Dạ Phong Sơn Trang

Ta là loài cỏ dại, chỉ vì bản thân mà sinh sôi… vĩnh viễn ko vì ai mà nở hoa…

ĐPNCD Chương 104

Để lại bình luận

Untitled

Editor: Nhan Nhã Quân

Long Chiến không thuận theo, nhảy đến trước mặt Thiên Hương,“Thiên Hương, ngươi nói rõ ràng, ta như thế nào, ngươi nói a!” Hắn yêu nàng, hắn có sai sao? Có sai sao?

“Cút ngay, Long Chiến, ta cảnh cáo ngươi, nếu không cút ngay, đừng trách cô nãi nãi ta không khách khí!” Thiên Hương rút nhuyễn kiếm bên hông chỉ vào Long Chiến.

“Thiên Hương, ngươi điên rồi, có bản lĩnh ngươi giết ta đi!” Long Chiến không sợ chết tiến lên từng bước, đem cổ đưa đến dưới kiếm Thiên Hương.

“Long Chiến, ngươi đừng nghĩ là cô nãi nãi không dám giết ngươi, ngươi mở to mắt mà nhìn dù cô nãi nãi giết ngươi, vương gia nhà ngươi cũng sẽ không làm gì ta!” Thiên Hương nói xong, kiếm hướng trên cổ Long Chiến đâm một cái, máu chảy ra.

Long Chiến như không biết đau, vươn tay, cầm kiếm chuyển qua ngực, hai mắt tuyệt vọng, sâu kín nói: “Thiên Hương, đâm nơi này, hung hang đâm vào, chỉ có đâm nát nó ta mới không đau nữa!”

Bị ánh mắt tuyệt vọng của Long Chiến nhìn, Thiên Hương lần đầu tiên có chút vô thố trước mặt Long Chiến, muốn rút kiếm về, Long Chiến lại cầm chặt không buông.

“Thiên Hương, đừng lui về phía sau, ngươi nên tiến tới, Vương phi thương ngươi, cho dù ngươi giết ta, Vương gia cũng sẽ không trách ngươi, bởi vì hắn không nỡ để Vương phi khổ sở. Thiên Hương, ta từng nghĩ sẽ giống như vương gia yêu vương phi, ta cũng yêu ngươi, đau ngươi, nhưng, ngươi chưa từng cho ta một cơ hội!” Long Chiến nói xong, nhìn chằm chằm Thiên Hương.

Thiên Hương hoảng hốt, nhìn tay cầm kiếm của Long Chiến đã có máu chảy ra: “Long Chiến, ngươi buông tay trước, chuyện của chúng ta để sau hãy nói, được không?

Vương phủ đã loạn thành một đống, nàng phải nhanh một chút quay lại bên cạnh tiểu thư, không có nhiều thời gian ở đây dây dưa không dứt với Long Chiến.

“Thiên Hương……” Long Chiến nhìn Thiên Hương, ánh mắt càng ngày càng hiểu rõ, nhưng cũng càng ngày càng đau. Hắn muốn một lời hứa, chỉ cần Thiên Hương cho hắn cơ hội, cho dù là một lần cơ hội cũng được.

“Long Chiến, ngươi mau buông tay, theo ta quay về vương phủ, ta cầu xin ngươi!” Thiên Hương khó nến bối rối, nửa là nàng lo lắng cho Ngọc Vô Hà, nửa là vì tên khó chơi trước mặt.

Long Chiến vừa nghe, cầm kiếm hướng ngực đâm tới. Thiên Hương, ta liền thử xem, ý chí ngươi rốt cuộc có bao nhiêu sắt đá.

Thiên Hương vừa thấy, nhất thời kinh hãi, cuống quít nói,“Long Chiến, ta đáp ứng cho ngươi một cơ hội, ngươi đừng làm chuyện điên rồ!”

Nói như thế nào, Long Chiến cũng là thủ hạ đắc lực bên người Quân Lưu Thương, nếu vô duyên vô cớ chết ở đây cho dù Vương gia không trừng phạt nàng thì nàng cũng không thể tha thứ cho mình.
Long Chiến nghe vậy, buông tay ra, lập tức ôm lấy Thiên Hương, mừng rỡ như điên,“Thiên Hương, ngươi đáp ứng ta, có phải hay không?”

Bị hơi thở nam tính gắt gao quay quanh, Thiên Hương đỏ mặt, muốn đẩy Long Chiến ra, mới phát hiện ra hắn khí lực lớn kinh người, nhưng không có tổn thương đến nàng, ngực hơi mềm nhũn: “Long Chiến, ta đáp ứng cho ngươi cơ hội, nhưng không đáp ứng ngươi đùa giỡn lưu manh, lập tức buông, theo ta quay về vương phủ, vương gia đã xảy ra chuyện!”

