Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 96

Để lại bình luận

Untitled

Editor: Nhan Nhã Quân

Nhà ăn

Li Mạc Tiếu nhìn một loạt đồ ăn được bưng lên bàn, nước miếng đều nhanh chảy ra, hắn chưa từng nhìn thấy mấy món này, cũng chưa từng thấy món nào màu sắc rực rỡ như vậy.

Ngọc Mặc Hàm hướng Quân Niệm Hi nháy mắt, Quân Niệm Hi nhanh chóng đứng dậy đi gọi Ngọc Vô Hà cùng Quân Lưu Thương.

Ngọc Mặc Hàm cầm lấy bầu rượu, rót rượu cho Li Mạc Tiếu: “Li thúc thúc, ngươi uống thử xem, rượu này thơm lắm!”

Li Mạc Tiếu bưng lên chén rượu ngửi ngửi, nhíu mày, cười hỏi: “Xác thực không sai a, Mặc Hàm biết uống rượu?”

“Không biết, mẫu thân biết!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, thỉnh thoảng quay đầu nhìn nhìn, khó hiểu, tại sao phụ thân mẫu thân còn chưa tới, hắn sắp chống đỡ không nỗi nữa.

 “Nguyên lai Vô Hà tỷ tỷ còn có thể uống rượu a, đợi lát nữa nên cùng nàng uống thêm hai chén!” Li Mạc Tiếu nói, hoàn toàn nhìn thấu tính toán của Ngọc Mặc Hàm.

Cũng không thèm để ý, cười yếu ớt, một ngụm uống cạn chén rượu, nâng chén tới trên bàn, tán thưởng nói: “Rượu ngon, Mặc Hàm, lại đến một chén!”

Ngọc Mặc Hàm nhanh tay rót rượu cho Li Mạc Tiếu, khuyên nhủ: “Li thúc thúc, ngươi uống thêm mấy chén, rượu này là cực phẩm lâu năm mà phụ thân trân quý đó.”

 “Ân ân!” Li Mạc Tiếu gật gật đầu, uống thêm một chén lại một chén. Đồ ăn lại một đũa cũng không động.

Một bầu rượu đã hết, Ngọc Mặc Hàm liền gọi người mang thêm một bầu rượu nữa, cuối cùng nghĩ lại kêu mang 10 bầu lại, một chén lại một chén rót rượu cho Li Mạc Tiếu.

Li Mạc Tiếu đạm cười uống cũng không thấy một chút mem say nào, Ngọc Mặc Hàm nóng nảy, vì sao nhiều rượu như vậy, hắn cũng không say, như vậy làm sao hắn hỏi được Thiên Sơn Tuyết Liên ở nơi nào?

 “Tiểu Mặc Hàm, phụ thân, mẫu thân ngươi sao còn chưa ra, ta nhìn thức ăn đầy bàn cũng không thể ăn, thật là tra tấn người mà!” Li Mạc Tiếu buông chén rượu, đạm cười nhìn Ngọc Mặc Hàm.

“Phụ thân và mẫu thân lập tức tới, ngươi đợi một lát nữa!” Ngọc Mặc Hàm nói xong, liền thấy Quân Lưu Thương nắm tay Ngọc Vô Hà đi tới, Ngọc Mặc Hàm cười, hướng về phía Li Mạc Tiếu nói: “Ngươi xem, phụ thân mẫu thân ta đã tới sao!”

Li Mạc Tiếu nhìn hướng Ngọc Vô Hà, vẫn là bộ dáng năm đó khi hắn gặp nàng, khi đó nàng đầy người lầy lội, vì cứu mạng hắn cùng sát thủ giao tranh.

Cuối cùng, nàng cười khổ nói với hắn, coi như nàng không hay ho, mạc danh kỳ diệu thiếu chút nữa bị giết, sau đó rời đi, vô tung vô ảnh.

Nếu không phải một lần vào kinh thành, hắn sợ là cả đời cũng tìm không thấy nàng.

Từng, hắn nghĩ đến phần tâm tâm niệm niệm kia là yêu, trong nháy mắt khi Lục Y Y hôn mê bất tỉnh mới hiểu được, cái đó không phải là yêu mà là cảm kích.

Bởi vì nàng là người đầu tiên cứu hắn, lại bởi vì dung mạo xinh đẹp, hắn liền nhớ thật kỹ.

