Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 69

Để lại bình luận

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 69

Eidtor: Nhan Nhã Quân

Cái loại cảm giác này làm cho Ngọc Mặc Hàm sởn gai óc, thân mình run lên, nhanh che tiểu ** (*) của mình, đánh giá chung quanh, cuối cùng cố gắng tự trấn định: “Ngươi, ngươi, đi ra, ta thấy ngươi rồi!”

(*) Cái quan trọng nhất của nam nhân a *hắc hắc*

Thấy không có người đi ra, Ngọc Mặc Hàm liền kéo quần mình lên, ngay cả dây lưng cũng không kịp buộc, bối rối chạy ra ngoài, cầm tay Tri Thư, răng nanh run lên nói: “Tri Thư, ngươi vào xem, lúc nãy có người rình coi ta đi hư hư a!”

Tri Thư nghe vậy, lập tức rút kiếm đi vào, Ngọc Mặc Hàm chạy theo phía sau, giật nhẹ áo của nàng: “Tri Thư, phải cẩn thận.”

Tri Thư quay đầu, gật đầu, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Đi vào tịnh phòng*, Tri Thư kiểm tra xung quanh, không thấy có người, lập tức hỏi Mặc Hàm: “Lúc nảy, ngươi cảm giác được người ở đâu?”

(*) Nhà tắm

Ngọc Mặc Hàm đi đến bên cạnh hố xí, chỉ tay: “Nơi đó, mà hình như là nơi đó!” Nói xong ủy khuất nhìn Tri Thư.

Tri Thư đi đến chỗ Ngọc Mặc Hàm chỉ, vươn tay nhẹ nhàng vuốt, còn cảm giác được hơi thở ấm nóng, liền đứng lên, tìm kiếm xung quanh.

“Tri Thư?” Ngọc Mặc Hàm đi đến phía sau Tri Thư, lo lắng hỏi: “Thật sự có người hả!”

“Ân!” Tri Thư gật đầu, nắm tay Ngọc Mặc Hàm, nói: “Mau cùng ta đi ra ngoài, nhớ kỹ để cho Mị Ảnh đi theo bên cạnh ngươi một tấc cũng không rời!”

Người này có thể ở vương phủ tự nhiên đi lại, có thể thấy được thân thủ bất phàm.

Ngọc Mặc Hàm liền che tiểu **, hô lớn: “Người này thật quá đáng, thật quá đáng.” Cư nhiên dám minh mục trương đảm rình coi hắn, về sau hắn như thế nào gặp người a!

Tri Thư nhìn bộ dáng đáng yêu của Ngọc Mặc Hàm, muốn cười lại không dám cười, cuối cùng nhịn đến mức nội thương.

Ngọc Mặc Hàm nghiến răng nghiến lợi nhìn Tri Thư, hung dữ nói: “Tri Thư, ngươi rất muốn cười đúng không!” Thấy Biết Thư gật đầu, Ngọc Mặc Hàm hừ một tiếng: “Muốn cười liền cười đi, nhìn ngươi nhịn đến mức đáng thương hề hề, người không biết còn tưởng ta làm cái gì ngươi đâu!”

Nói xong chạy đến cửa, ngồi ở đó ai thán mình trinh tiết đã không còn.

“Ai, nếu như người này bị ta bắt được, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn, nhất định phải cởi sạch quần áo hắn, để cho mọi người xem thân mình của hắn, nhất là…… Hắc hắc!”

Ngọc Mặc Hàm một bên nghĩ, một bên đắc ý cười.

Cuối cùng biến thành cười gian!

Thời điểm Quân Niệm Hi đi vào bên người Ngọc Mặc Hàm, lặng lẽ ngồi xuống, thấy Ngọc Mặc Hàm không phản đối, chậm rãi tới gần Ngọc Mặc Hàm.

Ngọc Mặc Hàm kỳ thật nghĩ đến nhập thần, căn bản không nhìn thấy Quân Niệm Hi.

“A!” Ngọc Mặc Hàm quát to một tiếng, giật mình đứng lên, tay phải nắm cằm: “Ta rốt cục nghĩ ra rồi xử phạt bằng cách cho mọi người nhìn ** của hắn còn nặng hơn cởi sạch đồ của hắn!”

