Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 103

Để lại bình luận

Untitled

Editor: Nhan Nhã Quân

“Vương phi, thuộc hạ không hiểu……” Long Bác nói thẳng.

“Long Bác, sau khi ngươi lui xuống, nhớ kỹ cần bao nhiêu ưu thương liền bấy nhiêu ưu thương, mặt khác tung tin đồn nói Vương gia bị trúng kịch độc, ta muốn mang Vương gia đi tìm Thiên Sơn Tuyết Liên, lập tức xuất phát. Nhưng, ngươi phải âm thầm phái người bảo vệ chặt chẽ Nghĩa Vân lâu, ngay cả một con ruồi cũng không được bay vào, tìm một chỗ bình thường ít ai lui tới ở hậu viện an bài Vương gia ở đó, để Tri Thư, Tri Họa bảo hộ.

Mặt khác tìm một người có thân hình tương tự giả trang thành Vương gia cùng ta ra khỏi thành, Quỷ Mị, ngươi lập tức đi mời Li công tử, nói ta….”

Ngọc Vô Hà còn chưa có nói xong, Li Mạc Tiếu từ nóc nhà nhảy xuống, tức giận nói,“Còn tưởng rằng ngươi quên mất ta rồi!”

“Mạc Tiếu, phải giúp ta!” Ngọc Vô Hà nhìn về phía Li Mạc Tiếu, không quanh co lòng vòng, nói thẳng ý định của mình, nàng cần hắn giúp, phi thường cần.

Li Mạc Tiếu nhìn nhìn Ngọc Vô Hà, cuối cùng thở dài,“Nói đi, muốn ta làm cái gì, cứ việc mở miệng!”

“Ta muốn ngươi làm mấy cái mặt nạ da người, phân biệt là Quân Lưu Thương, Long Bác, Quỷ Mị và Mị Ảnh!” Ngọc Vô Hà nói xong, cảm thấy choáng váng.

Li Mạc Tiếu đi đến bên người Ngọc Vô Hà, từ bên hông lấy ra bình ngọc, đổ ra một viên cho Ngọc Vô Hà, “ Ăn đi, ta không muốn sau này phần nhân tình này không có chỗ đòi!”

Ngọc Vô Hà tiếp nhận, đưa vào trong miệng mới hỏi,“Cái gì vậy?”

“Cho dù là độc dược ngươi cũng ăn rồi, bây giờ mới hỏi không muộn sao?” Li Mạc Tiếu lắc đầu, xoay người đi ra phía ngoài.

“Li Mạc Tiếu, ngươi giúp hay không giúp?” Ngọc Vô Hà kinh hãi hô.

Li Mạc Tiếu xoay người, hướng Ngọc Vô Hà cười,“ Chuyện của Vô Hà tỷ tỷ, cũng là chuyện của Li Mạc Tiếu ta, ngươi nói ta giúp hay không giúp?”

 “Li Mạc Tiếu, cám ơn ngươi!”

“Không cần khách khí, Vô Hà tỷ tỷ!” Li Mạc Tiếu nói xong, cười, thả người vài cái, không thấy tung tích ra khỏi Nhiếp chính vương phủ.

Hắn cảm thấy, vài miếng mặt nạ thôi có là gì, hắn không hi vọng nàng ngay cả để non cũng không thể nghỉ ngơi một chút, nhưng cũng hâm mộ Quân Lưu Thương có thể được nàng toàn tâm toàn ý yêu như vậy.

Vô Hà tỷ tỷ không nhớ rõ hắn, không có vấn đề gì, nhưng là, chỉ cần về sau trong sinh mệnh nàng có một góc mang tên một người gọi Li Mạc Tiếu là được.

Thư phòng.

Ngọc Vô Hà ăn xong viên thuốc, sắc mặt chậm rãi tốt lên, bụng cũng không đau như lúc nãy, mồ hôi cũng không chảy nữa.

 “Li công tử nhưng thật ra hào phóng, đem phục nguyên đan cho Vương phi!” Quỷ Mị nói.

Ngọc Vô Hà nghe vậy,“Phục nguyên đan truyền thuyết không phải chỉ có một viên sao?”

