Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 101

Để lại bình luận

Untitled

Editor: Nhan Nhã Quân

“Vương phi đừng kích động, trước hết nghe vi thần nói đã!” Hứa ngự y ngăn Ngọc Vô Hà kích động, tiếp tục nói: “Vương phi bị xỉu có khả năng liên quan đến hàn độc của Vương gia!”

Ngọc Vô Hà bình tĩnh suy nghĩ lại, quả thực có khả năng này.

Lúc trước, thời điểm nàng mang thai Mặc Hàm, bởi vì trong cơ thể có độc, kết quả độc qua cuống rốn toàn bộ truyền sang cho Mặc Hàm, độc này cùng Hàn độc tương sinh tương khắc Mặc Hàm mới giữ được mạng sống.

 “Ngự y, đứa bé trong bụng ta có thể sống sao?”

Hứa ngự y lắc đầu, “Vương phi, thứ vi thần nói thẳng, đứa nhỏ này là không bảo đảm, bởi vì không bảo đảm, cho nên Vương phi mới có thể bỗng nhiên ngất!”

Ngọc Vô Hà vừa nghe, tâm nhất thời lạnh phân nửa, vô lực tựa vào trên giường, sâu kín hỏi,“Hứa ngự y, có thể có biện pháp khác?”

Nàng vẫn muốn lưu lại này đứa bé, Thiên Sơn Tuyết Liên, có lẽ vẫn phải có!

Hứa ngự y lắc đầu,“Vương phi, thừa dịp bây giờ còn sớm, vi thần đi mở phương thuốc, để đứa bé sớm rời đi, miễn cho Vương phi vì vậy mà bị tổn thương!”

Ngọc Vô Hà khoát tay,“Hứa ngự y, việc này trước mắt cứ để đó, ta chờ Vương gia trở về nói với chàng một tiếng, chàng là phụ thân của đứa bé, đứa bé còn chưa thành hình, có lẽ nó chỉ là một…”

Lời còn lại, Ngọc Vô Hà rốt cuộc nói không nên lời, vươn tay sờ sờ bụng, một mảnh bằng phẳng. Ai cũng không thể tưởng tượng, một sinh mệnh nhỏ bé còn chưa kịp lớn lên, đã muốn chết đi.

Hứa ngự y gật gật đầu,“Vương phi nói phải, là vi thần suy nghĩ không chu toàn, vi thần đi mở một đơn thuốc để Vương phi điều trị, chỉ là đứa bé, hi vọng Vương phi sớm nói với Vương gia, kéo dài thời gian cũng không phải biện pháp!”

Hứa ngự y nói xong, lấy lên hòm thuốc chuẩn bị rời đi, Ngọc Vô Hà thấy thế, lập tức nói,“Thiên Hương, ngươi cùng Hứa ngự y đi lấy thuốc, sau đó phân phó phòng bếp sắc thuốc xong liền đem tới!” Ngọc Vô Hà phân phó xong, vừa mới chuẩn bị ngã trên giường nghỉ ngơi một lúc.

Một hạ nhân vội vàng chạy vào, bùm một tiếng quỳ trên mặt đất, hô,“Vương phi, Vương gia bị thương!”

Ngọc Vô Hà vừa nghe, chỉ cảm thấy sét đánh giữa trời quang, liền xoay người xuống giường, đi đến trước hạ nhân kia, nắm vạt áo hắn, hỏi: “Vương gia đang ở đâu?”

 “Li công tử cùng Quỷ thị vệ mang theo Vương gia đang đến Nghĩa Vân lâu!”

Ngọc Vô Hà buông hạ nhân ra, đứng lên, dùng sức làm mình tỉnh táo lại, Thiên Hương chạy nhanh tiến lên đỡ lấy nàng, lo lắng thấp gọi,“Tiểu thư!”

Ngọc Vô Hà gắt gao cầm cánh tay Thiên Hương, lắc đầu tỏ vẻ không có việc gì, lại hướng Hứa ngự y nói,“Hứa ngự y, phiền toái ngươi mở đơn thuốc đi, càng nhanh càng tốt, mặt khác, chuyện hôm nay ta không hi vọng rơi vào tai Vương gia, nếu ai bằng mặt không bằng lòng, đừng trách bổn vương phi trở mặt vô tình!”

