Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 97

Để lại bình luận

UntitledEditor: Nhan Nhã Quân

Danh kỹ Mục Y Y

Ngọc Vô Hà cầm lấy ấm trà, rót cho Thiên Hương: “Uống thử xem, nghe nói là trà mới, Thương mới cho ta, ta phái người tặng nương và nhị đệ, để lại một chút, hôm nay pha mời ngươi nếm thử!”

Thiên Hương chà xát tay, dùng sức ngửi ngửi, nâng chung trà lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm sau đó noi: “Quả thực không sai a!” Sau đó buông chung trà, đứng lên, “Ta đi kêu Diệu Ngôn và Phúc thúc cũng đén nếm thử!”

 “Không cần đi, ta đã muốn cho bọn họ!” Ngọc Vô Hà cười nói.

“Nga, thì ra mọi người đều có, sao ta không có a!” Thiên Hương nói xong, mặc kệ. Mệt nàng còn nhớ tới bọn họ, có đồ tốt cũng không chia cho nàng.

 “Ngươi giận cái gì, phần của ngươi đã sớm kêu người mang đến phòng của ngươi, do ngươi từ sáng tới giờ không có trở về nên không phát hiện!” Ngọc Vô Hà lắc đầu giải thích.

“Vậy còn được!” Thiên Hương lạnh lùng hừ một tiếng, ngồi xuống tiếp tục uống trà.

Hai người vừa uống trà, vừa nói một ít việc vặt, người gác cổng vương phủ rất nhanh chạy tới. Vội vàng hướng Ngọc Vô Hà hành lễ, cung kính nói.“Tham kiến Vương phi!”

“Chuyện gì, nhìn ngươi gấp thành cái dạng này?” Ngọc Vô Hà nhíu mày, buông chén trà, hai tròng mắt lạnh lùng quét về phía người gác cổng.

“Hồi Vương phi, Li công tử dẫn theo một chiếc xe ngựa đến, ở ngoài cửa vương phủ, nói muốn Vương phi tự mình đi nhìn xem!” Người gác cổng nói xong, trên trán đã muốn toát ra mồ hôi lạnh.

Hắn vẫn nghĩ đến Vương gia nhà hắn đã đủ lãnh khốc, giờ phút này mới biết được Vương phi làm mặt lạnh cũng không kém hơn vương gia chút nào.

Li Mạc Tiếu?

Ngọc Vô Hà khó hiểu, nhìn về phía Thiên Hương, đứng lên.“Thiên Hương, đi, chúng ta đi nhìn xem Li Mạc Tiếu này bán cái gì trong hồ lô!”

Ngoài cửa lớn Nhiếp chính vương phủ

Lúc Ngọc Vô Hà đi ra ngoài cửa, không nhìn thấy Li Mạc Tiếu, lại chỉ thấy được một chiếc xe ngựa hoa lệ đến xa hoa, nhẹ nhàng xốc lên mành xe ngựa.

Li Mạc Tiếu ngồi ở trong xe ngựa, ôm chặt lấy Mục Y Y.

Chỉ thấy nàng kia làn da trắng nõn, hai mắt nhắm chặt, lông mi thật dài, cái mũi khéo léo, miệng nhỏ môi anh đào, toàn bộ khuôn mặt không lớn bằng bàn tay của nam tử. Giống như búp bê ngủ say, chọc người thương tiếc.

 “Li Mạc Tiếu, ngươi làm cái gì vậy?” Ngọc Vô Hà cố ý đè thấp thanh âm, sợ đánh thức nữ tử ngủ say, hung tợn trừng mắt nhìn Li Mạc Tiếu liếc mắt một cái.

Li Mạc Tiếu nghe vậy, nâng lên đôi mắt che kín tơ máu, nhìn về phía Ngọc Vô Hà, muốn mở miệng nói nhưng chưa kịp thì nước mắt đã rơi.

Ngọc Vô Hà chấn động, người này vẫn là Li Mạc Tiếu kiên trì kia sao?

