Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 100

Để lại bình luận

 

Untitled

Editor: Nhan Nhã Quân

Quế công công như thế nào cũng tưởng không tới, Quân Lưu Thương sẽ có một chiêu như vậy, hắn đã xem nhẹ tầm quan trọng của Quân Niệm Hi đối với Quân Lưu Thương, nếu không sẽ không xuất hiện loại sai lầm cấp thấp như vậy.

Quân Lưu Thương võ nghệ sớm đã luyện được lô hỏa thuần thanh, mỗi một chiêu đều là trí mạng, không tới vài chiêu, trên người Quế công công đã xuất hiện mấy vết thương máu chảy không ngừng.

Quân Lưu Thương nguyên bản càng đánh càng hăng, lại ngay tại thời điểm một kiếm hướng đến trái tim Quế công công, thân mình lay động một cái, cổ tay đau xót, kiếm trong tay rơi trên đất.

Quế công công mừng rỡ, cầm chủy thủ định đâm vào ngực Quân Lưu Thương, một trận tiếng huýt gió truyền đến, hắc y nhân võ nghệ mặc dù cao siêu nhưng có mấy người đã chống đỡ không nổi.

Quế công công nhanh chống bình ổn khí tức, bình ổn từng trận quay cuồng trong ngực, xoay người gầm lên: “Rút…”

Mang theo những người sống xót rất nhanh rời đi.

Li Mạc Tiếu từ trên nóc nhà phi thân xuống đỡ được Quân Lưu Thương sắp ngã xuống đất, thấy ánh mắt Quân Lưu Thương tan rã, liền nói: “Quân Lưu Thương, ngươi phải chống đỡ, Vô Hà tỷ tỷ còn chờ ngươi về nhà ăn cơm kìa!”

Quân Lưu Thương chỉ cảm thấy cả người đều nhẹ, như muốn bay lên, cả người lúc nóng lúc lạnh, làm cho hắn hận không thể lập tức ngất đi.

Thẳng đến khi Li Mạc Tiếu nói, Vô Hà tỷ tỷ còn chờ hắn về nhà ăn cơm.

Vô Hà, nhà. Hắn phải về nhà.

Quân Lưu Thương vươn tay, gắt gao túm áo Li Mạc Tiếu, dùng hết khí lực toàn thân nhỏ giọng nói,“Về nhà, gặp Vô Hà!”

Nói xong, Quân Lưu Thương mỉm cười, hôn mê bất tỉnh.

Li Mạc Tiếu ôm Quân Lưu Thương, Quân Niệm Hi cùng Quỷ Mị rất nhanh chạy vội tới, Quân Niệm Hi quỳ trên mặt đất, ôm lấy Quân Lưu Thương, khóc rống,“Hoàng thúc, ngươi tỉnh lại, ngươi tỉnh lại! Ngươi không cần bỏ lại Niệm Hi, không cần bỏ lại Niệm Hi!”

Li Mạc Tiếu đem Quân Lưu Thương nâng dậy, lộ ra một mảng thịt thối đã tối đen phía sau lưng, Li Mạc Tiếu rút ra chủy thủ, chuẩn bị cắt đi thịt thối trên lưng Quân Lưu Thương.

Quân Niệm Hi vươn tay bắt lấy cổ tay Li Mạc Tiếu, gầm lên,“Ngươi muốn làm gì?”

“Cắt đi thịt thối, bằng không tánh mạng khó bảo toàn!” Li Mạc Tiếu nói xong, chủy thủ đã hạ xuống, ngay lập tức cắt đi thịt thối phía sau lưng Quân Lưu Thương.

Một đao một đao, chỉ nghe đao chạm vào da thịt, Quân Niệm Hi sớm đã khóc thành lệ nhân.

Nâng lên tay hướng cổ chính mình, khó hiểu hỏi,“Vì sao ta không sao?”

Li Mạc Tiếu nhìn Quân Niệm Hi chỉ có vài vết thương nhỏ ở cổ, nói,“Bởi vì người những người này nhắm tới là Quân Lưu Thương!”

Những người này biết, hiện nay chúa tể Đông quốc là Quân Lưu Thương, chỉ cần Quân Lưu Thương chết, Đông quốc là vật trong bàn tay, tùy thời mà lấy.