Người trong phòng cũng không nhiều, chỉ có Thiên Hương, Diệu ngôn, Hứa ngự y, Ngọc Vô Hà và Ngọc Mặc Hàm. Mặt khác ngoài cửa còn có hai nha hoàn hầu hạ.

Mấy người đều gật đầu lên tiếng trả lời,“Vương phi yên tâm, nô tỳ [ vi thần ] thề giữ kín bí mật này!”

Ngọc Vô Hà vừa lòng gật đầu, nhìn về phía Ngọc Mặc Hàm, Ngọc Mặc Hàm chạy nhanh tỏ vẻ,“Mẫu thân, ta nhất định sẽ không nói!”

Ngọc Mặc Hàm nói còn chưa xong, Quỷ Mị đã muốn nâng Quân Lưu Thương vọt tiến vào.

Ngọc Vô Hà nhất thời ngực chợt lạnh, nhìn Quân Lưu Thương không hề có huyết sắc, cái gì cũng nói không được, trơ mắt nhìn Diệu Ngôn sửa sang lại giường, cho Quân Lưu Thương nằm trên giường.

Hứa ngự y dùng kéo cắt đi áo sau lung Quân Lưu Thương, lộ ra sau lung đã muốn thấy xương, Ngọc Vô Hà vừa thấy, đau lòng thiếu chút nữa ngất xỉu. Hung hăng bấm vào lòng bàn tay mới ngăn được chính mình không chịu nổi hôn mê bất tỉnh. Chậm rãi tới gần bên giường, Ngọc Vô Hà tái nhợt nghiêm mặt hỏi,“Hứa ngự y, Vương gia thế nào?”

Hứa ngự y nhìn nhìn miệng vết thương của Quân Lưu Thương, lại thay hắn bắt mạch, cuối cùng nói,“Vương gia trúng độc, vốn hàn độc đã thấm sâu vào, hơn nữa loại này độc cùng hàn độc gặp nhau biến thành kịch độc, may mắn Vương gia võ công thâm hậu, nếu không……”

“Có thể có biện pháp gì giải độc?” Ngọc Vô Hà lo lắng hỏi.

“Trừ phi có Thiên Sơn Tuyết Liên, nếu không……” Hứa ngự y nói xong, nhìn thoáng qua Ngọc Vô Hà, cuối cùng thật sâu thở dài.

Thiên Sơn Tuyết Liên.

Thánh phẩm giải độc, nhưng có độc nó cũng không giải được a! Nhưng ít nhất có một đường sống, nàng sẽ không buông tha, nằm ở trên giường kia là người nàng yêu cả đời a!

“Vô Hà, Vô Hà,” Trong hôn mê Quân Lưu Thương chỉ nỉ non tên Ngọc Vô Hà.

Ngọc Vô Hà vươn tay gắt gao cầm tay Quân Lưu Thương, khóc nói,“Thương, chàng phải chống đỡ, nhất định phải chống đỡ, ta nhất định sẽ tìm được Thiên Sơn Tuyết Liên giải độc cho chàng, chàng đã hứa với ta rất nhiều chuyện, còn chưa thực hiện, chàng không thể cứ như vậy ngã xuống, biết không?”

Ngọc Mặc Hàm ở bên trong, ôm lấy một cánh tay Quân Lưu Thương, sớm đã khóc không còn bộ dáng.

Khóc thầm không mang theo tiếng khóc, lại thương cảm nhất.

“Vô Hà, Vô Hà……” Quân Lưu Thương tựa hồ cảm ứng được lời nói của Ngọc Vô Hà, gắt gao cầm tay Ngọc Vô Hà, như thế nào cũng không chịu buông ra.

Ngọc Vô Hà nhìn Quân Lưu Thương như vậy, một tay lau đi nước mắt, không để nước mắt rơi xuống, lúc ngẩng đầu nhìn về phía Hứa ngự y, đã trở nên sắc bén, không thấy lo lắng sợ hãi lúc nảy.

