Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 94

Để lại bình luận

Untitled

Editor: Nhan Nhã Quân

Sáng sớm.

Quân Lưu Thương nhẹ nhàng đứng lên, thấy Ngọc Vô Hà còn ngủ say bên trong, nhẹ nhàng kéo mền đắp lại cho nàng, cảm thấy vẫn không đủ, cúi đầu hôn lên trán của nàng.

“Trời đã sáng?” Ngọc Vô Hà mơ mơ hồ hồ hỏi một tiếng, ngay cả ánh mắt cũng không nguyện ý mở.

“Ân!” Quân Lưu Thương lên tiếng, rồi vươn tay vỗ nhẹ lên người Ngọc Vô Hà: “Ngủ thêm một chút, chờ Li Mạc Tiếu trả lời, ta sẽ phái người đến kêu nàng!”

 “Nga!” Ngọc Vô Hà lên tiếng, xoay người, lại nặng nề ngủ.

Quân Lưu Thương thỏa mãn cười cười, đem cánh tay lộ ra ngoài của Ngọc Vô Hà nhét vào trong mền, thời tiết tháng hai vẫn có chút lạnh, hắn sợ nàng bị lạnh.

Sau đó nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài.

Vài nha hoàn đang ở ngoài Nghĩa Vân lâu, hứng sương sớm, bời vì Ngọc Vô Hà nói dùng sương pha trà là ngon nhất, Quân Lưu Thương liền phân phó muốn nha hoàn mỗi ngày sang sớm đều hứng một ít sương.

 “Tham kiến Vương gia!” Bọn nha hoàn thấy Quân Lưu Thương, nhanh chóng hành lễ.

“Các ngươi đều đi sân khác đi, về sau đừng đến Nghĩa Vân lâu hứng sương!” Quân Lưu Thương nói xong, đã rời đi, hường về phía thư phòng.

Vài nha hoàn vừa nghe, lập tức rời đi, có người nhịn không được hỏi: “ Vì sao không cho chúng ta ở Nghĩa Vân lâu hứng sương a?”

 “Ngươi ngốc, không phát hiện Vương gia hồng quang đầy mặt sao, mà Vương phi còn đang ngủ, thuyết minh tối qua Vương gia cùng Vương phi nhất định…. Vương gia đây là đau lòng cho Vương phi, sợ chúng ta phiền đến Vương phi!” Một nha hoàn nắm tình hình nói, tuy nhiên từ ‘cá nước thân mật’ cũng không nói ra miệng.

 “Nga, Vương gia đối với Vương phi cũng thật tốt!” Tiểu nha hoàn nói xong, vẻ mặt hâm mộ. Thầm nghĩ nếu nàng có thể được Vương gia quyến sủng (quyến luyến + sủng ái) như vậy thật tốt.

“Nha đầu chết tiệt kia, ngươi tốt nhất đừng có tư tưởng không an phận, trước kia không biết có bao nhiêu nử tử trần chuồng bị ném ra bên ngoài, bị đánh đến chết, chúng ta là nha hoàn tốt nhất giữ khuôn phép, miễn cho đến lúc đó Vương gia tức giận, ai cũng không cứu được ngươi!”

Đại nha hoàn nói xong, làm tiểu nha hoàn kia sợ đến mặt trắng bệch.

Thiên Hương đứng ở xa xa hít thở, vừa vặn đem lời mấy nha hoàn vừa nói nghe được, khóe miệng chậm rãi hiện lên ý cười, tâm tình cũng càng ngày càng tốt.

“Thiên Hương!” Long Chiến từ một bên nhảy ra, trong tay còn cầm hai đóa hoa, đưa cho Thiên Hương, không được tự nhiên nói: “Đây là ta buổi sáng hái, nhìn thật đẹp, nghĩ là có khả năng ngươi sẽ thích, cho nên liền hái mang lại!”

Thiên Hương nhìn nhìn hai đóa hoa sơn trà đỏ au, nhướng mày, ghét bỏ quay mặt đi. Nàng không thích mấy thứ đỏ tía, thiệt tình không thích.