Long Chiến vừa nghe, lập tức buông Thiên Hương ra, vươn tay bắt lấy cổ tay Thiên Hương, lớn tiếng hỏi: “Vương gia bị làm sao?”

Tay bị thương máu chảy không ngừng, theo cổ tay Thiên Hương chảy xuống ống tay áo, Thiên Hương thở dài, một bên lấy khăn tay băng bó vết thương cho Long Chiến, một bên giải thích mọi chuyện.

Long Chiến lại ôm thắt lưng Thiên Hương, nhanh chóng đi về hướng vương phủ.

Tiếng gió vù vù, Thiên Hương ngẫu nhiên quay đầu nhìn Long Chiến, thấy Long Chiến vẻ mặt ngưng trọng, lần đầu tiên cảm thấy nam nhân này kỳ thật cũng không tệ.

Cúi đầu, nhếch miệng, lại cười không nổi. Giờ khắc này, nàng lại làm sao cười nổi.

Nghĩa Vân lâu

Ngọc Vô Hà ở trong phòng tùy tiện rửa mặt chải đầu một chút, liền đem nha hoàn đuổi ra ngoài, trong phòng liền còn lại Ngọc Mặc Hàm, Quân Niệm Hi, Mị Ảnh và nàng.

“Mặc Hàm, mẫu thân có việc muốn ra ngoài, ngươi sẽ chiếu cố tốt cho phụ thân, đúng không?”

Ngọc Mặc Hàm nâng lên cặp mắt hồng hồng, nhìn Ngọc Vô Hà, lại nhìn Quân Lưu Thương đang hôn mê bất tỉnh, gật gật đầu.

hồng hồng hốc mắt, nhìn nhìn Ngọc Vô Hà, lại nhìn nhìn hôn mê bất tỉnh, một cái kính hô Vô Hà cùng Mặc Hàm Quân Lưu Thương, gật gật đầu.

“Mẫu thân, ngươi đi đi, ta nhất định sẽ chiếu cố phụ thân thật tốt, chờ mẫu thân trở về!”

Ngọc Vô Hà cảm thán Ngọc Mặc Hàm nhu thuận, lại xoay người nói với Mị Ảnh,“Mị Ảnh, ngươi hộ tống Niệm Hi hồi cung, nhớ kỹ, lấy mạng bảo hộ, ngươi làm được không?”

“Vua sống ta sống!” Mị Ảnh nói xong, thật sâu nhìn Quân Niệm Hi liếc mắt một cái.

Lúc này là thời kì căng thẳng, hắn tin tưởng vương phi nhất định sẽ đem mọi chuyện chuẩn bị vẹn toàn.

Ngọc Mặc Hàm bỗng nhiên nói,“Niệm Hi ca ca, ngươi đi vào phòng ta, lấy nhiều độc dược một chút, đem đám người xấu độc chết hết, nhớ lấy giải dược!”

Quân Niệm Hi gật gật đầu, đứng lên cùng Quỷ Mị đi ra ngoài.

Ngọc Vô Hà vươn tay, gắt gao cầm tay Quân Lưu Thương: “Thương, kiên trì, chờ ta trở lại, chúng ta còn muốn đi tìm Thiên Sơn Tuyết Liên, ta còn muốn sinh con dưỡng cái cho chàng, sinh cho Mặc Hàm vài đệ đệ muội muội, ngươi nhất định phải chống đỡ, biết không?”

“Vô Hà, Vô Hà……” Quân Lưu Thương tựa hồ nghe được tiếng Ngọc Vô Hà gọi, nỉ non…

Trời sắp tối, Li Mạc Tiếu mang theo một người từ nóc vương phủ bay xuống, không một tiếng vang, lặng yên không một tiếng động vào phòng.

“Vô Hà tỷ tỷ, ta mang đến cho ngươi một người!”

Ngọc Vô Hà ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một người giống Quân Lưu Thương như đúc đang đứng đó nhưng khí chất hoàn toàn không giống.

“Hắn?”

“Giống!” Li Mạc Tiếu khó được đắc ý một lần.

“Ân!” Ngọc Vô Hà gật gật đầu, xác thực rất giống, nhưng nàng vẫn có thể liếc mắt một cái liền có thể phân biệt được, không phải Quân Lưu Thương, khi chất không giống, cảm giác không giống.