Hắn từng nói, tương lai nhất định phải trả ân cứu mạng của nàng, sau gặp lại nàng mới phát hiện, hắn thiếu nàng cả đời này cũng trả không hết.

Đối với những bất công nàng gặp phải, hắn thay nàng đòi lại, nay thấy nàng hạnh phúc, hắn cũng muốn vui vẻ thay nàng.

Nhưng nàng lại quên hắn.

Có lẽ nàng căn bản chưa từng nhớ hắn đi!

Li Mạc Tiếu cứ như vậy, một bên đỡ cằm, một bên cười với Ngọc Vô Hà.

“Thương, ta cảm thấy Li Mạc Tiếu này có vấn đề!” Ngọc Vô Hà nhẹ nhàng tới gần Quân Lưu Thương, nói.“Chàng xem nụ cười kia của hắn, quả thực giống như tặc*, xem ra lời nói của hắn, chúng ta phải cân nhắc mới được!”

(*) Tặc trong đạo tặc, hải tặc, hái hoa tặc…. nói chung chỉ người làm việc xấu.

Quân Lưu Thương bật cười.

“Ân ân!” Gật gật đầu, tỏ vẻ đã nghe lời Ngọc Vô Hà nói.

“Mẫu thân, phụ thân!” Ngọc Mặc Hàm gặp Ngọc Vô Hà cùng Quân Lưu Thương đã đến, ngọt ngào kêu một tiếng, sau đó kéo tay Ngọc Vô Hà để nàng ngồi vào trên ghế.

Ngọc Vô Hà vươn tay sờ sờ đầu Ngọc Mặc Hàm,“Ngoan!”

“Vô Hà tỷ tỷ, ta cũng thực ngoan nga!” Li Mạc Tiếu bỗng nhiên phun ra một câu như vậy, nhìn Ngọc Vô Hà đỏ mặt, cười càng vui vẻ.

 “Ngươi muốn hay không cũng sờ đầu?” Ngọc Vô Hà tức giận nói một câu. Li Mạc Tiếu này tám phần là có tật xấu, sau này phải để Mặc Hàm cách hắn xa một chút.

 “Vô Hà tỷ tỷ nếu muốn, Mạc Tiếu tự nhiên là nguyện ý!” Li Mạc Tiếu nói xong, hướng Ngọc Vô Hà nháy mắt đưa tình.

Trong lòng thở dài, đáng tiếc nàng không muốn a! Tình yêu của nàng đều dành cho người nàng yêu, đối với người xa lạ như hắn, chỉ sợ một chút xíu nàng cũng sẽ không cho hắn đi.

 “Có bệnh!” Ngọc Vô Hà nhỏ giọng nói thầm một câu, sau đó nhìn về phía Li Mạc Tiếu: “Ăn cơm đi, nhớ ăn nhiều một chút!”

Nói xong cầm đũa gắp một cái cánh gà chiên để vào chén Ngọc Mặc Hàm, Li Mạc Tiếu bưng chén lên tiếp, Ngọc Vô Hà sửng sốt nhưng vẫn để vào chén Li Mạc Tiếu.

 “Vô Hà tỷ tỷ thật tốt, biết Mạc Tiếu thích ăn cánh gà chiên, cố ý gắp cho Mạc Tiếu!” Li Mạc Tiếu được tiện nghi còn khoe mẽ nói. Sau đó gắp cánh gà chiên chậm rãi ăn.

Ngọc Vô Hà lắc đầu, lại gắp một cái khác cho Ngọc Mặc Hàm, cũng gắp cho Quân Lưu Thương một cái, cuối cùng mới tự ăn.

“Vô Hà tỷ tỷ, ngươi nói khi nào thì Mạc Tiếu có thể có phúc ăn đồ ăn vô Hà tỷ tỷ làm?” Li Mạc Tiếu buông đũa, nhìn Ngọc Vô Hà có chút đăm chiêu nói.

 “Chỉ cần ngươi nói cho ta biết Thiên Sơn Tuyết Liên ở đâu, ta lập tức đi làm cho ngươi!” Ngọc Vô Hà cũng buông đũa, nhìn thẳng Li Mạc Tiếu.

Thấy Li Mạc Tiếu mất mát cười khổ, sau đó cúi đầu, bưng rượu lên uống một hơi cạn sạch.

