Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 102

Để lại phản hồi

Untitled

Editor: Nhan Nhã Quân

Ngọc Vô Hà che bụng cười nhẹ,“Long Bác, ngươi cảm thấy ta sẽ thu thập Long Tâm như thế nào?”

Nàng thực mang thù, nhưng chuyện Long Tâm lúc trước, nàng suy nghĩ rất rõ ràng, yêu một người không có sai, chỉ là để có được nam nhân này mà đi tổn thương người khác, đó là sai.

Long Bác vừa nghe, lập tức nói,“Long Tâm làm sai, tất cả do Vương phi làm chủ!”

Long Bác đánh cược, cược Ngọc Vô Hà không phải là một người lãnh huyết vô tình, nhưng nửa ngày sau cũng không thấy Ngọc Vô Hà lên tiếng, trong lòng Long Bác hồi hộp, ngẩng đầu nhìn về phía Ngọc Vô Hà, thấy mặt Ngọc Vô Hà trắng bệch, Quỷ Mị vẻ mặt lo lắng, muốn đến đỡ Ngọc Vô Hà, lại ngại nam nữ khác biệt, và thân phận, Ngọc Vô Hà là chủ, Quỷ Mị là lính.

“Còn thỉnh vương phủ bảo trọng thân thể!” Long Bác nói xong, thấy Ngọc Vô Hà đau đến nhăn mặt, lập tức nói,“Vương phi, nhất định phải bảo trọng thân thể, Vương gia không rời khỏi người được!”

Long Bác nghĩ đến tình yêu của Quân Lưu Thương đối với Ngọc Vô Hà, lần đầu tiên cảm thấy, có lẽ chỉ có người trả giá như Ngọc Vô Hà vậy mới bắt được trái tim Quân Lưu Thương làm tù binh.

Ngọc Vô Hà nghe vậy, cười nhẹ.

Rốt cục nói đến Quân Lưu Thương. Hai tay run run đặt trên bàn, Ngọc Vô Hà đứng lên, thẳng tắp nhìn về phía Long Bác, hỏi,“Long Bác, bản phi giờ khắc này có thể trọng dụng ngươi sao?”

Long Bác khó hiểu nhìn về phía Ngọc Vô Hà, chỉ thấy trên trán nàng đổ mồ hôi hột, từng giọt rơi trên bàn đá cẩm thạch, gật đầu thật mạnh “Chỉ cần vương phi phân phó, Long Bác thề sống chết nguyện trung thành với vương phi!”

 “Tốt!” Ngọc Vô Hà hét lớn một tiếng, vươn tay hướng Quỷ Mị nói,“Quỷ Mị, đỡ ta một chút!”

Quỷ Mị do dự ,“Vương phi, thuộc hạ gọi nha hoàn vào!”

Ngọc Vô Hà cười lạnh, nam nhân cổ đại chính là cổ hủ, đỡ nàng một chút cũng không thiếu miếng thịt nào, nếu sau này Quân Lưu Thương vì vậy mà hưu nàng, cũng là do nàng nhìn người không rõ. Nghĩ vậy, Ngọc Vô Hà gầm lên: “Cổ hủ, người cảm thấy chuyện kế tiếp chúng ta cần nói, có thể để người thứ tư nghe được sao?”

Quỷ Mị vừa nghe, cũng hiểu được chính mình quá câu nệ, lập tức vươn tay cầm cổ tay Ngọc Vô Hà, một tay khác đỡ trên lưng, run run không thôi.

Hắn kỳ thật càng sợ hãi, tương lai Vương gia biết được, có thể chặt bỏ cánh tay hắn hay không.

Ngọc Vô Hà từng bước một đi về phía Long Bác, vươn tay nâng hai tay Long Bác.“Long Bác, bắt đầu từ nay về sau, ngươi trực tiếp nghe lệnh của ta, ta giao cho ngươi nhiệm vụ, cho dù chết, ngươi cũng phải hoàn thành, hiểu chưa?”

Long Bác nhìn tay nhỏ bé nâng cánh tay hắn, tựa hồ còn run rẫy, hắn còn ngửi được mùi máu tươi trên người nàng, nếu hắn đoán không sai, Vương phi tựa hồ sinh non.

Long Bác nghĩ vậy, hốc mắt có chút ướt át, cúi đầu kêu một tiếng,“Vương phi??”

Là cái gì làm nữ nhân này kiên cường như thế, kiên cường đến làm cho hắn bội phục.

Vương gia quả nhiên không yêu sai người.

“Long Bác, ngươi nói, yêu cầu của ta, ngươi, có thể làm được hay không?” Ngọc Vô Hà nhìn chằm chằm vào Long Bác, không bỏ sót sự bội phục trong mắt hắn và một chút thoải mái ở cuối cùng.

