Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 99

Để lại bình luận

Untitled

Editor: Nhan Nhã Quân

“Vô Hà tỷ tỷ, ta kỳ thật……” Mục Y Y mở miệng, muốn nói chính mình kỳ thật……

Ngọc Vô Hà nâng tay đánh gãy nàng,“Y Y, ngươi không cần giải thích với ta, thật sự, mặc kệ trước kia đã xảy ra chuyện gì với ngươi, đều đã qua, phải sống thật tốt, mỗi ngày đều sống thật vui vẻ, không cần luôn nghĩ đến chuyện cũ, con người phải nhìn về phía trước mà không phải quay đầu nhìn về quá khứ ngươi đã đau khổ cỡ nào, khó khan ra sao. Chỉ có mở rộng long mình, mới có được hạnh phúc!”

Mục Y Y nghe vậy nhào vào trong lòng Ngọc Vô Hà, khóc nói,“Vô Hà tỷ tỷ, lúc trước khi còn ở Vạn Hoa lâu, nghe được nhiều nhất chính là về ngươi, khi đó các tỷ muội đều nói, kiếp này được gặp ngươi một lần, hỏi ngươi làm sao có thể mạnh mẽ như vậy, có thể kiên trì đem đứa nhỏ nuôi lớn? Khi đó ta vẫn không hiểu, hôm nay nghe ngươi nói chuyện ta mới hiểu được, ngươi kiên cường hơn bọn ta, bọn ta có thói quen yếu đuối, gặp phải chuyện gì đều nghĩ đến việc trốn tránh, lại không biết dù có trốn tránh như thế nào, có một số chuyện cũng không nhờ trốn tránh mà qua được.”

Ngọc Vô Hà ôm Mục Y Y,“Đứa ngốc, nghỉ ngơi cho tốt đi, một hồi ta kêu Mặc Hàm đến thăm ngươi, đến lúc đó nhưng đừng ngại hắn nói nhiều!”

“Tỷ tỷ, sẽ không!” Mục Y Y cười khổ nói, dưới sự trợ giúp của Ngọc Vô Hà, nằm trên giường. Khi Ngọc Vô Hà chuẩn bị đi ra ngoài bỗng nhiên gọi nàng lại, cầu xin nói,“Tỷ tỷ, ngươi có thể không cần nói cho Mạc Tiếu biết ta tỉnh hay không!”

Ngọc Vô Hà nhìn Mục Y Y, cuối cùng gật gật đầu.

“Yên tâm đi, ta sẽ không nói cho hắn, chính là Y Y, ngươi trốn tránh cũng không phải biện pháp, nếu ngươi còn yêu hắn thì cho hắn cơ hội giải thích và bù đắp! Cho dù không tha thứ cho hắn, hắn cũng có quyền biết ngươi tỉnh!” Ngọc Vô Hà nói xong, bưng lên bát chuẩn bị đi phòng bếp.

Dù sao nàng đáp ứng với Li Mạc Tiếu phải làm bữa cơm cho hắn ăn.

“Tỷ tỷ, nếu ta cùng Mạc Tiếu, ngươi giúp ai?” Mục Y Y hỏi.

Ngọc Vô Hà ngừng lại, nhẹ nhàng thở dài,“Chuyện tình cảm của ngươi và Li Mạc Tiếu, ta không tham dự được, cùng không can thiệp được, ta chỉ có thể nói cảm tình là thứ trừ mình ra thì người khác không giúp được gì cho ngươi!”

 “Tỷ tỷ không giúp ta sao?” Mục Y Y nói xong, đau khổ.

“Y Y, chuyện tình cảm, ta bất lực, Li Mạc Tiếu hắn yêu không yêu ngươi, ta cũng không thể làm chủ!” Ngọc Vô Hà có chút phiền nói.

Không biết vì sao, ngực bỗng nhiên nặng nề, tựa hồ nghe thấy có người đang kêu nàng.

Vẻ mặt có chút hoảng hốt, một cái lảo đảo, thiếu chút nữa té ngã trên đất.