Sau đó tự mình cầm lên bầu rượu chuẩn bị rót rượu, Ngọc Vô Hà vươn tay chặn bầu rượu, khuyên nhủ: “Ngươi uống ít chút, uống rượu nhiều thương thân!”

 “Vô Hà tỷ tỷ, ngươi sai rồi, rượu này thương thân nhưng không thương tâm!” Li Mạc Tiếu nói xong, nhẹ nhàng đẩy tay Ngọc Vô Hà ra, cầm bầu rượu lên uống.

Hắn bỗng nhiên không muốn lấy thứ gì đó đi đổi sự quan tâm của Ngọc Vô Hà, không muốn!

Ngọc Vô Hà rút tay về, nhìn bộ dáng cô đơn của Li Mạc Tiếu, vươn tay đoạt lại bầu rượu, thật nhanh để lên bàn, thời điểm Li Mạc Tiếu vi lăng*, lại gắp một cánh gà chiên để vào chén của hắn: “Thích liền ăn thêm vài cái, buổi tối ta tự tay làm vài món cho ngươi nếm thử, bất quá ngươi phải giúp một tay!”

(*) Ngạc nhiên đến không biết làm gì

Li Mạc Tiếu nhìn cánh gà trong chén, khóe miệng chậm rãi cong lên: “Lời của Vô Hà tỷ tỷ, Mạc Tiếu không dám phản bác, lúc đó liền nghe theo phân phó của tỷ tỷ, Mạc Tiếu dù vượt lửa qua sông cũng không tiếc!”

 “Tốt lắm, tốt lắm, ngươi nhanh ăn đi!” Ngọc Vô Hà ngăn cản Li Mạc Tiếu nói liên miên cằn nhằn, nàng vẫn cảm thấy Li Mạc tiếu này thật khác thường, thiệt tình rất khác thường.

Li Mạc Tiếu ủy ủy khuất khuất bưng chén lên, khóe miệng lại lộ vẻ tặc cười.

Quân Lưu Thương cùng Ngọc Mặc Hàm thủy chung không nói gì, phụ tử hai người im lặng ăn cơm, Ngọc Mặc Hàm ngẫu nhiên gắp rau cho Quân Lưu Thương, Quân Lưu Thương ngẫu nhiên cảm thấy cái nào ăn ngon cũng gắp cho Ngọc Mặc Hàm và Ngọc Vô Hà nếm thử, Li Mạc Tiếu nhìn bọn họ ăn vui vẻ, cũng gắp ăn thử.

Một buổi cơm cũng hoà thuận vui vẻ.

Sau khi ăn xong, người của Li Mạc Tiếu đến nói nhỏ vào tai hắn vài câu, Li Mạc Tiếu nhất thời sắc mặt đại biến, uống ly trà liền ra vương phủ, nói với Ngọc Vô Hà, buổi tối sẽ trở về ăn cơm, để Ngọc Vô Hà làm thêm vài món.

Ngọc Vô Hà nhìn bóng dáng Li Mạc Tiếu vội vàng rời đi, hướng Quân Lưu Thương nói: “Li Mạc Tiếu này thật sự là nhìn không thấu hắn!”

Quân Lưu Thương buông chén trà trong tay,“Người này ăn mềm không ăn cứng, lại hoặc nói cứng mềm cũng không ăn, ta nghĩ trăm phương nghìn cách muốn mượn sức hắn, hắn vẫn không đáp ứng, cũng không đến kinh thành, huống chi là vào Nhiếp chính vương phủ!”

Ngọc Vô Hà nghe vậy, theo thói quen gõ ngón tay xuống mặt bàn, suy tư nữa ngày cũng không tìm ra đáp án.

 “Không nghĩ nữa, ta vẫn là đi phòng bếp nhìn một cái, nếu đã đáp ứng hắn nấu vài món cho hắn, tổng không thể nuốt lời đi!” Ngọc Vô Hà đứng lên, thật sâu hít vào một hơi.

Quân Lưu Thương vươn tay đem Ngọc Vô Hà kéo vào trong lòng, chua nói: “Hừ, tiểu vô lương tâm, liền quan tâm người khác, như thế nào không để ý tới ta chút!”

Ngọc Vô Hà nghe vậy, xoay người ôm lấy cổ Quân Lưu Thương, mỉm cười hỏi: “Ghen tị?”