“Vô Hà tỷ tỷ, muốn ta mang vương gia ra vương phủ không?” Li Mạc Tiếu hỏi.

“Không cần, ta nghĩ giờ khắc này, ngoài vương phủ đã vây đầy người. Mang người tiến vào thì dễ, nhưng mang một người đi ra, trừ phi quang minh chính đại nếu không sợ là khó khăn!” Ngọc Vô Hà nói xong, lo lắng nhìn Quân Lưu Thương liếc mắt một cái: “Vương phủ có một thiên viện, nơi đó thường ngày không ai đi, Mạc Tiếu, ta có thể đem Mặc Hàm và Thương trông cậy vào ngươi không?”

Li Mạc Tiếu sửng sốt, gật gật đầu,“Cứ việc đi thôi, ta nhất định sẽ chiếu cố hắn thật tốt, chờ đến khi ngươi trở về!”

“Mạc Tiếu, cám ơn ngươi, thuận tiện cám ơn Phục nguyên đan của ngươi, nếu không phải……”

“Vô Hà tỷ tỷ, không cần khách khí!” Li Mạc Tiếu cười khổ, ai biết Phục nguyên đan có hai viên đâu, hắn thiên tân vạn khổ bảo tồn nhiều năm, lại ở trong vòng một ngày, một viên cho Quân Lưu Thương, một viên cho Ngọc Vô Hà.

Ý trời sao?

Năm đó hắn giữ Phục nguyên đan bị đuổi giết là Ngọc Vô Hà cứu hắn, cuối cùng lại dùng Phục nguyên đan cứu vợ chồng bọn họ, ý trời đi!

“Được, đại ân không lời nào cảm tạ hết được!” Ngọc Vô Hà nói xong, đứng dậy, hướng Li Mạc Tiếu chân thành tha thiết cúi người,“Làm ơn!”

Tri Thư và Tri Họa vừa vặn tiến vào, Ngọc Vô Hà liền dẫn đường cho các nàng mang Quân Lưu Thương đi thiên viện.

Li Mạc Tiếu thở dài, đi đến bên giường, vươn tay rất nhanh điểm vài huyệt đạo trên người Quân Lưu Thương, ôm lấy hắn lặng lẽ đi thiên viện.

Ngọc Vô Hà hướng Quân Lưu Thương giả nói,“Công tử thỉnh……”

Quân Lưu Thương giả hướng Ngọc Vô Hà gật đầu, phi thân nằm vào trên giường, thuận tay kéo chăn qua đắp lên người mình.

“Mẫu thân, vậy ta làm gì bây giờ?” Ngọc Mặc Hàm khó hiểu hỏi.

“Mặc Hàm, đợi lát nữa phải diễn trò, mẫu thân muốn dẫn phụ thân rời đi, để lại ngươi một mình ở vương phủ, ngươi nhất định sẽ sợ hãi khổ sở!” Ngọc Vô Hà nói xong, thật sâu nhìn Ngọc Mặc Hàm liếc mắt một cái: “Sau đó ngươi dỗi, muốn về nhà bà ngoại, ta tin tưởng ngươi sẽ có biện pháp lặng lẽ ẩn vào vương phủ, đúng không?”

Ngọc Mặc Hàm gật gật đầu.

“Mẫu thân yên tâm”

Ngọc Mặc Hàm thông minh, Ngọc Vô Hà vừa nói như vậy, hắn đã hiểu được tâm tu của Ngọc Vô Hà, nhảy đến bên người Ngọc Vô Hà, thật cẩn thận nhào vào trong lòng Ngọc Vô Hà, lo lắng gọi: “Mẫu thân!”

“Ân!” Ngọc Vô Hà lên tiếng, ôm chặt Ngọc Mặc Hàm, lại không biết nói gì, bởi vì vô luận nói cái gì đều vô ích, cũng không an ủi được Ngọc Mặc Hàm nho nhỏ tâm tư rối bời.

“Mẫu thân, ngươi đáp ứng Mặc Hàm nga, nhất định phải tự bảo vệ bản thân thật tốt, phải bình an trở về, Mạc Hàm và phụ thân ở nhà chờ người, chờ người về làm món ngon cho Mặc Hàm ăn nga!”

Ngọc Mặc Hàm ôm lấy Ngọc Vô Hà, nói xong, đã muốn có nồng đậm giọng mũi.

“Được!” Ngọc Vô Hà đáp một tiếng, nhu nhu đầu Ngọc Mặc Hàm ,“Mặc Hàm, mẫu thân đáp ứng ngươi, nhất định sẽ còn sống trở về, sau đó làm một bàn món ngon!”

