung ta sai rồi, chúng ta không nên chiếm đoạt đồ cưới của nương ngươi, không nên cắt xén nguyệt ngân* của phu nhân, không nên đem đồ thừa cho ngươi ăn, đại tiểu thư, chúng ta sai lầm rồi, tha chúng ta đi!” Sở di nương quỳ gối trong lao, một cái dập đầu, một cái đem chuyện xấu mình làm nói ra.

(*) Ngân lượng phát hàng tháng.

Nàng sợ hãi muốn chết, hơn nữa sau khi biết tội Ngọc Lăng Thiên phạm phải, nàng càng sợ hãi bị liên lụy.

“Các ngươi xác thực đáng chết, mấy năm nay, dùng đồ cưới của nương ta nuôi cả  Ngọc phủ, lại không biết cảm ơn, luôn nghĩ cách muốn giết hại nàng, hôm nay ta Ngọc Vô Hà đã trở lại, các ngươi ai cũng đừng nghĩ trốn!” Ngọc Vô Hà nói xong, kêu người mở cửa lao ra.

Sở di nương chạy nhanh đi ra, trên mặt còn chưa hết sưng nhìn có chút dữ tợn, kính cẩn đi đến trước mặt Ngọc Vô Hà: “Đại tiểu thư, đại tiểu thư, van cầu ngươi, tha chúng ta đi, van cầu ngươi!”

Ngọc Vô Hà một cước đá văng nàng, lạnh lùng nói: “Ngươi có tư cách gì cầu ta tha ngươi, ngươi nói đi!”

“Ta, ta!” Sở di nương rối rắm.

Hiện tại nàng cái gì đều không có, còn có tư cách gì, nàng chết cũng không sao, nhưng các con của nàng phải làm sao bây giờ.

“Đại tiểu thư, dùng mạng của ta đổi mạng của bọn họ, cầu ngươi, đại tiểu thư!” Sở di nương trong lúc nhất thời thật sự bối rối, nên nói năng có chút lộn xộn.

Mấy ngày nay bị nhốt ở đây, ăn không ngon, ngủ không yên, cả người còn đau. Cả ngày lo lắng đề phòng, sợ mạng nhỏ của mình sẽ khó giữ được.

“Vô Hà, coi như ta cầu xin ngươi, tha chúng ta đi!” Ngọc Hoài Cung quỳ trên mặt đất, thân mình phủ phục, nói xong câu đó, liền không thèm nhắc lại.

Ngọc Vô Hà nhìn Ngọc Hoài Cung quét mắt một cái, lạnh lùng hỏi: “Vì sao không nói dùng mạng của ngươi đến đổi mạng các nàng?”

Ngọc Vô Hà nhìn Ngọc Hoài Cung, theo đuổi không bỏ hỏi: “Các ngươi không phải đều thích dùng mạng mình đổi mạng người khác sao? Vì sao ngươi luyến tiếc mạng mình đâu?”

Ngọc Hoài Cung ngẩng đầu, nhìn Ngọc Vô Hà, cuối cùng chua sót cười, nói không nên lời bi thương. “Vô Hà, nhà này coi như bị hủy, một nhà lớn nhỏ nhiều người như vậy, người già, trẻ nhỏ, phải ăn uống, nếu ta chết, ai tới lo cho các nàng!”

Ngọc Vô Hà lần đầu tiên nhìn thẳng vào Ngọc Hoài Cung, thấy hắn mày rậm mắt to, cũng được coi là một nam nhân anh tuấn, mi gian mang theo nồng đậm u sầu, có thể thấy được bị nhốt trong ngục làm hắn lo lắng không yên.

Theo như tất cả chứng cớ, nhóm người Sở di nương này trừ bỏ khi dễ Ngọc Vô Hà, đoạt đồ cưới của nương, hà khắc một chút, cũng không có phạm tội ác tày trời nào.

Đánh cũng đánh, mắng cũng mắng.

Ngọc Vô Hà thở dài, nhẹ giọng hỏi: “Ngọc gia nay đã không còn như xưa, ngươi chuẩn bị làm sao?”

Người khác không biết tình huống thực tế của Ngọc gia, Sở di nương là nhất thanh nhị sở, sắc mặt nhất thời có chút trắng bệch, đã không có đồ cưới của An Hủy, các nàng sẽ không bao giờ có thể trải qua những ngày thư thái nữa.