Về phần Quân Niệm Hi, tuy rằng là hoàng đế, nhưng dù sau cũng còn nhỏ, không làm nên chuyện lớn được.

“Trẫm nhất định phải bắt được bọn tặc tử này, đem bọn họ bầm thây vạn đoạn!” Quân Niệm Hi đứng lên, nghiến răng nghiến lợi nói, lần đầu tiên, hắn ở trước mặt Quân Lưu Thương thể hiện khí phách hoàng gia.

Là hắn cực lực ẩn nhẫn. Bởi vì hắn hy vọng hắn yếu đuối, như vậy hoàng thúc có thể yêu thương hắn nhiều một chút, nhưng chính vì cài bộ dạng này của hắn làm hại hoàng thúc bị trọng thương, hắn nên trưởng thành.

Li Mạc Tiếu nhìn Quân Niệm Hi, cái gì cũng không nói, chuyên tâm cắt thịt thối sau lưng Quân Lưu Thương, đến khi cắt hết toàn bộ thịt thối thì đã muốn lộ ra xương bên trong.

Đổ thuốc bột đặc chế lên, chỉ nghe Quân Lưu Thương rên một trận, ý thức sớm đã mơ hồ. “Vô Hà, Vô Hà, Vô Hà……” Trong miệng vẫn nhớ kỹ tên Ngọc Vô Hà.

Li Mạc Tiếu cái mũi đau xót, cùng Quỷ Mị đem Quân Lưu Thương ôm đến trên xe ngựa “Li công tử, chúng ta đi hoàng cung hay là…?”

“Về vương phủ!” Li Mạc Tiếu khẳng định nói, hắn nghĩ Quân Lưu Thương dù có chết cũng muốn chết trong lòng Ngọc Vô Hà, bằng không hắn sẽ chết không nhắm mắt.

“Nhưng là?” Quỷ Mị do dự.

Vương phi nhìn thấy Vương gia bị trọng thương như vậy, có thể hay không……

“Không có nhưng là, Quỷ Mị, ngươi xem thường Vương phi nhà ngươi, đi thôi!” Li Mạc Tiếu cởi áo ngoài khoác lên người Quân Lưu Thương, nói khẽ với hắn, “Quân Lưu Thương, nhất định phải chống đỡ, Vô Hà tỷ tỷ còn ở nhà chờ ngươi, ngươi cũng biết, nàng mấy năm nay thực khổ, thực khổ, nay vừa mới nhìn thấy ánh sáng, có được hạnh phúc, ngươi thực nhẫn tâm bỏ lại nàng sao?”

Li Mạc Tiếu nhớ tới Ngọc Vô Hà từng nói với hắn, một người chỉ cần có dũng khí sống sót thì khó khan không còn là khó khan nữa.

Hắn tin tưởng Quân Lưu Thương dứt bỏ không được nhất chính là Ngọc Vô Hà.

Vì nàng, hắn nhất định sẽ sống.

Cho nên một lần một lần cùng Quân Lưu Thương nói chuyện của Ngọc Vô Hà, tuy rằng toàn do hắn bịa đặt.

“Vô Hà, Vô Hà, Vô Hà……” Quân Lưu Thương hôn mê vẫn gắt gao bắt lấy tay Li Mạc Tiếu, nỉ non gọi tên Ngọc Vô Hà.

Mỗi lần kêu, hô hấp liền yếu đi một nửa.

“Quân Lưu Thương, ngươi chống đỡ, chúng ta sắp đến vương phủ, chống đỡ, Vô Hà của ngươi ở ngay tại vương phủ chờ ngươi, trăm ngàn chống đỡ!” Li Mạc Tiếu cầm tay Quân Lưu Thương, liên tục truyền nội lực qua cho hắn, giúp hắn duy trì, không cho hắn ngất đi.

Hắn sợ hãi, hắn sẽ giống Mục Y Y, ngất đi liền không tỉnh lại được.

Quân Niệm Hi nhìn Quân Lưu Thương trong lòng Li Mạc Tiếu, ngồi trên xe ngựa, không khóc, không nháo, cũng không nói năng gì, không ai biết hắn suy nghĩ cái gì, thân mình theo xe ngựa mà lắc lư trái phải. Giống như sống chết của Quân Lưu Thương không liên quan đến hắn.