Quân Niệm Hi nghe vậy, sắc mặt trắng nhợt, hỏi: “Mặc Hàm, ngươi làm sao vậy?”

Ngọc Mặc Hàm quay đầu thấy Quân Niệm Hi, tới gần hắn, vụng trộm nói: “Lúc nảy, ta bị tên biến thái rình coi, may mắn ta giật mình, bằng không ngươi sẽ không thấy ta đầy đủ như bậy giờ!”

“A!” Quân Niệm Hi cả kinh: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó, để cho hắn chạy thoát!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, hung tợn nắm chặt aty, tiếp tục nói: “Bất quá, trăm ngàn lần đừng để cho ta bắt được hắn, bang92 không…hắc hắc hắc……”

Quân Niệm Hi bị nụ cười gian của Ngọc Mặc Hàm làm nổi cả nổi da gà: “Mặc Hàm, ngươi đừng cười như vậy, cười thật dọa người!”

Ngọc Mặc Hàm nghe vậy, một chưởng chụp trên vai Quân Niệm Hi: “Tiểu tử, ta muốn chính là hiệu quả này, về sau ta cười như vậy, người xấu liền toàn thân nổi da gà, hắc hắc hắc hắc.”

Ngọc Mặc Hàm tự nói, tự cười.

“Ngươi biết không, chỉ cần cười như vậy có thể đem những ngưởi đó dọa sợ, ta còn chưa rat ay, liền chiếm trước tiên cơ! Quân Niệm Hi ngươi nói xem, ta thực thông minh đúng không!” Quân Niệm Hi gật gật đầu.

Hắn hâm mộ Ngọc Mặc Hàm sáng sủa, nhìn bà ngoại Ngọc Mặc Hàm nằm trên giường, lại nhìn Ngọc Mặc Hàm, Quân Niệm Hi đột nhiên hỏi: “Mặc Hàm, ngươi không lo lắng cho bà ngoại ngươi sao?”

Ngọc Mặc Hàm đình chỉ cười, ngồi vào bên người Quân Niệm Hi: “Ngươi biết không, bà ngoại nói, hạnh phúc lớn nhất của người là nhìn Mặc Hàm cùng mẫu thân vui vui vẻ vẻ, hạnh hạnh phúc phúc, mà không phải ủ rũ, rơi lệ đầy mặt, cả ngày thống khổ.

Cho nên, Mặc Hàm nhất định sẽ thật vui vẻ ”

Quân Niệm Hi há mồm, cái gì đều không có nói, chính là im lặng ngồi ở bên người Ngọc Mặc Hàm, cả người đánh không dậy nổi tinh thần, nơi nào còn có khí phách vương giả như bên ngoài mọi người thấy.

Ngọc Mặc Hàm nhìn nhìn Quân Niệm Hi, bỗng nhiên nói: “Vừa mới cám ơn ngươi ha!”

“Cái gì?” Quân Niệm Hi khó hiểu hỏi.

“Vừa mới cám ơn ngươi giúp mẫu thân ta lau nước mắt, cũng cám ơn ngươi giúp mẫu thân ta nói chuyện, càng cám ơn ngươi chỉ xử trí một người, buông tha những người khác của Ngọc gia!” Ngọc Mặc Hàm nói xoang, từ trong lòng lấy ra một viên đường, đưa cho Quân Niệm Hi: “Ngươi nếm thử xem, mẫu thân ta làm cho ta, ăn ngon lắm a!”

Quân Niệm Hi tiếp nhận đường, gắt gao nắm trong lòng bàn tay, không có ăn.

Ngọc Mặc Hàm cũng cầm một viên bỏ vào miệng, hạnh phúc nhắm hai mắt lại: “Ô ô, ăn ngon, ăn ngon, đường mẫu thân tự tay làm ăn ngon thật!”

Quân Niệm Hi nhìn chằm chằm vào Ngọc Mặc Hàm, rồi nhìn đường trong tay, nhẹ nhàng bỏ vào trong miệng, trong tư vị ngọt ngào mang theo một mùi thơm thoang thoảng, dù không biết là mùi gì nhưng ăn rất ngon.