 “Hứa ngự y, ngươi hiện tại đi lấy thuốc đi, thuận tiện cũng lấy chút thuốc cho Vương gia, mặt khác phái người đi nhà ngươi thảo luận một tiếng, nói ngươi có việc không thể trở về, bảo bọn họ ở trong phủ, không được đi lung tung, nếu ngươi thật sự lo lắng bọn họ, bổn phi phái người đi đón bọn họ đến nhiếp chính vương phủ ở!”

Hứa ngự y lại lắc đầu,“Vi thần cám ơn ý tốt của Vương phi, chỉ là bọn họ có thừa khả năng tự bảo vệ mình, vi thần hiện tại phải đi phối thuốc cho Vương gia và Vương phi!”

Hứa ngự y nói xong, nhìn Ngọc Vô Hà rồi xoay người đi phòng thuốc của vương phủ.

Ngọc Vô Hà nhìn về phía Li Mạc Tiếu, mở miệng, lại cái gì cũng không nói.

“Vô Hà, Hồ La quốc khả năng có Thiên Sơn Tuyết Liên, nhưng Hồ La quốc ở hải ngoại, chúng ta muốn tìm đến sợ là khó khăn, nếu ngươi hiện tại mang theo Quân Lưu Thương rời kinh thành đi Hồ La quốc, Đông quốc này sợ là gặp đại loạn!”

Li Mạc Tiếu sợ Ngọc Vô Hà sẽ khẩn cấp mang theo Quân Lưu Thương đi tìm Thiên Sơn Tuyết Liên, vội vàng nói ra lợi và hại của chuyện này, hy vọng Ngọc Vô Hà có thể đem lời nói của hắn nghe vào.

Ngọc Vô Hà cũng không có nói gì, kề sát vào tai Quân Lưu Thương nói nhỏ: “Thương, tin tưởng ta, ta nhất định sẽ cứu sống chàng, nhất định sẽ đem bọn loạn thần tặc tử này một lưới bắt hết, sau đó mang chàng đi Hồ La quốc tìm Thiên Sơn Tuyết Liên. Thương, từ bây giờ để Mặc Hàm ở cùng chàng, được không?”

Trong hôn mê Quân Lưu Thương tựa hồ nghe đã hiểu lời nói của Ngọc Vô Hà, nhẹ nhàng buông lỏng tay ra.

Ngọc Vô Hà vươn tay, nhìn về phía Mặc Hàm, ôn nhu nói,“Mặc Hàm, phụ thân liền giao cho con, một hồi Tri Thư và Tri Họa đến giúp con chăm sóc phụ thân, Mặc Hàm, con có thể chăm sóc tốt phụ thân, đúng không?”

Ngọc Mặc Hàm gật đầu thật mạnh, khóc nói,“Mẫu thân, người đi đi, con nhất định có thể chăm sóc phụ thân thật tốt, nhất định!”

Ngọc Vô Hà được Ngọc Mặc Hàm đáp ứng, cầm lệnh bài của Quân Lưu Thương, đứng lên,“Diệu Ngôn, ngươi trước tiên canh chừng ở đây, có chuyện gì liền báo cho ta biết!”

“Dạ, tiểu thư!”

“Diệu Ngôn, thay ta chiếu cố chàng thật tốt!” Nói xong, nhìn về phía Li Mạc Tiếu cùng Quỷ Mị, phân phó “Mạc Tiếu, ngươi đi bồi Y Y đi, Quỷ Mị, theo ta đến thư phòng!” Cầm tay Thiên Hương, bước ra phía ngoài, trực tiếp đi thư phòng.

Trong thư phòng.

Ngọc Vô Hà ngồi ở vị trí của Quân Lưu Thương, lật xem thư tín bình thường của Quân Lưu Thương, còn có tấu chương, nhưng không phát hiện ra cái gì quan trọng.

“Quỷ Mị, ám vệ các ngươi có bao nhiêu người? Ngọc Vô Hà hỏi.

Quỷ Mị do dự một chút, vẫn chưa trả lời, hắn còn đang lo lắng có nên tin tưởng Ngọc Vô Hà hoàn toàn hay không.

