Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 72

1 Phản hồi

ĐÍCH PHI NGOAN CUỒNG DÃ CHƯƠNG 72

26

Editor: Nhan Nhã Quân

“Mặc Hàm, không đi xem ao sen nữa hả?” Quân Lưu Thương đuổi theo Ngọc Mặc Hàm, hỏi.

“Không đi , tâm tình không tốt!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, tựa vào trên cây cột, cẩn thận đánh giá Quân Lưu Thương, cuối cùng thở dài, xoay người rời đi.

Quân Lưu Thương sửng sờ tại chỗ, cuối cùng cũng hiểu được hắn không tiến vào đáy lòng Ngọc Mặc Hàm được, nhất thời trong lòng ngũ vị tạp trần*.

(*) 5 vị trộn trộn lẫn, không phân biệt được vị nào.

Khi bóng đêm buông xuống, một đám người ngồi vây quanh bàn, lại thiếu Quân Lưu Thương, Ngọc Mặc Hàm cũng buồn bực không vui, thủy chung không có mở miệng nói chuyện, chỉ ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn chủ vị trống rỗng, cúi đầu vào chén cơm ăn từng ngụm, từng ngụm, không nói môt lời.

Ngọc Vô Hà cũng ăn không thấy mùi vị gì, chưa ăn được mấy miếng đã buông chén.

Quân Lưu Thương không thấy, tám phần thoát không khỏi lien can đến Ngọc Mặc Hàm, Mặc Hàm không nói, nàng cũng không thể hỏi, sợ Mặc Hàm cảm thấy nàng không để ý hắn.

Quân Niệm Hi nhìn thoáng qua Ngọc Vô Hà, lại nhìn Ngọc Mặc Hàm, gắp một miếng cá, cẩn thận gỡ hết xương để vào chén Ngọc Mặc Hàm, nhỏ giọng nói: “Mặc Hàm, ăn cá đi!”

“Cám ơn!” Ngọc Mặc Hàm ngay cả đầu cũng không nâng.

Không phải hắn không biết tốt xầu, thật sự là một chút tinh thần hắn cũng không có. Hắn cũng không biết mình bị làm sao, dù sao khi ăn cơm không thấy Quân Lưu Thương hắn liền không thoải mái.

 “A, ta kể truyện cười cho mọi người nghe nha!” Quân Thần Vũ buông đũa, chà xát tay, chuẩn bị kể truyện cười tạo không khí, nhưng vừa dứt lời, ba cặp mắt nhìn hắn chằm chằm, sau đó tặng hắn một cái biểu tình nhàm chán, Quân Thần Vũ ủy khuất cuối đầu, dùng sức cầm đũa, dùng sức ăn cơm.

Sau khi ăn xong, Quân Niệm Hi uống một ngụm trà, thấy Ngọc Mặc Hàm vẫn là bộ dáng không có itinh thần, nói: “Mặc Hàm, nghe nói ngươi biết chơi cờ, chúng ta đi chơi vài bàn thế nào?”

 “Ân!” Ngọc Mặc Hàm đánh không dậy nổi tinh thần lên tiếng.

Quân Niệm Hi nhanh chóng kêu người chuẩn bị bàn cờ, cùng những thứ muốn dùng: “Mặc Hàm, chúng ta đi qua đi!”

Ngọc Mặc Hàm nhìn Ngọc Vô Hà, Ngọc Vô Hà nói: “Đi đi, đi chơi vài bàn rồi mẫu thân lại đây tìm các ngươi, mang các ngươi đi một chỗ!”

“Ân!” Ngọc Mặc Hàm lên tiếng, đi theo Quân Niệm Hi chậm rãi bước trên đường đá cuội của Nhiếp chính vương phủ.

“Mặc Hàm, ngươi cùng Lục thúc làm sao vậy?” Quân Niệm Hi đi song song Ngọc Mặc Hàm, nhẹ giọng hỏi.

“Ai, một lời khó nói hết a!” Ngọc Mặc Hàm thở dài, tìm tảng đá ngồi xuống, vỗ vỗ bên cạnh: “Ngươi cũng ngồi đi, ta từ từ kể cho ngươi nghe.”

 “Ân!”

Quân Niệm Hi ngồi bên người Ngọc Mặc Hàm, nghe Ngọc Mặc Hàm nói, trong lúc nhất thời không biết nên vì lòng hiếu thảo của Mặc Hàm mà cả động hay là bi ai thay cho Lục thúc.