Hắn tựa hồ ăn đến tràn đầy tư vị hạnh phúc.

Nhưng là hắn không dám ăn quá nhanh, sợ quá nhanh , ăn xong rồi liền không còn gì, mỗi lần chỉ dám nhẹ nhàng nuốt nước bọt.

Ngọc Mặc Hàm mở to mắt, thấy Quân Niệm Hi ăn từ từ cẩn thận như vậy, lấy toàn bô đường trong long ra, để vào trong tay Quân Niệm Hi: “Cho ngươi, toàn bộ cho ngươi, bất quá, mẫu thân nói ăn ít đường thôi, nếu không sẽ bị hư răng!”

Quân Niệm Hi nhìn đường trong tay, yên lặng đếm, có mười viên, trong lòng vui vẻ, chẳng lẽ đây là thập toàn thập mỹ sao?

Nhìn về phía Ngọc Mặc Hàm, có chút kích động nói: “Cám ơn!”

Ngọc Mặc Hàm ngượng ngùng lắc đầu: “Ai nha, không phải chỉ có mấy viên đường hay sao, không cần cảm động như vậy, làm cho người ta ngượng ngùng a!”

Lập tức nói them: “Nếu ngươi thích, về sau đi nhà ta, ta nói mẫu thân làm nhiều một chút, ngươi mang về ăn, bất quá, ngươi về sau bị hư răng, cũng đừng trách ta nga!”

“Hảo!” Quân Niệm Hi đáp.

Trong lúc nhất thời, hai người ngồi ở trước cửa, đầu dựa vào đầu, bỗng nhiên, Ngọc Mặc Hàm dùng sức đứng lên.

“Làm sao?” Quân Niệm Hi tò mò hỏi.

“Ta ngửi được mùi thức ăn!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, dùng sức hít hít, đứng dậy vừa đi vừa hít, nắm tay Quân Niệm Hi: “Mau đứng lên, ta mang ngươi đi ăn ngon.”

Quân Niệm Hi chuẩn bị đi theo, bỗng nhiên Quế công công hầu hạ bên người tiến lên, nhìn bóng dáng Ngọc Mặc Hàm, nhẹ gọi một tiếng: “Hoàng thượng,…”

Quân Niệm Hi giơ tay, ngăn cản Quế công công nói tiếp, lạnh lùng nói: “Trẫm biết mình đang làm cái gì!”

“Hoàng Thượng, hắn vẫn là đứa nhỏ, Hoàng Thượng tội gì!” Quế công công cảm thấy Quân Niệm Hi tựa hồ quá để ý Ngọc Mặc Hàm, một đứa nhỏ lớn hơn đi theo sau một đứa nhỏ nhỏ hơn cái gì cũng không biết, mói ra có chút mất uy nghiêm.

“Có đáng giá hay không trẫm trong long tự biết.” Quân Niệm Hi nói xong, thấy Ngọc Mặc Hàm ở xa xa ngoắc hắn, chạy nhanh đi qua.

“Ngươi để làm gì chậm như vậy, chẳng lẽ ngươi không muốn ăn đồ ngon sao?” Ngọc Mặc Hàm ngẩng đầu, khó hiểu hỏi.

“Không phải, ta chỉ đang nghĩ là cái gì mà thơm như vậy!” Quân Niệm Hi nói.

“Thật vậy chăng? Mẫu thân nói, đứa nhỏ mà nói dối thì mũi sẽ bị dài nha!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, lại dùng sức hít hít, hướng tới nơi phát ra mùi thơm tìm kiếm.

Quân Niệm Hi lén lút nâng tay sờ cái mũi của mình, thầm nghĩ, thật sự sẽ bị dài sao? Chạy nhanh đuổi theo.

Phòng bếp Nhiếp chính vương phủ.

Thiên Hương đem mấy thứ bỏ vào nồi, rồi thêm gia vị, rồi bưng lên bàn. Bên cạnh có một nồi hấp, từng đợt hương thơm bay ra. Diệu Ngôn một bên giúp Thiên Hương, một bên phân phó nhóm bà tử đem nguyên liệu cần nấu ăn chuẩn bị tốt, ngẫu nhiên giúp Thiên Hương lau mồ hôi.