“Phải, vừa vặn một viên này ở trong tay Li công tử, từng có người đi đoạt, rốt cuộc không có trở về, tới gần người hắn, trên cơ bản đều đã chết!” Quỷ Mị nói xong, khó hiểu vì sao Li Mạc Tiếu đối với Vương phi tốt như vậy, mà xem ý tứ của Vương gia lại một chút hoài nghi Vương phi và Li Mạc Tiếu cấu kết cũng không có.

Chẳng lẽ đây là yêu sao?

Quỷ Mị âm thầm nghĩ đến, lập tức lắc đầu, tự trách mình suy nghĩ nhiều.

“Hắn nhưng thật ra bỏ được!” Nói Ngọc Vô Hà không cảm động là giả, Li Mạc Tiếu đem thứ tốt như vậy cho nàng, thậm chí lúc trước khi Mục Y Y hôn mê bất tỉnh, cũng không thấy hắn cho Mục Y Y.

“Vương phi, Long Bác không hiểu lắm ý tứ của Vương phi?”

Ngọc Vô Hà thu hồi tất cả tâm tư, tiếp tục nói,“Long Bác, ta muốn ngươi ở trong tối, Long Bác giả sẽ theo ta đi tìm Thiên Sơn Tuyết Liên, rời khỏi kinh thành, đến lúc đó nội ứng ngoại hợp giết hắn không kịp trở tay!”

Bất quá Ngọc Vô Hà cũng không nói, sợ là bọn họ vừa ra khỏi kinh thành, sát thủ đã sớm chờ ở đó.

Bất quá, nàng có độc nhân Đường Thiên Thiên ở bên cạnh, điểm ấy nhưng thật ra không sợ, cũng may mà Đường Thiên Thiên nói muốn đi dạo quanh kinh thành, cùng Phán Nhu tình cảm tốt không phân biệt ngươi ta bằng không sự tình thật khó giải quyết.

Long Bác nghe Ngọc Vô Hà nói xong, đứng lên.“Vương phi diệu kế, làm đại vương gia nghĩ Vương phi yêu phu sốt ruột, mang theo Vương gia đi tìm Thiên Sơn Tuyết Liên, sau đó khẳng định sẽ kiềm chế không được liền hành động, đến lúc đó, hắn ở ngoài sáng, thuộc hạ ở trong tối, mọi chuyện đều dễ hơn, nhưng vương phi, người ra khỏi thành có an toàn không?”

Ngọc Vô Hà cười cười: “Ngươi cảm thấy người của Ẩn Môn là dạng hời hợt sao?”

Long Bác vừa nghe, nhất thời đỏ mặt, hổ thẹn nói,“Thuộc hạ đáng chết!”

“Không trách ngươi, nhưng Long Bác, mọi sự cẩn thận, cần phải bảo vệ tốt Vương gia, hắn……” Là sinh mạng của ta a!

Nhưng những lời này, Ngọc Vô Hà cũng không nói ra miệng.

“Vương phi, nhớ bảo vệ tốt chính mình, thuộc hạ hy vọng chiến thắng trở về, tự tay nhận khế ước bán mình của mình!” Long Bác nói xong, xoay người ra khỏi vương phủ.

 “Vương phi, thuộc hạ thì sao?” Quỷ Mị hỏi.

“Ngươi hiện tại phái tâm phúc nhìn chằm chằm vương phủ, nhìn xem có người nào lén lút đi ra ngoài, nhớ kỹ theo dõi là được, không cần bắt bọn họ, nhìn xem những người này đi chỗ nào, gặp ai, rồi điều tra xem người kia là thủ hạ của ai!” Ngọc Vô hà nói xong, nhớ tới mình, mới phát hiện váy toàn là máu.

Đó là đứa nhỏ của nàng.

Xấu hổ nói với Quỷ Mị: “Ngươi đi làm việc đi, Thiên Hương về thì kêu nàng lấy cho ta bộ y phục!”

Quỷ Mị gật gật đầu, xoay người rời đi.

Ngọc Vô Hà ngồi trước thư án cũng không nhàn rỗi, cầm bút chấm mực, viết mấy phong thư, viết xuống tất cả kế sách, mọi chuyện có thể xảy ra.

