Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 70

Để lại bình luận

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 70

Editor: Nhan Nhã Quân

Thiên Hương liền buông bát, nhẹ nhàng vỗ lưng Ngọc Mặc Hàm, lúc này mới ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Quân Thần Vũ một thân hồng y rực rỡ chói mắt, đứng… trên nóc nhà, từ trên cao nhìn xuống bọn họ.

Thấy Thiên Hương nhìn về phía hắn, nở một nụ cười phong tình vạn chủng* với Thiên Hương.

(*) mê hoặc vạn vật.

Thiên Hương quay đầu, nhịn xuống cảm giác buồn nôn, nàng thật tình không thích loại nam nhân tự cho là phong lưu tiêu sái này, cảm thấy nam nhân nên giống Nhiếp chính vương, đỉnh thiên lập địa, mới có phong độ.

Ngọc Mặc Hàm rốt cục thuận khí, thấy người đến là Quân Thần Vũ, vươn tay nhỏ bé lắc lắc, Thiên Hương liền đem khăn tay thơm mát để lên, Ngọc Mặc Hàm nhận lấy, tao nhã lau khóe miệng, xong xuôi bình tình tĩnh nói: “Ta tưởng là ai, thì ra là Thất vương gia, đúng rồi, Thất vương gia cảm giác sau khi sử dụng phấn ngứa như thế nào có muốn ta tặng cho ngươi một ít.”

Quân Thần Vũ nghe vậy, tươi cười trên mặt cứng đờ, từ trên nóc nhà nhảy xuống, đến bên bàn, ngồi xuống, dùng sức hít hít: “Không sai nga, từ xa đã thấy thơm, không biết mùi vị thế nào!”

Nói xong vươn ngón tay chuẩn bị bóc ngư cao.

“Ai, trước hết ta nên nhắc nhở ngươi, không chừng ta đã hạ độc vào ngư cao a.” Ngọc Mặc Hàm nói xong, hắc hắc cười rộ lên.

Quân Thần Vũ nghiến răng nghiến lợi nhìn Ngọc Mặc Hàm, lại quay đầu nhìn về phía Quân Niệm Hi, u oán kêu: “Niệm Hi……”

“Cái kia!” Quân Niệm Hi có chút khó xử nhìn Quân Thần Vũ, lại nhìn vẻ mặt cười xấu xa của Ngọc Mặc Hàm, cuối cùng lựa chọn trầm mặc.

“Niệm Hi……” Quân Thần Vũ tăng thêm âm lượng.

“Thất thúc, thực xin lỗi……” Quân Niệm Hi cúi đầu, cố gắng ăn ngư cao, giống như ăn sơn hào hải vị, chỉ là không giám ngẩng đầu nhìn Quân Thần Vũ

 “Ngươi này không lương tâm, lại vứt bỏ ta!” Quân Thần Vũ nói xong, vạn phần ủy khuất nhìn về phía Ngọc Mặc Hàm, sâu kín nói: “Tiểu Mặc Hàm, nể mặt ta đáng thương như vậy, ngươi sẽ không thêm cái gì độc dược vào ngư cao nga!”

Ngọc Mặc Hàm buông chiếc đũa, bưng ngư cao lên, sau khi nhìn kỹ, để lại trên bàn: “Không có!”

Quân Thần Vũ nghe vậy, nhếch đuôi lông mày vui vẻ, nhanh chóng vươn tay ra bóc, nhưng lời nói tiếp theo của Ngọc Mặc Hàm làm tay hắn cương cứng giữa không trung, tiếp tục bóc ngư cao cũng không được mà lùi về cũng không xong.

 “Nhưng không biết ta có thêm cái khác vào hay không a, tỷ như cái gì đó giống phấn ngứa chẳng hạn, ai, tuổi quá nhỏ, trí nhớ cũng không tốt lắm!”

không có phóng khác này nọ, tỷ như cùng ngứa phấn giống nhau gì đó, ai, tuổi quá nhỏ, trí nhớ cũng không như thế nào tốt lắm!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, giả vờ nhu nhu cái trán.

Quân Thần Vũ một chút nghiến răng nghiến lợi, rút tay về, hừ lạnh: “Không cho ăn thì thôi, ai hiếm lạ a!”