“Không có việc gì, không có việc gì!” Thiên Hương vừa nói, rồi kêu bà tử đang nhóm lửa giảm lửa nhỏ một chút.

Ngọc Mặc Hàm thò đầu vào, thấy Thiên Hương cùng Diệu Ngôn, hưng phấn chạy vàophòng bếp, bắt lấy tay áo Thiên Hương, oa oa kêu to: “Thiên Hương, Thiên Hương, ngươi nấu món gì, thơm quá, thơm quá!”

Thiên Hương liền chùi tay vào trên tạp đề, ôm Ngọc Mặc Hàm ra bên ngoài, điểm điểm cái mũi nhỏ của Ngọc Mặc Hàm, cười nói: “Ở bên ngoài chờ, bên trong lửa nóng, cẩn thận phỏng, ta đi lấy đồ ăn cho ngươi!”

Ngọc Mặc Hàm ánh mắt thật to nháy mắt sáng lên, liên tiếp hỏi: “Thật vậy chăng? Thật vậy chăng?”

“Tiểu tham miêu*!” Thiên Hương nói xong, chỉ chỉ cái bàn ngoài phòng bếp: “Nhanh ra kia chờ, một chút ta bưng lên.”

(*) Con mèo nhỏ tham ăn.

Còn chưa nói xong, Ngọc Mặc Hàm sớm đã chạy không thấy bóng dáng.

Thiên Hương bật cười, nhanh xoay người đi phòng bếp.

Diệu Ngôn thấy Thiên Hương tiến vào, không thấy Ngọc Mặc Hàm, có chút mất mát hỏi: “Tiểu thiếu gia đâu, đi rồi?”

“Không có, ta thấy phòng bếp lửa nóng, để cho hắn ở bên ngoài chờ, ta vừa mới làm ngư cao* đâu, cũng không biết chín chưa?” Thiên Hương nói xong, mở ra lồng hấp, cầm lấy chiếc đũa, đặt lên mặt trên ngư cao coi thử.

(*) Có thể là món chả cá, NQ ko chắc lắm >_<

“Chín, chín!” Thiên Hương nói xong, Diệu Ngôn nhanh chóng tiếp được cái nắp lồng hấp, lại dọn một cái bàn, để Thiên Hương đem ngư cao bưng lên.

“Nhanh mang thức ăn lên, ta làm thêm món canh rau xanh cho thiếu gia.” Thiên Hương nói xong, đổ nước, nấu canh.

Diệu Ngôn nói không nhiều, nhưng làm việc thật nhanh nhẹn, một hồi liền đem kia ngư cao xếp xong, đặt trên bàn! Lấy một đôi đũa, một cái chén nhỏ, thúc giục Thiên Hương nói: “Ngươi ngư cao cho tiểu thiếu gia trước đi, canh rau xanh một một chút ta bưng lên sau!”

“Được!” Thiên Hương bưng ngư cao đi ra ngoài, thấy Quân Niệm Hi ngồi bên người Ngọc Mặc Hàm, lại lui trở về.

Diệu Ngôn vừa thấy, nhíu mày: “Làm sao, tiểu thiếu gia đi rồi?”

“Không phải, là Hoàng Thượng cũng ở đó, ta nghĩ có nên lấy thêm một bộ chén đũa hay không!” Thiên Hương nói xong, có chút do dự, dù sao hoàng đế ở trong hoàng cung ăn đều là sơn trân hải vị, mấy món thô tục này ăn có được hay không.

“Lấy thêm một bộ đi!” Diệu Ngôn nói xong, cầm một bộ chén đũa để lên khay: “Nhanh mang đi đi, ngư cao này ăn nóng mới ngon!”

Thiên Hương trả lời, bưng ngư cao đi ra ngoài.