Trong lúc nhất thời nội tâm rối rắm không thôi, hai tay gắt gao nắm lại, nói không ra lời.

Ngọc Hoài Cung cắn răng, nói: “Chỉ cần có thể đổi một nhà bình an, Ngọc gia hết thảy, ta đều không cần!”

“Rời khỏi nhà?” Ngọc Vô Hà khó hiểu hỏi, bỏ được sao? Bọn họ?

“Phải, rời khỏi nhà!” Ngọc Hoài Cung nhắm mắt lại, thật sâu thở dài, nhìn hai tay trắng nõn của mình, nói: “Ta có tay có chân, nhất định có thể kiếm tiền nuôi sống các nàng!”

“Hảo!”

Ngọc Vô Hà vừa định nói chuyện, một thân mình vọt ra, lẻn đến trước mặt Ngọc Vô Hà, bùm một tiếng quỳ gối trước mặt Ngọc Vô Hà, khóc nói: “Đại tỷ tỷ, không cần đuổi chúng ta đi, van cầu ngươi!”

Ngọc Vô Hà nhìn Ngọc Hoài Viễn quỳ gối trước mặt, lạnh lùng hừ một cái, thậ biết diễn trò.

Nàng được đến tin tức là hắn diễu võ dương oai, không ai bì nổi, khi nhục hạ nhân, chỉnh tử nha hoàn, đối gã sai vặt bên người một cái mất hứng chính là quyền đấm cước đá.

Một người như vậy, sẽ biết diễn trò sao, hoặc là có người xui khiến, hoặc là hắn tâm tư thâm trầm.

Hiển nhiên là đáp án thứ nhất.

“Nếu ta không đáp ứng đâu?” Ngọc Vô Hà thản nhiên nhìn Ngọc Hoài Viễn liếc mắt một cái, xoay người đi ra bên ngoài, vừa đi vừa nói: “Các ngươi tốt nhất nên hiểu, dùng Ngọc gia để đổi mạng mình, hay ôm Ngọc gia cùng đi tìm chết.

Ngọc Hoài Viễn sửng sờ tại chỗ, ngẩng đầu bất khả tư nghị nhìn bóng dáng Ngọc Vô Hà, lại nhìn xem vẻ mặt tái nhợt của Sở di nương, cuối cùng oa một tiếng khóc ra.

Bổ nhào vào bên người Sở di nương, nâng tay một cái một cái đánh vào trên người nàng, một bên khóc rống: “Ngươi không phải nói, chỉ cần ta cầu nàng, nàng sẽ tha ta sao, vì sao không có, vì sao không có!”

“Hoài Viễn, Hoài Viễn.” Sở di nương trên người vốn có thương tích, bị Ngọc Hoài Viễn đánh như vậy, liền thấy đau, hô lên: “Hoài Viễn, đừng đánh, nương đau, nương đau a!”

Nàng nơi nào biết, năm năm trước Vô Hà đối với Ngọc Hoài Viễn rất tốt, Ngọc Hoài Viễn khi đó cũng thích kề cận Ngọc Vô Hà, làm cho Ngọc Vô Hà cùng hắn thân thiết.

Chính là, sau lại Ngọc Vô Hà mất tích, các nàng nghĩ đến nàng đã chết, sẽ không về nữa, không ko để ý nhiều đến hắn, dần dần tính tình Ngọc Hoài Viễn cũng thay đổi. Ngọc Hoài Viễn căn bản không nghe vào, một cái lại một cái đánh Sở di nương.

Ngọc Hoài Cung nhìn, bỗng nhiên ha ha cười rộ lên. Sau đó đứng lên: “Nhìn mặt xấu xí của các ngươi, ta bỗng nhiên hiểu được, vì sao Vô Hà lại ngoan tâm, vô tình như vậy!”

Nhớ tới hắn cũng từng đối xử không tốt với Ngọc Vô Hà, hắn liền hổ thẹn. Bọn họ còn có mặt mũi nào đi cầu Ngọc Vô Hà.

Ra địa lao, Ngọc Vô Hà nhìn bầu trời bên ngoài, tựa vào trên người Quân Lưu Thương, nhắm mắt lại, sâu kín nói: “Thương, ta sẽ không quá độc ác đi?”

Quân Lưu Thương nhu nhu đầu Ngọc Vô Hà: “Đừng nghĩ nhiều như vậy, ít nhất ngươi tha bọn họ một mạng, bọn họ nên cảm ơn!”