“Cho phép nàng đối với người khác tốt hơn với ta, còn không cho ta ghen a!” Quân Lưu thương nói xong, nhéo nhéo mũi Ngọc Vô Hà, đau lòng nói: “Nàng đi an bài mọi người chuẩn bị thức ăn nàng cần, tự mình đi nấu là được rồi, không cần mọi chuyện đều tự mình làm, ta đau lòng!”

Ngọc Vô Hà bật cười,“Đã biết!”

Nam nhân này a, nhìn chủ nghĩa đại nam nhân vậy, cũng rất hiểu ý sủng người.

“Đi thôi, ta muốn tiến cung nhìn xem!” Thái hoàng Thái Hậu là một con rắn độc, lưu nàng một ngày, sẽ hại thêm một người, nhưng không thể xử tử nàng, Vô Hà mới gả cho hắn, Thái hoàng Thái hậu liền chết, sẽ có lời đồn đãi bất lợi với Vô Hà.

Trước tạm thời lưu nàng ta vài ngày, xem nàng cũng không tạo được song gió gì.

 “Niệm Hi phải về cung sao?”

“Ân, dẫn hắn trở về, ở ngoài cung ngốc lâu, cũng không phải kế lâu dài, chờ hết thảy giải quyết, nàng cùng Mặc Hàm tiến cung bồi hắn đi!” Quân Lưu Thương nói xong, ôm chặt lấy thắt lưng Ngọc Vô Hà, sâu kín nói: “Thật muốn cứ ôm nàng như vậy, cả đời không buông ra!”

“Thôi đi, như vậy rất nhanh sẽ chán a!” Nói xong, Ngọc Vô Hà đứng dậy, đưa Quân Lưu Thương đến ngoài Nhiếp chính vương phủ: “Trở về sớm một chút, ta nhất định làm nhiều đồ ăn, chờ chàng trở về cùng ăn!”

 “Ân!” Quân Lưu Thương gật đầu.

Quân Niệm Hi lôi kéo tay Ngọc Mặc Hàm, không tha nói,“Mặc Hàm, ta ở hoàng cung chờ ngươi!”

“Ân, Niệm Hi ca ca, ta nhất định tiến cung tìm ngươi!” Ngọc Mặc Hàm khẳng định nói xong, trong lòng âm thầm thề, nhất định phải tiến cung cùng Quân Niệm Hi.

Nhưng hiện tại giải dược cho phụ thân còn chưa tìm được, hắn không thể vào cung.

Quân Niệm Hi gật gật đầu, lên xe ngựa.

Ngọc Vô Hà nắm tay Ngọc Mặc Hàm, nhìn xe ngựa rời đi.

“Mẫu thân, ta luyến tiếc Niệm Hi ca ca!” Ngọc Mặc Hàm oai đầu, tựa vào bên hông Ngọc Vô Hà.

Ngọc Vô Hà sờ sờ đầu Ngọc Mặc Hàm,“Mặc Hàm, hiện tại chuyện chính chúng ta phải làm là tìm được Thiên Sơn Tuyết Liên, sau đó nói sau, được không?”

Hàn độc của Quân Lưu Thương rốt cuộc bao nhiêu, ai cũng không biết, có lẽ một ngày nào đó, hắn liền không tỉnh lại. Tình huống như vậy nàng nghĩ không không dám nghĩ.

Thiên Sơn Tuyết Liên, nàng Ngọc Vô Hà bắt buộc phải có.

Ngọc Mặc Hàm thật mạnh gật đầu.

Ngọc Vô Hà để Ngọc Mặc Hàm đi thư phòng đọc sách, chính mình mang theo Thiên Hương đến phòng bếp, hiện tại phòng bếp hiển nhiên Khương bà tử làm chủ, còn chưa bước vào phòng bếp, chợt nghe Khương bà tử chỉ huy nha hoàn, hạ nhân quét rác, đem đồ ăn bữa tối cần dùng đều mang đến phòng bếp, đem đồ ăn dư bữa trưa xử lý, đồ ăn nào chủ tử ăn rồi thì bỏ, chưa ăn thì chon ha hoàn thị vệ ăn.

 “Tiểu thư, không thể tưởng được Khương bà tử này thật biết tính toán!” Thiên Hương đứng ở phía sau Ngọc Vô Hà, nhìn phòng bếp, Khương bà tử đâu vào đấy chỉ huy mọi người làm việc.