“Thực không ăn?” Ngọc Mặc Hàm vẻ mặt hoài nghi nhìn về phía Quân Thần Vũ, trên mặt nho nhỏ phấn nộn tràn ngập không tin.

“Đương nhiên, kiên quyết không ăn!” Quân Thần Vũ rất cốt khí xoay đầu, nhưng là nhìn ngư cao bốc hơi nóng hổi, vụng trộm chảy nước miếng.

“Thật sự?” Ngọc Mặc Hàm mắt to trừng, nhìn về phía Quân Thần Vũ.

“Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy*, nói không ăn, sẽ không ăn, cho dù ngươi cầu ta ăn, ta cũng không ăn!” Quân Thần Vũ nói xong, nuốt nuốt nước miếng.

(*) Một lời nói của quân tử, 4 con ngựa cũng không kéo được.

Ngọc Mặc Hàm bỗng nhiên gắp một khối ngư cao để vào miệng, chậm rãi nhấm nuốt: “Ăn ngon thật a! Vừa thơm vừa ngon, a, thứ tốt như vậy, thấy được ăn không được, cũng thật….”

Quân Thần Vũ thấy Ngọc Mặc Hàm ăn, bàn tay to duỗi ra, rất nhanh bóc một khối cho vào miệng, sau đó nhắm mắt hưởng thụ: “Hương vị quả nhiên không tệ, không uổng công ta làm đủ trò, ha ha ha…”

Ngọc Mặc Hàm nhìn bộ dáng lang thôn hổ yết của Quân Thần Vũ, nhất thời cảm thấy trên đầu một đám quạ đen bay qua, trời tại sao lại đen như vậy a.

Quân Niệm Hi trừu trừu khóe miệng, nhìn thoáng qua Quân Thần Vũ, chạy nhanh cúi đầu, nhỏ giọng nói, ta không biết hắn, ta không biết hắn, thiệt tình không biết hắn.

Không lâu sau, Quân Thần Vũ đã giải quyết xong ngư cao, lại nhìn về chén canh rau xanh trên bàn, dùng sức hít hít, thật cẩn thận nói: “Canh này có mùi rất thơm nga! Chắc ăn ngon lắm!”

 “Đúng vậy, rất thơm, hương vị cũng không tệ ai!” Ngọc Mặc Hàm cầm lấy cái thìa bên trong bát, chậm rãi quấy: “Ăn một ngụm, đã muốn ăn ngụm thứ hai, ăn ngụm thứ hai…”

 “Ta biết, ta biết!” Quân Thần Vũ chạy nhanh nhấc tay, đi đến bên người Ngọc Mặc Hàm, nói tiếp: “Ăn ngụm thứ hai, đã muốn ăn ngụm thứ ba!”

Nói xong, một phen đoạt đi canh rau xanh trên bàn, liền uống một ngụm: “Ngô, không tệ, không tệ, uống rất ngon.”

Nói xong lại uống một ngụm.

“Hì hì!” Ngọc Mặc Hàm cùng Thiên Hương liếc nhau, hì hì cười rộ lên.

Quân Thần Vũ uống ngụm thứ hai, bỗng nhine6 cảm thấy bụng có chút không thoải mái, là thật không thoải mái, còn kêu ‘thầm thì, thầm thì’.

Nhanh chóng buông chén canh, vươn tay đè bụng, nhưng âm thanh ‘thầm thì’ càng lúc càng lớn, kéo theo từng đợt đua.

Đau bụng sinh, ai nha, hắn cũng không có đứa nhỏ, như thế nào lại đau bụng sinh a!

“Ngươi ở trong canh hạ cái gì?” Quân Thần Vũ che bụng, cho dù chết, hắn cũng muốn làm con quỷ hiểu nguyên nhân.

“Không có gì, chỉ là hạ một chút có thể cho người ta cái gì kia ba ngày ba đêm mà thôi!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, cười đến không kịp thở.

“Ngươi, ngươi đùa giỡn ta!” Quân Thần Vũ nghiến răng nghiến lợi.

“Phải là đùa giỡn ngươi, mau trả lại Đậu Đậu cho ta, bằng không lần sau không đơn giản là thuốc tiêu chảy, không chứng tay run lên, liền cho một chút hạc đỉnh hồng, kiến huyết phong hầu độc chết ngươi!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, nhảy lên ghế chỉ vào Quân Thần Vũ nói: “Mau trả Đậu Đậu cho ta! Ta liền cho ngươi giải dược.”