“Tỷ tỷ, ngươi làm sao vậy?” Mục Y Y giãy dụa đứng dậy, nhưng là nàng đã lâu không có ăn cái gì, cho tới nay đều là uống chút nước cơm duy trì sinh mệnh. Nào có khí lực.

Ngọc Vô Hà khoát tay, đi đến giường ngồi xuống, tựa vào đầu giường, một tay đè lại huyệt Thái Dương. Nửa ngày, sự nặng nề ở ngực cũng không giảm bớt, hơi thở cũng không thông thuận, chỉ cảm thấy càng ngày càng mệt, càng mệt…

 “Tỷ tỷ……”

“Y Y, đừng nói, ta đau đầu……” Ngọc Vô Hà nói xong, đầu dùng sức đụng vào trụ giường, nhưng là bên ngoại đau đớn như thế nào cũng không bằng bên trong.

 “Người tới, người tới a……” Mục Y Y dùng hết một ngụm khí lực cuối cùng, la lớn, kêu xong mới cảm thấy ngực tinh ngọt, một búng máu ngay lập tức phun ra.

Ngọc Vô Hà nhìn Mục Y Y, đầu lại đau lợi hại, vươn tay muốn đi xem Mục Y Y làm sao , kết quả thân mình hư không, rơi xuống giường.

“Tỷ tỷ, người tới, người tới a……” Cơ hồ dùng hết khí lực, Mục Y Y tê quát.

Thẳng đến có nha hoàn nghe thấy thanh âm chạy vào, ôm lấy Ngọc Vô Hà, sau đó lớn tiếng kêu người tới, Vương phi té xỉu.

Mục Y Y mới yên tâm hôn mê bất tỉnh.

Xe ngựa Quân Lưu Thương cùng Quân Niệm Hi vẫn vững vàng hướng hoàng cung chạy tới.

“Hoàng thúc, khi nào thì để Mặc Hàm nhận tổ quy tông, trở thành thân đệ đệ của Niệm Hi!” Quân Niệm Hi tựa vào trên xe ngựa, sâu kín hỏi.

Quân Lưu Thương sửng sốt, thật không ngờ Quân Niệm Hi sẽ nghĩ vậy.

Vươn tay cầm tay Quân Niệm Hi,“Rất nhanh, chờ hoàng thúc đem một số chuyện xử lý xong, để Mặc Hàm nhận tổ quy tong, đến lúc đó, để hắn và hoàng thẩm tiến cung với ngươi, được không?”

Quân Niệm Hi gật đầu thật mạnh.

“Hoàng thúc, ta nhất định sẽ cố gắng làm một hoàng đế tốt, sớm một chút có thể tự mình xử lý quốc gia đại sự, để Hoàng thúc có thể mang theo hoàng thẩm du sơn ngoạn thủy!” Quân Niệm Hi thận trọng nói.

Quân Lưu Thương cười,“Hài tử ngốc, sớm như vậy đã nghĩ đoạt quyền hoàng thúc a!”

Du sơn ngoạn thủy, hắn biết, đó là chuyện Ngọc Vô Hà muốn làm nhất, đáng tiếc, một năm sợ là không có khả năng.

Mười năm đi, mười năm sau, hẳn là có thể.

“Hoàng thúc, nếu không để ngươi hoàng đế, ta liền làm một Vương gia nhàn tản đi!” Quân Niệm Hi rất ít còn thật sự nói,

Làm hoàng đế quá mệt mỏi.

Tựa như hôm nay, hắn nguyên bản muốn cùng Mặc Hàm chơi nhiều một chút, bởi Ngọc Mặc Hàm biết rất nhiều trò lạ, cổ quái mà hắn chưa gặp qua.

Nhưng hắn thân là hoàng đế, hắn có trách nhiệm của hoàng đế ở hoàng cung.

Quân Lưu Thương vừa nghe, sắc mặt phát lạnh, trầm giọng nói,“Niệm Hi, về sau lời này không bao giờ được nói nữa, biết không?”

Từng hắn muốn làm hoàng đế, chỉ vì muốn tạo phúc cho thiên hạ, nay hắn tin tưởng Niệm Hi sè là một hoàng đế tốt, hắn không lưu luyến vị trí kia bởi vì hắn có người đáng lưu luyến hơn.

