Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 71

Để lại bình luận

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 71

Editor: Nhan Nhã Quân

Quân Lưu Thương một phen ôm lấy Ngọc Mặc Hàm nhảy tới, mỉm cười điểm điểm mũi hắn: “Sẽ không sợ ta tiếp không được ngươi, té mặt mũi bầm dập!”

Ngọc Mặc Hàm đem tiểu đầu vùi vào cổ Quân Lưu Thương, dùng sức hít ngửi, nhất thời khẩn trương, hương vị giống nhau, giống hương vị trên người mẫu thân, chẳng lẽ Quân Lưu Thương đối mẫu thân……

Ngọc Mặc Hàm dùng sức lắc đầu, hẳn là không thể nào, Quân Lưu Thương thoạt nhìn giống cái quân tử, hẳn là sẽ không làm chuyện hạ lưu này nga.

Nhưng nghĩ lại, người xấu cũng sẽ không đem hai chữ người xấu viết lên mặt.

Quân Lưu Thương thấy Ngọc Mặc Hàm không nhúc nhích, trên mặt lại biểu tình cổ quái, khó hiểu kêu: “Mặc Hàm, ngươi làm sao?”

“Không có việc gì, không có việc gì!” Ngọc Mặc Hàm lắc đầu, từ trên người Quân Lưu Thương leo xuống dưới, chạy đến bên người Ngọc Vô Hà: “Mẫu thân, ăn cơm, ăn cơm!”

“Ngươi a, còn chưa ăn no!” Ngọc Vô Hà hỏi.

“Không có, người ta mới ăn mấy ngụm, đều vào miệng người nọ!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, chỉ hướng Quân Thần Vũ, Quân Thần Vũ vô tội xoay đầu, hắc hắc cười không ngừng.

Đoàn người đến nhà ăn, Thiên Hương đã muốn đem mười mấy món bày trên bàn, dọn xong bát đũa, đến bên người Ngọc Vô Hà: “Tiểu thư, ta đi đưa cơm cho Tri Thư Tri Họa, thuận tiện ăn bên đó luôn, ở đây đổi lại để Diệu Ngôn hầu hạ đi!”

“Đi đi, nơi này có ta là được rồi, nếu còn không được, không phải còn có nha hoàn sao!” Ngọc Vô Hà nói xong, nắm tay Ngọc Mặc Hàm đi rửa tay, sau đó lau tay cho hắn rồi ăn cơm.

Quân Lưu Thương, Quân Niệm Hi, Quân Thần Vũ, Ngọc Vô Hà, Ngọc Mặc Hàm, năm người ăn thật vui vẻ, Ngọc Mặc Hàm cùng Quân Thần Vũ thường xuyên dành đồ ăn, chọc mọi người cười không ngừng.

 Sau khi ăn xong, Quân Lưu Thương nói muốn dẫn Ngọc Mặc Hàm đi dạo tham quan khung cảnh vương phủ, Quân Niệm Hi theo Quân Thần Vũ đi thư phòng, phê duyệt tấu chương, Ngọc Vô Hà trở về tiểu viện.

“Tiểu thư, đã về rồi!” Thiên Hương sớm đã chờ ở cửa, không thấy Ngọc Mặc Hàm trở về, hỏi: “Tiểu thiếu gia đâu?”

“Vương gia dẫn hắn đi dạo quanh vương phủ rồi!” Ngọc Vô Hà nghĩ đến việc sớm muộn gì mình cũng phải gả vào vương phủ này, để Mặc Hàm cùng Quân Lưu thương bồi dưỡng tình cảm cũng là việc nên làm.

Thiên Hương nghe vậy vui vẻ, lôi kéo Ngọc Vô Hà ngồi xuống, rót cho nàng chén trà, nói: “Phúc địa* cho Lưu mẹ đã tìm được, Đoạn đại ca cũng đã nhìn qua, phong cảnh không tệ, còn chuẩn bị mua một cái biệt viện ở đó.”

(*) Chỗ đất tốt dùng để an táng.