Mỗi một chuyện, nàng đều đặt trường hợp xấu nhất, cũng suy nghĩ tốt đối sách, chỉ có một chuyện, nàng muốn không mang theo Mặc Hàm.

Có lẽ không mang theo cũng không sai.

Mặc Hàm nhìn như còn tuổi nhỏ, lại tỉnh táo thông minh, hơn nữa giờ khắc này bên người Quân Lưu Thương người hắn quan tâm tuyệt đối không thể rời đi. Có Mặc Hàm ở bên cạnh gọi hắn, nói chuyện với hắn, có lẽ sẽ cho hắn ý chí chiến đấu để sống sót.

 “Hoàng thẩm……” Quân Niệm Hi vươn đầu ra, thân mình dán tại trên cửa, không dám tiến vào. Hắn không có mặt mũi gặp hoàng thẩm, nếu không phải vì hắn, hoàng thúc sẽ không bị thương.

Ngọc Vô Hà muốn đứng lên, mới phát hiện dưới thân đều là máu, có chút ảo não ngồi lại ghế, hướng Quân Niệm Hi vẫy tay,“Niệm Hi, tiến vào, hoàng thẩm có chuyện muốn nói với ngươi!”

Quân Niệm Hi đi vào phòng, chỉ dám đứng một bên, toàn thân bất an, hai tay đan vào nhau, liếc mắt một cái cũng không dám.

Ngọc Vô Hà giương mắt liền thấy vết thương trên cổ Quân Niệm Hi còn chưa xử lý.

Vươn tay, giữ chặt tay nhỏ bé lạnh lẽo của Quân Niệm Hi rồi nhẹ nhàng vuốt ve cổ Quân Niệm Hi, ôn nhu hỏi: “Còn đau không?”

Quân Niệm Hi nhịn đã lâu, nước mắt rốt cục vỡ đê, nhào vào trong lòng Ngọc Vô Hà, nức nở nói,“Hoàng thẩm, thực xin lỗi, đều là vì ta, hoàng thúc mới có thể bị thương, đều là vì ta!”

Ngọc Vô Hà đau lòng đem Quân Niệm Hi ôm vào trong lòng, cằm để trên đỉnh đầu hắn, lắc đầu, không cầm được nước mắt, một đứa bé nhỏ như vậy, chuyện gì làm cho hắn trưởng thành sớm như vậy, thật làm cho người ta đau lòng.

 “Niệm Hi, không trách ngươi, không trách ngươi, nếu cho hoàng thúc ngươi lựa chọn một lần nữa, hắn cũng sẽ bất chấp tất cả cứu ngươi, nếu cho hoàng thẩm lựa chọn, hoàng thẩm cũng tán thành hoàng thúc ngươi cứu ngươi, không sợ sẽ vì vậy mà mất mạng.

Nhưng Niệm Hi, ngươi đáp ứng hoàng thẩm, phải kiên cường, bởi vì ngươi là hoàng đế, hoàng đế danh chính ngôn thuận của Đông quốc, chỉ cần ngươi hô to một tiếng, tất cả lão thần trung thành và tận tâm đều sẽ đứng về phía ngươi, chỉ cần ngươi còn ngồi trên ngôi vị hoàng đế ngươi nhất định phải kiên cường!”

Quân Niệm Hi nâng lên hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn Ngọc Vô Hà, không hiểu vì sao nàng lại đối tốt với hắn như vậy, không hiểu.

 “Hoàng thẩm……”

Ngọc Vô Hà vươn tay lau đi nước mắt trên mặt Quân Niệm Hi, “Niệm Hi, phải kiên cường, biết không?”

Quân Niệm Hi gật gật đầu, bổ nhào vào trong lòng Ngọc Vô Hà khóc, lại ngửi thấy mùi máu, lo lắng ngẩng đầu, “Hoàng thẩm, người bị thương sao?”

Ngọc Vô Hà vi lăng, lắc đầu,“ Niệm Hi ngốc, chờ ngươi trưởng thành sẽ biết, hiểu chưa?”

“Hoàng thẩm, ngươi thật sự không có việc gì sao?” Hắn ngửi được mùi máu tươi, ánh mắt loạn tìm xung quanh, lại thấy trên váy Ngọc Vô Hà đều là máu, từng mảng đổ trên xiêm y hồng nhạt.