Vì Vô Hà, hắn sẽ không ngồi trên vị trí kia, vĩnh viễn cũng không.

 “Hoàng thúc, ta là nói thật, ta……” Quân Niệm Hi còn muốn nói cái gì đó, thấy sắc mặt Quân Lưu Thương không tốt lắm, lập tức ngậm miệng lại, dựa vào xe ngựa thở dài thật sâu.

“Niệm Hi, ngươi nhất định phải làm một hoàng đế tốt, chỉ có ngươi có tư cách làm chủ của Đông quốc, có tài năng làm một hoàng đế tốt!”Quân Lưu Thương nói xong, sờ sờ đầu Quân Niệm Hi. Nói tiếp,“Nếu người kia có một chút lòng mang thiên hạ, hoàng thúc có lẽ sẽ cho thoái vị ngươi, nhưng là Niệm Hi, hắn không có, ngươi có biết hắn không long chăm lo cho lê dân bách tính, nếu thiên hạ rơi vào tay hắn, chịu khổ vẫn là lê dân bách tính. Niêm Hi, ngươi là hài tử ngoan, ngươi hiểu chuyện này, đúng không?”

Quân Niệm Hi nhịn xuống đau xót cái mũi, thật mạnh gật đầu,“Hoàng thúc, ta hiểu!” Trong lòng yên lặng nói với chính mình, hắn thật sự sẽ làm một hoàng đế tốt.

Quân Lưu Thương rút tay về, xe ngựa bị chấn động, Quân Lưu Thương gầm lên,“Quỷ Mị, sao lại thế này?”

“Hồi bẩm Vương gia, chúng ta bị bao vây!” Quỷ Mị gặp nguy không loạn nói.

 “Vương gia, chúng ta bị một đám Hắc y nhân bao vây!” Quỷ Mị không chút hoang mang nói xong, đã muốn rút ra kiếm bên hông, nhảy xuống xe ngựa.

Quân Lưu Thương lạnh lùng cười, từ chỗ ngồi dưới xe ngựa rút ra hai thanh kiếm, một thanh đưa cho Quân Niệm Hi, “Cầm, tự bảo hộ mình thật tốt!”

Quân Niệm Hi tiếp được kiếm, hướng Quân Lưu Thương nói,“Hoàng thúc, ngươi cũng phải bảo vệ tốt chính mình, hoàng thẩm cùng Mặc Hàm còn ở nhà chờ ngươi!”

Quân Lưu Thương thản nhiên gật đầu, chui ra xe ngựa, một đám đông nghìn nghịt vây quanh xe ngựa hắn, lại nhìn chung quanh sớm đã không có dân chúng, thị vệ đi theo hắn hộ tống Hoàng Thượng hồi cung sớm đã dốc toàn lực ứng phó.

“Quế công công, bảo hộ Hoàng Thượng thật tốt, bổn vương đem Hoàng Thượng giao cho ngươi , phải bảo vệ an nguy cho hoàng thượng!”

“Vương gia cứ việc yên tâm, nô tài nhất định sẽ bảo hộ Hoàng Thượng chu toàn!” Quế công công cúi đầu, nói xong con ngươi hơi hơi nheo lại, lập tức chui vào xe ngựa.

Toàn bộ lực chú ý của Quân Lưu Thương đều dừng trên người hắc y nhân, tự nhiên không chú ý đến động tác này của Quế công công.

 “Tặc tử nơi nào, lá gan thật lớn, dám ám sát nhiếp chính vương!” Quỷ Mị gầm lên một tiếng, nhưng không nói hoàng đế cũng ở trong xe ngựa, một quốc gia, hoàng đế đều bị ám sát, như thế sẽ làm lòng người hoảng sợ, cuối cùng thiên hạ đại loạn.

“Hừ, hãy bớt sàm ngôn đi, chủ tử có lệnh, mang đầu Nhiếp chính vương về!” Đầu lĩnh hắc y nhân lạnh lùng nhìn về phía Quân Lưu Thương trên xe ngựa, hô “Sát…” Dứt lời.