 “Li Mạc Tiếu, ngươi rốt cuộc làm sao vậy?” Nói xong, Ngọc Vô Hà đi lên xe ngựa, bắt lấy tay Li Mạc Tiếu, nhìn xem có bị thương hay không, thấy hắn tựa hồ không có việc gì, mới hơi chút yên lòng.

Bất mãn hỏi,“Li Mạc Tiếu, ngươi rốt cuộc làm sao vậy, tốt xấu gì cũng nói một chút chứ!”

“Vô Hà tỷ tỷ!” Li Mạc Tiếu hô một tiếng, nước mắt đã muốn cuồn cuộn rơi xuống.

Ngọc Vô Hà tức giận thở dài, lấy khăn tay đưa cho Li Mạc Tiếu,“Chính mình lau, nam tử hán đại trượng phu, cũng không phải chết cha, chết nương, khóc cái gì?”

Nàng vẫn quen với bộ dáng đùa giỡn của Li Mạc Tiếu mà không phải bộ dáng như hiện tại. Quả thực chịu không nổi.

Li Mạc Tiếu nhìn Ngọc Vô Hà đưa khăn tay cho hắn, lắc đầu, tỏ vẻ không cần, Ngọc Vô Hà hừ lạnh, chó cắn Lã Động Tân, không nhìn được tâm của người tốt, cũng không cần đánh đổ.

“Vô Hà tỷ tỷ, Y Y nàng……” Li Mạc Tiếu nói, cúi đầu, nhìn Mục Y Y sắc mặt tái nhợt trong lòng, không mang theo huyết sắc, nhất thời nói không ra lời.

“Rốt cuộc làm sao vậy, có gì thì ngươi nói một lần cho xong, cứ ngập ngừng như vậy, thật sự là khảo nghiệm ta mà!” Ngọc Vô Hà nói xong, vươn tay cầm khăn tay dùng sức lau nước mắt trên mặt Li Mạc Tiếu.

“Tốt lắm, nước mắt cũng lau khô, hiện tại có thể nói đi!”

Li Mạc Tiếu giật mình nhìn Ngọc Vô Hà, thật không ngờ nàng sẽ phản ứng như vậy, nhìn nàng, lại nhìn Mục Y Y trong lòng, sâu kín nói,“Y Y tỉnh!”

“Tỉnh là chuyện tốt a, ngươi khóc cái lông gì!” Ngọc Vô Hà phát điên, bạo thô nói, hại nàng lo lắng không thôi.

“Nhưng là nàng hộc máu!” Li Mạc Tiếu nói xong, nhìn về phía Ngọc Vô Hà,“Vô Hà tỷ tỷ, ngươi giúp ta khuyên nhủ Y Y, làm cho nàng tỉnh lại đi, không cần ngủ say như vậy!”

“Ai!” Ngọc Vô Hà vươn tay sờ sờ tay Mục Y Y, chỉ cảm thấy tay nử tử này thật nhỏ, gầy yếu, khớp xương hiện rõ, sờ lên cổ tay, mảnh khảnh chỉ còn lại da bọc xương.

 “Có chuyện gì, chúng ta trước tiên vào vương phủ rồi nói, ngươi nhìn xe ngựa này của ngươi, hoa lệ thì hoa lệ nhưng kín không kẽ hở, là người đều bị ngộp chết!” Ngọc Vô Hà nói xong, nhảy xuống xe ngựa, gọi người đi chuẩn bị ghế nằm.

Sau đó không để ý Li Mạc Tiếu giãy dụa, cùng Thiên Hương dám đem Mục Y Y lên ghế nằm, cho hạ nhân đưa vào trong vương phủ.

“Li Mạc Tiếu, ngươi muốn hay không cũng đi nhìn thử?” Ngọc Vô Hà thấy Mục Y Y được nâng vào, xoay người nói với Li Mạc Tiếu vẫn dựa vào xe ngựa nói “Có một số chuyện, không phải trốn tránh là có thể giải quyết, ta mặc kệ trước kia ngươi và Mục Y Y xảy ra chuyện gì, ngươi đã yêu nàng thì liền toàn tâm toàn ý, không được hai long, ngươi có nghĩ tới, thật ra người hiện tại nàng muốn gặp nhất là ngươi!”