Mặc Hàm không sai, hắn chỉ là quá để ý mẫu thân hắn.

Lục thúc cũng không sai, chỉ là hắn yêu phải mẫu thân của Mặc Hàm mả thôi.

Ngọc Mặc Hàm bô bô nói một đống lớn, cuối cùng nói đến miệng khô lưỡi khô, cảm xúc kích động, một chưởng chụp trên lưng Quân Niệm Hi: “Ngươi nói xem, ta sai rồi sao? Ngược lại, hắn torn61 đi, ai cũng biết sau buổi cơm trưa ta cùng đi với hắn, không nói tiếng nào liền mất tiêu, người không biết còn tưởng ta khi dễ hắn!”

Ngọc Mặc Hàm nhớ lại mẫu thân thấy Quân Lưu Thương chưa tới ăn cơm, bộ dáng không vui kia, hắn liền hận muốn tìm Quân Lưu Thương, một chưởng đánh hắn vào vách tường. Làm như thế nào cũng không xuống được.

 “Mặc Hàm, ngươi thích Lục thúc không?” Quân Niệm Hi không tiếp lời Ngọc Mặc Hàm, hỏi vấn đề khác.

 “Thích? Không phải nam nhân chỉ nên thích nữ nhân sao, nam nhân thích nam nhân, này…” Ngọc Mặc Hàm đối với vấn đề thích này có chút rối rắm.

 “Khụ khụ!” Quân Niệm Hi bị lời nói của Ngọc Mặc Hàm làm cho ho khan, mặt đỏ bừng.

Tay nhỏ bé của Ngọc Mặc Hàm giúp Quân Niệm Hi vỗ lưng, nói thầm: “Chưa thấy qua ngươi dễ bị ho khan như vậy, có phải ngươi bị bệnh không, nếu bệnh thì nhanh trở về kêu ngươi nấu chén thuốc cho ngươi uống đi!”

 “Không cần, ta không sao!” Một hồi lâu, Quân Niệm Hi mới thuận khí.

“Thật sự không có việc gì? Ta xem thật giống có việc ai*!” Ngọc Mặc Hàm vươn tay sờ sờ trán Quân Niệm Hi, lại sờ sờ trán mình, thấy độ ấm chệnh lệch quá lớn, hô lên: “Ngươi không phải là bị sốt đi, sao lại nóng như vậy!”

 (*) từ “ai” này là MH kéo dài âm cuối.

Quân Niệm Hi cái mũi đau xót, bắt lấy tay Mặc Hàm, dùng sức xoa xoa, nức nở nói: “Ta không sao, thật sự là tay ngươi rất lạnh!”

“Thật vậy chăng?” Ngọc Mặc Hàm rút tay bị Quân Niệm Hi chà xát có chút đau về, để lên trán mình sờ sờ, lại để lên trán Quân Niệm Hi sờ sờ, cuối cùng sâu kín nói: “Thật là ta rất lạnh đi!”

Mỗi lần phát độc, đau đớn tựa như rơi vào hầm băng, có lẽ sắp đến rồi!

 “Mặc Hàm, ngươi còn chưa trả lời vấn đề của ta!” Quân Niệm Hi chấp nhất hỏi, hắn muốn có một đáp án.

 “Vấn đề gì!” Ngọc Mặc Hàm từ trong hồi tưởng thống khổ bừng tỉnh lại, bỗng nhiên có chút không rõ Quân Niệm Hi muốn hỏi gì?

“Chính là……” Quân Niệm Hi há mồm tính nói.

“Nga, ngươi nói có thích Lục thúc của ngươi hay không a!” Ngọc Mặc Hàm lại ngồi vào bên người Quân Niệm Hi, tựa vào thân mình ấm áp dễ chịu của Quân Niệm Hi: “Nói như thế nào ta, đại loại là không phải thực chán ghét!”

Ít nhất không có chán ghét như trước nữa.

“Vì sao lại chán ghét Lục thúc a?” Quân Niệm Hi không biết Ngọc Mặc Hàm và Quân Lưu Thương có ân oán gì, chỉ cảm thấy như một đoàn sương mù, hắn muốn xóa tan, lại bất lực.