Quân Thần Vũ lắc đầu: “Ta không biết Đậu Đậu của ngươi, làm sao trả lại a!”

“Còn gạt ta, ngươi từ nơi này bắt đi một con tuyết điêu, đó là của ta!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, nhảy xuống ghế, đi đến bên người Quân Thần Vũ: “Hiện tại biết chưa, ngu ngốc!”

Quân Thần Vũ sửng sốt, nửa ngày mới hồi phục tinh thần lại: “Nguyên lai ngươi nói là tiểu điêu điêu a, ta còn nghĩ đến không có ai cần nó đâu!”

“Ngươi mới không có người cần, cả nhà ngươi cũng không ai cần!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, dùng sức đá Quân Thần Vũ một cước.

Tiếp tục khiển trách: “Ngươi có biết không được sự đồng ý của người khác mà cầm đổ của họ đi là chuyện thực không phúc hậu sao?”

Quân Thần Vũ bỗng nhiên cảm thấy, bộ dáng này của Ngọc Mặc Hàm, hắn rất quen thuộc, hơn nữa tin phục không chút dị nghị. Tựa hồ định sắn hắn muốn bị hắn răn dạy.

Lục ca, đúng, tính tình kia giống Lục ca.

Khí chất kia, cơ hồ là phiên bản lúc nhỏ của Lục ca, bộ dáng thì không giống, có vẻ giống Ngọc Vô Hà, nhưng cái mũi và môi giống.

Quân Thần Vũ che bụng, nhìn về phía lỗ tai Ngọc Mặc Hàm.

Lỗ tai cũng giống.

Chẳng lẽ, Ngọc Vô Hà chính là nữ nhân năm năm trước cường Lục ca.

Trời ạ, Lục ca đã biết chưa.

Trời ạ, tin tức này đúng là khủng bố, Quân Thần Vũ cảm thấy mình muốn nhảy dựng lên, bụng cũng không thấy đau như trước.

 “Ngươi nhìn cái gì, chưa thấy qua suất oa* sao!” Ngọc Mặc Hàm cảm thấy Quân Thần Vũ nhìn chăm chú hắn, nhìn đến cả người hắn đều nổi da gà, cảm thấy người này nhất định đang suy nghĩ chuyện xấu gì.

 (*) Suất: đẹp trai giống từ ‘soái’; oa: trẻ con

“Tiểu Mặc Hàm, đem giải dược cho ta đi, tiểu điêu điêu, không, Đậu Đậu, một hồi ta phái người đi vương phủ mang tới cho ngươi, được không!” Quân Thần Vũ nhất thời quyết định, nhất định phải cùng Ngọc Mặc Hàm tạo mối quan hê tốt, về sau đến Nhiếp chính vương phủ, sẽ có rất nhiều lý do.

Tỷ như thăm tiểu cháu, ai cũng không thể ngăn cản hắn.

“Ngươi nói thật sự?” Ngọc Mặc Hàm không tin hỏi một lần nữa.

“Đương nhiên, ta bình thường sẽ không nói dối!” Quân Thần Vũ vỗ ngực cam đoan.

“Đúng vậy, bởi vì ngươi thường thường nói dối, thời điểm bình thường, đương nhiên không nói dối, bởi vì lúc bình thường, ngươi bảo trì trầm mặc!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, ngẩng đầu lên nhìn về phía Quân Thần Vũ: “Nói mau, ngươi không phải đang nghĩ muốn tính kế ta?”

“Ngạch, không có, thật sự, ta thề!” Quân Thần Vũ giơ tay lên, chuẩn bị phát vài cái thề độc.

“Phát thệ cái gì a!” Ngọc Vô Hà rực rỡ hẳn lên đi đến, thấy Quân Thần Vũ thống khổ che bụng, không cần đoán cũng biết là Mặc Hàm đã làm chuyện tốt gì. Điểm điểm cái mũi Ngọc Mặc Hàm: “Mau đưa giải dược cho Thất vương gia! Tiểu hài tử như thế nào có thể tùy tiện hạ độc như vậy.”