 “Quỷ Mị, giờ khắc này, Vương gia hôn mê bất tỉnh, Niệm Hi còn nhỏ, Quân Thần Vũ ở thất vương phủ, cho dù chúng ta muốn dựa vào hắn, cũng là nước xa không cứu được lửa gần, chuyện chúng ta cần làm là suy tính đến trường hợp xấu nhất, giải quyết vấn đề xấu nhất, mà ngươi và tất cả ám vệ, thị vệ trong Vương phủ này, từ giờ khắc này phải nghe ta phân phó, bởi vì ta là Vương phi của Nhiếp chính vương, là chủ mẫu của các ngươi, ta yêu vương gia của các ngươi, mặc kệ ai làm tổn thương hắn, ta nhất định sẽ trả lại gấp trăm lần vạn lần!”

Ngọc Vô Hà nói xong, vỗ thật mạnh lên bàn, bàn đá cẩm thạch lay động vài cái.

Quỷ Mị thấy ánh mắt Ngọc Vô Hà đều đỏ lên, làm cho hắn nhớ tới Vương gia, ánh mắt mặc dù không đỏ, lại chỉ cần liếc mắt một cái sẽ làm cho bọn họ cam tâm tình nguyện thần phục.

Quỷ Mị quỳ một gối xuống, lớn tiếng nói,“Thuộc hạ thề sống chết đều theo Vương phi, đến khi Vương gia tỉnh lại mới thôi!”

Ngọc Vô Hà nghe Quỷ Mị nói xong, liền nở nụ cười, “Được, đứng lên đi!” Quân Lưu Thương có thuộc hạ trung thành và tận tâm như vậy là phúc khí của hắn.

Quỷ Mị đứng lên, nói “Vương phi, ám vệ có 4 người gồm ta, Mị Ảnh, Phong Ảnh, Phong Tùy. Thị vệ bên người vương gia có 11 người, gồm Long Chiến, Long Bác, Long Khang, Long Côn…”

Ngọc Vô Hà vừa nghe vừa nghĩ, Mị Ảnh vẫn bảo hộ Mặc Hàm, Phong Ảnh nàng có gặp qua một lần, Phong Tùy chưa thấy qua. “Phong Ảnh và Phong Tùy đâu?”

“Phong Ảnh và Phong Tùy đi Thiên Sơn, Vương gia lệnh cho bọn họ đi xem ở đó còn có Thiên Sơn Tuyết Liên không!” Quỷ Mị nói xong, cúi đầu.

Thiên Sơn Tuyết Liên.

Ngọc Vô Hà ngồi trở lại trên ghế, hít vào một hơi.“Quỷ Mị, ngươi nói, Vương gia có phải rất choáng váng hay không, nếu lúc trước chàng đem giải dược ăn đi, có lẽ……”

“Vương phi!” Quỷ Mị đánh gãy lời nói của Ngọc Vô Hà, “Vương phi có từng nghĩ tới, tại sao Vương gia vào đêm Thiên Sơn Tuyết Liên luyện xong không ăn không?”

Ngọc Vô Hà lắc đầu.

Quỷ Mị nhìn Ngọc Vô Hà liếc mắt một cái, tiếp tục nói,“Quỷ Mị thân là ám vệ, vẫn tránh ở chỗ tối bảo hộ Vương gia, tuy rằng Vương gia không cần thuộc hạ bảo hộ, nhưng là, một đêm kia thuộc hạ xem rành mạch, Vương gia sau khi độc phát, giải dược đã luyện xong đưa lên, Vương gia nhìn giải dược, cầm lấy chuẩn bị ăn, đơn giản là ngực tê rần, Vương gia do dự, lập tức hỏi Long Tâm, nếu hắn có con, đứa bé có hàn độc không, Long Tâm nói có, Vương gia không nói hai lời liền lệnh cho Long Bác đem Thiên Sơn Tuyết Liên để vào Tàng Bảo các!”

Ngọc Vô Hà nghe xong, sớm đã rơi lệ đầy mặt, hỏi Quỷ Mị,“Vì sao muốn nói cho ta biết chuyện này?”

“Vương phi, thuộc hạ nói cho người, là hy vọng, Vương phi nhất định phải tự bảo trọng, chỉ có người bình an, Vương gia mới có cơ hội tỉnh lại!”