Hắn không hiểu, nếu là quỳ thủy, như thế nào lại có nhiều máu như vậy. Lại nhìn về phía chén thuốc trên thư án, nheo mắt suy nghĩ. Một hồi, hắn phải đi tìm Hứa ngự y hỏi rõ ràng một chút.

Ngọc Vô Hà lắc đầu, che dấu đi đáy mắt đau lòng: “Đương nhiên, hoàng thẩm khỏe mạnh có thể bước đi như bay, như thế nào sẽ có chuyện gì, Niệm Hi, hoàng thẩm hỏi ngươi, ngươi sợ không?”

Quân Niệm Hi không hiểu, lại lắc đầu,“Có hoàng thẩm cùng hoàng thúc ở đây, Niệm Hi không sợ!”

“Nếu cho ngươi mang theo một mình Mị Ảnh hồi cung, ngươi có sợ không?” Ngọc Vô Hà hỏi, tâm lại thu đau.

Hắn nhỏ như vậy, thật sự muốn cho hắn một mình hồi cung đối mặt hết thảy sao?

Quân Niệm Hi nhìn Ngọc Vô Hà, mười tuổi hắn sớm đã hiểu được rất nhiều chuyện.

 “Hoàng thẩm, ta không sợ, ta một mình hồi cung, ở trong cung chờ tin tốt của hoàng thẩm, bảo ngự thiện phòng làm Mãn Hán toàn tịch, chờ hoàng thẩm mang theo Mặc Hàm đệ đệ và hoàng thúc tiến cung cùng nhau ăn!” Quân Niệm Hi nói xong, không đợi Ngọc Vô Hà phản ứng lại, đã muốn hướng ra phía ngoài đi đến.

“Niệm Hi……” Ngọc Vô Hà thấp gọi một tiếng.

Quân Niệm Hi quay đầu, hướng Ngọc Vô Hà giơ hai ngón tay thành chữ V, đây là Ngọc Mặc Hàm mới dạy hắn, thắng lợi.

Ngọc Vô Hà giơ lên tay phải, cũng làm giống Quân Niệm Hi.

Quân Niệm Hi cười, xoay người rời đi.

Ngọc Vô Hà than ngồi ở trên ghế, nói không nên lời là cái tư vị gì.

“Tiểu thư……” Thiên Hương ôm quần áo vào, chỉ thấy Ngọc Vô Hà vẻ mặt thê lương tựa vào trên ghế, khóe mắt còn vương nước mắt, đau lòng vươn tay lau nước mắt ở khóe mắt cho nàng.

 “Thiên Hương, sự tình như thế nào rồi?” Ngọc Vô Hà chưa mở mắt, nàng sợ Thiên Hương thấy trong mắt nàng bối rối và thống khổ. Cũng sợ thấy ánh mắt đau lòng của Thiên Hương.

 “Dựa theo tiểu thư phân phó, Ẩn Môn mọi người tùy thời đợi mệnh, chỉ cần có tín hiệu của tiểu thư liền hành động, may mà mười đại chưởng quỹ còn chưa trở về, chúng ta lại có thêm một phần trợ lực.

Mặt khác, thiếu gia (Ngọc Vô Ưu) đã phát tín hiệu, Hoa giáo ở kinh thành tùy thời đợi lệnh lấy tín hiệu của tiểu thư làm chuẩn!”

Thiên Hương nói xong, từ trong lòng lấy ra một quả trứng, đưa cho Ngọc Vô Hà: “Tiểu thư, đây là lão phu nhân muốn ta giao cho ngươi, nàng nói, sinh non không thể qua loa, kêu ngươi ăn!”

Ngọc Vô Hà mở to mắt, lấy tay nhận lấy, chậm rãi lột vỏ, yết hầu khổ sở, nhưng nàng biết bây giờ không phải lúc khổ sở, từng miếng ăn trứng. Mùi máu tươi trong phòng cũng không làm nàng ghê tởm, đó là đứa nhỏ của nàng.

Hai tay run run, trứng rơi trên xiêm y, Ngọc Vô hà cũng không lãng phí, nhặt lên chậm rãi ăn.