 “Bởi vì hắn phái người đoạt đi Thiên Sơn Tuyết Liên của ta, làm mẫu thân ta bị thương, cho nên ta liền chán ghét hắn!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, ngẩng cái đầu nho nhỏ lên nhìn bầu trời đêm, lầm bầm lầu bầu: “Không có sao a!”

 “Mặc Hàm, Lục thúc hắn kỳ thật……” Cũng rất cần Thiên Sơn Tuyết Liên.

Nhưng Quân Niệm Hi không dám nói ra miệng, hắn sợ hắn nói, Ngọc Mặc Hàm lại càng thêm chán ghét Quân Lưu Thương, như vậy, hắn sẽ áy náy cả đời.

Ngọc Mặc Hàm loạng choạng cái chân nhỏ. Thân hình bay qua, ghé vào trên tảng đá, hai mắt sáng quắc nhìn Quân Niệm Hi hỏi: “Hắn làm sao?”

 “Không có gì!” Quân Niệm Hi có chút chột dạ, không dám nhìn thẳng Ngọc Mặc Hàm.

“Thật sự không có gì sao? Ngươi đừng khi dễ ta tuổi còn nhỏ nga, kỳ thật cái gì ta cũng biết!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, cũng không nói câu tiếp theo, chỉ là chưa hiểu rõ hết mà thôi.

“Thật sự, Lục thúc rất thương ngươi!” Quân Niệm Hi nói xong, nhìn vào mắt Ngọc Mặc Hàm: “Ngươi biết không, Lục thúc chưa từng cõng ta, hắn tuy rằng đối xử với ta rất tốt nhưng rất khó thân cận, ta cũng không dám thân cận với hắn!”

Bất quá đó đều là chuyện trước kia, hiện tại có Mặc Hàm, Lục thúc thay đổi thật nhiều, đối xử với hắn cũng thay đổi thật nhiều.

Trước kia, Lục thúc chưa bao giờ cho phép hắn xuất cung, hiện tại cho phép hắn ở lại vương phủ vài ngày.

Ngọc Mặc Hàm nhíu mày: “Ngươi nói người kia là Quân Lưu Thương sao?”

Ngọc Mặc Hàm nhìn Quân Niệm Hi, cảm thấy Quân Lưu Thương trong miệng hắn thật sự là Quân Lưu Thương mà hắn nhận thức sao?

Hắn vẫn cảm thấy Quân Lưu Thương bề ngoài mặc dù lạnh lùng, nhưng tuyệt đối buồn tao*, được rồi, đây là hình dung của mẫu thân khi gặp Quân Lưu Thương lần đầu tiên, nam nhân buồn tao. Tuy rằng không quá hiểu được nam nhân buồn tao có ý tứ gì, nhưng cá nhân Mặc Hàm cảm thấy, mẫu thân hình dung là chính xác nhất.

 (*) Sau một hồi mài mò thì tìm được như sau: buồn tao(tính từ) dùng để chỉ một người bình tĩnh, im lặng, không dễ dàng thể hiện cảm xúc, nhưng khi tiếp xúc với một người hay trường hợp nào đó thì sẽ có thay đổi.(tổng kết từ http://www.baike.com/wiki/)

“Ngươi xác định người ngươi nói là Quân Lưu Thương sao?”

Quân Niệm Hi nghe vậy, gật gật đầu.

“Ai, được rồi, ta chỉ có thể nói Quân Lưu Thương nhất định là tay giỏi diễn trò!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, vỗ vỗ bả vai Quân Niệm Hi: “Đi thôi, chơi cờ đi, hôm nay ta muốn giết ngươi không còn một manh giáp, cho ngươi biết kỳ tài hay không, không nhìn vào tuổi tác!”

Quân Niệm Hi gật đầu, được thị vệ dắt đi phòng chơi cờ bên cạnh thư phòng.

“Oa oa oa, thật nhiều thứ tốt!” Ngọc Mặc Hàm thân thủ sờ sờ quân cờ sang bong, cuối cùng ánh mắt dừng trên bàn cờ.

Kìm lòng không đậu ca ngợi nói: “Thứ tốt!”

“Ngươi nhận thức?” Quân Niệm Hi ngồi xuống, cầm lấy quân đen thưởng thức, hỏi Ngọc Mặc Hàm.