Nguyên bản tâm tình tốt, bởi vì hai đóa hoa sơn trà của Long Chiến nháy mắt biến mất không còn.

Long Chiến có chút xấu hổ thu hồi tay: “Thiên Hương, ngươi không thích hoa sơn trà a, ta thấy còn nhiều hoa khác đẹp lắm, người thích hoa nào, ta đi hái!”

Long Chiến nói xong, có chút lo lắng.

“Long Chiến, ta không thích ngươi, ngươi không cần ở trên người ta tốn tâm tư!” Thiên Hương thực thẳng nói, xoay người hướng Nghĩa Vân lâu đi đến.

Long Chiến nhìn bóng dáng Thiên Hương, dùng lực cầm hoa sơn trà trong tay, dùng sức cầm, cuối cùng bị bóp nát.

Hắn không hiểu, là hắn không đủ anh tuấn, hay là hắn võ nghệ không đủ cao cường. Hay là hắn thường hi hi ha ha, Thiên Hương chướng mắt hắn như vậy.

Long Chiến phẫn hận xoay người, lại thấy Quỷ Mị đứng ở xa xa, Long Chiến hướng Quỷ Mị đi đến, hỏi: “Đẹp mặt sao?”

Quỷ Mị lắc đầu.

“Khó coi, ngươi còn xem?” Long Chiến rống giận.

“Long Chiến, có lẽ ngươi hẳn là thay đổi một chút, ta cảm thấy Thiên Hương cô nương không thích bộ dáng hi hi ha ha này của ngươi!” Quỷ Mị đúng trọng tâm nói ra đề nghị.

“Ngươi cũng phát hiện sao? Nàng không thích ta, nàng căn bản là chướng mắt ta, kỳ thật cũng đúng, ngươi xem xem Vương phi đối với nàng thật tốt, ăn mặc dùng đồ, không thể dùng vô cùng tốt để nói, ta nghĩ thiên kim tiểu thư cũng không bằng nàng, nàng thật là chướng mắt ta!” Long Chiến nói xong, dứt bỏ hoa sơn trà trong tay, màu đỏ rơi trên mặt đất bị gió thổi bay.

 “Long Chiến, ngươi……” Quỷ Mị có chút lo lắng.

Bọn họ từng vào chết ra sống, đi theo Vương gia, nay thấy Long Chiến như vậy, hắn muốn an ủi, nhưng là không biết nên an ủi người khác như thế nào.

 “Huynh đệ, đừng an ủi ta, ta còn có điểm tự mình hiểu lấy!” Long Chiến nói xong rồi đi.

Quỷ Mị đứng ở tại chỗ, hơn nửa ngày, cúi người nhặt lên hoa sơn trà bị Long Chiến bóp không còn nhìn ra bộ dáng, đuổi theo Thiên Hương.

Thiên Hương vừa đi, một bên khuyên chính mình, làm như vậy là đúng, nàng xác thực không thích Long Chiến hi hi ha ha, nàng cảm thấy nam nhân nên giống Quân Lưu Thương như vậy, nội liễm, ổn trọng, có lẽ giống Quỷ Mị, Mị Ảnh cũng không sai.

Long Chiến như vậy không cho người khác cảm giác an toàn.

 “Thiên Hương cô nương!” Quỷ Mị ở phía sau Thiên Hương hô một tiếng.

Thiên Hương xoay người, kiến thức Quỷ Mị, khó hiểu hỏi,“Quỷ Mị, có việc?”

“Thiên Hương cô nương, hoa sơn trà này Long Chiến đưa cho ngươi!” Quỷ Mị cầm hoa sơn trà trong tay đưa cho Thiên Hương.

Thiên Hương sửng sốt, vừa mới hoa còn nở minh diễm, mới một hồi công phu cũng chỉ còn lại nụ hoa, cánh hoa đâu rồi?

Bật cười, nói,“Quỷ Mị, vừa mới ngay cả đóa hoa ta đều không có nhận lấy, hiện tại chỉ còn nụ hoa, ngươi cảm thấy ta sẽ nhận?”