Ngọc Vô Hà nói xong, cũng không quản Li Mạc Tiếu có nghe được lời nàng nói hay không, xoay người vào nhiếp chính vương phủ.

Li Mạc Tiếu tựa vào trên xe ngựa, nghĩ lại từng lời Ngọc Vô hà nói, yêu nàng liền toàn tâm toàn ý, người hiện tại nàng muốn gặp nhất chính là hắn.

Thật vậy chăng?

Y Y thật sự còn muốn nhìn thấy hắn sao?

Ngọc Vô Hà chạy nhanh đi tiểu viện, lại kêu thêm đại phu trong phủ cùng đi, lúc đến tiểu viện, Thien Hương đã đặt Mục Y Y trên giường, còn đem cửa sổ trong phòng mở ra.

 “Thiên Hương, thế nào?” Ngọc Vô Hà nhìn nhìn Mục Y Y trên giường, liền nghĩ đến người thực vật ở thế kỉ 21.

Nhưng Mục Y Y không giống, nàng ấy hẳn là lựa chọn ngủ say, xem ra trước khi hôn mê nàng ấy tuyệt vọng đến ngay cả dũng khí sống đều không có mới lựa chọn ngủ say không tỉnh lại.

 “Nàng thật gầy nga, trên người cơ hồ không có mấy lượng thịt!” Thiên Hương nói xong, đau lòng nhìn về phía Mục Y Y trên giường,“Không thể tưởng được danh linh khuynh thành trong truyền thuyết sẽ biến thành cái dạng này!”

Ngọc Vô Hà ngồi vào bên giường, cầm lấy tay Mục Y Y, “Y Y, ta có thể gọi ngươi như vậy không? Ta không biết ngươi gặp chuyện gì, trải qua những gì, nhưng là ngươi yêu Li Mạc Tiếu sao, ngươi có muốn biết bộ dáng hắn hiện tại như thế nào không? Nếu muốn biết, liền tỉnh lại đi, tỉnh lại ta liền nói cho ngươi!”

 “Tiểu thư, ngươi như vậy cùng nàng nói, nàng nghe thấy sao?” Thiên Hương tò mò dựa vào trước, nghe lời nói của Ngọc Vô Hà, nghi hoặc hỏi.

“Có thể!” Ngọc Vô Hà nói xong, đem tay Mục Y Y để vào trong chăn, “Thiên Hương, về sau ngươi dành nhiều thời gian ở bên nàng, không có việc gì thì nói chuyện, tùy tiện, nói cái gì cũng được!”

Nàng nghĩ, Li Mạc Tiếu khẳng định không có cùng nàng ấy nói chuyện nhiều đi!

“Được!” Thiên Hương lên tiếng.

Li Mạc Tiếu đứng ở cửa, vẫn không có đi vào, thấy Ngọc Vô Hà đi ra, xoay người đi hướng lương đình.

Ngọc Vô Hà lập tức cho người đi bưng hoa quả cùng điểm tâm, còn chuẩn bị trà.

Li Mạc Tiếu ngồi trên ghế gỗ trong lương đình, không nói.

Ngọc Vô Hà ngồi đối diện Li Mạc Tiếu, nhỏ giọng hỏi,“Hối hận?”

Li Mạc Tiếu gật gật đầu.“Hối hận, đáng tiếc đã muộn!”

Lúc trước, Mục Y Y hỏi, nếu nàng chết, hắn có thể nhớ nàng hay không, hắn nói sẽ không, sau đó Mục Y Y lại hỏi nếu nàng dung mạng nàng đổi mạng của hắn, hắn có thể nhớ nàng hay không, hắn vẫn trả lời không.

Khi đó hắn không hiểu nổi đau của tan nát cõi lòng Mục Y Y, chỉ nghĩ đến tất cả là do Mục Y Y tự nguyện, không phải hắn ép buộc nàng. Sau mới hiểu được, nếu Y Y không thương hắn, nàng căn bản sẽ không nhìn hắn một cái, huống chi đánh cược sinh mạng vì hắn.