Có lẽ trước kia hắn vẫn cho rằng, chỉ có muội muội hắn Long Tâm mới xứng với Quân Lưu Thương, như vậy giờ khắc này, có lẽ tâm tư hắn đã có chuyển biến.

Long Bác quỳ một gối xuống , trịnh trọng nói,“Có thể!”

“Được!” Ngọc Vô Hà dùng hết khí lực toàn thân hét lớn một tiếng,“Như vậy bản phi đáp ứng ngươi, những người đi theo ngươi chấp hành nhiệm vụ lần này, chờ mọi việc giải quyết xong, bản phi sẽ trả lại thân tự do cho các ngươi, không vinh hoa cũng phú quý, vàng bạc châu báu tùy các ngươi lấy!”

Long Bác vừa nghe, nhất thời cảm kích không thôi.

Bọn họ bắt đầu từ khi vào vương phủ đã không có thân tự do, sống là người vương phủ, chết là quỷ vương phủ, cuối cùng có lẽ chỉ có ,một khối một bia, thảm một chút ngay cả một bia cũng không có.

 “Thuộc hạ thay tất cả mọi người cám ơn đại ân đại đức của vương phi, vàng bạc châu báu, thuộc hạ không cần, chỉ cầu tương lai có thể có một thân phận trong sạch, có thể cưới vợ sinh con, nhưng tâm trung thành với vương phủ đến chết không đổi!”

Bọn họ là thị vệ vương phủ, cưới vợ, trừ phi lập công lớn, Vương gia chỉ hôn, nếu không, đến chết cũng chỉ có thể một mình.

“Được!” Ngọc Vô Hà đáp ứng.

Nàng biết, có rất nhiều thời điểm, thu mua lòng người, vàng bạc châu báu chưa chắc hữu dụng, tựa như trong một thủ thi* có viết, sinh mệnh đáng quý, tình yêu càng quý hơn, nhưng không có tự do thì hai thứ đó không còn ý nghĩa.

(*) Tên một loại sách

Những thị vệ này vì vương phủ cúc cung tận tụy, bọn họ nên có kết quả tốt.

“Đứng lên đi, chuyện kế tiếp chúng ta cần bàn bạc là làm như thế nào tìm ra người đứng sau lưng thích khách kia và mẫu hậu!” Ngọc Vô Hà nói xong, ý bảo Quỷ Mị đỡ nàng ngồi lên ghế.

Long Bác tự biết Ngọc Vô Hà sợ là thân thể không khoẻ, lại còn muốn quan tâm đến chuyện của Quân Lưu Thươn. Lập tức không để ý đến ánh mắt khó hiểu của Ngọc Vô Hà và Quỷ Mị, đi đến bên ngoài nói với nha hoàn chờ phân phó: “Đi mang một cái chăn lại đây!”

Nha hoàn kia nghe tiếng, đáp lời rồi chay nhanh đi.

Ngọc Vô Hà cùng Quỷ Mị liếc nhau, không nói, muốn nhìn một chút Long Bác này rốt cuộc làm cái quỷ gì.

Một hồi, nha hoàn kia ôm chăn môt đường chạy tới, đưa chăn cho Long Bác.

 “Đi phòng bếp kêu phòng bếp làm nước đường đỏ mang đến!” Long Bác nói xong, ôm chăn đi vào thư phòng. Đem chăn đưa cho Ngọc Vô Hà nói “Vương phi thân mình không khoẻ, không nên ngồi trên ghế vừa lạnh vừa cứng như vậy!”

Ngọc Vô Hà kỳ quái nhìn Long Bác liếc mắt một cái, khó hiểu hắn làm sao nhìn ra được nàng nàng mới sinh non.

Kỳ thật ngay cả nàng cũng không tin tưởng, kết hợp hai ngày, đứa bé kia sợ vẫn là một cái trứng thụ tinh, nhưng nàng lại rõ ràng, rành mạch cảm giác được trong bụng đau đớn, còn có một chút đau đớn khi thoát ly.

Nhưng là, hiện tại không phải thời điểm nàng thống khổ.

Quỷ Mị, Long Bác, bọn họ đều là người thông minh, nhưng bọn họ có thói quen nghe lệnh Quân Lưu Thương, nếu nàng buông tay mặc kệ, như vậy vương phủ sẽ chia năm bè bảy mảng.

Cứ việc giờ khắc này, nàng cỡ nào hi vọng có thể ngã vào lòng Quân Lưu Thương, khóc nói với hắn, đứa bé đã không còn nữa. Còn hắn sẽ nhu tình ngàn vạn an ủi nàng, không có cũng không sao, về sao nhất định sẽ có.