“Tiểu thư!” Thiên Hương tiến vào, phía sau còn có Long Chiến lo lắng không thôi.

Ngọc Vô Hà ngẩng đầu nhìn bọn họ liếc mắt một cái, thản nhiên hỏi,“Đã về rồi!”

“Tham kiến Vương phi!” Long Chiến cung kính hướng Ngọc Vô Hà Hành lễ, ánh mắt chăm chăm nhìn thoáng qua Quân Lưu Thương trên giường.

Ngọc Vô Hà cũng không nói chuyện, nàng muốn nhìn một chút, Long Chiến này có thể nhìn ra Quân Lưu Thương trên giường là thật hay giả.

Lúc Thiên Hương nhìn Quân Lưu Thương, đã nhìn ra manh mối, tiến lên: ‘Tiểu thư…”

Ngọc Vô Hà nâng tay đánh gãy lời của nàng, lắc đầu ý bảo nàng không cần phải nói ra. Quay đầu nhìn về phía Long Chiến, hỏi: “Long Chiến, nhìn ra cái gì?”

“Hồi Vương phi, thuộc hạ……” Long Chiến do dự một chút.

“Ăn ngay nói thật!”

“Người này không phải Vương gia nhà ta!” Long Chiến nói xong, tâm đã muốn lạnh thành một mảnh. Người trên giường không phải vương gia, vậy vương gia nhà hắn đi nơi nào?

“Làm sao nhìn ra?” Ngọc Vô Hà hỏi. Trong lòng đối với Long Chiến có cái nhìn khác xưa, nhãn lực thật tốt!
“Thứ nhất, Vương gia bị trọng thương, người này sắc mặt tái nhợt nhưng lại không thấy giống bệnh, thứ hai, trên người hắn không có máu tươi!” Long Chiến nói.

Trên giường Quân Lưu Thương giả ngồi dậy, vỗ tay.“Tưởng Phó Mưu Nhiên ta ngụy trang vô số lần, lần đầu tiên bị nhìn thấu, tiểu huynh đệ hảo ánh mắt, bội phục!”

Ngọc Vô Hà kinh hãi, quỷ mặt thiên thủ Phó Mưu Nhiên. Hắn như thế nào lại giúp nàng?

“Vương phi không cần kinh hoảng, Phó mỗ chỉ vì còn thiếu Li Mạc Tiếu một cái nhân tình mà thôi, vương phi không cần để trong lòng, chỉ là Phó mỗ rất ngạc nhiên, cái gì làm cho Li Mạc Tiếu vì vương phi mà khẩn trương, không tiếc…” Phó Mưu Nhiên nói nửa chừng, đột nhiên dừng lại.

Bởi vì hắn thấy đôi mắt Ngọc Vô Hà nhìn hắn không hề gợn sóng, giống như hắn là ai đối với nàng cũng không quan trọng.

“Phó công tử, vì sao không nói?” Ngọc Vô Hà thản nhiên nhìn về phía Phó Mưu Nhiên, đem ngàn vạn suy nghĩ đều giấu ở đáy mắt, không hiện một chút dấu vết. Phó Mưu Nhiên đứng hình.

Sớm biết rằng nhiếp chính vương phủ không phải vật trong ao, lúc trước không có cảm giác gì, lúc này mới phát hiện hắn ở trong mắt nàng tựa hồ không là cái gì. Không liên quan đến việc hiện tại hắn đang giúp nàng.

Ngọc Vô Hà thấy Phó Mưu Nhiên không nói, đứng lên: “Phó công tử, ngươi cũng biết thân phận hiện tại của ngươi, ngươi là Quân Lưu Thương bị thương, Nhiếp chính vương của Đông quốc, ngươi nói, ngươi ngồi dậy như vậy bị người khác nhìn thấy hậu quả sẽ như thế nào?”

Phó Mưu Nhiên vừa nghe, hướng Ngọc Vô Hà nhận lỗi nói: “Phó mỗ thất lễ, vương phi nói phải!”

Một sai lầm nhỏ của hắn, sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ Đông quốc, là hắn tùy tiện.

“Vậy tỉnh Phó công tử nằm trên giường là được rồi!” Ngọc Vô Hà nói xong, không thèm liếc mắt nhìn Phó Mưu Nhiên một cái: “Thiên Hương, nghĩ biện pháp lấy một chút máu đổ lên người hắn, ít nhất sẽ có mùi máu tươi, bằng không sẽ không giấu diếm được người có tâm tư kín đáo!”