 “Ân, chờ thân thể mẫu thân tốt hơn, liền giúp Lưu mẹ nhập thổ vi an*, nàng chịu khổ nhiều năm như vậy cũng nên được hưởng phúc!” Ngọc Vô Hà nói xong, cái mũi có chút toan, mang trà lên uống một ngụm, mới nhịn xuống không khóc ra.

(*) xuống đất để yên nghỉ bình an.

Nàng phát hiện, nàng càng ngày càng đa sầu đa cảm.

“Ân!” Thiên Hương nói xong, bỗng nhiên nhớ tới: “Tiểu thư, lão phu nhân nên xử trí như thế nào?”

“Đến nay thân phận không rõ, nhưng là nàng hại không biết bao nhiêu người vô tội, tự nhiên luật pháp sẽ không tha cho nàng ta, hiện tại chuyện ta muốn làm nhất là tìm được giải dược cho Mặc Hàm, sau đó tìm một người đàng hoàng cho các người, nhìn các ngươi nuôi dạy con cái, sống hạnh phúc qua ngày!”

Ngọc Vô Hà nói xong, cầm tay Thiên Hương: “Thiên Hương, mấy ngày nay, ta nghĩ rất nhiều, đôi khi, ngoan tuyệt cuồng dã quá cũng không phải là chuyện tốt!”

“Tiểu thư, ngươi nghe Thiên Hương nói!” Thiên Hương cầm lại tay Ngọc Vô Hà: “Ở trong lòng Thiên Hương, tiểu thư cái gì cũng tốt, người bên ngoài thấy tiểu thư ngoan độc là bọn họ có mắt không tròng, hoặc căn bản bọn họ chưa từng gặp qua tiểu thư nên không hiểu được những điều tốt đẹp của tiểu thư!”

 “Ngươi biết tâm sự của ta?” Ngọc Vô Hà cười.

“Ta như thế nào không biết, đi theo bên cạnh ngươi vài năm, chỉ cần ngươi nhướng mày ta liền biết ngươi suy nghĩ cái gì!” Thiên Hương nói xong, thấy Ngọc Vô Hà đạm cười không nói, tiếp tục nói: “Ngươi chuẩn bị thả những người còn lại của Ngọc gia đúng không?”

“Đúng vậy, ta chuẩn bị thả bọn họ!” Ngọc Vô Hà nói xong, rút tay ra, đứng lên, thở dài.

“Tiểu thư, ta ủng hộ ngươi.” Thiên Hương nói xong: “Nhưng tiểu thư, sau khi thả bọn họ ngươi tình làm như thế nào?”

“Ngọc phủ ta không sẽ không cho bọn hắn, ta đã tính xong, tìm người nhìn xem Ngọc phủ đáng giá bao nhiêu tiền, ta sẽ bỏ tiền ra mua lại, về phần số tiền đó, ngươi cảm thấy phân chia như thế nào thì tốt?”

Ngọc Vô Hà nghĩ chia làm hai phần, nhưng như vậy đối với Phán Nhu và Mộng Dao đều không công bằng.

“Ta cảm thấy, đồ cưới của Thất tiểu thư đã chuẩn bị xong, nên chia cho Mộng Dao tiểu thư nhiều một chút, về phần Ngọc Ngạo Tình kia, nàng ta có ca ca, di nương thay nàng ta tính, không cần quan tâm nàng ta!” Thiên Hương nói xong, trong con ngươi hiện lên hận ý, theo nàng, những người đó nên trực tiếp giết.

 “Vậy đem số tiền đó chia làm 2 phần, một phần chia ra làm ba, cho Ngọc Hoài Cung, nhị ca, Mộng Dao, phần còn lại, mua cho mấy nữ tử kia một chỗ để bọn họ buôn bán sinh sống!”

 “Nhưng tiểu thư, bao nhiêu tiền đó căn bản không đủ a!” Thiên Hương kinh hô, xuất ra kim bàn tính, bùm bùm tính: “Không được, tính như thế nào cũng thấy một chút bạc đó không đủ.”

Ngọc Vô Hà lắc đầu: “Ngươi hiểu lầm ý tứ của ta. Ý của ta là số bạc kia chia đểu cho bọn họ, còn việc mua nhà ta sẽ bỏ tiền ra, mỗi tháng cho các nàng tiền công, người phải có hi vọng mới tốt!”