Chỉ là bàn tay nắm chặt tiết lộ cảm xúc của hắn, một giọt máu rơi xuống hoàng bào, nở rộ, hắn lại không biết đau.

Quỷ Mị thường thường xốc lên mành xe ngựa, sau khi nghe thấy Quân Lưu Thương nói lời vô nghĩa hơi chút nhẹ nhàng thở ra. Sau đó buông mành xe ngựa, vội vàng chuyên tâm đánh xe.

Thất vương phủ

Quân Thần Vũ nằm trên ghế, nha hoàn bên người dâng lên hoa quả tươi, hắn vừa ăn vừa nhìn quân cờ trên bàn cờ, do dự nên hạ cờ như thế nào để một quân cũng không thua, thậm chí thắng nguyên bàn cờ.

Người gác cổng của vương phủ mang theo thị vệ của Quân Lưu Thương tiến vào, thị vệ kia cả người đều là máu.

Quân Thần Vũ vừa thấy, liền đứng lên, nụ cười nhẹ trên mặt nháy mắt biến mất thay vào đó là sát khí: “Lục ca xảy ra chuyện gì?”

“Hồi thất vương gia, nhiếp chính vương trên đường hộ tống hoàng thượng hồi cung bị ám sát, bản thân bị thương hôn mê bất tỉnh!” Thị vệ nói xong, một tiếng rống vang lên liền không dậy nổi.

Ai lại nghĩ đến sớm đã có thích khách chờ bọn họ trên đường trên đến thất vương phủ, may là lúc đó Quỷ Mị phái nhiều thị vệ, nhunwng mấy người kia vì mở đường máu cho hắn, sớm đã đi…

Quân Thần Vũ một cước đá rơi bàn cờ: “Thật càn rỡ! Chuẩn bị ngựa, bổn vương muốn đi nhiếp chính vương phủ!”

Quân Thần Vũ đi ra, một chút bóng đen từ chỗ tối bay ra,“Vương gia, giờ khắc này, vạn vạn không thể đi nhiếp chính vương phủ……”

Quân Thần Vũ nhìn bóng đen kia liếc mắt một cái, tức giận nói,“Nữ nhân, đừng lén lút như vậy, ngươi không biết mình có thể hù chết người sao, lại nói, chuyện của bổn vương ngươi cũng có tư cách khoa tay múa chân?”

“Ta thèm, nếu không phải vì hắn, ngươi cho là thất vương phủ này của ngươi ta hiếm lạ mà đến!” Hắc y nữ tử nói, chính mình ngồi vào trên ghế, cầm lấy hoa quả ăn, sau đó mơ hồ không rõ nói,“Ngươi không phải vội vã muốn đi nhiếp chính vương phủ sao? Sao còn không đi!”

Quân Thần Vũ khẩn trương, một phen đoạt lấy hoa quả trong tay nàng, vươn ngón tay, chỉ cái trán của nàng, mắng,“Ngươi này nha đầu chết tiệt, lục ca bị trọng thương, không biết sống chết, ngươi còn nuốt trôi?”

“Không chết được!” Nữ tử thản nhiên nói.

“Khuynh Thành, ta cảm thấy ngươi một chút tâm đều không có, lục ca đối với ngươi tốt như vậy, hắn bị trọng thương, ngươi lại ở đây nói mát!” Quân Thần Vũ giơ chân, đem nguyên bàn hoa quả đạp xuống đất, “Ngươi xem rồi làm đi, ta hiện tại phải nhanh đến gặp lục ca, ta cũng không giống người nào đó, máu lạnh như vậy!”

Hắc y nữ tử nhảy lên, chỉ vào Quân Thần Vũ mắng,“Quân Thần Vũ, ngươi không cần quá phận, đừng cho là ta không dám làm gì ngươi, tin hay không ta áp đặt ngươi!”

“Trách không được người nọ không thương ngươi, ngươi xem nhìn ngươi hiện tại đức hạnh này, xiêm y mặc đen thui, trên mặt ngươi đó là son sao, đó là bụi đáy nồi, bộ dáng như quỷ này có nam nhân nào muốn ngươi, trừ phi mắt hắn bị mù, ta muốn ngươi, hiện tại, lập tức đi thay quần áo, theo ta đi nhiếp chính vương phủ, để lục tẩu làm chủ cho ngươi!” Quân Thần Vũ nói xong, sớm đã cầm cây quạt, chuẩn bị rời đi.