Đáng tiếc, hết thảy đều là bọt nước, nàng chung quy phải đối mặt sự thật.

Ngọc Vô Hà đứng lên, tùy ý cho Long Bác đem chăn xếp lên ghế, mới nhẹ nhàng ngồi xuống, nói với Long Bác: “Cám ơn!”

Nên nói tiếng cám ơn, tuy rằng nàng không biết vì sao Long Bác biết nhiều như vậy, nhưng tiếng cám ơn này không thể thiếu.

Long Bác gãi gãi lỗ tai,“Vương phi khách khí, Vương phi, kế tiếp chúng ta nên làm như thế nào?”

Ngọc Vô Hà ngẩng đầu, nhìn thẳng Long Bác,“Các ngươi tìm ghế ngồi xuống đi, ta ngẩng đầu nhìn các ngươi như vậy mệt quá!”

Long Bác cùng Quỷ Mị liếc nhau, đều tự kéo ghế đến ngồi trước thư án, ngồi xuống.

 “Các ngươi nói xem, kế tiếp, chúng ta phải làm như thế nào để tìm ra người đứng phái sau, thậm chí tận diệt bọn họ, diệt hết bọn tai họa này?” Ngọc Vô Hà sẳng giọng không mang theo một tia cảm tình, trong con ngươi hiện ra sát khí tàn khốc, so với Quân Lưu Thương, chỉ có hơn chứ không kém.

Long Bác ngồi thẳng người, nhìn Ngọc Vô Hà, đột nhiên đứng lên, đi đến giá sách phía sau Ngọc Vô Hà, tìm kiếm xung quanh, sau  một lúc, giá sách được đẩy ra, lộ ra mật đạo.

Ngọc Vô Hà đứng lên, muốn đi qua xem.

Long Bác vươn đè lại bả vai Ngọc Vô Hà,“Vương phi, thuộc hạ đi là được rồi!”

Nói xong vào phòng tối, một lát ôm một cái rương đi ra, để tới trước mặt Ngọc Vô Hà, sắc mặt đã muốn ngưng trọng không thôi.“Vương phi, mấy thứ này đều là Vương gia thu thập thư tín Đại vương gia muốn tạo phản, Vương phi thỉnh xem qua!”

Long Bác nói xong, ngồi trở lại trên ghế.

Quỷ Mị khó hiểu nhìn về phía Long Bác, khó hiểu hắn vì sao mạo hiểm bị giết cũng đem rương này ra, nguyên bản hắn muốn đi, lại bị Long Bác giành trước một bước.

Quỷ Mị nghĩ vậy, nhất thời sắc mặt khó coi đứng lên.

Có chút trách cứ Long Bác nhiều chuyện , hắn còn có đệ đệ cùng muội muội cần chiếu cố, không giống hắn (Quỷ Mị), chỉ có một mình, chết thì chết đi.

Long Bác lại xoay đầu, không nhìn tới ánh mắt trách cứ của Quỷ Mị.

Ngọc Vô Hà mở rương ra, cầm lấy vài bức thư, rất nhanh đọc lướt qua, cuối cùng đem tất ca để lại trong rương, không nói, suy nghĩ, nên làm gì mới là tốt nhất đây.

Nàng không ra tay thì thôi, ra tay thì phải bắt được Đại vương gia Quân Kim Bằng này, tuyệt đối không cho hắn cơ hội trở mình.

 “Long Bác, vì sao mấy năm nay Vương gia rõ ràng có chứng cứ chính xác đại vương gia tạo phản, cũng không bắt hắn, bỏ qua cho tên tai họa hại nước hại dân này?” Ngọc Vô Hà lạnh lùng hỏi.

Lập tức nhớ tới vấn đề mình vừa hỏi , Quân Lưu Thương sợ là cố kỵ tình nghĩa huynh đệ, mới chậm chạp không ra tay với đại vương gia đi.

Nhưng nàng không phải, nàng mặc kệ hắn là ai, chỉ cần thương tổn người nàng để ý, như vậy liền để mạng lại!

 “Vương phi, Vương gia hắn……” Long Bác lắp bắp  không biết nên nói với Ngọc Vô Hà chuyện này như thế nào.

Ngọc Vô Hà nâng tay ngăn Long Bác nói tiếp,“Ta biết, sai lầm của hắn chính là hắn tâm ngoan thủ lạt, hoàn toàn không nhìn một mảnh dụng tâm lương khổ của Thương, vị trí kia thực sự có dụ hoặc lớn như vậy? Hắn không sợ sau khi ngồi lên vị trí kia liền hàng đêm gặp ác mộng sao?”