Thiên Hương kinh hô một tiếng, mang sắc mặt vui mừng: “A, tiểu thư, nói hi vọng, ta kỳ thật có chuyện muốn nói với ngươi ai!”

Thấy Thiên Hương vui vẻ như vậy, Ngọc Vô Hà ngồi xuống: “Nói đi!”

“Trong số những nử tử đó, có một người tên Đào nhi, bộ dạng trong veo như nước, bởi vì thời gian bị giam ngắn, chưa chịu nhiều đau khổ, đầu lưỡi không bị cắt, chân cũng không bị đánh gãy, tuy rằng bị phá thân, bất quá không phải trọng điểm!” Thiên Hương nói xong, lần đầu tiên ở trước mặt Ngọc Vô Hà thẹn thùng.

 Ngọc Vô Hà thấy bộ dạng ngượng ngùng của gặp Thiên Hương kia: “Trọng điểm là cái gì?”

Thiên Hương rót một chén trà uống xong mới nói: “ Bên chúng ta có một người tên Nhị Cẩu, làm người hàm hậu thật thà, biết giữ bổn phận, nhưng trong nhà rất nghèo nên chưa cưới vợ. Mấy hôm nay, Phong Cầm phái hắn qua bên kia hỗ trợ, thường xuyên cùng Đào Nhi mắt đi mày lại, nhị Cẩu lén cùng quản sự nói, hỏi tiểu thư một chút xem tiểu thư có cho phép bọn họ thành thân hay không!”

Ngọc Vô Hà vừa nghe, vui vẻ nhướng đuôi lông mày: “Đây là chuyện tốt a, như thế nào có thể không đồng ý, bất quá cũng phải chờ Đào Nhi thân mình tốt hơn, mặc dù là việc vui cũng nên tôn trọng Đào Nhi!”

 “Vẫn là tiểu thư nghĩ chu đáo!”

“Ngươi từ khi nào thì giống Mặc Hàm rồi, học vuốt mông ngựa nữa?” Ngọc Vô Hà trêu ghẹo nói, lại nghĩ tới: “Đúng rồi, móng tay của mấy cô nương này có mọc lại chưa?”

Thiên Hương nghe vậy, sắc mặt vui mừng nhất thời tán đi: “Ai, hiệu quả cũng có, nhưng chưa thể dài ra, Hứa ngự y đang tìm phối dược, hy vọng móng tay các cô nương này có thể nhanh chóng mọc dài lại!”

Nói đến Hứa ngự y, Thiên Hương khâm phục không thôi.

“Xem ra có thời gian, ta nên đi gặp các nàng, ủng hộ các nàng!” Ngọc Vô Hà nói xong, thấy dược đồng* bên người Hứa ngự y bưng chén thuốc đi tới, hương nhân sâm lan tỏa khắp nơi.

(*) Người hầu trong phòng thuốc.

“Ngọc tiểu thư, sư phó có chuyện quan trọng cần tự mình đi làm, kêu tiểu nhân đem thuốc đưa tới!”

Ngọc Vô Hà nghe vậy, sửng sốt, cho rằng hắn căn bản là dược đồng, nguyên lai là đồ đệ Hứa ngự y, nhưng thật ra nàng có mắt không nhìn được ngọc kim tương.

“Vậy phiền toái!” Nâng thủ bảo Thiên Hương tiếp nhận chén thuốc.

“Ngọc cô nương khách khí, sư phó nói, An phu nhân thân mình yếu ớt, cho nên chỉ dùng một ít nhân sâm. Bảo tiểu nhân đem nhân sâm trả lại cho Ngọc cô nương!”

Ngọc Vô Hà tiếp nhận: “Hứa ngự y khách khí!”

“Ngọc cô nương, nếu không có việc gì nữa, tiểu nhân xin cáo lui!” Nói xong, hắn ta liền lui xuống.

Ngọc Vô Hà mở ra hộp gấm, thấy nhân sâm chỉ thiếu một ít, nhất thời khó hiểu: “ Lúc Hứa ngự ý lấy nhân sâm hưng phấn vô cùng, xem như bảo bối, như thế nào mới một hồi liền trả lại?”