Ăn thật ngon. Trời biết nàng trước kia là cỡ nào chán ghét trứng.

“Nương ta, nàng có khỏe không?” Ngọc Vô Hà ăn xong trứng, chậm rãi hỏi.

“Khỏe, lão phu nhân muốn ta chuyển cáo tiểu thư, nàng hết thảy mạnh khỏe, tiểu thư không cần lo lắng, mặt khác, nàng muốn ta đem bùa bình an này giao cho tiểu thư!”

Thiên Hương nói xong, đem bùa bình an tự tay đeo cho Ngọc Vô Hà.

 “Thiên Hương!” Ngọc Vô Hà ngẩng đầu nhìn Thiên Hương, thật sâu thở dài,“Nó không còn!”

“Tiểu thư!” Thiên Hương nghe vậy quỳ gối trước mặt Ngọc Vô Hà, ôm chặt lấy Ngọc Vô Hà, khóc lên. Một bên khóc, một bên an ủi Ngọc Vô Hà,“Tiểu thư, sẽ có, còn có thể có!”

Ngọc Vô Hà gật gật đầu,“Phải, còn có thể có, chỉ cần mọi người đều hảo hảo, đứa nhỏ còn có thể có!”

“Tiểu thư, ta đỡ ngươi đi rửa mặt chải đầu một chút, thay xiêm y sạch sẽ đi, chúng ta không có nhiều thời gian!” Thiên Hương lau đi nước mắt, bình tĩnh nói.

Ngọc Vô Hà gật gật đầu.

Để cho Thiên Hương giúp đỡ nàng đứng dậy, từng bước một đi ra thư phòng, trong nháy mắt chân bước ra cửa kia, Ngọc Vô Hà quay đầu, nhìn về phía ghế, chỉ thấy phần trên, không thấy cái chăn dính máu kia, giống như đứa nhỏ của nàng, còn chưa thành hình đã tan thành mây khói.

 “Tiểu thư, ta sẽ đem chăn xử lý tốt!” Thiên Hương nói xong, vừa vặn có nha hoàn lại đây, Thiên Hương kêu nha hoàn đỡ Ngọc Vô Hà đi Nghĩa Vân lâu trước, xoay người đi vào.

Tiến vào phòng, nước mắt không nhị được rơi xuống, vươn tay ôm lấy chăn, Thiên Hương xoay ngươi lấy cuốc ra núi phía sau vương phủ.

Phía sau núi

Long Chiến ngã vào dưới tàng cây, say rối tinh rối mù, trong miệng một lần lại một lần gọi tên Thiên Hương.

Thiên Hương đến, động thủ đào một cái hố, đem chăn đặt vào trong hố: “Bảo bảo, lần tới, lần tới nhất định phải đến tìm tiểu thư, nàng yêu ngươi, rất yêu rất yêu, nhớ kỹ chưa?”

Nói xong, nhặt lên một nắm đất, lấp lên phía trên cái chăn.

Sau đó cầm lấy cuốc, dùng sức lấp đất lên, cuối cùng rút nhuyễn kiếm bên hông, chặt bỏ một nhánh cây, cạch cạch vài cái, một mộc bài xuất hiện.

Thiên Hương cắn tay, dùng máu viết lên ‘Ái tử chi mộ’.

Cắm phía trước gò đất nhỏ, xoay người chuẩn bị rời đi, Long Chiến nhảy ra, một tay chỉ vào Thiên Hương, hỏi,“Thiên Hương, ngươi làm cái gì vậy?”

Thiên Hương sửng sốt, vươn tay lau đi nước mắt, oán hận nhìn về phía Long Chiến, tức giận nói, “Mọi người đều bận việc đầu óc choáng váng, ngươi ngược lại ở đây thảnh thơi!”

Nói xong cũng không để ý tới sắc mặt khó coi tới cực điểm của Long Chiến, xoay người chuẩn bị rời đi.

Long Chiến không thuận theo, nhảy đến trước mặt Thiên Hương,“Thiên Hương, ngươi nói rõ ràng, ta như thế nào, ngươi nói a!” Hắn yêu nàng, hắn có sai sao?

Hết chương 103

 

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s