Vấn đề này Long Bác trả lời không được, Quỷ Mị cũng trả lời không được, thậm chí là Ngọc Vô Hà cũng vô pháp trả lời.

Nhưng cái này cũng không quan trọng, quan trọng là nàng muốn hắn vì chuyện này mà trả cái giá thật lớn, dùng sinh mệnh đến trả.

 “Ta hỏi các ngươi, nếu lấy thực lực của Vương gia, đại vương gia bỗng nhiên tạo phản, chúng ta nắm chắc mấy phần thắng lợi?” Ngọc Vô Hà hỏi.

Nàng cảm thấy Quân Lưu Thương khẳng định có dự phòng, bằng không sẽ không tùy ý tên kia làm xằng làm bậy cũng không đi ngăn lại.

“Nếu Vương gia tỉnh, chúng ta có tám phần nắm chắc, nếu Vương gia tiếp tục mê man, chúng ta có bốn phần nắm chắc!“Quỷ Mị nói.

Ngọc Vô Hà nhíu mày,“Bốn phần?” Bốn phần có thể làm gì?

Quân Lưu Thương giờ khắc này căn bản tỉnh không nổi, nàng nghĩ bây giờ thám tử Đại vương gia an bài trong Nhiếp chính vương phủ đều tùy thời giám thị hành động các nàng. Vậy phải làm sao bây giờ?

 “Các ngươi có thể có giải pháp nào, đem bốn phần này nâng thành năm phần, thậm chí tám phần?” Ngọc Vô Hà nói xong, vươn tay đè lại bụng.

Bởi vì bụng càng ngày càng đau, còn có vết máu nhè nhẹ chảy ra.

Nhưng là, nàng không thể đứng dậy, nàng hiện tại đã không có khí lực, Thiên Hương còn chưa trở về, nàng nhất định phải trước lúc Thiên Hương trở về an bài xong mọi chuyện, bằng không Thiên Hương sẽ không cho nàng ép buộc thân thể mình như vậy. Long Bác cùng Quỷ Mị liếc nhau, lắc đầu, lại lo lắng không thôi.

“Vương phi, ngài……”

Ngọc Vô Hà nâng tay, đánh gãy lo lắng của bọn họ, thản nhiên nói: “Không có gì, quỳ thủy đến mà thôi, chúng ta tiếp tục, thời gian không đợi người, có lẽ chúng ta chỉ cần chậm một giây, Đại vương gia đã chiếm trước tiên cơ, đến lúc đó không chỉ Nhiếp chính vương phủ bị hủy diệt, mà còn có hoàng cung, thậm chí là Đông quốc!”

Quân Lưu Thương đây là nuôi hổ làm loạn a. Không phải nên một đao giải quyết sao, lại tùy ý hắn phát triển, tình nghĩa huynh đệ cũng phải xem người.

Quỳ thủy?

Long Bác cơ hồ muốn nhảy dựng lên, thư phòng Vương gia chưa bao giờ cho nữ tử tiến vào, lần trước Long Tâm tiến vào thiếu chút nữa bị giết, lần này Ngọc Vô Hà vào được, còn quỳ thủy… Nếu như bị Vương gia biết, không phải…

Quỷ Mị lý trí hơn, bởi vì hắn vừa thấy Hứa ngự y tự mình đưa thuốc cho Ngọc Vô Hà, tay còn run rẩy, cuối cùng khi rời đi, một thở dài rất nhỏ cùng lắc đầu.

 “Vương phi nói phải, nếu lúc này Đại vương gia đánh tới chúng ta phải làm sao?” Quỷ Mị có chút lo lắng hỏi.

Ngọc Vô Hà nghe vậy, một tay đè lại bụng, một tay quơ trên bàn, xoảng, một âm thanh không tính là thanh thúy truyền ra, làm lòng người hoảng sợ.

Ngọc Vô Hà nghĩ ba mươi sáu kế, hy vọng có thể giúp được gì cho nàng.

Chính là vắt hết óc, cũng nghĩ không ra kế sách gì hay, thời gian từng giay trôi qua. Ngọc Vô Hà đứng dậy.

 “Có……”

Long Bác cùng Quỷ Mị vừa nghe, nhất thời vui sướng vạn phần.“Vương phi mời nói……”

“Minh tu sạn đạo, ám độ trần thương*!” Ngọc Vô Hà nói xong, kế hoạch ở trong đầu chậm rãi thành hình, mặc dù có chút mạo hiểm, nhưng là, phải thử một lần.

(*) Ngoài mặt làm một việc không liên quan gây chú ý để ẩn giấu ý đồ thực sự.

Hết chương 102

Advertisements

Tác giả: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s