“Tốt hay không nhất thời không thể nói rõ được, phải từ từ xem xét, biết đâu nàng hiện tại là ra vẻ, ta nếu đem phòng bếp giao cho nàng, ta liền hy vọng nàng có thể đem phòng bếp này quản lý cho tốt, đừng làm ra chuyện tham ô gì!” Ngọc Vô Hà nói xong, cất bước đi vào sân.

Thiên Hương le lưỡi, chạy nhanh theo.

Khương bà tử thấy Ngọc Vô Hà cùng Thiên Hương đến phòng bếp, nhanh chóng hành lễ,“Nô tỳ gặp qua Vương phi, Vương phi nếu có gì phân phó, phái nha hoàn lại đây là tốt rồi, làm gì tự mình lại đây!”

“Đứng lên đi, ta chỉ là lại đây nhìn xem, có đồ ăn gì mới mẻ!” Ngọc Vô Hà nói xong, hướng phòng bếp đi đến, Khương bà tử chạy nhanh đuổi kịp.

“Vương phi, ngài đến thật đúng lúc, vừa có người đưa tới hai con cá Man* tươi béo, còn có mấy con cua, nô tỳ còn suy nghĩ, muốn đi xin chỉ thị Vương phi, cá và cua nên nấu món gì, Vương phi đã tới rồi!” Khương bà tử nói xong, nhanh chóng kêu người mang cá và cua lại đây.

(*) NQ chịu thua với tên chú cá này

Ngọc Vô Hà vừa thấy, xác thực rất béo, trong đầu nghĩ cá Man này nên làm món gì thì ngon. Lại nhìn mấy con cua, xác thực rất lớn, ước chừng một con nửa ký đâu!

Cá, Ngọc Vô Hà chuẩn bị làm cá Man chưng phấn*. Về phần cua, Ngọc Vô Hà chuẩn bị làm món cua bảo*.

(*) Về mấy món ăn này NQ mạn phép dịch đại -_- mọi người thông cảm. Nguyên mẫu trong convert là Phấn chưng man ngư.

Món này cần thính: “Khương ma ma, ở phòng bếp có thính không?”

Khương bà tử lắc đầu,“Hồi Vương phi, không có!”

Ngọc Vô Hà ngẫm lại, lập tức nói,“Ngươi đi lấy một ít gạo đến cho ta, đem chảo đi rửa, nhóm lửa!”

 “Là! Khương bà tử lên tiếng, chạy nhanh đi.

“Tiểu thư, ngươi nấu cá Man thành món gì a!” Thiên Hương tò mò hỏi. Dù sao trù nghệ của nàng đều học từ Ngọc Vô Hà.

Chính là cá Man này không thường xuyên ăn.

 “Ngươi chờ coi đi, chờ cá Man ra lò, cam đoan ngươi nước miếng chảy ròng ròng!” Ngọc Vô Hà đeo tạp đề, điểm điểm mũi Thiên Hương, nói.

 “Tiểu thư, ngươi đừng thừa nước đục thả câu, ngươi dạy cho Thiên Hương đi, Thiên Hương nếu học xong, về sau có thể thường xuyên làm cho tiểu thư cùng Vương gia, còn có tiểu thiếu gia ăn!” Thiên Hương giữ chặt cánh tay Ngọc Vô Hà, lắc lắc.

“Ngươi một hồi nhìn cẩn thận, không hiểu thì hỏi ta, biết không!” Ngọc Vô Hà không nói gì, đối với người thân cận, nàng cho tới bây giờ không thể giữ ý chí sắt đá.

“Được, tiểu thư tốt nhất!” Thiên Hương cười trả lời.

Khương bà tử lấy gạo đến, một nha hoàn nhóm lửa đã làm nóng chảo.

“Đừng để lửa lớn quá, vừa vừa thôi!” Ngọc Vô Hà nói xong, đem gạo đổ vào chảo, rang đều, đến khi gạo tỏa ra mùi thơm, mới đem gạo đổ vào cái chậu đã được lau khô đưa cho Khương bà tử: “Chờ gạo nguội, đem giã thành bột, không cần mịn quá, cũng không được thô quá!”

 “Là, Vương phi!” Khương bà tử nhận cái chậu, nhanh tay đi giã bột, Ngọc Vô Hà và Thiên Hương đi đến trong viện, ngồi trên ghế, nói chuyện phiếm.

 Hết chương 96

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s