 “Kỳ thật cũng không muộn!” Ngọc Vô Hà nói xong, vừa vặn nha hoàn đã bưng trà bánh tới, Ngọc Vô Hà cầm lấy ấm trà, rót một chén cho Li Mạc Tiếu: “Uống một ngụm trà đi, nhìn ngươi hiện tại, ta cũng không dám nói quen biết ngươi!”

Li Mạc Tiếu nâng trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm,“Vô Hà tỷ tỷ, ngươi nói ta hẳn là làm sao bây giờ?”

Phải làm thế nào làm cho Y Y tỉnh lại, làm thế nào để Y Y tha thứ cho hắn, làm thế nào nói cho Y Y biết hắn rất hối hận.

 “Đi nói chuyện cùng nàng nhiều hơn, nói cho nàng, ngươi thực yêu nàng, muốn cùng nàng qua cả đời!” Ngọc Vô Hà nói xong, thấy Li Mạc Tiếu cầm chén trà không nói, nói tiếp: “Ngươi mới nói nàng hộc máu, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, nếu nàng không tỉnh nữa sợ là cả đời cũng không tỉnh lại, ngươi hiểu ý của ta không?”

Li Mạc Tiếu nhìn chằm chằm vào Ngọc Vô Hà, sâu kín hỏi,“Vì sao phải giúp ta!”

Nàng không phải chán ghét hắn sao? Vì sao phải giúp hắn.

“Bởi vì nhìn ngươi không phải đặc biệt chán ghét, ta nghĩ muốn kết giao với người bằng hữu là ngươi, trả lời như vậy ngươi vừa long không?” Ngọc Vô Hà nói xong, thản nhiên nở nụ cười.

Li Mạc Tiếu nhìn nữ tử mặt cười như hoa này, nhất thời hiểu rõ. Quân Lưu Thương bất chấp tánh mạng yêu nàng, vì nàng buông tha nhiều thứ, quả thật không sai.

 “Cám ơn, bằng hữu như ngươi ta kết giao!” Li Mạc Tiếu nói xong, giơ lên chén trà,“Lấy trà thay rượu, kính một ly!”

“Kính một ly!” Ngọc Vô Hà cùng Li Mạc Tiếu chạm cốc, một ngụm uống cạn.

Nghiêng chung trà cho Li Mạc Tiếu xem thể hiện mình đã uống hết, Li Mạc Tiếu cũng nghiêng chung trà, hai người nhìn nhau cười.

Li Mạc Tiếu đột nhiên hỏi,“Vô Hà tỷ tỷ, ngươi thật không nhớ ta sao?”

Ngọc Vô Hà sửng sốt, ngốc hề hề hỏi,“Ta trừ bỏ ở Ngọc phủ gặp ngươi, hình như không có gặp qua ngươi đi!” Chẳng lẽ trí nhớ nàng biến kém, quên sao?

“Tỷ tỷ, ngươi có nhớ năm năm trước, vào một buổi tối, ngươi ở trong miếu đỏ nát gặp được mottj khất cái, sau đó có người xuất hiện định giết khất cái, ngươi liều chết cứu hắn!” Li Mạc Tiếu nói, nhớ tới ngày đó, một mảnh chua sót.

“Năm năm trước a, hình như là có chuyện gì xảy ra!” Ngọc Vô Hà vắt hết óc, tựa hồ, xác thực có một sự kiện như vậy.

Khi đó nàng vừa mới xuyên qua đến Đông quốc này, cái gì cũng đều không hiểu, muốn tìm một công việc nhưng mọi người đều ghét bỏ, nàng cũng không có chỗ để đi, tìm một cái miếu đổ nát. Mới ngủ không lâu, có một khất cái cùng nàng cướp chỗ, lúc ấy hai người liền đánh nhau, kết quả còn chưa phân thắng bại lại xuất hiện một đám sát thủ.

Không hỏi xanh đỏ đen trắng liền hướng nàng chém tới. Mạc danh kỳ diệu xuyên qua dị giới đã đủ hận, những người này còn đưa lên cửa muốn chết, lập tức cũng không quản liền cùng đám sát thủ liều mạng.