Quỷ Mị nhất thời sửng sốt,“Này, này……”

“Ta cảm thấy ta đã nói rõ ràng với Long Chiến, ta không thích hắn, tuyệt không thích!” Thiên Hương lại một lần nữa thận trọng nói.

“Thiên Hương cô nương, là Long Chiến không đủ vĩ đại sao? Hay là ngươi đã có người trong lòng!” Quỷ Mị hỏi.

“Chuyện này không liên quan đến việc Long Chiến có vĩ đại không, ta cũng không thích ai, chỉ có thể nói ta và Long Chiến vô duyên vô phận, hắn không thuộc dạng mà ta thích.” Thiên Hương nói xong, nhìn về phía Quỷ Mị.

Quỷ Mị thân hình cao lớn, bộ dáng cũng anh tuấn, người có chút trầm mặc ít lời, nhưng là, không có tâm động. Có lẽ nàng căn bản không biết cái gì gọi là tâm động đi, có rảnh hẳn là đến hỏi tiểu thư, tâm động là cái tư vị gì.

Quỷ Mị thấy Thiên Hương chăm chú nhìn hắn, mặt nhất thời liền đỏ, không được tự nhiên quay đầu.

“Quỷ Mị, ngươi trở về nói cho Long Chiến, ta cùng với hắn không có khả năng, nữ tử trong thiên hạ rất nhiều, làm gì ở trên người Thiên Hương ta lãng phí thời gian, tiểu thư nhà ta sắp tỉnh, tái kiến!” Thiên Hương nói xong, cũng không quản Quỷ Mị có đem lời của nàng nghe vào hay không, xoay người rời đi.

Quỷ Mị đứng ở tại chỗ, hơn nửa ngày không có phục hồi tinh thần lại.

Nhất thời hỏi chính mình, có phải hay không có lòng tốt giúp lại biến thành chuyện xấu.

Xoay người chỉ thấy Diệu Ngôn ở một bên lạnh lùng cười. Sau đó nói: “Xen vào việc của người khác!”

Quỷ Mị vừa nghe, mặc kệ , phi thân dừng ở bên người Diệu Ngôn, thản nhiên nói,“Diệu Ngôn cô nương, lời này như thế nào nói, cái gì kêu xen vào việc của người khác?”

Diệu Ngôn nhìn Quỷ Mị liếc mắt một cái, lạnh lùng nói,“Chó tốt không nói nhiều, chó xấu hay nói lung tung!”

Quỷ Mị quýnh lên, vươn tay, gắt gao bắt lấy cổ tay Diệu Ngôn,“Cái gì chó tốt không nói nhiều, ai là chó?”

Diệu Ngôn giãy giụa vài cái, thấy tay mình không rút ra được, tức giận nói: “Buông!”

 “Ngươi còn chưa nói, ai là chó?” Quỷ Mị cố chấp hỏi, không hỏi được kết quả tuyệt đối không từ bỏ.

 “Ai trả lời chính là cho!” Diệu Ngôn nói xong, cúi đầu hung hăng cắn lên mu bàn tay của Quỷ Mị. Cắn chết hắn, ai bảo hắn nắm tay nàng.

Nếu không phải vì tiểu thư, nàng nhất định sẽ một đao chém tay hắn.

Quỷ Mị hô to một tiếng,“Ai nha, ngươi cắn người!” Lập tức buông lỏng tay Diệu Ngôn. Nữ nhân này thật hung hãn.

Diệu Ngôn nghỉ cắn, nói,“Cắn chính là ngươi!”

Sau đó rất nhanh chạy đi.

Quỷ Mị đứng ở tại chỗ, nhìn dấu răng trên mu bàn tay, một trận cười khổ, hắn là chiêu ai chọc ai, tự nhiên bị cắn.

Thư phòng Nhiếp chính vương phủ.

Quân Lưu Thương vừa mới xử lý xong một số chuyện Quân Niệm Hi xử lý không hết, vừa định gọi người tới hỏi, Ngọc Vô Hà đã dậy chưa, thuận tiện đi qua ăn sáng cùng nàng.