“Ta nói cho ngươi nghe, Thiên Hương làm ngư cao ăn ngon lắm, đợi lát nữa ngươi cần phải ăn nhiều một chút!” Ngọc Mặc Hàm hai mắt nổi sao, vừa giới thiệu, liền muốn chảy nước miếng, ngượng ngùng vươn tay áo lau lau, cười với Quân Niệm Hi.

“Thật sự ăn ngon lắm sao?” Quân Niệm Hi ngửi thấy mùi thơm, nhưng chưa thấy, chưa chưa nếm qua, tạm thời chưa có ý kiến.

“Đương nhiên, ta chưa bao giờ gạt người!” Ngọc Mặc Hàm chụp bàn cam đoan, thấy Quân Niệm Hi ánh mắt sáng quắc theo dõi hắn, ngượng ngùng cười cười, xấu hổ nói: “Đương nhiên, ngươi lần đó là ngoài ý muốn, thật sự, ta cam đoan là ngoài ý muốn!”

Quân Niệm Hi bỗng nhiên bật cười: “Tốt lắm, ta đều không để ý, ngươi khẩn trương làm gì!”

“Ngạch!” Ngọc Mặc Hàm nhìn Quân Niệm Hi, xoay đầu, giấu đầu lòi đuôi a.

“Ngư cao đến đây!” Thiên Hương từ rất xa thấy tiểu thiếu gia nhà mình xấu hổ đỏ mặt, cố ý lớn tiếng nói chuyện, thuận tiện thay Ngọc Mặc Hàm giải vây.

Ngọc Mặc Hàm nghe vậy, nháy mắt tặng Thiên Hương một nụ cười thật tươi, hướng Thiên Hương nháy mắt đưa tình.

Thiên Hương cũng hướng Ngọc Mặc Hàm nháy mắt đưa tình, tỏ vẻ đã biết, hai người mắt đi mày lại, rất vui vẻ.

Thiên Hương đem ngư cao để tới trên bàn, gắp mấy khối bỏ vào trong chén, đưa cho Quân Niệm Hi, há mồm lại không biết nên kêu như thế nào, kêu là Hoàng Thượng hay là kêu….

“Cám ơn, ta có thể tự làm!” Quân Niệm Hi đưa tay tiếp nhận, sau đó nhận đôi đũa Thiên Hương đưa, gắp ngư cao nhẹ nhàng cắn một ngụm.

“Ngô……”

Ngọc Mặc Hàm nuốt nuốt nước miếng, chờ mong hỏi: “Ăn ngon không? Ăn được không?”

Thiên Hương nhìn bộ dáng đáng yêu của Ngọc Mặc Hàm, gắp một khối đưa tới miệng hắn: “Ngươi ăn chẳng phải sẽ biết sao?”

 “Ăn ngon, ăn ngon!” Ngọc Mặc Hàm tiếp nhận chiếc đũa trong tay Thiên Hương, gắp vào trong chén mình vài khối, sau đó vùi đầu dùng sức ăn.

“Chậm một chút, cẩn thận nuốt!” Thiên Hương vừa nói, Diệu Ngôn đã muốn bưng canh rau xanh đi ra, thuận tay múc một chén, đặt bên miệng nhẹ nhàng thổi, sau đó đưa cho Ngọc Mặc Hàm.

“Cám ơn Diệu Ngôn!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, uống một ngụm canh rau xanh, thẳng kêu thật ngon, thật ngon.

Quân Niệm Hi nhìn Ngọc Mặc Hàm, lại nhìn canh rau xanh, Quế công công chạy nhanh múc một chén đưa cho Quân Niệm Hi, Quân Niệm Hi tiếp nhận, cầm lấy thìa nhẹ nhàng múc, nếm thử một ngụm.

Nói không nên lời là hương vị gì, dù sao hắn chưa từng nếm qua canh rau xanh.

Cảm giác rất thơm ngọt, lại có điểm khác lạ, hẳn là hạnh phúc đi!

“Tốt, các ngươi tránh ở đây ăn vụng, cũng không bảo ta một tiếng!” Một thanh âm truyền đến, dọa Ngọc Mặc Hàm nhảy dựng, một ngụm canh ở trong miệng, chưa kịp nuốt xuống đi, làm hắn ho khan.

Hết chương 69

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s