“Chẳng lẽ……” Ngọc Vô Hà vươn đầu ngón tay chỉ vào Li Mạc Tiếu,“Sẽ không khéo như vậy đi, sẽ không khéo như vậy đi!”

Li Mạc Tiếu cười khổ,“Ta tìm tỷ tỷ nhiều năm như vậy, không thể tưởng được tỷ tỷ thật ra căn bản không có nhớ kỹ ta!”

Nói không thất vọng, đó là gạt người.

“Thiết, ta khi đó tự thân khó bảo toàn, còn có công phu nhớ rõ ngươi a!” Ngọc Vô Hà nói xong, nhớ tới từng ngày, lắc đầu, nhớ đến một thân nổi da gà.

Thiệt tình không dám đi tưởng, từng, nàng cũng có thời điểm đói bụng.

“Tỷ tỷ, ngươi không hỏi Thiên Sơn Tuyết Liên ở đâu sao?” Li Mạc Tiếu nhìn Ngọc Vô Hà, khó hiểu hỏi.

Nàng chẳng lẽ không lo lắng cho Quân Lưu Thương sao, vì sao đến bây giờ còn không hỏi. Hắn vẫn nghĩ đến, nàng hẳn là nhịn không được tìm cơ hội hỏi đi!

“Ta cần gì phải hỏi, ta tin tưởng ngươi sớm hay muộn cũng nói cho ta!” Ngọc Vô Hà nói xong, vừa vặn Đậu Đậu chạy tới, một cái liền lẻn đến trong lòng nàng, Ngọc Vô Hà buồn cười tìm khối điểm tâm Đậu Đậu thích, đưa cho Đậu Đậu.

Vươn tay điểm điểm đầu nó,“Cái đồ tham ăn!”

Li Mạc Tiếu hai mắt sáng lên nhìn Đậu Đậu hỏi,“Chẳng lẽ đây là tuyết điêu trong truyền thuyết sao?”

Ngọc Vô Hà gật gật đầu,“Làm sao?”

“Vô Hà tỷ tỷ, không biết có thể hay không xin một chút máu của tuyết điêu, có lẽ Y Y uống máu nó có thể tỉnh lại!” Li Mạc Tiếu nói xong, thấy Đậu Đậu nhe răng trợn mắt trừng hắn.

Đều nói tuyết điêu này hiểu tính người, ban đầu hắn cảm thấy không phải chỉ là một con tuyết điêu thôi sao, hôm nay thấy rồi mới hiểu chính mình thật thiếu hiểu biết.

Ngọc Vô Hà nhìn Đậu Đậu trong lòng bộ lông đều dựng thẳng lên, cười nói, “Có thể thì có thể, nhưng ngươi phải chuẩn bị nhiều nhân sâm thu mua nó, chỉ cần nó nguyện ý, ta tự nhiên sẽ không phản đối!”

Đậu Đậu vừa nghe đến nhân sâm, ánh mắt đều sáng lên, móng vuốt loạn bào.

‘Nhân sâm đâu, nhân sâm ở đâu?’

“Nhân sâm, tuyết điêu này cư nhiên thích ăn nhân sâm?” Li Mạc Tiếu khó hiểu hỏi.

“Đúng vậy, Đậu Đậu thích ăn nhân sâm nhất!” Nhớ ngày đó vẫn là Đậu Đậu này cứu nàng một mạng, nếu hôm nay Mục Y Y thật sự cần máu Đậu Đậu, nàng cũng sẽ không ích kỷ không cho.

Dù sao Đậu Đậu có công năng tự lành, có miệng vết thương, chỉ cần nó tự liếm vài cái, rất nhanh sẽ lành.

“Tốt lắm, ta hiện tại liền phái người đi thu thập nhân sâm!” Li Mạc Tiếu nói xong, đứng lên liền chuẩn bị đi thu thập nhân sâm.

Đậu Đậu vừa nghe, lập tức nhảy đến trên người Li Mạc Tiếu, chuẩn bị đi cùng hắn.

‘Có nhân sâm có thể ăn, thật tốt!’

Hết chương 97

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s