 “Tiểu thư, ngươi đừng nghĩ nhiều, có lẽ Hứa ngự y cũng hiểu được thân mình phu nhân không chịu được bổ quá, chúng ta đi vào uy phu nhân uống thuốc đi, chỉ mong sau khi uống xong phu nhân có thể tỉnh lại!”

 “Mong là vây!” Ngọc Vô Hà nói xong, đi theo Thiên Hương vào phòng.

Ngọc Mặc Hàm từng bước một đi theo phía sau Quân Lưu Thương, lặp lại bước chân của Quân Lưu Thương, lúc Quân Lưu Thương quay đầu, vừa vặn thấy được động tác đáng yêu này của Ngọc Mặc Hàm, chậm rãi rút ngắn bước chân cho phù hợp với bước chân của Ngọc Mặc Hàm.

Ngọc Mặc Hàm đi tới, đi tới, bỗng nhiên cảm thấy nhàm chán.

“Uy, ta hỏi ngươi a, ngươi vừa mới cùng nương ta đi đâu làm cái gì?” Ngọc Mặc Hàm dừng lại, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi. Một bộ biểu tình nếu Quân Lưu Thương dám nói dối, thì chết chắc rồi…

Quân Lưu Thương cười, cúi người chỉnh lại áo cho Ngọc Mặc Hàm: “ Vậy Mặc Hàm cảm thấy ta và mẫu thân ngươi đi làm cái gì?”

loan hạ thân tử đem Ngọc Mặc Hàm vây bột chuẩn bị cho tốt,“Kia Mặc Hàm cảm thấy ta và ngươi mẫu thân làm cái gì đi?”

Tuổi còn nhỏ, tâm nhãn thật không nhỏ, khó có được.

“Ta biết ngươi và nương ta đi làm cái gì, bất quá, ta cảnh cáo ngươi, nếu dám làm tổn thương mẫu thân ta, ta liền, ta liền……” Ngọc Mặc Hàm cẩn thận ngẫm lại, hắn phải làm sao bây giờ, mới có thể khiến cho Quân Lưu Thương cả đời cũng không dám làm tổn thương mẫu thân hắn.

Tuyệt không thể.

“Mặc Hàm nói xem, ngươi sẽ thế nào?” Quân Lưu Thương vẻ mặt còn thật sự nhìn Ngọc Mặc Hàm, trong con ngươi tràn ngập yêu thương.

“Ta. Ta!” Ngọc Mặc Hàm cắn ngón tay, tưởng a tưởng, bỗng nhiên kêu to: “Ta đã biết, ngươi nếu làm tổn thương mẫu thân ta, ta liền tìm tướng công mới cho nàng, tìm phụ thân mới cho ta!”

Quân Lưu Thương vừa nghe, thực sự có xúc động muốn bóp chết Ngọc Mặc Hàm, cái gì không nói, chuyên chọn chân đau của hắn mà đạp.

“Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không cho ngươi cơ hội này!” Quân Lưu Thương khẳng định nói.

Ngọc Mặc Hàm buông xuống lo lắng, bỗng nhiên nói: “Nghe nói chỗ ngươi có ao sen?”

“Muốn đi xem?”

“Ân ân!” Ngọc Mặc Hàm thật mạnh gật đầu.

Quân Lưu Thương nâng lên Ngọc Mặc Hàm, để hắn đặt tại trên cổ, đi đến ao sen.

“Uy, nhà ngươi rất lớn!” Ngọc Mặc Hàm nhìn cơ hồ không thấy được tường rào, cảm thán nói: “Nhà của ta có rất nhiều phòng ở, bất quá không nhiều phòng bằng nhà của ngươi, cũng không lớn bằng!”

Quân Lưu Thương cười khổ: “Nơi này tương lai cũng là nhà của ngươi!”

Hắn cưới Vô Hà, Mặc Hàm tự nhiên là phải nhận tổ quy tong, nhưng Quân Lưu Thương còn chưa nghĩ ra nên nói chuyện tình năm năm trước như thế nào với Ngọc Vô Hà.

Năm năm trước nàng cường hắn, hắn phẫn nộ, nhưng năm năm sau, hắn lại không biết nói phải nói chuyện này như thế nào, nếu nói không đúng, chỉ sợ Vô Hà hiểu lầm.