 “Mẫu thân!” Ngọc Mặc Hàm còn chưa từ trong vui mừng vì gặp lại mẫu thân phục hồi tinh thần, chợt nghe Ngọc Vô Hà hơi trách cứ, đô đô cái miệng, từ trong lòng lấy ra một cái bình nhỏ, đổ một viên thuốc vào lòng bàn tay, đưa cho Quân Thần Vũ, không quên uy hiếp nói: “ Nhớ kỹ chuyện ngươi đã hứa với ta, nếu không… hừ!”

Quân Thần Vũ tiếp nhận, nhanh chóng quăng vào miệng, gật đầu: “Yên tâm, yên tâm, một hồi khẳng định đưa đến!”

Ngọc Vô Hà tuy rằng tò mò, bất quá cũng không hỏi nhiều, bởi vì nàng tổng thấy Mặc Hàm tuy nhỏ, nhưng cũng nên có không gian của mình, không nên chuyện gì cũng nhúng tay vào!

Lôi kéo tay nhỏ bé của Mặc Hàm, điểm đầu hắn: “Cười như con chó nhỏ, như thế nào lại chạy tới phòng bếp!”

“Ngửi thấy mùi thơm mà đến!” Ngọc Mặc Hàm nghiêm trang nói: “Kỳ thật cũng tại Thiên Hương, không có việc gì làm thức ăn ngon như vậy làm gì, hại tham trùng của người ta từ xa đã ngửi thấy mùi, đợi không được bứng ra, nên chạy đến đây kiếm!”

Thiên Hương nghe vậy, cười đáp: “Phải, là sai lầm của ta!”

“Cũng không phải như vậy, ai, mẫu thân, ngươi nói Thiên Hương về sau lập gia đình thì làm sao bây giờ?” Ngọc Mặc Hàm lôi kéo tay Ngọc Vô Hà, nghĩ đến chuyện về sau không có đồ ngon để ăn, thương tâm không thôi.

“Tiểu thiếu gia, quá đáng, ngươi chỉ coi trọng đồ ăn của ta!” Thiên Hương vươn tay điểm điểm đầu Mặc Hàm: “Ta phải đi đem thức ăn lên, miễn cho bị ngươi ghét bỏ!”

Nói xong cười hì hì đi vào phòng bếp.

Quân Niệm Hi ngồi trên ghế, vẫn không nói gì, đạm cười nhìn vế phía Ngọc Vô Hà, thấy Ngọc Vô Hà nhìn về phía hắn, con ngươi sáng ngời.

“Niệm Hi!” Ngọc Vô Hà nắm Ngọc Mặc Hàm đi đến bên người Quân Niệm Hi ngồi xuống, thuận tay ôm Mặc Hàm vào trong lòng, giúp hắn vén những sợi tóc hỗn loạn ra sau đầu.

Quân Niệm Hi nhìn, hốc mắt đỏ lên, lặng lẽ cúi đầu.

Chưa từng có người ôn nhu với hắn như vậy, lúc còn rất nhỏ, mỗi ngày vì sống sót, hắn phải học tập bày mưu tính kế, lớn chút, lên ngôi vị hoàng đế, hắn phải học tập như thế nào thống trị một quốc gia, trở thành một minh quân.

“Mẫu thân, bộ quần áo này của ngươi thật đẹp nha, ở đâu có?” Ngọc Mặc Hàm ngửi thấy trên người mẫu thân có mùi vị không giống, khó hiểu hỏi.

“Tiểu quỷ đầu, hỏi nhiều như vậy làm cái gì?” Ngọc Vô Hà nhiều điểm Ngọc Mặc Hàm cái mũi, nhỏ giọng ghé vào lỗ tai hắn: “Mẫu thân phát hiện một chỗ rất tốt, đợi lát nữa mang ngươi đi xem!”

Ngọc Mặc Hàm nghe vậy, ánh mắt nhất thời tỏa sáng, học bộ dáng Ngọc Vô Hà, nhỏ giọng hỏi: “Là chỗ nào, mẫu thân, ngươi nói nhỏ cho ta biết thôi!”

“Đợi lát nữa nói cho ngươi!” Ngọc Vô Hà nói xong, nhìn về phía Quân Niệm Hi, cười nói: “Niệm Hi, muốn cùng đi hay không?”

Quân Niệm Hi ngẩn ra, có chút lắp bắp nói: “Ta có thể cùng đi?”