“Ngọc Vô Hà sẽ không làm chủ cho ta, sẽ không!” Nữ tử nói xong, hướng Quân Thần Vũ nói, “Nếu ta là ngươi, giờ khắc này không phải đi nhiếp chính vương phủ, mà là cùng với nhiếp chính vương phủ quyết liệt, làm cho tất cả mọi người nghĩ đến ngươi cùng Quân Lưu Thương quyết liệt, sau đó mê hoặc địch nhân, cuối cùng cho bọn chúng một kích trí mạng!”

Quân Thần Vũ vừa nghe, cũng tỉnh táo lại.“Khuynh Thành, ngươi nói một chút làm sao bây giờ?”

“Ngu ngốc!” Khuynh thành nói xong, cúi người ở bên tai Quân Thần Vũ nói nhỏ.

“Như vậy được không?” Quân Thần Vũ bị lời nói của Khuynh Thành làm cho sửng sốt.

“Được hay không, liền xem Ngọc Vô Hà, nếu nàng đủ thông minh, tự nhiên có thể hiểu được tâm tư của ngươi và ta, nếu không hiểu, cũng là do tạo hóa của Đông quốc!” Khuynh thành nói xong, lạnh lùng hừ.

“Khuynh Thành a, đó là lục tẩu, nếu ngươi thật muốn gả……” Quân Thần Vũ còn chưa có nói xong, Khuynh Thành một cái tát chụp trên bàn, cái bàn nhất thời thành bột phấn.

“Ngươi câm miệng, chuyện của ta, ta tự làm chủ, không cần ngươi tại đây khoa tay múa chân, ngu ngốc!” Khuynh Thành nói xong, xoay người đi ra ngoài.

Quân Thần Vũ đứng lên,“Ngươi đi đâu?”

“Vô nghĩa, đương nhiên phải đi chuẩn bị, chẳng lẽ chờ tên vương bát đản kia khi dễ đến trên đầu cô nãi nãi sao?” Khuynh thành nói xong, tức giận trừng mắt nhìn Quân Thần Vũ liếc mắt một cái.

“Ta đây làm gì?” Quân Thần Vũ hỏi xong, liền cảm thấy mình thật ngốc mà.

“Ngươi đi chết đi!” Khuynh Thành nói xong, vừa đi vừa nói chuyện,“Tên thành sự thì ít, bại sự có thừa, ngoại trừ ở trên người nữ nhân, ăn uống ngủ thì ngươi là một phế vật!”

Quân Thần Vũ nghe vậy, sắc mặt đỏ bừng, nếu nói Ngọc Vô Hà cùng Ngọc Mặc Hàm nói lời ác độc, bọn họ vẫn là nói lời ác độc có văn minh, mà Khuynh Thanh cũng ác độc, mỗi câu có thể làm người ta tức chết.

Nhưng không thể không nói, nàng có tiền vốn để kiêu ngạo. Võ nghệ cao cường đến xuất thần nhập hóa, chỉ là tâm tư ác độc chút.

“Ngươi đừng nhìn ta như vậy, bằng không ta sẽ kiêu ngạo!” Khuynh Thành nói xong, thấy Quân Thần Vũ vẻ mặt đầy vạch đen, vươn tay,“Đem lệnh bài của ngươi cho ta!”

Quân Thần Vũ đem lệnh bài đưa cho Khuynh Thành, hậu tri hậu giác nói,“Khuynh Thành, ngươi có thể không cần tự kỷ như vậy hay không, có thể không cần ác độc như vậy hay không?”

Quân Thần Vũ không thể không nói, da mặt Khuynh Thành so với hắn không chỉ dày hơn một ngàn một vạn lần, trình độ tự kỷ so với hắn chỉ có hơn chứ không kém, tính tình lại không tốt, còn nói lời thô tục.

Nhất là sự thô tục này làm cho thân là nam nhân hắn đều đỏ mặt.