“Nhà của ta, vì sao?” Ngọc Mặc Hàm quay đầu nhìn trời, bỗng nhiên nói: “Ta vẫn cho rằng bốn biển là nhà!”

“Bốn biển là nhà? Vì sao?” Quân Lưu Thương hỏi.

“Bởi vì mẫu thân nói muốn dẫn bà ngoại dạo chơi bốn biển a, cho nên liền bốn biển là nhà!” Ngọc Mặc Hàm một bộ dáng đương nhiên, đem cằm dựa trên đỉnh đầu Quân Lưu Thương, một bàn tay nghịch tóc đen của Quân Lưu Thương.

“Tóc của ngươi cứng quá, không mềm mại như của ta, càng không thể so sánh với tóc của mẫu thân!”

Quân Lưu Thương nghe vậy, thân mình cứng đờ, đứng tại chỗ: “Bởi vì ngươi là tiểu hài tử, còn chưa phát triển hoàn toàn cho nên tóc của ngươi mềm mại, mẫu thân ngươi là nữ tử, sợi tóc sẽ mềm mại!”

Quân Lưu Thương chậm rãi giải thích, Ngọc Mặc Hàm bỗng nhiên a kêu một tiếng, hai tay chụp lên nói: “Bởi vì ngươi là đại nam nhân, cho nên tóc của ngươi có vẻ cứng, vậy khi nào tóc của ta mới cứng lên!”

Ngọc Mặc Hàm nói xong, ghé vào trên đỉnh đầu Quân Lưu Thương than thở.

Vậy còn bao lâu hắn mới có thể bảo vệ mẫu thân a.

“Vì sao thở dài?” Quân Lưu Thương cõng Ngọc Mặc Hàm, vừa đi vừa hỏi, gặp hạ nhân trong vương phủ, liếc mắt một cái hạ nhân liền bỏ chạy không thấy bóng dáng.

“Bởi vì, ta chưa phải đại nam nhân, không thể bảo hộ mẫu thân a!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, có chút nhụt chí: “Quân Lưu Thương, ta đem mẫu thân ta tạm thời giao cho ngươi bảo hộ một thời gian, chờ ta trở thành đại nam nhân, ngươi liền đem nàng trả lại cho ta được không!”

Ngọc Mặc Hàm chỉ cảm thấy, cả người đều không dậy nổi tinh thần, thật muốn rít rào vài tiếng.

Quân Lưu Thương chỉ cảm thấy ngực một trận thu đau, chỉ phải thở dài: “Ta sẽ giúp ngươi chiếu cố mẫu thân ngươi cả đời, ngươi yên tâm đi!”

“Quân Lưu Thương, chẳng lẽ ngươi không định trả mẫu thân lại cho ta?” Ngọc Mặc Hàm tiểu tử này không thuận theo, giãy dụa muốn từ trên người Quân Lưu Thương leo xuống.

“Chẳng lẽ ngươi không muốn có nhiều ngươi đối xử tốt với mẫu thân ngươi sao?” Quân Lưu Thương buông Ngọc Mặc Hàm, nghiêm trang hỏi.

“Không tốt, không tốt, Quân Lưu Thương, mẫu thân ta chỉ là của một mình ta, hiện tại, ta chỉ giao cho ngươi tam thời bảo hộ, chờ ta trưởng thành ngươi phải trả lại cho ta!”

Ngọc Mặc Hàm phi thường thành khẩn hỏi Quân Lưu Thương.

Quân Lưu Thương rốt cục nhịn không được, hét lớn một tiếng: “Không thể!”

Ngọc Mặc Hàm biết biết miệng, nói thầm: “Không thể thì không thể, lớn tiếng như vậy làm gì, muốn so coi ai lớn tiếng hơn ai sao, hừ, ai sợ ai!”

Nói xong, dùng sức kêu to lên.

“A……”

Kêu xong, chỉ cảm thấy hờn dỗi trong ngực tựa hồ đều giảm rất nhiều.

Ngọc Mặc Hàm quay đầu, quay về đường cũ.

Hết chương 71

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s