 “Không biết, bất quá, ta xem nó sáng bóng như vậy tuyệt đối là đồ tốt!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, nắm lên quân trắng, đặt trong tay chỉ cảm thấy thực ôn nhuận: “Là ngọc sao? Nhà của ta cũng có một bộ, nhưng không ôn nhuận như vậy ai!”

“Ngồi xuống đi!” Quân Niệm Hi cười nhẹ: “Đánh trước đi!”

“Ta đây sẽ không khách khí.” Ngọc Mặc Hàm nói xong, cũng không nói thêm nữa, hạ cờ, cùng Quân Niệm Hi đánh giết khó phân…

Đêm thê lương

Ngọc Vô Hà một người ngồi bên cửa sổ, quay đầu nhìn thoáng qua An Hủy đang ngủ say, đứng dậy phân phó Thiên Hương vài câu, một mình đi ra bên ngoài.

 “Tiểu thư!” Thiên Hương cầm áo choàng đuổi theo, khoác lên cho Ngọc Vô Hà: “Bên ngoài lạnh, mặc thêm áo choàng đi!”

 “Cám ơn!” Ngọc Vô Hà cười với Thiên Hương, chậm rãi đi lại trong Nhiếp chính vương phủ.

Ngẫu nhiên gặp vài hạ nhân, bọn họ hành lễ với Ngọc Vô Hà rồi muốn theo sau hầu hạ, nhưng nàng liền cho bọn họ đi xuống.

Cũng không biết đi bao lâu, lâu đến nỗi chân Ngọc Vô Hà có chút đau, nàng ngồi trên hành lang gấp khúc, lấy tay xoa chân muốn giảm bớt cảm giác không thoải mái.

Một mùi hương rượu theo gió lạnh truyền đến, Ngọc Vô Hà dùng sức ngửi ngửi, đứng lên đi đến chỗ hương rượu truyền tới.

Vừa mới đến một cửa viện, một tiếng đàn du dương lại thương cảm truyền đến, Ngọc Vô Hà nghe như vậy, bất tri bất giác lại rơi nước mắt, vươn tay sờ sờ mới phát hiện mình khóc.

Nàng không hiểu cầm, lại lần đầu tiên nghe thấy tiếng đàn mà khóc.

Bỗng nhiên, nàng rất muốn đẩy cửa đi vào xem người đánh đàn là ai, lại sợ nhìn thấy người nọ là người trong lòng nàng nghĩ.

Xoay người vừa định đi, tiếng đàn im bặt.

“Vô Hà, là ngươi sao?” Quân Lưu Thương ghé vào trên đàn cầm, sâu kín kêu.

Ngọc Vô Hà thân mình cứng đờ, nhẹ nhàng đẩy ra cửa viện, Quân Lưu Thương áo trắng, thản nhiên ở trong bóng đêm, giống như một tiên nhân rơi vào phàm trần, lay động lòng nàng như vậy.

 “Thương!” Ngọc Vô Hà nhẹ nhàng gọi một tiếng, chậm rãi tới gần hắn, vươn tay sờ khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo của hắn, lo lắng hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

Quân Lưu Thương ngây ngốc nhìn Ngọc Vô Hà, một cử động cũng không dám, cuối cùng mở miệng, một cỗ mùi rượu từ miệng hắn tỏa ra: “Vô Hà! Ta đang nằm mơ sao?”

“Thương, ngươi uống say!” Ngọc Vô Hà đem đầu Quân Lưu Thương ôm vào trong lòng, nhu tình ngàn vạn nói: “Ta đưa ngươi trở về!”

Quân Lưu Thương ôm chặt lấy thắt lưng Ngọc Vô Hà, dỗi nói: “Ta không uống nhiều, không có, ta chỉ uống mấy ngụm rượu mà thôi, không có say!”

Ngọc Vô Hà nghe, trong nháy mắt thất thần, giọng điệu làm xấu này của Quân Lưu Thương rất giống Ngọc Mặc Hàm, rất giống.

 “Thương, ngươi không uống nhiều, nhưng nơi này lạnh, ta đưa ngươi đi nghỉ ngơi, được không?” Ngọc Vô Hà chậm rãi dụ dỗ, tựa như cảm giác dỗ dành Ngọc Mặc Hàm thứ hai.