Mưa kiếm rậm rạp phóng tới, tay Quân Lưu Thương nhấn một cái xuống chốt mở xe ngựa, vừa vặn đóng xe ngựa lại khiến nó nhu tường đồng vách sắt, trừ phi từ bên trong mở ra, bên ngoài căn bản không thể nào xuống tay,

Quân Lưu Thương lạnh lùng hừ,“Chút tài mọn, cũng lấy đến bêu xấu!” Nói xong vận khí, khí thế sắc bén chung quanh tán đi, lập tức liền đánh nát lợi kiếm này.

“Giết hết cho bổn vương, một tên cùng không chừa!” Loạn thần tặc tử, lưu hắn làm gì.

Quân Lưu Thương nói xong, cự kiếm hướng Hắc y nhân giết tới, kiếm đến chỗ nào, hắc y nhân ngay cả cơ hội đánh trả cũng không coa đều bị chặn lại giết chết

Quân Lưu Thương tựa hồ giết đỏ cả mắt rồi, phàm là người tới gần hắn, không ai sống sót.

Hưu, một bóng đen như chim ưng từ nóc nhà bay xuống, phi tiêu sắc bén trong tay phóng tới yếu huyệt trên người Quân Lưu Thương.

Đang cùng Hắc y nhân chém giết Quỷ Mị hô to một tiếng,“Vương gia cẩn thận!”

Quân Lưu Thương đầu cũng không quay lại, quát lạnh nói,“Bảo hộ Hoàng Thượng……”

Hàn quang trong con ngươi bắn ra bốn phía, thanh kiếm từ tay phải đổi sang tay trái, tay tìm kiếm bên hông lập tức rút ra nhuyễn kiếm, hai tay đồng thời sử dụng chiêu thức giống nhau, nháy mắt liền cản được phi tiêu.

 “Song thủ kiếm, nguyên lai nghe đồn không giả!” Hắc y nhân cười to,“Hôm nay xem ra tiểu nhân có phúc, cư nhiên thấy được vương gia sử dụng Song thủ kiếm!”

Quân Lưu Thương vừa nghe tiếng nói này, liền biết người này là ai, gầm lên,“Vương Hải, ngươi chuẩn bị cửu tộc bị giết đi!”

Hắc y nhân sửng sốt, lại cho Quân Lưu Thương tiên cơ, cao thủ giằng co, một chiêu cũng có thể bị mất mạng. Quân Lưu Thương thừa dịp Vương Hải sững sờ, kiếm đã cắm thật sâu vào hắn ngực, ngay cả cơ hội cho hắn đánh trả đều không có.

“Như thế nào như vậy?” Vương Hải không thể tin nhìn kiếm trong ngực mình, miệng mở to.

“Hừ, ngươi cho là bổn vương lần trước đánh nhau với ngươi sử dụng hết toàn lực sao?” Quân Lưu Thương lạnh lùng hừ một cái, tay chuyển, kiếm ở trong ngực Vương Hải dạo qua một vòng, cắt nát tim hắn rồi rút ra.

Vương Hải lấy tay che ngực, sắp chết hắn cũng không hiểu, vì sao luôn luôn tự xưng là võ nghệ cao cường mà chỉ dưới một chiêu liền bị giết chết.

 “Chết không nhắm mắt đi……” Quân Lưu Thương phi thân, cho Vương Hải một cước, đem hắn đá bay ra ngoài, một vài hắc y nhân không kịp tránh cũng bị cuốn đi.

 “Hoàng thúc……” Quân Niệm Hi thống khổ quát to một tiếng.

Con ngươi Quân Lưu Thương kết thành băng, nhìn hướng xe ngựa, chỉ thấy Quân Niệm Hi bị Quế công công dùng chủy thủ đặt trên cổ, khóe miệng đã có vết máu, nguyên bản khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào giờ đã có dấu bàn tay thật to, mặt cũng sưng lên.

Giờ phút này nước mắt lưng tròng hướng về phía hắn lắc đầu, mỗi lần lắc đầu một cái, chủy thủ liền cắt trên cổ, máu tuôn ra.