Liền thấy Long Chiến say khướt, ôm một bình rượu, nghiêng ngả lảo đảo, ngã trái ngã phải tiến vào, sau đó ngồi dưới đất, khóc lớn.“Vương gia, ta thật bi thương, thật bi thương!”

Quân Lưu Thương nhướng mày,“Người tới, đem Long Chiến quăng xuống ao cho tỉnh rượu!” Một người đang êm đẹp, sao đến mức giả ngây giả dại.

“Vương gia, van cầu ngươi, ngươi đem Thiên Hương gả cho ta đi, ta cam đoan cả đời đối tốt với nàng, tựa như ngươi đối với Vương phi!” Long Chiến nói xong, dùng sức uống rượu, sau đó ngồi phịch ở trên đất, cười ha hả.“Bất quá Thiên Hương không thích ta, ta biết, nàng chán ghét ta, thực chán ghét!”

Quân Lưu Thương vừa nghe, mới nghe hiểu được Long Chiến này là vì tình làm tổn thương.

“Ngươi trước đi tỉnh rượu, chờ tỉnh rượu lại đến nói cho bổn vương biết chuyện của ngươi, hiện tại nhanh chạy trở về đi tỉnh rượu!” Quân Lưu Thương cơ hồ hét lớn, Long Chiến sợ tới mức xoay người, sau đó ngã trái ngã phải chạy đi ra ngoài.

Thẳng đến Long Chiến chạy xa, Quân Lưu Thương mới kêu hạ nhân,“Hảo hảo đi theo hắn, đừng để hắn làm chuyện điên rồ!”

“Dạ!”

Quân Lưu Thương thở dài, nhìn Long Chiến này bình thường cái gì cũng không để ý, như thế nào biến thành đức hạnh này. Bỗng nhiên nhớ tới, chính mình lúc trước cùng hắn không phải giống nhau, đều phải tự sát trong hồ.

Thời điểm Thiên Hương đi vào Nghĩa Vân lâu, thấy Ngọc Vô Hà còn đang ngủ, an vị ở cửa, tựa vào trên hành lang, nhìn thiên không, ngẫm lại mấy năm nay, từng ngày mình trải qua…

Lại nhớ đến lúc ở Ẩn Môn, những ngày hắc ám đến tuyệt vọng, thản nhiên nở nụ cười.

 “Cười cái gì?” Diệu Ngôn đi tới, đứng ở bên người Thiên Hương, thản nhiên hỏi.

Thiên Hương vừa thấy là Diệu Ngôn, vỗ vỗ vị trí bên người, thấy Diệu Ngôn ngồi xuống, tựa vào bả vai của nàng: “Diệu Ngôn, ta cảm thấy ta hiện tại thật hạnh phúc, ăn ngon, mặc đẹp, ngủ êm, tiểu thư rất tốt với ta, Mặc Hàm rất tốt với ta, mọi người đều đối tốt với ta!”

Chỉ có một chuyện không tốt, là Long Chiến giống như kẹo da trâu, dính nàng không tha.

Diệu ngôn nhìn Thiên Hương, lại nhìn cửa phòng Ngọc Vô Hà: “Đúng vậy, chúng ta so với tỷ muội đã chết đi là hạnh phúc hơn!”

Nhớ tới những ngày từng chịu hắc ám kia, mỗi ngày chỉ có giết người, giết người, và giết người, như thế nào cũng không đủ, thẳng đến môn chủ gặp được tiểu thư, mới cải biến vận mệnh các nàng.

Từ hắc ám đi ra ánh sáng, các nàng từng bàng hoàng qua, sau lại mới hiểu được, ánh sáng thật sự thật tốt.

“Diệu Ngôn, quên đi!”

“Được!” Diệu ngôn gật gật đầu.

Sáng sớm, Li Mạc Tiếu đến Nhiếp chính vương phủ, đã thấy chỉ có một mình Quân Lưu Thương gặp hắn, nhất thời che miệng cười rộ lên. Trêu ghẹo nói,“Vương gia, tối hôm qua trải qua tốt không?”

Quân Lưu Thương sửng sốt, lập tức nói,“Đa tạ Li công tử quan tâm, bổn vương tốt lắm!”