“Vô nghĩa nhiều như vậy, có nhiều vô nghĩa như vậy không bằng đi trên giường cùng tiểu hồng* kia ân ái một phen!” Khuynh thành nói xong, tiếp nhận dây cương gã sai vặt truyền lại, nhảy lên ngựa, nhìn Quân Thần Vũ nói,“Bất quá ta lo lắng tiểu hồng tay nghề rất cao, sẽ làm ngươi tinh tẫn mà chết!”

(*) chỉ người mặt quần áo màu đỏ, không phải tên riêng, theo NQ biết thì màu đỏ gọi là ‘hồng’, màu hồng gọi là ‘phấn’.

Nói xong cười ha ha, giục ngựa mà đi.

Quân Thần Vũ đứng tại chỗ, nghiến răng nghiến lợi. Mắng: “Ti bỉ, vô sỉ, không biết cảm thấy thẹn, về sau gả không được!”

Cảm giác khẩu khí trong ngực đã xả ra được, Quân Thần Vũ mới xoay người đi làm chuyện mà Khuynh Thành dặn dò.

Không có biện pháp, hắn chính là mạng lao lực.

Bị Quân Lưu Thương nô dịch, Ngọc Vô Hà cùng Ngọc Mặc Hàm áp bức, Khuynh Thành khi dễ, hắn phải tìm ngọn núi dựa vào, về sau có thể ngẩng đầu mới được

Ân, vậy Quân Niệm Hi đi!

Nhiếp chính vương phủ

Ngọc Vô Hà té xỉu sớm đã làm Thiên Hương cùng Diệu Ngôn sợ hãi, nhất là Ngọc Mặc Hàm, lúc chạy vào Nghĩa Vân lâu, té ngã mấy lần, trong lonhf bàn tay đều trầy xước

Hứa ngự y bị vội vàng mời đến, bắt mạch cho Ngọc Vô Hà, lại đem ngân châm đâm vào huyệt đạo Ngọc Vô Hà, chậm rãi cứu, một hồi lâu Ngọc Vô Hà mới tỉnh lại.

“Ta……” Ngọc Vô Hà vừa định nói gì đó, Ngọc Mặc Hàm đã bổ nhào vào trong lòng nàng, đau khóc thành tiếng.

“Mẫu thân!”

Hù chết hắn, hơn nữa vừa nghe Ngọc Vô Hà té xỉu, làm hắn sợ thiếu chút nữa vỡ gan, vội vã chạy tới, may mắn, may mắn mẫu thân tỉnh lại.

“Mặc Hàm, con ép đau mẫu thân!” Ngọc Vô Hà chỉ cảm thấy bị Ngọc Mặc Hàm ôm như vậy, toàn thân không một chỗ không đau. Nhưng nàng lại luyến tiếc đẩy Ngọc Mặc Hàm ra.

Ngọc Mặc Hàm nghe vậy, đứng lên, xoay người một cái nhảy tới bên trong giường, ngồi xuống bên cạnh Ngọc Vô Hà: “Mẫu thân, để Mặc Hàm ở bên cạnh mẫu thân, Mặc Hàm lo lắng cho mẫu thân!”

 “Được!” Ngọc Vô Hà sờ sờ mặt Ngọc Mặc Hàm, xoay người hỏi Hứa ngự y,“Hứa ngự y, ta bị làm sao vậy? Êm đẹp liền cảm thấy ngực đau, sau đó liền hôn mê bất tỉnh!”

“Hồi bẩm Vương phi, Vương phi sợ là có thai!” Hứa ngự y vuốt chòm râu nói.

“Không có khả năng, ta cùng Vương gia thành thân mới hai ngày, mang thai ít nhất cũng bảy ngày mới biểu hiện ra ngoài, mới hai ngày, không có khả năng!” Ngọc Vô Hà ngồi dậy, kiên quyết không tin.

Lúc này nàng, như thế nào có thể mang thai.

Nhắm mắt lại, nhớ tới khi đó nàng cùng Quân Lưu Thương nói chuyện, nên vì hắn sinh hạ một đứa nhỏ, hắn cự tuyệt.

Hắn cũng sợ đứa nhỏ này giống Mặc Hàm, nhận hết sự tra tấn của hàn độc, sống không bằng chết.

Nàng tự nhiên cũng không thể ích kỷ lưu lại nó, để nó trong tương lai phải chịu khổ.

Hết chương 100

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s