“Đương nhiên, ngươi là bạn hữu của ta a!” Ngọc Mặc Hàm lớn tiếng nói, trực tiếp đem Quân Niệm Hi từ người đáng ghét thăng thành bạn hữu.

“Bạn hữu?” Quân Niệm Hi thì thầm.

“Đúng vậy, bạn hữu!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, bỗng nhiên quay đầu hỏi Ngọc Vô Hà: “Mẫu thân, bạn hữu có nghĩa là gì!” Đêm đó nghe mẫu thân kể chuyện xưa, nghe được một câu bạn hữu, cảm thấy thực mới mẻ, hôm nay rốt cục có thể dùng.

Ngọc Mặc Hàm tặc tặc nở nụ cười.

“Bạn hữu có nghĩa là hảo huynh đệ!” Ngọc Vô Hà cười nhìn nhìn Ngọc Mặc Hàm, lại nhìn nhìn Quân Niệm Hi, trêu ghẹo hỏi: “Các ngươi từ khi nào trở thành bạn hữu mà ta không biết đâu?”

“Mẫu thân, chuyện này ngươi có thể không cần biết!” Ngọc Mặc Hàm nói, từ trên người Ngọc Vô Hà nhảy xuống, lại hiện lên trên đùi Quân Niệm Hi, phì đô đô tay nhỏ bé ôm chặt lấy Quân Niệm Hi, nói: “Bởi vì chúng ta vốn hai huynh đệ, mẫu thân, ngươi xem xem ta và Niệm Hi ca ca giống nhau không?”

Quân Niệm Hi ôm chặt lấy thân mình tròn đô đô của Ngọc Mặc Hàm, chỉ cảm thấy trên người Ngọc Mặc Hàm rất thơm, cũng thực lạnh lẽo, tựa hồ một chút độ ấm đều không có. Nhất thời tâm cả kinh, Mặc Hàm sẽ không sinh bệnh đi!

Ngọc Vô Hà cẩn thận nhìn nhìn Quân Niệm Hi, lại nhìn nhìn Ngọc Mặc Hàm, nhìn kỹ cũng có chút giống, bất quá cũng không phải đặc biệt giống, ngoài miệng lại nói: “Đúng là có vài phần giống!”

“Dĩ nhiên, chúng ta hảo huynh đệ, phải giống!” Ngọc Mặc Hàm khẳng định nói.

“Là là là, các ngươi là hảo huynh đệ!” Ngọc Vô Hà nói xong, thấy Quân Niệm Hi mặt đỏ lên, che miệng lại nở nụ cười: “Nhanh xuống dưới đi, thân thể kia của ngươi, mau làm cho Niệm Hi ca ca của ngươi thở không nổi!”

“Nào có, nào có!” Ngọc Mặc Hàm không thuận theo kêu: “Người ta nhỏ nhắn xinh xắn linh lung như thế, làm sao có khả năng này?” Quay đầu đã thấy Quân Niệm Hi mặt đỏ lên, có chút ngượng ngùng nhảy xuống, khẩn trương hề hề hỏi: “Niệm Hi ca ca, ngươi không sao chứ!”

“Không có việc gì!”

Quân Niệm Hi lắc đầu, thấy dáng vẻ khẩn trương của Ngọc Mặc Hàm, cảm thấy có chút đau lòng: “Thật sự, ta không sao!” Hắn chính là bị Ngọc Mặc Hàm cùng Ngọc Vô Hà thân thiết cuốn hút, trở nên có chút đa sầu đa cảm.

“Thật sự không có việc gì sao?” Ngọc Mặc Hàm oai đầu, xác định hỏi.

“Không có việc gì!”

“Ai không có việc gì a!” Quân Lưu Thương thay một thân cẩm bào màu trắng, y tuyệt phiêu phiêu tiêu sái đến, trên mặt lộ vẻ cười ôn nhu, nụ cười sau khi nhìn thấy Ngọc Vô Hà trở nên càng thêm rõ ràng.

Tiên nhân

Ngọc Mặc Hàm trong đầu đã nghĩ đến một từ như vậy.

Bỗng nhiên, Ngọc Mặc Hàm nhảy vào Quân Lưu Thương, hô to: “Tiếp được ta a!”

Hết chương 70

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s