“Vì sao không thấy Vương phi đâu?” Li Mạc Tiếu cố ý hỏi.

Người ta tân hôn, tất nhiên hàng đêm sênh ca, liều chết triền miên. Hắn muốn hỏi như vậy, nhìn xem Quân Lưu Thương da mặt rốt cuộc là dày hay là mỏng.

“Vương phi còn đang ngủ, Li công tử xin cứ tự nhiên!” Quân Lưu Thương nói xong, thấy nha hoàn bưng nước trà lên,“Li công tử, uống trà!”

Li Mạc Tiếu nâng chung trà lên, nhẹ nhàng thổi, nhất thời cảm thấy trong hương trả còn có một cỗ thản nhiên mùi hoa. Khó hiểu hỏi: “Đây là trà lài?”

Quân Lưu Thương bật cười: “Không phải, đây là trà sương sớm!”

Li Mạc Tiếu nghe vậy, bưng lên lại uống một ngụm: “Rất thơm, đây là Vô Hà tỷ tỷ nghĩ ra được đi!”

Vô Hà tỷ tỷ. Quân Lưu Thương sửng sốt.

Khi nào thì, Vô Hà lại có đệ đệ này, hắn như thế nào không biết?

“Trà này thật là Vô Hà nghĩ ra, Li công tử cảm thấy uống ngon, có thể uống nhiều một chút!” Quân Lưu Thương nói xong, lại kêu nha hoàn pha thêm một chén cho Li Mạc Tiếu.

Chính là Li Mạc Tiếu đã muốn uống xong hai chén trà, còn chưa thấy Ngọc Vô Hà đi ra.

“Vương gia, Vô Hà tỷ tỷ khi nào thì đi ra?” Li Mạc Tiếu đợi nửa ngày, rốt cục chờ không nổi nữa.

Quân Lưu Thương cười nhẹ: “Vô Hà còn đang ngủ, Li công tử tiếp tục đợi đi!”

Li Mạc Tiếu nhất thời co rút khóe miệng, Quân Lưu Thương này có thể hay không rất sủng Ngọc Vô Hà, có khách, hắn không phái người đi gọi Ngọc Vô Hà thức dậy, còn để hắn chờ.

“Vương gia, ngươi muốn cho ta chờ bao lâu?” Li Mạc Tiếu hỏi. Sẽ không để cho hắn đợi đến khi Ngọc Vô Hà tự nhiên tỉnh đi. Sẽ không là cái dạng này đi.

“Li công tử, bổn vương đã phân phó hạ nhân dọn dẹp một cái sân*, để Li công tử nghỉ ngơi, Vô Hà khi nào thì tỉnh, bổn vương sẽ nói cho Li công tử!” Quân Lưu Thương nói xong, gọi người mang Li Mạc Tiếu đi tiểu viện.

(*) Một khu gồm phòng ốc, sân vườn.

Li Mạc Tiếu ngẫm lại đứng dậy, hướng tiểu viện đi.

Vừa đi vừa hỏi nha hoàn bên người: “Tiểu nha hoàn, Vương gia nhà ngươi đối với Vương phi ngươi gia như thế nào?”

“Tốt, tốt lắm, phi thường tốt!” Tiểu nha hoàn nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

“Tốt như thế nào?” Hắn vẫn không hiểu, Ngọc Vô Hà một nữ nhân cao ngạo như vậy, vì sao lại gả cho Quân Lưu Thương, mà Quân Lưu Thương, nam nhân lãnh khốc vô tình như vậy, vì sao lại lấy Ngọc Vô Hà, đối với nàng quả thực là sủng ái đã có chút thành bệnh.

Hắn từng hỏi Mục Y Y, nàng nghĩ muốn cái gì, nàng nói, không cần hắn vinh hoa phú quý, chỉ cần hắn toàn tâm toàn ý yêu nàng, cả đời cũng chỉ yêu nàng một người.

Khi đó hắn không hiểu, hiện tại hắn muốn hỏi Ngọc Vô Hà một chút.

Toàn tâm toàn ý yêu, là tư vị gì.

Hết chương 94

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s