“Không cần, không cần, ta muốn ôm Vô Hà ngủ, ta chỗ nào cũng không đi!” Quân Lưu Thương nói xong, cư nhiên ô ô khóc lên: “Vô Hà, không cần bỏ lại ta, không cần bỏ lại ta!”

“Ngạch!” Ngọc Vô Hà đau đầu, như thế nào giống người kia như vậy a.

Đột nhiên, Quân Lưu Thương ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Ngọc Vô Hà, đáng thương hề hề hỏi: “Vô Hà, Vô Hà, ngươi đáp ứng gả cho ta, có đúng hay không!”

Ngọc Vô Hà nuốt nuốt nước miếng, nàng bị cái dạng này của Quân Lưu Thương hù chết.

“Vô Hà, ngươi không nói lời nào, ngươi thật sự không cần ta sao?” Quân Lưu Thương nói xong, nước mắt từng giọt từng giọt chảy xuống, thấy Ngọc Vô Hà không có động tĩnh gì, bàn tay to đang ôm thắt lưng Ngọc Vô Hà buông ra, thê thảm cười: “Chung quy là ta tự mình đa tình, ha ha a!”

Ngọc Vô Hà sửng sốt, nàng nói cái gì cũng chưa nói a!

Người uống rượu quả nhiên không thể nói lý.

“Thương!” Ngọc Vô Hà vươn tay, chuẩn bị bắt lấy cánh tay Quân Lưu Thương, nhưng Quân Lưu Thương thê thê thảm thảm cười, trước khi tay Ngọc Vô Hà bắt được tay hắn, đứng dậy ngã trái ngã phải đi ra bên ngoài.

Ngọc Vô Hà chạy nhanh đuổi theo, bất luận nàng dùng hết toàn lực vẫn cách Quân Lưu Thương một đoạn. Ngọc Vô Hà liền cảm thấy kỳ quái, lúc nãy còn nhìn thấy vài hạ nhân, bây giờ lại ngay cả bong ma cũng không thấy.

 Chẳng lẽ bọn hạ nhân Nhiếp chính vương phủ này đều chui xuống đất hết rồi.

Không biết đuổi theo bao lâu, Ngọc Vô Hà đã muốn thở hồng hộc, mắt thấy Quân Lưu Thương sắp đi đến một cái đầm nước, Ngọc Vô Hà hô to: “Thương, đừng đi đến trước nữa, ta cầu ngươi!”

Quân Lưu Thương nghe vậy, hướng Ngọc Vô Hà hô to: “Vô Hà, ngươi đừng lại đây nga, nước ao này rất lạnh, cẩn thận đông lạnh!”

Nói xong, từng bước một lui xuống.

Thẳng đến chân đã muốn chạm vào nước lạnh trong ao.

“Thương, hãy nghe ta nói, chúng ta không phải muốn thành hôn sao? Ngươi thật sự nhẫn tâm bỏ lại ta sao?” Ngọc Vô Hà nói xong, cũng không dám tiến lên một bước, bởi vì nàng tiến lên một bước, Quân Lưu Thương lại lùi về sau một bước.

 “Không!” Quân Lưu Thương lắc đầu, dùng sức lắc đầu: “Vô Hà ngươi gạt ta, ngươi gạt ta…”

Hắn biết, Ngọc Vô Hà đời này để ý nhất là Mặc Hàm, còn hắn đối với nàng cơ hồ không có ý nghĩa, không có.

Suy nghĩ một buổi chiều, đối với kết quả như vậy, hắn không tiếp thu được, không tiếp thu được.

Mượn rượu tiêu sầu sầu càng sầu, kết quả, hắn uống rượu. Say đến rối tinh rối mù.

“Thương, ta không lừa ngươi, chúng ta không phải bàn xong rồi sao, mùng tám tháng giêng thành thân sao, ngươi thật sự không cần ta sao?” Ngọc Vô Hà nói xong, đau lòng không thôi.

Mặc Hàm rốt cuộc nói với Quân Lưu Thương cái gì mà làm cho hắn biến thành cái dạng này.

Hết chương 72

Thông cảm cho Thương ca, lúc này ca bị rượu phá nên quậy như trẻ con… hax hax🙂

 

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

One thought on “ĐPNCD Chương 72

  1. haiz….. ta ko hỉu vì sao mak ta cứ nghĩ là ca đang thiết kế bẫy cho chị nhảy vào a… hax hax

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s