Quân Lưu Thương hai tay gắt gao cầm kiếm, các đốt ngón tay răng rắc răng rắc vang, lạnh lùng nói,“Ngàn phòng vạn phòng, cướp nhà khó phòng, không thể tưởng được người bổn vương tín nhiệm nhất cũng là người phản bội bổn vương!”

“Ha ha ha!“Quế công công cười ha ha, tàn khốc nói,“Nô tài chưa bao giờ nguyện trung thành với ngươi, làm sao phản bội!”

“Hảo, hảo, ngươi đều đã nói như vậy, bổn vương nhất định sẽ đem ngươi ngũ mã phanh thây!” Quân Lưu Thương nói xong, bỗng nhiên nhìn về phía Quân Niệm Hi, sau đó hướng Quỷ Mị nói,“Quỷ Mị, rút!”

Nói xong, thâm ý nhìn Quân Niệm Hi liếc mắt một cái, thấy con ngươi Quân Niệm Hi chớp động chờ đợi, Quân Lưu Thương tiếp tục nói một câu,“Tiến cung, đoạt ngọc tỷ! Chiêu cáo thiên hạ, Hoàng Thượng chết trong tay thích khách!”

Quân Niệm Hi nhẹ cong lên khóe miệng mỉm cười, vẫn là hoàng thúc hiểu hắn nhất.

Quế công công chấn động, hắn nghĩ đến dùng Quân Niệm Hi sẽ làm Quân Lưu Thương cúi đầu chịu trói, cũng không từng nghĩ Quân Lưu Thương sớm đã có tâm phản loạn.

Nhất thời có một tia bối rối hô to,“Vương gia ngươi……”

Quân Lưu Thương lạnh lùng cười, “Ngôi cửu ngũ, mỗi người đều muốn, bổn vương cũng không ngoại lệ, dưới một người trên vạn người sớm đã không thỏa mãn được bổn vương, Quế công công, bổn vương phải cám ơn ngươi, cám ơn ngươi đã thành toàn cho bổn vương, thay bổn vương giết Hoàng Thượng, như vậy bổn vương liền danh chính ngôn thuận!”

Quân Lưu Thương nói xong, nhìn Quân Niệm Hi, lập tức, rất nhanh chuyển hướng Quế công công, nói: “Nhớ kỹ thời điểm xuống tay, chuẩn xác nhanh chóng một chút, dù sao cũng có một thời gian làm thúc cháu, bổn vương cũng không muốn hắn chết thống khổ!”

Quế công công giờ phút này thật sự hoảng, ngôi cửu ngũ, ai không muốn, chủ tử hắn, mặt ngoài nói không muốn, sau lưng lại âm thầm đóng quân tồn lương, chờ đợi thời cơ.

Lúc này đây đơn giản là thái hoàng Thái Hậu sớm đã không thể kiềm chế Quân Lưu Thương, chủ tử mới bí quá hoá liều, bại lộ ra thân phận.

Quân Niệm Hi thừa dịp Quế công công sững sờ trong nháy mắt, ngân châm trong tay hung hăng đâm vào Quế công công, Quân Lưu Thương rất nhanh phi thân về phía trước, tốc độ nhanh đến Quế công công không kịp phản ứng, Quân Niệm Hi đã biến mất ở trong tay hắn, nâng tay đánh vào sau lưng Quân Lưu Thương.

Quân Lưu Thương còn cố kỵ Quân Niệm Hi, sao còn có thể để ý sau lưng, chỉ thấy phía sau tê rần, ôm Quân Niệm Hi phi thân đến bên người Quỷ Mị, đem Quân Niệm Hi giao cho Quỷ Mị.

Quỷ Mị từ nhỏ đi theo bên người hắn, hắn tin tưởng.

“Quế công công, hôm nay chính là ngày chết của ngươi!” Quân Lưu Thương nói xong, giơ kiếm hướng Quế công công đâm tới, kiếm kiếm sắc bén mang theo ngoan lệ tất sát, không tới vài chiêu liền ép Quế công công liên tục lui về phía sau.

 

Hết chương 99

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s