Ngọc Vô Hà nhìn Quân Lưu Thương, lại nhìn trời, cuối cùng lắc đầu nói: “Ta vừa quay về, liền khiến bọn họ từ thiên đường rơi xuống địa ngục, bọn họ hẳn là hận ta!”

“Hận, Vô Hà, ngươi cũng biết, thông đồng với địch phản quốc, là xử trảm cả nhà, nặng hơn còn có thể tru di cửu tộc, mà Hoàng Thượng đem tất cả mọi tội danh đều đặt trên người cha ngươi bảo toàn bọn họ, ngươi cho là Hoàng Thượng vì sao phải làm như thế!” Quân Lưu Thương nói xong, nhìn Ngọc Vô Hà, nắm tay nàng vừa đi vừa nói: “Đó là bởi vì ngươi, nếu xử trảm cả nhà, như vậy ngươi cũng khó tránh khỏi, Vô Hà, ngươi căn bản là không thiếu bọn họ cái gì!”

“Thôi thôi!” Ngọc Vô Hà lắc đầu: “Về sau xem tạo hóa của bọn hắn!”

“Ngươi muốn dàn xếp bọn họ như thế nào?” Quân Lưu Thương hỏi.

“Ở bên cạnh kinh thành mua cái nhà, cấp chút bạc đi, huynh muội một hồi, tuy rằng không có cảm tình, tốt xấu cũng có chung huyết mạch, hy vọng bọn họ một ngày kia quyết chí tự cường, một lần nữa đi lên!” Ngọc Vô Hà nói xong, bỗng nhiên nhớ tới giờ cũng không sớm.

“Thương, chúng ta mau trở về thôi, nói không chừng Mặc Hàm đã tỉnh, Thiên Hương cũng làm xong đồ ăn, sẽ chờ chúng ta trở về đâu!”

Nói xong Ngọc Vô Hà liền chuẩn bị đi, Quân Lưu Thương giữ chặt nàng, lại cười nói: “Liền bộ dạng này của ngươi, trên người còn có mùi vị âm trầm của nhà lao.” Nói xong, chặn ngang ôm lấy Ngọc Vô Hà, thả người nhảy lên nóc nhà.

“Ai nha!” Ngọc Vô Hà ôm cổ Quân Lưu Thương. Khó hiểu hỏi: “Đi nơi nào?”

“Mang ngươi đi tắm rửa!” Quân Lưu Thương nghiêm trang nói.

Ngọc Vô Hà lại nhẹ nhàng tới gần Quân Lưu Thương: “Chẳng lẽ ngươi muốn cùng ta tắm uyên ương!”

Ấm áp hơi thở ở cổ, Quân Lưu Thương thân mình cứng đờ, thanh âm khẽ run: “Đừng nháo, Mặc Hàm bọn họ đang chờ, muốn tắm uyên ương còn sợ về sau không có cơ hội sao!”

Ngọc Vô Hà mặt cười đỏ lên: “Hừ” một tiếng, quay đầu không nhìn tới Quân Lưu Thương.

Nguyên bản nàng tưởng đùa giỡn Quân Lưu Thương, kết quả bị Quân Lưu Thương đùa giỡn lại, quăng chết người.

Mở to mắt, Ngọc Mặc Hàm nhanh chóng vươn tay đi xem An Hủy còn hơi thở không, thấy còn thở, yên tâm rút tay về.

“Tiểu thiếu gia!” Tri Thư nhẹ gọi một tiếng.

“Tri Thư, ta muốn hư hư*!” Ngọc Mặc Hàm nhỏ giọng nói, chạy nhanh xuống giường. “Tri Thư, nhà xí, nhà xí!”

(*) Ta thấy từ này nghe dễ thương hơn nên ko đổi. ^^

Tri Thư nắm tay Ngọc Mặc Hàm, chạy nhanh đi.

“Tiểu thiếu gia, muốn ta giúp ngươi thoát quần hay không a!”

“Không cần, không cần!” Ngọc Mặc Hàm khoát tay: “Mau đi ra đi, mau đi ra đi!”

Nói xong, dùng sức cởi tiểu khố của mình, chuẩn bị hư hư, được một nửa, hắn bỗng nhiên phát hiện có người ở rình coi hắn.

Hết chương 68

Advertisements

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s