Thiên Hương lên tiếng, xoay người chuẩn bị rời đi, Long Chiến vươn tay ngăn Thiên Hương, cởi khăn tay trong lòng bàn tay, đi đến bên người Phó Mưu Nhiên, dùng sức nắm chặt, máu trong lòng bàn tay chảy ra, từng giọt rơi trên xiêm y trắng của Phó Mưu Nhiên.

“Ngốc tử!” Thiên Hương mắng một tiếng, xoay người đi lấy thuốc trị thương, một bên kéo Long Chiến qua bôi thuốc cho hắn, một bên mắng hắn: “Đồ ngốc, ngươi không biết đi lấy máu gà à, thế nào phải lấy máu thật, tay ngươi dùng để cầm kiếm, làm bị thương, để xem ngươi về sau làm như thế nào?”

Không phải đau lòng gì, chỉ cảm thấy Long Chiến làm việc không dùng đầu óc.

Long Chiến cái gì cũng chưa nói, tùy ý Thiên Hương mắng, vươn tay tùy ý cho Thiên Hương ôn nhu xử lý vết thương lại thô lỗ bôi thuốc, mặc dù đau nhưng lại mang theo thản nhiên hạnh phúc.

Trời đã muốn tối đen.

Phòng bếp làm bữa tối mang tới nhà ăn, Ngọc Vô Hà dắt Ngọc Mặc Hàm đến nhà ăn, để lại ba nha hoàn và Diệu Ngôn ở lại chiếu cố Quân Lưu Thương.

Ngọc Vô Hà dắt Ngọc Mặc Hàm đến nhà ăn, nhìn một bàn tràn đầy đồ ăn lại không có khẩu vị.

“Tiểu thư!” Thiên Hương đi tới, bám vào bên tai Ngọc Vô Hà, nói nhỏ vài câu.

Ngọc Vô Hà gật gật đầu, ngồi vào ghế, múc canh cho Ngọc Mặc Hàm: “Ăn nhiều một chút, chuyện kế tiếp tốn nhiều sức, mẫu thân…”

Mặc Hàm tiếp nhận, chậm rãi uống, cuối cùng ngẩng đầu,“Mẫu thân, ngươi thật sự muốn dẫn phụ thân đi tìm Thiên Sơn Tuyết Liên sao?”

Ngọc Vô Hà sửng sốt, lập tức hiểu được, diễn đã bắt đầu.

Gật gật đầu, quay đầu không nhìn tới nước mắt nóng bỏng chảy xuống của Ngọc Mặc Hàm, biết rõ là diễn trò, tâm vẫn đau thành một mảnh.

“Mẫu thân, Mặc Hàm sẽ ngoan, người mang Mặc Hàm cùng đi đi!” Ngọc Mặc Hàm buông bát, gắt gao bắt lấy tay áo Ngọc Vô Hà, khóc không thôi.

Ngọc Vô Hà xoay đầu, ánh mắt lại quét một vòng xung quanh, quả nhiên dưới ngọn đèn có mấy nha hoàn khẽ biến sắc.

“Mẫu thân, xe ngựa rất lớn, người mang theo Mặc Hàm đi, Mặc Hàm sẽ ngoan !”

Ngọc Vô Hà dùng sức tránh Ngọc Mặc Hàm, một chưởng đập lên bàn, gầm lên: “ Nói không mang theo ngươi đi là không mang, tiểu hài tử, như thế nào lại không hiểu chuyện như vậy!”

Ngọc Mặc Hàm tựa hồ bị Ngọc Vô Hà tức giận dọa đến, nhất thời quên khóc, vừa kéo vừa nhìn Ngọc Vô Hà, mở to miệng, cái gì cũng không nói được, xoay người chạy ra ngoài vương phủ.

“Tiểu thiếu gia……” Thiên Hương lo lắng hô một tiếng.

Nhìn Ngọc Vô Hà, lại nhìn Ngọc Mặc Hàm chạy ra ngoài, trong lúc nhất thời không biết phải làm sao?

“Đừng quan tâm nó, tiểu hài tử này cũng không còn nhỏ!” Ngọc Vô Hà nói xong, ngực đã đau muốn đổ máu, từng giọt quay cuồng trong ngực.

Mặc Hàm, nhất định phải cẩn thận a.

Mẫu thân thật sự không nghĩ như vậy, thật sự.

Hết chương 104

 

Author: Nhan Nhã Quân

Nắm lấy tay ta, che ta nửa đời lang bạt... Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh...

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s