“Đúng vậy, chỉ có ta thật tốt, Thương mới có thể tỉnh lại!” Ngọc Vô Hà nói xong, lau khô nước mắt. Hỏi,“Long Chiến cùng Long Bác đâu?”

Quỷ Mị nhìn Thiên Hương liếc mắt một cái, nói,“Long Chiến uống rượu, Long Bác bị Vương gia biếm đi làm thị vệ!”

Ngọc Vô Hà vừa nghe, tuy rằng không rõ sao lại thế này, lại nói với Quỷ Mị,“Ngươi cảm thấy Long Bác còn dùng được sao?”

“Có thể, hắn đối với Vương gia trung thành và tận tâm, lần này lại chọc giận Vương gia hoàn toàn là vì Long Tâm!” Quỷ Mị nói xong, mới giật mình thấy mình lỡ miệng.

“Long Tâm, nàng ở vương phủ sao?” Ngọc Vô Hà hỏi, nhớ rõ Long Tâm bị mang đi a, trở về khi nào!

“Này……” Quỷ Mị rối rắm , rốt cuộc nói hay không.

“Quỷ Mị, chẳng lẽ ngươi như vậy là nguyện trung thành với bản phi sao?” Ngọc Vô Hà đôi mắt híp lại, quét về phía Quỷ Mị.

“Vương phi, kỳ thật……” Quỷ Mị rối rắm, cuối cùng vẫn đem sự tình từ đầu chí cuối nói ra.

Ngọc Vô Hà vừa nghe, cũng là dấu diếm thanh sắc,“Người tới!”

Lập tức có gã sai vặt tiến vào,“Vương phi!”

“Đi thỉnh Long Chiến và Long Bác lại đây, nói bản phi có chuyện tìm bọn họ!” Ngọc Vô Hà nói xong, dặn dò Thiên Hương đi làm một việc.

“Nhưng là tiểu thư…” Thiên Hương có chút lo lắng thân thể Ngọc Vô Hà.

“Đi thôi, Thiên Hương, hiện tại là tình huống phi thường, chúng ta phải đi con đường phi thường, ta hi vọng chuyện này chấm dứt nhanh chóng, sau đó mang theo Thương đi tìm Thiên Sơn Tuyết Liên!” Ngọc Vô Hà nói xong, tựa vào trên ghế, vừa vặn Hứa ngự y đã nấu xong thuốc của nàng, tự mình đưa tới.

Bát dược đen tuyền, hơi thuốc nóng bỏng, chua sót tràn ngập toàn bộ thư phòng, Ngọc Vô Hà run run đưa tay ra bưng thuốc lên.

 “Vương phi……” Hứa ngự y có chút lo lắng kêu một tiếng.

Ngọc Vô Hà cười khổ, nhẹ nhàng thổi bớt hơi nóng trong chén, cuối cùng run run, chậm rãi đưa đến bên miệng, nàng thật hi vọng có ai đó nói với nàng không cần uống thuốc này, đáng tiếc không có.

Ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch thuốc trong chén, Ngọc Vô Hà nước mắt rơi như mưa, cầm chén để trên bàn “Hứa ngự y, vất vả ngươi, ngươi đi xem Vương gia đi, chàng bên kia cần ngươi!”

Hứa ngự y do dự một hồi, đi Nghĩa Vân lâu.

Long Bác mặc quần áo thị vệ rất nhanh đi vào thư phòng, chỉ thấy Ngọc Vô Hà ngồi trước thư án, Quỷ Mị đứng phía sau nàng không nói một tiếng.

 “Thuộc hạ tham kiến Vương phi!” Long Bác cung kính.

Ngọc Vô Hà tựa vào trên ghế, nhịn xuống một trận một trận đau đớn từ bụng truyền đến, thản nhiên hỏi,“Long thị vệ, nghe nói Long Tâm đang ở trong vương phủ, ngươi chuẩn bị làm sao bây giờ?”

Long Bác vừa nghe, nghĩ Ngọc Vô Hà muốn bắt Long Tâm, chạy đến quỳ trên mặt đất,“Cầu Vương phi khai ân, thuộc hạ nhất định sẽ hảo hảo dạy Long Tâm, sẽ không để muội ấy xuất hiện trước mặt Vương phi!”

Hết chương 101

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s